Tội Mô Phỏng

Chương 31: Nỗi đau mất con

Tiếp đây là những gì mà Đồng Hải Kiến đã kể cho Thành Hề Nhị.

Vào khoảng thời gian mà anh ta nhốt cô ở khu nhà máy cũ bỏ hoang.

Cũng chính vì hai năm trước, cô có liên quan mật thiết đến ân oán giữa Đồng Hải Kiến và Điêu Văn Long, nên ngay khi Thành Hề Nhị đi tìm hiểu và lấy được tin tức vụ án mất tích của Điêu Quân Ni, cô đã lập tức nghi ngờ Đồng Hải Kiến. Tuy nhiên, cô không nghĩ rằng linh cảm của mình lại chính xác đến vậy, mới dẫn đến việc cô bị bắt giam mà trở tay không kịp.

Có lẽ là vào một buổi khi trời đã chạng vạng, ánh hoàng hôn nương theo những vết nứt rạn trên lớp kính ô cửa sổ quét sơn mà chiếu vào thành vệt.

Đồng Hải Kiến bước vào gian phòng nhỏ, nơi giam giữ Điêu Quân Ni và Thành Hề Nhị, ném xuống dưới chân cho mỗi người một túi bánh mì và chai nước khoáng, sau đó ra ngoài khóa trái cửa lại.

Thành Hề Nhị thấy Điêu Quân Ni thần trí mơ màng, nghi ngờ trong thức ăn có độc nên cố nhịn đói. Nhưng cô bé rõ ràng đã hoàn toàn mất cảnh giác, vì bị bỏ đói lâu ngày đến gần như kiệt sức, nên khi nhìn thấy có đồ ăn lập tức nhoài đến, xé vỏ bao bánh mì rồi cắn ngấu nghiến mấy miếng rất to, đến khi nghẹn ở cổ mới vồ lấy chai nước, tu ừng ực tới mức ho sặc sụa.

Thành Hề Nhị vốn thận trọng, để ý thấy chai nước của Điêu Quân Ni đã bị mở ra từ trước, hơn nữa màu có vẻ hơi đục, cô đoán rằng Đồng Hải Kiến đã bỏ thuốc vào trong đó. Thành Hề Nhị thấy lòng đau xót, nhanh chóng giật chai nước khỏi tay cô bé, nhưng cũng đã bị uống mất già nửa chai.

“Nước bị bỏ thuốc rồi, mau nôn ra đi!”

Thành Hề Nhị vỗ lưng Điêu Quân Ni, nhưng cô bé không những không chịu nhổ ra mà còn tiếp tục nhét thêm bánh mì vào miệng.

Thành Hề Nhị móc nó ra, thò tay cố móc họng giúp cô bé ói ra. Điêu Quân Ni khụ khụ mấy tiếng nhưng rồi lại lập tức nuốt lại chỗ bánh mì vừa chực ọe ra kia. Thành Hề Nhị không chịu bỏ cuộc, tiếp tục lặp lại hành động, ai dè khiến Điêu Quân Ni bực bội cắn mạnh vào tay cô. Một cơn đau điếng truyền đến, trên ngón tay Thành Hề Nhị hằn lên hai hàng dấu răng sâu hoắm.

Mắt Thành Hề Nhị đã rơm rớm, đành đưa chai nước của mình cho Điêu Quân Ni, sau đó đổ hết nửa chai nước thừa bị bỏ thuốc kia xuống sàn nhà.

Hành động đó đã khiến Đồng Hải Kiến tức giận. Hai mươi phút sau khi quay lại để kiểm tra, thấy trên sàn có vết nước, hắn ta liền túm lấy tóc Thành Hề Nhị, lôi cô sang một căn phòng khác.

Thành Hề Nhị không dám phản kháng, vì trong tay anh ta đang cầm một ống thép. Chính là cái đã dùng để đánh ngất cô, giờ đây mỗi lần nhìn thấy nó, sau gáy cô lại chợt đau nhói.

“Mẹ kiếp! Cái đồ lo chuyện bao đồng!” Đồng Hải Kiến vừa lẩm bẩm, vừa dùng một sợi dây thừng leo núi để trói cô vào ghế, khiến tay chân cô không thể cử động được.

“Đồng Hải Kiến, anh mau thả chúng tôi ra. Giờ dừng lại vẫn còn kịp, nếu còn tiếp tục, Điêu Quân Ni sẽ chết mất, anh phải chịu tội giết người đấy!” Lúc này, Thành Hề Nhị vẫn còn tin Đồng Hải Kiến không hung ác tàn bạo như Điêu Văn Long.

Nhưng anh ta nói: “Tự nhiên cô lại dẫn xác đến, tôi còn đang chưa biết phải xử lý thế nào đây. Nhưng hiện tại chưa giết cô được, hỏng hết kế hoạch của tôi mất.”

“Kế hoạch của anh là gì? Anh nhất định không được giết Điêu Quân Ni, cô bé vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi.”

“Vậy con trai tôi thì không phải sao?” Đồng Hải Kiến hét lớn khiến tai Thành Hề Nhị ong lên.

“Cái chết của con trai anh là ngoài ý muốn...”

“Tao sẽ giết mày, đồ chết tiệt!”

Nói rồi, Đồng Hải Kiến rút ra chiếc túi ni lông vốn dùng để đựng bánh mì và nước khoáng, trùm lên đầu Thành Hề Nhị, rồi dùng băng dính quấn nhiều vòng lên cổ cô.

Thành Hề Nhị la hét trong chiếc túi đã bị bịt kín, âm thanh phát ra rõ ràng đã yếu đi rất nhiều: “Đồng Hải Kiến, thả tôi ra! Anh là đồ điên! Anh làm vậy thì khác gì Điêu Văn Long chứ? Các người đều rác rưởi như nhau!”

La hét khiến Thành Hề Nhị càng thiếu oxy hơn. Chút dưỡng khí trong túi nhanh chóng cạn kiệt, cô bắt đầu thấy ngột ngạt, khó thở.

Đồng Hải Kiến chậm rãi đi xung quanh Thành Hề Nhị, nhìn một sinh mệnh trẻ trung dần dần mất đi sức sống. Vừa đi hắn vừa lẩm bẩm: “Tại cô, tất cả đều là tại cô. Nếu không phải tại cô thì con trai tôi đã không chết.”

Không thể thở được nữa, Thành Hề Nhị ra sức giãy giụa, nhưng tay chân cô đều đã bị trói chặt vào ghế, thân thể cô cố giãy giụa dữ dội cũng chẳng mảy may nhúc nhích, càng không thể thoát khỏi chiếc túi mỏng manh trên đầu.

Đồng Hải Kiến nhìn thấy vậy thì bắt đầu do dự. Đây là lần đầu anh ta thử xuống tay giết người, lại còn là kẻ chẳng liên quan gì. Nhìn cô gái trước mắt đang giãy chết, anh ta không thể không thừa nhận một điều, đó là quyết tâm giết Thành Hề Nhị của mình không được kiên định cho lắm.

“Là... Đồng Niên bảo tôi đi. Là cậu bé gọi tôi đi cùng...”

Trước khi hôn mê, Thành Hề Nhị đã mấp máy nói những lời đó. Câu nói đó thực sự đã giúp cô, vì nó đã dễ dàng thay đổi hành vi mù quáng của Đồng Hải Kiến, khiến anh ta tỉnh táo vào đúng thời điểm quan trọng, xé toạc chiếc túi ni lông trên đầu Thành Hề Nhị, giúp cô thoát chết.

Đồng Hải Kiến lay Thành Hề Nhị vừa mới lấy lại được hơi thở bình thường, sốt sắng hỏi: “Ý gì? Ý cô là gì?”

Thành Hề Nhị cảm thấy choáng váng, đang cố gắng lấy lại ý thức.

“Cô nói cô có mặt ở hiện trường bắt cóc lúc đó, là do con trai tôi gọi cô đi sao? Không phải là ý của cô à?”

“Hôm đó tôi đến nhà anh phỏng vấn...”, khuôn mặt đỏ lựng của Thành Hề Nhị cuối cùng cũng dần trở về bình thường, “thì bọn Điêu Văn Long tới bắt cóc con trai anh. Sự việc vốn không liên quan gì đến tôi, tôi đã định ra về. Nhưng Đồng Niên nói cậu ấy rất sợ và muốn tôi đi cùng. Tôi thừa nhận, lời kêu cứu của cậu bé đã chạm đến điểm yếu trong lòng tôi, mỗi lần nghe gọi chị Thành ơi đều khiến tôi không thể bỏ rơi cậu ấy được.”

Đồng Hải Kiến buông Thành Hề Nhị ra, lùi lại mấy bước, vẻ mặt trở nên mơ hồ bối rối.

Anh ta không kịp thích ứng với cảm giác hiện tại, khi khó khăn lắm mới hạ quyết tâm giết người này, đột nhiên lại mất đi lý do, giống như một sự phủ nhận bản thân vậy, cho thấy toàn bộ kế hoạch có vẻ đã không hoàn hảo, đó là kết quả mà anh ta không thể nào chấp nhận.

Một tác phẩm được chuẩn bị tỉ mỉ trong suốt hai năm, tất cả đều vì thằng bé, đây là món quà anh dâng tặng con trai mình, không thể chấp nhận việc nó có bất kỳ sai sót nào.

“Tôi đã xin Điêu Văn Long bắt luôn cả tôi đi cùng, như vậy tôi có cơ hội bảo vệ cậu bé.” Khi nhắc lại, Thành Hề Nhị không kìm được nước mắt, “Cái chết của Đồng Niên thực sự là ngoài ý muốn, tất cả mọi người đều đã cố gắng hết sức để cứu cậu bé. Kết quả cuối cùng như thế không riêng gì người làm cha như anh, mà một người ngoài như tôi cũng không chấp nhận nổi. Phải tận mắt chứng kiến người mình muốn bảo vệ chết ngay trước mặt, lần đầu tiên tôi gặp phải chuyện như vậy, nó trở thành cơn ác mộng và cũng là vết sẹo lớn nhất trong lòng tôi suốt hai năm qua.”

“Bịch” một tiếng, người Đồng Hải Kiến mềm nhũn, ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện Thành Hề Nhị. Anh ta cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng vào cô.

“Cái chết của Đồng Niên, anh không nên trả thù bất kỳ ai.” Thành Hề Nhị định phá vỡ hoàn toàn phòng tuyến tâm lý của Đồng Hải Kiến, “Bởi cái chết của cậu bé là do chính anh gây ra.”

“Không!”

“Là anh đã làm Điêu Văn Long kích động, mới khiến khẩu súng tự chế trong tay hắn ta cướp cò! Nếu anh không gọi cuộc điện thoại đó thì cảnh sát đã có thể bắn hạ hắn. Lúc đó hắn đã cắn câu, chuẩn bị ra xe rồi, chính cuộc gọi của anh làm đổ bể kế hoạch cứu người, chính anh đã khiến tình hình trở nên mất kiểm soát!”

“Không, không phải như vậy, không phải...” Đồng Hải Kiến khẽ lẩm bẩm.

“Lúc đó anh không có mặt ở hiện trường, tại sao anh lại lừa Điêu Văn Long là sẽ đến kịp? Chính việc đó đã gieo ảo tưởng cho Điêu Văn Long, khiến hắn ta bắt đầu đếm ngược để ép anh xuất hiện. Nhưng anh làm sao xuất hiện được!”

“Không! Tôi đến kịp! Sẽ kịp!” Đồng Hải Kiến đột nhiên lớn tiếng phản bác, “Tôi nói được làm được, thực sự có thể. Là Điêu Văn Long đã nổ súng trước, lúc đó tôi vừa có mặt, tôi đã nghe thấy!”

“Cái gì? Anh ở đó à?”

“Phải. Là hai tiếng súng, và hai người chết. Tôi nhìn thấy hai thi thể được đắp vải trắng đặt nằm ở cửa kho. Tôi muốn vào gặp con trai tôi, nhưng lại không dám. Vì cảnh sát đang truy lùng, tôi không dám lộ diện.”

“Chính vì anh nhu nhược yếu hèn nên mới không thể nhìn mặt con trai lần cuối. Theo tôi biết, những việc anh làm chẳng phải tội ác tày đình gì, hoàn toàn có thể ra đầu thú để được hưởng khoan hồng. Nếu anh sống chính trực ngay thẳng hơn, chịu thừa nhận lỗi lầm đã không rơi vào kết cục như ngày hôm nay. Anh có biết, Đồng Niên nói với tôi rằng, anh không chịu về nhà là đang cố ý trốn chạy, thực ra thằng bé hiểu hết đấy, nó nói anh bỏ trốn như thế khiến thằng bé cảm thấy rất mất mặt, rất buồn, cũng vô cùng thất vọng.”

“Câm mồm! Cấm nói bậy, cô không được chia rẽ mối quan hệ của hai bố con tôi. Thằng bé sẽ không nói như vậy, không thể nào, không đâu!”

“Để chờ gặp anh, tôi đã cố ý nán lại nhà anh rất lâu. Trong thời gian đó, tôi đã nói chuyện với cậu bé, chúng tôi đã tâm sự rất rất nhiều.”

“Thằng bé tuyệt đối không nói những lời như vậy, nó rất tôn sùng bố mình.” Khi thốt ra câu này, trên mặt Đồng Hải Kiến hiện lên vẻ tự tin mù quáng. Nhưng nó nhanh chóng bị Thành Hề Nhị đập tan: “Thằng bé quả thực mất mẹ từ nhỏ, anh vừa là cha vừa là mẹ nên nó thực sự tôn kính anh. Nhưng đồng thời cũng rất sợ anh. Sự độc đoán, sự chuyên quyền và kiểm soát của anh, cả cách bảo vệ con thái quá kia đều khiến thằng bé cảm thấy vô cùng bức bối. Trước mặt anh, nó thậm chí không dám nói lớn, không dám phạm dù chỉ là lỗi nhỏ nhất, điều đó khiến thằng bé mất đi nhiều niềm vui tuổi thơ. Đồng Niên còn không nhắc tới bố trước mặt bạn bè vì cảm thấy xấu hổ. Bố của các bạn khác không quá quản thúc con cái, chỉ riêng việc bố mình theo dõi mọi lúc mọi nơi, có thể đột ngột xuất hiện, thậm chí lắp cả camera giám sát trong nhà, khiến thằng bé sống dưới áp lực bị giám sát 24/24.”

Bị nói như vậy, Đồng Hải Kiến không biết phải đáp lại thế nào, chẳng thể lập tức đưa ra lời phản bác hữu hiệu, khiến anh ta buộc phải nghiến răng chấp nhận sự thất bại và chán nản khi bị vạch trần, cùng với đó là cảm giác cực kỳ oán thán, hối hận và không ngừng tự trách. Anh ta chẳng chấp nhận được hiện thực này, và còn ôm một mối thù hận không biết chuyển giao cho ai.

Một lúc lâu sau, Đồng Hải Kiến mới tìm được vài lời để nói: “Đứa trẻ nào cũng lớn lên như vậy thôi, ngay cả con gái của Điêu Văn Long cũng vậy. Mẹ con bé chưa chắc đã ít nghiêm khắc hơn tôi. Hai năm qua tôi thấy rất rõ điều đó.”

“Hai năm rồi anh vẫn theo dõi hai mẹ con họ sao?”

“Cũng không hẳn. Nửa năm đầu, tôi sống chìm trong giày vò tự trách, không cam lòng chuyện con trai mất sớm, hận bản thân vô dụng. Nửa năm sau, tôi bắt đầu sắp xếp lại toàn bộ quá trình vụ bắt cóc và nảy sinh lòng thù hận, nhưng tôi rất do dự.”

“Do dự điều gì?”

“Rằng có nên trả thù hay không.”

“Anh mất nửa năm để đưa ra quyết định đó?”

“Phải.”

“Vậy sang năm thứ hai?”

“Suốt năm thứ hai, tôi dùng để lên kế hoạch.”

“Theo dõi và giám sát cả nhà Điêu Quân Ni, đồng thời nghĩ cách bắt cóc con bé?”

“Đó chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch thôi, tôi còn phải chuẩn bị rất nhiều thứ.”

“Vậy sự xuất hiện của tôi là điều nằm ngoài dự liệu của anh?”

“Cũng không được tính là bất ngờ, cô vốn đã có mặt trong kế hoạch của tôi. Chỉ là tôi khá ngạc nhiên khi cô tìm được nơi này, tìm thấy Điêu Quân Ni.”

“Hừ, đến tôi còn không tưởng nổi đây.”

“Cô có thể mò ra được thì cảnh sát cũng vậy.”

Nhận thấy tình hình có vẻ không ổn, Thành Hề Nhị nhanh chóng đưa ra yêu cầu: “Đừng làm hại Điêu Quân Ni, cô bé ấy vô tội.”

Đáng tiếc không được chấp nhận, vì đây lại là tâm kết duy nhất mà Đồng Hải Kiến kiên trì thực hiện, hắn ta nói: “Con trai tôi cũng vô tội mà, sao Điêu Văn Long không bỏ qua cho nó? Nào là cảnh sát, phóng viên, ai cũng khuyên nhủ hắn đừng làm hại thằng bé, nhưng hắn có nghe không? Hắn không thì tại sao tôi phải nghe? Sao chỉ mình tôi bị tổn thương mà không thể để hắn cũng phải nếm thử cảm giác đó?”

“Hắn ta đã chết. Chết hai năm rồi. Bị cảnh sát bắn ngay tại chỗ. Nên dù anh làm gì thì hắn cũng mãi mãi không bao giờ cảm nhận được.”

“Không, vẫn được, chết rồi vẫn cảm nhận được.”

“Đừng tự lừa mình nữa.”

“Hai năm rồi, tôi đã lên kế hoạch cho mọi thứ, không thể chỉ vì vài lời nhăng cuội của một phóng viên trẻ như cô mà tùy tiện thay đổi được.”

“Không, anh có thể.”

“Tuyệt đối không.”

“Điêu Văn Long đã bị bắn chết, nhận được hình phạt thích đáng rồi.” Thành Hề Nhị không cam lòng, vẫn cố gắng thay đổi suy nghĩ cực đoan của Đồng Hải Kiến.

“Còn sáu tên nữa.”

“Cảnh sát sẽ truy bắt bọn chúng.”

“Hừ, tôi không tin cảnh sát. Bọn họ đâu cứu được con trai tôi.”

“Anh không thể trách cảnh sát được, nếu không phải tại anh...” Thành Hề Nhị cười gượng gạo, cảm thấy chưa bao giờ mệt như thế này. Vòng vo một hồi lại quay về chủ đề cũ, hình như có nói kiểu gì cũng vô nghĩa.

Thành Hề Nhị ngồi im lặng, tỉ mỉ quan sát người làm cha tuổi trung niên trước mặt mình. Một người đàn ông bình thường đang chịu nỗi đau mất con với gương mặt tràn đầy đau đớn, khiến người khác thương xót, nhưng cũng đồng thời căm hận.

Anh ta chẳng còn niềm tin vào cảnh sát, chỉ trơ lại mối hận thù đối với Điêu Văn Long và đồng bọn. Thậm chí không dễ dàng gì tha thứ cho Thành Hề Nhị, người không liên quan chỉ có mặt tại hiện trường.

“Vậy tiếp theo anh định làm gì? Kế hoạch mà anh lên trong suốt hai năm ấy là gì? Có thể nói cho tôi biết không?”

Đồng Hải Kiến lắc đầu.

“Còn Điêu Quân Ni, anh tính xử lý thế nào?”

Đồng Hải Kiến trả lời bằng sự im lặng.

“Vậy sáu người kia thì sao?”

Trong tích tắc, mặt anh ta hiện lên sát ý: “Đảng Vĩnh, Nhậm Xuân Lệ, Bạch Tử Minh, Lý Lập Bân, Miêu Húc, Hình Tường Đông.”

“Khoan đã, tại sao anh biết được đồng bọn của Điêu Văn Long là những ai? Lúc đó, anh đâu có mặt ở hiện trường?”

“Cô quên nhà tôi có lắp camera à? Sau khi thằng bé chết, tôi đã lấy đoạn video và gỡ camera đi, không thể để những thứ đó rơi vào tay cảnh sát được.”

“Hãy giao nộp đi, đây là chứng cứ bắt cóc rất xác đáng, có nó thì cảnh sát dễ dàng kết tội bọn chúng.”

“Tội bắt cóc thì phán được mấy năm? Hơn nữa lại chỉ là tòng phạm. Thế thì nhẹ quá, quá nhẹ cho bọn khốn đó.”

“Anh nghĩ mình có thể tìm được họ sao? Nghĩ mình giỏi hơn cả cảnh sát à?”

Đồng Hải Kiến không muốn nói chuyện với Thành Hề Nhị nữa, chỉ mong mau chóng chấm dứt. Bởi anh ta thấy không bơm thêm được chút sức mạnh nào, thậm chí còn cảm nhận được tinh thần mình dần rệu rã.

Vì vậy, anh ta cười khẩy để che đậy cảm xúc, rồi kết thúc bằng hành động đứng lên đầy ngạo mạn, giả vờ lạnh lùng buông ra lời tàn nhẫn cuối cùng: “Điêu Văn Long nên thấy may mắn vì đã chết. Nhưng hắn đã cướp đi con trai tôi thì tôi cũng sẽ giật mất con gái hắn. Cả sáu kẻ khốn nạn kia nữa, cũng phải chịu trừng phạt. Còn cô...”

Thành Hề Nhị chợt thấy lạnh sống lưng.

“Tại cô gọi điện báo cảnh sát, nếu không tôi đã có thể giải quyết được Điêu Văn Long rồi. Nên bất kể vừa rồi cô nói gì, tôi cũng không thể tha thứ cho cô. Chỉ là tôi vẫn chưa nghĩ ra cách xử lý mà thôi. Tôi cần thời gian suy nghĩ kỹ càng. Đừng ép tôi phải ra tay sớm.”

Nói xong, Đồng Hải Kiến lại đưa Thành Hề Nhị trở lại phòng giam Điêu Quân Ni.

Buổi tối sau hôm Đồng Hải Kiến nói chuyện với Thành Hề Nhị, anh ta đưa Điêu Quân Ni đi, từ đó, Thành Hề Nhị không còn nhìn thấy cô bé nữa.

Thành Hề Nhị đại khái cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra. Trên thực tế, khi anh ta bắt Điêu Quân Ni, cô cũng cố sức ngăn cản, chỉ có điều với cơ thể đói lả không chút sức lực, chẳng chống cự được gì.

Lúc ấy trời đã khuya, cơn đói khiến Thành Hề Nhị bị hạ đường huyết rồi cứ thế thiếp đi. Nhưng Điêu Quân Ni thì không ngủ. Cô bé ngồi ngây người trên ghế, đôi mắt mở to suốt đêm như một kẻ tâm thần, thi thoảng lại đưa chân đạp vào bức tường trước mặt, khiến chân ghế gõ xuống nền gạch phát ra những tiếng lạch cạch.

Đột nhiên, vang lên tiếng chìa khóa tra vào ổ, sau đó cánh cửa bật mở, một bóng đen to lớn xuất hiện bên ngoài, nhìn chằm chằm Điêu Quân Ni bằng ánh mắt hung tợn.

Thành Hề Nhị lập tức ngồi bật dậy, thấy Đồng Hải Kiến trong bộ quần áo màu đen đang đứng ở cửa, cô như cảm nhận được hơi thở của thần chết.

Thần chết ấy đang tiến về phía Điêu Quân Ni.

“Đừng!”

Thành Hề Nhị hét lên rồi lao tới, vì cô nhìn thấy Đồng Hải Kiến đang lột áo khoác của Điêu Quân Ni ra. Đó là một chiếc áo bóng chày được đính nhiều mảng vải với hoa văn khó hiểu, biểu trưng cho phong cách thời trang và sự nổi loạn của cô bé. Lúc này anh ta đang từng chút cởi nó ra khỏi người Điêu Quân Ni, để lộ chiếc váy màu trắng bên trong.

“Tên cầm thú kia, anh định làm gì thế?”

Thành Hề Nhị cho rằng Đồng Hải Kiến muốn cưỡng bức cô bé nên ra sức kéo hắn lại. Nhưng lúc này, thể lực là nhược điểm lớn nhất của Thành Hề Nhị, anh ta dễ dàng hất văng cô sang một bên.

Thấy chiếc áo khoác của Điêu Quân Ni đã sắp tuột ra mà cô bé không có chút phản kháng nào, ý chí chiến đấu của Thành Hề Nhị lại bùng lên, cô lao tới anh ta, ôm chặt lấy eo hắn từ phía sau. Hành động này khiến Đồng Hải Kiến hết sức tức giận, bởi chỉ cần cởi nốt một ống tay áo nữa là xong. Anh ta bị buộc phải dừng lại để đối phó với nữ phóng viên đang giằng co với mình. Đầu tiên, Đồng Hải Kiến vùng mạnh ra, nhưng không thể hất văng được người phụ nữ phía sau. Nên anh ta tìm cách gỡ đôi bàn tay trắng trẻo đang ôm chặt lấy eo mình kia. Lúc gần gỡ được, anh ta khua tay ra phía sau, túm lấy tóc Thành Hề Nhị, cứ thế vừa cạy vừa lôi, quẳng cô ra như tháo ba lô, hất văng xuống đất.

Thành Hề Nhị mệt đến mức gần như tắt thở, chỉ đành trơ mắt nhìn cô bé bị lột áo khoác ra. May mắn thay, Đồng Hải Kiến không đụng chạm gì tiếp, mà chỉ vo tròn chiếc áo khoác lại rồi cầm trong tay.

Thành Hề Nhị không kịp phân tích vì sao anh ta làm vậy, vì ngay sau đó, hắn tiến về phía cô.

Thành Hề Nhị vô cùng hoảng sợ. Đồng Hải Kiến cúi người xuống, tóm lấy chiếc áo gió của Thành Hề Nhị, giật mạnh nó ra.

“Đừng, đừng!” Thành Hề Nhị cố hết sức chống cự, nghĩ rằng Đồng Hải Kiến đã thay đổi mục tiêu, chuyển sang cưỡng bức cô. Nhưng sức lực cạn kiệt, chỉ có thể cuộn tròn người lại để chiếc áo gió không dễ dàng bị lột ra.

Đồng Hải Kiến lại dùng chiêu cũ, lần nữa túm lấy tóc Thành Hề Nhị, kéo cô dậy sau đó ấn mạnh vào một bờ tường, rồi lần cởi nó ra. Mặt Thành Hề Nhị áp sát vào bức tường lạnh lẽo, từng dòng nước mắt tràn qua khe hở giữa má và tường chảy xuống cằm.

Đồng Hải Kiến thành công lấy đi chiếc áo gió. Cũng may là hắn không tiếp tục làm gì Thành Hề Nhị.

Cô hiện giờ cảm thấy rất khó hiểu, nhưng chẳng đủ thời gian ngẫm nghĩ, vì sau khi lấy được hai chiếc áo khoác thì Đồng Hải Kiến lại bước tới chỗ Điêu Quân Ni, nắm tay kéo cô bé ra khỏi ghế rồi lôi ra ngoài.

Thành Hề Nhị có linh cảm cô bé sẽ gặp nguy hiểm nên vội vàng đuổi theo, cố gắng ngăn cản Đồng Hải Kiến. Rồi một tiếng “bốp” vang lên chát chúa, Thành Hề Nhị thấy má mình đau rát, đầu óc quay cuồng vì chấn động mạnh.

Cái tát ấy rõ ràng đã khiến Thành Hề Nhị bừng tỉnh, nhận ra mình chẳng thể nào ngăn cản Đồng Hải Kiến mang Điêu Quân Ni đi. Vì vậy, vào lúc Đồng Hải Kiến chuẩn bị đóng cửa, cô đã xông lên lần cuối. Cô giả vờ lao về phía cô bé, sau khi đánh lừa được Đồng Hải Kiến thì đột ngột chuyển hướng giật lấy chiếc áo gió trong tay hắn ta.

Quả nhiên, đúng như dự liệu, Đồng Hải Kiến không chịu để mất nên giữ chặt lấy nó, hai người cứ vậy giằng co.

Tại sao anh ta phải lấy hai chiếc áo khoác của họ?

Thành Hề Nhị tạm thời chưa giải đáp được, nhưng cô biết chắc chỉ cần cô không buông tay thì Điêu Quân Ni sẽ không bị mang đi.

Thành Hề Nhị cảm thấy đã co kéo một khoảng thời gian rất dài, nhưng với Đồng Hải Kiến thì chỉ là vài giây ngắn ngủi. Anh ta mất kiên nhẫn, giơ chân lên đạp vào bụng cô. Cú đá đó đã thành công đưa Thành Hề Nhị trở lại căn phòng nhỏ tối tăm kia. Sau đó, cánh cửa đóng sầm và bị khóa lại.

Thành Hề Nhị ra sức giật cửa và gọi tên Điêu Quân Ni, nhưng đáp lại cô chỉ là một sự im lặng đáng sợ.

Trong bóng tối, đôi mắt Thành Hề Nhị nhòe đi. Cô cảm thấy bất lực và đau lòng khi một sinh mạng trẻ trung cứ thế rời đi ngay trước mặt. Cô siết chặt tay, lúc này, mới chợt nhận ra trong lòng bàn tay mình đang nắm một chiếc cúc áo cứng đanh.

Đó là chiếc cúc cô đã giật ra từ áo khoác gió của mình.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.