Lời cầu nguyện của Thành Hề Nhị dường như đã có tác dụng. Vì người đầu tiên đến không phải nhóm Đảng Vĩnh mà là cảnh sát khu vực. Họ không lập tức hành động mà làm theo chỉ thị của cấp trên, phong tỏa hiện trường.
Sau đó, lực lượng hùng hậu do cảnh sát thành phố cử đến cũng có mặt, phải đến mấy chục người bao gồm cả lực lượng vũ trang, cảnh sát hình sự, bao vây kín nhà kho.
Trưởng phòng chỉ thấy xe của Thành Hề Nhị mà không tìm được cô. Theo phân tích từ cuộc gọi luôn giữ kết nối trên điện thoại, thì lúc này Thành Hề Nhị hẳn ở rất gần kẻ bắt cóc.
“Phóng viên Thành đang trong nhà kho cùng kẻ bắt cóc và con tin.” Đội trưởng nói.
“Rõ làm càn. Sao cô ấy lại vào đó?” Lãnh đạo phía công an thành phố lo lắng nói.
“Hiện cô ấy đã bị kẻ bắt cóc khống chế rồi. Chưa rõ tình hình trong nhà kho, may vẫn nghe được đôi chút qua điện thoại của phóng viên Thành.”
Lãnh đạo công an thành phố hỏi đội trưởng: “Đội bắn tỉa vào vị trí chưa?”
Đội trưởng cau mày: “Đã vào vị trí. Nóc nhà kho đối diện là vị trí ngắm bắn lý tưởng nhất, vừa khéo nhắm thẳng vào cửa chính bên này. Nhưng tên bắt cóc trốn khá sâu bên trong nên súng bắn tỉa không thể bắn được tới.”
“Nhất định phải dụ được hắn ra phía cửa.”
“Chờ chuyên gia đàm phán đến để họ nghĩ cách xem.” Trưởng phòng nói.
“Đồng bọn của hắn bỏ trốn rồi à?”
“Đã cho người truy đuổi. Có vẻ tên Điêu Văn Long trong nhà kho là chủ mưu.”
Đột nhiên, đội trưởng đội hình sự của khu vực quản lý khu công nghiệp này bước ra nói: “Đừng đợi chuyên gia đàm phán nữa, để tôi vào nhé?”
“Không được, đội trưởng Mạnh, anh là cảnh sát hình sự, vào đó sẽ chọc giận tên bắt cóc thêm đấy. Trong tay hắn còn có súng nữa.”
“Tôi nghĩ thế này,” đội trưởng Mạnh vừa mặc áo chống đạn mà cấp dưới đưa cho, vừa giải thích, “hiện tại chúng ta cần nhanh chóng nắm bắt tình hình bên trong nhà kho trước đã, tôi sẽ mang theo một máy quay mini trên người đi vào, để tiện ghi lại hiện trường. Thứ nữa là tôi sẽ tỏ rõ lập trường với kẻ bắt cóc, hỏi xem hắn ta có tự nguyện đầu hàng hay không, nếu không thì xem hắn muốn gì? Cuối cùng là, tôi và phóng viên Thành có gặp nhau mấy lần, cô ấy đã từng phỏng vấn tôi, chúng tôi phối hợp khá ăn ý. Tôi định thử gửi ám hiệu, để cô ấy phối hợp với cảnh sát, dụ Điêu Văn Long ra phía cửa.”
Trưởng phòng cảnh sát hình sự suy nghĩ một lúc, nói: “Kẻ bắt cóc thường mang tâm lý đề phòng cảnh sát, phóng viên Thành có thể sẽ có tác dụng. Anh thử vào trong đi. Nhưng nhớ rõ, tuyệt đối không được manh động, không được kích động kẻ bắt cóc, thấy không ổn phải lập tức rút lui.”
“Được, tôi biết rồi.”
Nhân viên kỹ thuật lắp máy quay mini và tai nghe lên người đội trưởng Mạnh, sau khi điều chỉnh chế độ hình ảnh và âm thanh xong thì lấy khẩu súng lục của anh ấy đi.
Trưởng phòng liên lạc với đội bắn tỉa trên nóc nhà kho đối diện qua bộ đàm: “Người của chúng ta chuẩn bị vào trong đàm phán, đội bắn tỉa vào vị trí, lập tức báo cáo nếu phát hiện mục tiêu. Nếu không có lệnh của tôi tuyệt đối không được nổ súng. Tôi nhắc lại, không có lệnh tuyệt đối không được nổ súng.”
Đội trưởng Mạnh bước qua rào phong tỏa, đi đến bên cửa nhà kho. Phát hiện phía trong rất sâu, đồ đạc chất đống khá lộn xộn, không dễ để dụ tên bắt cóc ra cửa.
Anh cố gắng đi rất chậm, tiến vào trong từng chút một, để người chỉ huy đang theo dõi bên ngoài có thêm nhiều thời gian suy tính.
“Tôi là cảnh sát, anh đã bị bao vây. Điêu Văn Long, hãy bỏ súng xuống, đừng làm hại con tin còn được hưởng khoan hồng.” Đội trưởng Mạnh vừa tiến tới vừa lớn tiếng hô vọng vào phía trong.
Điêu Văn Long đang nấp sau đống vật liệu xây dựng ló đầu ra, lệnh cho Thành Hề Nhị hét ngược ra ngoài: “Bảo hắn dừng lại! Còn tiến tiếp là tôi bắn đấy!”
Thành Hề Nhị vội vàng la lên với đội trưởng Mạnh: “Dừng lại! Đừng qua đây! Anh ta có súng, còn bước nữa thì con tin sẽ gặp nguy hiểm.”
Đội trưởng Mạnh đứng lại, cách phóng viên Thành khoảng hơn 10 mét. Anh nhìn Thành Hề Nhị bị kẹp giữa mình và tên bắt cóc, lo lắng hỏi: “Điêu Văn Long, tôi hỏi lại, anh có đồng ý đầu hàng không?”
Điêu Văn Long vẫn trốn sau đống vật liệu xây dựng, bắt Thành Hề Nhị chuyển lời: “Cô nói với đám cảnh sát bên ngoài còn lâu tôi mới đầu hàng. Bảo bọn họ mau chóng giải tán đi, nếu không tôi sẽ bắn chết con tin.”
Thành Hề Nhị truyền đạt nguyên văn lại cho đội trưởng Mạnh. Đội trưởng Mạnh lại lớn tiếng hỏi: “Vậy anh có yêu cầu gì cứ nói ra, chỉ cần không làm con tin bị thương, chúng tôi sẽ cố gắng đáp ứng.”
Một lúc sau, Thành Hề Nhị chuyển lời: “Chuẩn bị một chiếc xe, đổ đầy xăng và đỗ ở cửa nhà kho.”
Đội trưởng Mạnh cứ suy nghĩ mãi, làm thế nào để Thành Hề Nhị hiểu được ý của cảnh sát muốn dụ Điêu Văn Long ra phía cửa. Thế là, anh rút chìa khóa xe của mình ra, lắc lắc rồi nói: “Được, đưa anh xe của tôi, được không? Nó đỗ ngay bên ngoài, là một chiếc SUV, bình xăng lớn, có thể chạy được rất xa. Nếu anh thấy ổn, thì theo tôi ra xem thử.”
Khi nói đến từ xem thử, đội trưởng Mạnh cố ý nháy mắt mấy lần với Thành Hề Nhị.
Điêu Văn Long áp tải Đồng Niên di chuyển ra phía ngoài, cẩn trọng quan sát đội trưởng Mạnh. Suy nghĩ một lúc, hắn nói: “Tôi không cần xe anh. Đấy là xe cảnh sát, có thể mò theo định vị. Tôi cần một chiếc xe taxi!”
“Xe taxi chứ gì, được. Tôi sẽ đi chuẩn bị ngay, xong sẽ đỗ luôn ngay cửa, anh nhìn kỹ nhé, ở chỗ bậc thềm bên ngoài nhà kho ấy. Lát nữa anh tự ra đó lấy.” Nói rồi, đội trưởng Mạnh lại nháy mắt mấy cái với Thành Hề Nhị.
“Toàn bộ cảnh sát các người phải rút lui hết!”
“Được được, không thành vấn đề, chúng tôi chuẩn bị xe cho anh xong sẽ rút đi. Như vậy anh có thể an toàn ra khỏi kho, đến chỗ cửa.” Đội trưởng Mạnh lại nháy mắt với Thành Hề Nhị lần nữa.
Thực ra, Thành Hề Nhị đã hiểu ý của đội trưởng Mạnh ngay lần đầu, hai lần sau đó càng khiến cô chắc chắn hơn suy đoán của mình. Nhiều năm làm chuyên mục pháp luật, nghe quen tai nhìn quen mắt, đương nhiên cô cũng hiểu được phần nào cách suy luận của cảnh sát.
Bên ngoài chắc chắn đã bố trí lính bắn tỉa. Chỉ cần Điêu Văn Long bước ra phía cửa thì cuộc đối đầu này hẳn có thể kết thúc.
“Vậy chúng tôi rút nhé, phóng viên Thành, cùng lui thôi?” Đội trưởng Mạnh định đưa Thành Hề Nhị ra khỏi vùng nguy hiểm.
“Không được! Cô ta phải ở lại!” Điêu Văn Long hét lên.
“Giữ lắm người lại làm gì? Trong tay anh đang có con tin rồi mà? Anh cứ chờ ở đây, lát nữa xe tới thì lái đi là được.”
“Không được! Sao tôi biết các người có giở trò không. Để cô ta lại, các người đi chuẩn bị xe!”
Đội trưởng Mạnh do dự, anh thực sự không yên tâm.
“Anh cứ đi đi, tôi không sao.” Thành Hề Nhị đáp.
Nói xong, cô cũng nháy mắt mấy cái. Lúc đó đội trưởng Mạnh mới yên tâm hơn chút rồi lui ra khỏi nhà kho.
Anh quay lại chỗ trưởng phòng: “Phóng viên Thành có vẻ đã hiểu ý tôi. Cô ấy sẽ phối hợp với chúng ta dụ Điêu Văn Long ra phía ngoài.”
“Theo cảm nhận sơ bộ của anh thì tiếp theo chúng ta nên làm gì? Chuẩn bị xe cho hắn thật hả?” Trưởng phòng hỏi.
“Cứ chuẩn bị đi. Chỉ cần chúng ta thiết lập các trạm kiểm soát quanh khu công nghiệp thì hắn có thoát đằng trời.”
“Nếu hắn lao thẳng qua chốt thì sao?” Lãnh đạo bên công an thành phố hỏi.
Đội trưởng Mạnh trả lời: “Lát nữa, tôi sẽ sắp xếp một trinh sát lành nghề nấp sau cốp, vậy dù tên bắt cóc lái đi đâu chăng nữa cuối cùng cũng bị chúng ta tóm thôi.”
Trưởng phòng dặn dò: “Chút anh đi giao xe, cố gắng đậu né cổng càng xa càng tốt, kéo dài khoảng cách mà tên bắt cóc phải đi tới chỗ lấy xe. Nhớ kỹ, nhất định phải đậu dọc, đầu hướng vào cửa kho, thế thì hắn không có cơ hội dùng thân xe để che tầm ngắm của các tay súng bắn tỉa.” Dặn dò xong, trưởng phòng bắt đầu điều động.
Đội trưởng Mạnh gọi một trinh sát viên đến, kiểm tra áo chống đạn và súng của cậu ấy rồi dặn dò: “Lát nữa cậu chịu khó một chút, nấp sau cốp chiếc taxi, phòng trường hợp lính bắn tỉa thất bại, tên bắt cóc lái xe thoát được.”
“Đội trưởng yên tâm, hắn chỉ có một mình, tôi xử dễ ợt.” Viên trinh sát tỏ vẻ tự tin.
“Nhớ kỹ, một khi kế hoạch bắn tỉa thất bại, mọi chuyện còn lại đều trông chờ vào cậu.” Đội trưởng Mạnh tiếp tục dặn dò, “Đương nhiên, chúng ta sẽ cố gắng thiết lập các chốt chặn. Nên cậu tuyệt đối không được để lộ hành tung, kiên nhẫn chờ đợi rồi chớp thời cơ cho hắn một đòn trí mạng.”
“Rõ!”
Khoảng hai mươi phút sau, một chiếc taxi đổ đầy xăng đã được điều đến. Đội trưởng Mạnh sắp xếp viên trinh sát trốn trong cốp, nhân viên kỹ thuật lắp thêm định vị GPS. Sau khi chuẩn bị kỹ càng, anh lái xe tới đỗ cách cửa nhà kho khoảng 10 mét.
Đội trưởng Mạnh lần nữa bước vào nhà kho, nói lớn với Điêu Văn Long: “Đã chuẩn bị xe cho anh rồi, xăng đầy bình, chìa khóa tôi cắm sẵn, anh cứ thế nổ máy là chạy được.”
Điêu Văn Long ngó ra ngoài, hét lên: “Không được, đỗ xa quá, anh lái vào trong kho đi.”
“Không thể. Gầm xe taxi rất thấp, chẳng leo nổi bậc thang ở cửa kho đâu. Chỉ đỗ được ở đó thôi.”
Điêu Văn Long ngờ vực, lại ngó ra ngoài quan sát.
“Không tin thì anh cứ ra xem, thực sự không đánh xe vào được.”
Điêu Văn Long không cam tâm, lại ra lệnh cho Thành Hề Nhị: “Cô ra kiểm tra ngay cho tôi. Cấm giở trò, nếu không tôi sẽ bắn chết con tin.”
Thành Hề Nhị theo đội trưởng Mạnh bước ra phía ngoài.
Đến cửa, Thành Hề Nhị chỉ thấy một bậc bê tông rất thấp, xe taxi có thể lái vào thoải mái. Lại nhìn sang vị trí đỗ, cô đại khái cũng đoán được ý đồ của họ. Lúc này, toàn bộ xe cảnh sát đã rút lui, nhưng hai đội vũ trang vẫn chờ ở hai bên nhà kho, đang ra hiệu với cô mọi thứ đã vào vị trí.
Thành Hề Nhị đã có tính toán, cô nói với đội trưởng Mạnh: “Anh cứ rút trước đi, còn lại để tôi.”
“Lát nữa cô cố gắng đứng xa tên bắt cóc một chút.” Anh hạ giọng nhắc nhở rồi lùi khỏi đó.
Thành Hề Nhị hít một hơi sâu, cố gắng thả lỏng người.
Chỉ cần dụ được Điêu Văn Long ra ngoài lấy xe thì mọi chuyện sẽ kết thúc. Cô không ngừng nhắc nhở bản thân.
“Xem xong thì quay vào ngay, đừng có giở trò.” Bên trong, Điêu Văn Long bắt đầu gào lên.
Thành Hề Nhị lập tức trở lại, hai lòng bàn tay cô lúc này đã đẫm mồ hôi.
“Xe taxi đỗ ngay ngoài cửa, máy vẫn nổ, anh có thể lái đi ngay. Cảnh sát rút hết rồi, bên ngoài không thấy đâu nữa.” Cô nói.
“Cô ra chạy vào đây!” Điêu Văn Long ra lệnh.
“Tôi không lái được,” Thành Hề Nhị càng căng thẳng hơn, mồ hôi tay lại đổ càng nhiều, “gầm taxi thấp quá, bậc thềm sẽ mài thủng gầm xe mất. Đến lúc đấy, anh chạy chiếc xe bị rò xăng thì cũng không đi xa được, tốt nhất anh nên tự ra ngoài đi. Anh không phải lo, cảnh sát rút hết thật rồi.”
“Còn lâu chúng nó mới tử tế thế!”
Thành Hề Nhị để ý thấy Điêu Văn Long bắt đầu hoảng loạn, còn liên tục nhìn đồng hồ, có lẽ vì sáu đồng bọn rời đi đã lâu mà chưa về khiến hắn ta dần mất tự tin.
Nên cô cố ý nói: “Sáu người đi cùng anh đã lái xe bỏ chạy rồi, chính anh cảnh sát vừa vào đây cũng nói. Anh ấy đi truy đuổi bọn họ rồi.”
Dường như Điêu Văn Long đã bị thuyết phục, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa. Đồng Niên bị khống chế quá lâu nên sắc mặt tái nhợt, tinh thần rã rời, thể lực cũng cạn kiệt.
“Đã chuẩn bị xe theo đúng yêu cầu, vậy anh cũng phải giữ lời hứa, thả đứa trẻ này ra đi.” Ai ngờ, Điêu Văn Long nghe câu này lại càng siết chặt khẩu súng trong tay hơn.
Cũng may, cuối cùng hắn nói: “Cô đi phía trước đi!”
Điện thoại trong túi Thành Hề Nghị vẫn giữ kết nối, cô cố ý nói lớn để nhắc nhở tổ bắn tỉa bên ngoài chuẩn bị sẵn sàng: “Điêu Văn Long, bây giờ tôi sẽ dẫn anh ra cửa lấy xe, xong thì nhanh chóng rời đi, đừng làm hại con tin được không?”
“Bớt lắm lời, đi mau!”
Thành Hề Nhị chậm rãi bước về phía cửa, để Điêu Văn Long không nghi ngờ, cô không cố kéo dãn khoảng cách với tên bắt cóc như lời đội trưởng Mạnh dặn.
Mấy phút sau, Thành Hề Nhị ra khỏi nhà kho, cô vẫn tiếp tục tiến lên trước, đến bên cạnh chiếc xe taxi.
Điêu Văn Long áp tải Đồng Niên đi lại gần phía cửa nhưng không lập tức bước ra ngoài, mà thận trọng quan sát rất lâu. Khi không thấy cảnh sát hắn mới tới cạnh cửa nhưng vẫn không chịu ra.
Thành Hề Nhị mở cửa xe: “Xăng đổ đầy rồi, anh qua kiểm tra xem.”
“Cô đến cạnh tôi!” Điêu Văn Long đột nhiên ra lệnh.
Thành Hề Nhị sững người. Cô không ngờ lúc sắp thành công thì tên này lại đưa ra yêu cầu như vậy.
Không lẽ hắn đã phát hiện ra tay bắn tỉa?
Thành Hề Nhị còn đang ngơ ngác thì Điêu Văn Long hét lên: “Lại đây mau!”
Thành Hề Nhị chỉ đành quay về bên cạnh Điêu Văn Long, giả vờ thản nhiên: “Hay để tôi lái xe giúp anh, anh ngồi bên ghế phụ nhé?”
Điêu Văn Long không thèm quan tâm, chỉ ló đầu ra ngó nghiêng hai phía bên ngoài nhà kho, sau khi xác nhận thật không có người mới lên tiếng: “Từ từ tiến lên phía trước.”
Thành Hề Nhị đành làm theo.
Hắn bám sát ngay sau cô, di chuyển từng bước tới chỗ xe taxi.
Thành Hề Nhị vừa đi vừa ngước mắt nhìn về phía nhà kho trước mặt, bắt đầu lo lắng. Vì hiện tại cô đang chắn tầm ngắm của tổ bắn tỉa, cần né đi họ mới ra tay được, cô không ngừng tìm kiếm cơ hội nên bước chân càng chậm chạp hơn.
Trong lúc Thành Hề Nhị đang khổ sở tìm cách thoát thân thì có tiếng chuông điện thoại vang lên. Điện thoại của cô đang trong trạng thái kết nối nên không thể là của cô được.
Điêu Văn Long nhận ra là của mình, hơi do dự sau đó ra lệnh: “Chờ chút.”
Thành Hề Nhị dừng bước.
Điêu Văn Long lấy điện thoại ra nghe: “Bọn mày tìm cái quái gì mà lâu thế?”
Điêu Văn Long hỏi xong, đầu dây bên kia không lập tức trả lời. Hắn nhận ra có điều gì đó không ổn.
Một lúc sau, vang lên giọng Đồng Hải Kiến: “Anh thả con trai tôi ra, tôi sẽ hợp tác với anh.”
Điêu Văn Long nghe thấy là Đồng Hải Kiến gọi đến, tâm trạng đột nhiên trở nên cáu bẳn: “Mẹ kiếp! Mày trốn đi đâu vậy hả? Giờ thì hay rồi, mọi chuyện bung bét cả, cảnh sát kéo đến rồi. Tao nói cho mày biết, nếu hôm nay tao không thoát được thì tao sẽ lôi con trai mày chôn chung.”
“Điêu Văn Long! Anh thả thằng bé ra, tôi nói rồi, chúng ta hợp tác.”
“Hừ, hợp mẹ mày ấy, muộn rồi!”
“Điêu Văn Long, thả nó ra, rồi trốn mau đi, tôi sẽ liên lạc lại sau.”
“Mày đang ở đâu?”
Vừa nói, Điêu Văn Long giơ chiếc điện thoại lên, tìm kiếm bóng dáng Đồng Hải Kiến khắp xung quanh.
“Tôi bảo chạy đi, không là không kịp nữa đâu.”
“Mẹ kiếp! Rốt cuộc mày đang ở đâu? Gần đây đúng không?”
“...”
“Đồng Hải Kiến, mẹ kiếp ra đây, mày đi cùng thì tao sẽ thả con trai mày ra!”
“Tôi không ở gần đó.”
“Ra đây! Mau ra đây cho tao!”
“Tôi không gần đó thật, còn cách một đoạn xa nữa.”
“Mày không ra đúng không? Vậy tao sẽ cho con mày đi đời ngay bây giờ!”
“Đừng động vào nó!”
“Tao đếm đến 10, nếu không nhìn thấy mày thì tao sẽ nổ súng! 10, 9!”
“Tôi còn ở xa lắm, thực sự không đến đó được!”
“8!”
“Được, tôi sẽ đến, xin anh đừng đếm nữa!”
“7!”
“Mẹ kiếp, thằng điên!”
“6!”
Thành Hề Nhị thấy Điêu Văn Long đã gần đếm xong mà nhìn quanh vẫn chưa thấy bóng dáng Đồng Hải Kiến, cô không dám chắc hắn không thấy người thì có nổ súng hay không, nhưng cô vẫn phải chuẩn bị cho tình huống đó.
Vì vậy, Thành Hề Nhị hét lên, cũng là để cung cấp thông tin cho phía cảnh sát: “Điêu Văn Long, anh đừng nổ súng, Đồng Hải Kiến không có ở đây đâu!”
Hắn ta không thèm để ý: “5, 4!”
“Tôi đến rồi, anh đừng bắn, tôi đến rồi đây!” Đồng Hải Kiến hốt hoảng gào lên trong điện thoại.
Thực ra, anh ta còn cách nhà kho khoảng 2 ki-lô-mét. Trước tiên, từ cha mình biết Đồng Niên bị bắt cóc, sau đó lần theo định vị mà trước đó anh ta đã bí mật cài trong máy Điêu Văn Long để tìm vị trí nhà kho và đang vội vã chạy tới đó.
“3!” “2!”
Thành Hề Nhị đột nhiên lao người, lăn xuống đất, tránh ra cách đó vài mét.
“1!”
Điêu Văn Long bóp chặt cổ Đồng Niên, nấp hẳn nửa người sau lưng cậu bé, khiến tổ bắn tỉa trên nóc nhà kho đối diện mất cơ hội nổ súng tốt nhất.
“Điêu Văn Long, đừng làm hại con tin!” Thành Hề Nhị hét lên.
Hắn vứt luôn chiếc điện thoại trong tay, mặc kệ cho Đồng Hải Kiến vẫn không ngừng gào thét bên trong.
“Điêu Văn Long, đầu hàng đi, đừng làm hại con tin!” Thành Hề Nhị vẫn không bỏ cuộc, cố gắng nài nỉ.
“Mẹ kiếp, lại lừa tao!” Điêu Văn Long vừa lẩm bẩm vừa cầm chặt khẩu súng tự chế trong tay, vẫn nhìn về phía mà hắn ta cho rằng Đồng Hải Kiến có thể xuất hiện.
Đột nhiên, Đồng Niên dường như nghe thấy tiếng bố mình trong điện thoại, tâm trạng trở nên kích động và bắt đầu vùng vẫy. Điêu Văn Long trong lúc mất bình tĩnh, muốn khống chế thằng bé nên bàn tay vô thức dùng lực mà trở thành bóp cò.
Pằng!
Súng nổ, Đồng Niên bị bắn vào thái dương bên phải rồi đổ nhào sang trái.
Pằng!
Điêu Văn Long bị bắn ngay giữa trán, ngã ngửa ra phía sau.
Thành Hề Nhị hét lớn lao về phía Đồng Niên.
Rất đông cảnh sát cũng nhào ra, tất cả cùng lao về phía cậu bé.
