Trên đây là tất cả những gì nữ tù Lại Mỹ Lâm kể cho Thành Hề Nhị.
Sau khi vô tình sát hại chồng mình là Trương Chí Kỳ, chị ta vô cùng hối hận. Chị ta từ bỏ việc chạy trốn cùng Tống Ninh và lựa chọn ra đầu thú. Tuy nhiên hai người bất đồng quan điểm, anh ta không cam tâm đi tự thú mà lựa chọn chạy trốn.
Và như vậy, phú bà Lại Mỹ Lâm bị kết án và ngồi tù vì tội ngộ sát, còn tội phạm giết người Tống Ninh đã bỏ trốn cho đến nay vẫn chưa bị cơ quan công an bắt giữ.
Vụ án này đã một thời gây chấn động dư luận, thế nên mới có việc phóng viên Thành Hề Nhị bên chuyên mục pháp luật của tờ “ Thành thị vãn báo ” phải đến nhà tù để phỏng vấn nữ phạm nhân Lại Mỹ Lâm.
Cuối buổi, ngay trước mặt Thành Hề Nhị, Lại Mỹ Lâm đã nghẹn ngào nước mắt, chị ta vô cùng hối hận vì đã hại chết chồng mình.
“Nếu được làm lại, tôi sẽ chọn ly hôn trước rồi mới tìm kiếm tình yêu đích thực của mình.” Chị ta nói.
Thành Hề Nhị cảm nhận được, từ đầu đến cuối, Lại Mỹ Lâm chỉ yêu mỗi Tống Ninh. Điều này khiến cô cảm thấy khó hiểu: “Nếu đã như vậy, sao cô lại đồng ý lấy Trương Chí Kỳ?”
Chị ta cũng đáp đầy thẳng thắn: “Không giống như Trương Chí Kỳ bừng bừng dã tâm, Tống Ninh quá an phận, chẳng có chí tiến thủ, cũng không có cái quyết tâm giành được mục đích không từ thủ đoạn. Vốn dĩ tôi chỉ định khiêu khích, thúc ép một chút hòng mong anh ấy thành công hơn. Nhưng sự thiếu chủ động và kém cỏi của anh ấy đã từng bước đẩy tôi vào vòng tay của Trương Chí Kỳ.” Thành Hề Nhị bỗng cảm thấy hành vi của Lại Mỹ Lâm quá ngang ngược, chị ta yêu Tống Ninh nhưng lại gả cho Trương Chí Kỳ, còn nói rằng đó là thúc ép bạn trai cố gắng. Thành Hề Nhị không thể chấp nhận nổi, nhưng Lại Mỹ Lâm thật đã làm như vậy.
“Tôi thấy mình đáng bị như này, đây là quả báo của tôi.” Cô ta nói.
Chị ta đang ám chỉ việc lợi dụng các thủ đoạn phi pháp để hốt về lợi nhuận khổng lồ. Vì tiền, vợ chồng chị ta đã lừa gạt biết bao nhiêu người, cuối cùng Trương Chí Kỳ bị đâm chết, Lại Mỹ Lâm thì tù tội, đây chính là báo ứng.
“Khi tôi tiêu những đồng tiền xương máu đó đã biết sớm muộn gì cũng phải trả giá. Chỉ không ngờ nhân quả lại đến nhanh như vậy.”
Câu cuối cùng Thành Hề Nhị hỏi Lại Mỹ Lâm, là còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành không.
Lại Mỹ Lâm đáp rằng, chị ta mong tìm Tống Ninh về đầu thú, không muốn anh ta tiếp tục chạy trốn. Vì hiểu cảm giác đó không dễ chịu chút nào. Nhưng lại không cách nào tìm được Tống Ninh, nên điều này đành trở thành nỗi tiếc nuối khôn cùng.
Kết thúc buổi trò chuyện và ra khỏi khu trại giam, tâm trạng Thành Hề Nhị rất nặng nề. Một mặt, cô cảm thấy bùi ngùi với cuộc đời thăng trầm của Lại Mỹ Lâm; Một mặt khác, lại cứ cảm thấy vẫn chưa đặt được dấu chấm hoàn hảo cho cuộc phỏng vấn lần này.
Vì đám Điêu Văn Long từng tống tiền chị ta còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Từ lời kể của Lại Mỹ Lâm, cô còn biết thêm, người đã hỗ trợ kỹ thuật cho đám côn đồ ấy rất có thể là Đồng Hải Kiến. Đương nhiên, đây cũng chỉ là nghi ngờ của chị ta, không có bằng chứng xác thực. Phía cảnh sát cũng chưa tìm được người để tiến hành đối chất, nên chưa thể kết án vụ Lại Mỹ Lâm bị tống tiền này.
Sự nhạy bén khiến Thành Hề Nhị lờ mờ nhận ra rằng, Đồng Hải Kiến có lẽ không giống với nhóm người Điêu Văn Long, anh ta xuất thân là dân kỹ thuật, cho dù có dính dáng, cũng chưa hẳn đã đến mức xấu xa, độc ác. Phân tích từ việc anh ta không tham gia tống tiền vợ chồng Lại Mỹ Lâm lần sau, có thể thấy, hẳn đã có ý rút lui lâu rồi.
Nếu có thể tìm thấy Đồng Hải Kiến, khuyên người này đứng ra làm chứng tố giác Điêu Văn Long, thì không những có thể giảm nhẹ tội trạng cho anh ta, mà còn giúp cảnh sát thu thập bằng chứng phạm tội của Điêu Văn Long, thậm chí có thể bắt được hắn. Đây là suy nghĩ cứ quanh quẩn mãi trong đầu Thành Hề Nhị. Cô là người có ý thức trách nhiệm xã hội rất cao, một khi đã manh nha ý định thì khó lòng ngồi im mà không hành động.
Vì vậy, sau khi rời khỏi nhà giam, cô lại thông qua tòa soạn, xin được phương thức liên lạc của những người liên quan đến vụ án Lại Mỹ Lâm từ chỗ cảnh sát. Trong đó bao gồm cả thông tin hộ tịch của Điêu Văn Long và Đồng Hải Kiến, hai người này đã từng là nhân viên của công ty Lạc Đồ Chí và cũng nằm trong phạm vi điều tra phía cảnh sát. Theo lời cảnh sát thụ lý vụ án, Điêu Văn Long đã ly hôn từ lâu, sau đó lang bạt khắp nơi, hành tung không cố định, rất ít khi liên lạc với vợ cũ và con gái. Còn nhà Đồng Hải Kiến chỉ có người cha già đang chăm sóc cho con trai anh ta, chưa từng thấy Đồng Hải Kiến về thăm, điện thoại cũng không liên lạc được.
Sau khi lấy được địa chỉ nhà Đồng Hải Kiến, ngày hôm sau Thành Hề Nhị mua một ít quà tới thăm, định làm công tác tư tưởng, để ông cụ gỡ bỏ tâm lý đề phòng và nói ra tung tích của con trai mình. Khi đến nhà ông cụ Đồng ở khu bị gọi là “làng trong lòng thành phố” kia, Thành Hề Nhị đã giới thiệu bản thân và đưa danh thiếp của mình, quả nhiên ông cụ tỏ ra vô cùng thù địch, thái độ cũng lạnh lùng hơn rất nhiều. Ông nói thẳng không biết con trai mình ở đâu, lâu rồi cũng chưa về nhà.
Lời nói đó không lừa được Thành Hề Nhị vốn tinh tế và nhạy bén. Cô để ý thấy một số chi tiết, ví dụ đồ ăn trong nhà như gạo dầu mì miến đều là đồ cao cấp; hay việc có lắp camera giám sát điều khiển từ xa, loại thiết bị mà con cái thường dùng để tiện chăm sóc người già trong nhà; còn nữa, đó là tâm trạng ông cụ Đồng và cháu trai Đồng Niên rất bình thản, không giống như phải lo lắng lâu ngày cho sự sống chết của Đồng Hải Kiến. Vì vậy, Thành Hề Nhị suy đoán anh ta chắc chắn đang trốn đâu đó gần đây, thường xuyên liên lạc với gia đình, hơn nữa còn chăm sóc người thân rất chu đáo.
Sau khi không lấy được thông tin hữu ích nào từ ông cụ cứng đầu, Thành Hề Nhị vào phòng Đồng Niên, định cố gắng tìm kiếm thông tin từ cậu bé. Đồng Niên tương đối ngây thơ, hầu như đều thành thật trả lời mọi câu hỏi của Thành Hề Nhị. Trong lúc nói chuyện, tuy không thăm dò được tung tích của Đồng Hải Kiến nhưng cô nhận ra, cậu bé vừa kính trọng lại vừa sợ sệt bố mình. Bố cậu luôn kỳ vọng cậu sẽ đỗ vào trường đại học nổi tiếng, ngoài mục tiêu này, Đồng Niên không cần quan tâm lo lắng về bất cứ điều gì khác. Dù đã 18 tuổi nhưng cậu gần như không biết cách tự chăm sóc bản thân, nếu ông nội vắng nhà, cậu chỉ biết cầm tiền đi mua hamburger ăn. Ngoài cách đó ra, cậu không còn sự lựa chọn nào khác.
Đồng Niên còn kể với Thành Hề Nhị, từ nhỏ đến lớn, Đồng Hải Kiến đã rất bao bọc cậu, sợ cậu bị thương, sợ cậu bị bắt nạt, sợ cậu bị lạc, sợ cậu bị lừa. Qua lời kể của cậu bé, Thành Hề Nhị đã hình dung được một người đàn ông vừa phải làm bố vừa phải làm mẹ, vừa là kỹ sư máy tính vừa là người chăm lo mọi thứ cho gia đình. Hình ảnh hoàn hảo này không hề ăn khớp với kẻ tống tiền Đồng Hải Kiến mà cô nghe biết.
Nên càng khiến Thành Hề Nhị tin rằng, Đồng Hải Kiến không hề bỏ rơi gia đình mình, chỉ trốn gần đây. Anh ta cũng chẳng phải là tên máu lạnh phạm pháp nhiều lần, chỉ nhất thời sai lầm vì bị Điêu Văn Long xúi giục. Chỉ cần tìm gặp được anh ta, sẽ có cơ hội thuyết phục anh ta làm chứng chống lại Điêu Văn Long.
Với niềm tin như vậy, Thành Hề Nhị ở lại nhà ông cụ Đồng khá lâu, suốt thời gian mấy tiếng đồng hồ. Nhưng cô chẳng đợi được tung tích của Đồng Hải Kiến, mà lại gặp phải một vụ bắt cóc. Chủ mưu chính là Điêu Văn Long. Sau khi tống tiền Lại Mỹ Lâm bất thành, khiến vụ biển thủ công quỹ bị bại lộ, còn hay tin Lại Mỹ Lâm cấu kết với tình nhân giết chồng, hắn lo sợ chị ta sẽ khai ra vụ tống tiền nên vội vã dẫn đám Đảng Vĩnh trốn đi nơi khác. Mãi tới khi Lại Mỹ Lâm bị tuyên án, phía cảnh sát cũng không truy tìm gắt gao những người liên quan nữa, thì đám Điêu Văn Long mới lén lút trở lại thành phố Cẩm Tú.
Mục đích duy nhất khiến bọn chúng liều mạng quay về là để tìm Đồng Hải Kiến. Vì chỉ có kỹ năng của anh ta mới giúp chúng tiếp tục kiếm bộn tiền, bọn chúng vẫn chưa từ bỏ ý định lôi kéo Đồng Hải Kiến tiếp tục phạm tội. Hơn nữa lần này hắn cho rằng Đồng Hải Kiến nhất định sẽ hợp tác, vì sau vụ án Lại Mỹ Lâm giết chồng, Đồng Hải Kiến cũng đang trốn cảnh sát. Có thể nói, bọn chúng hiện nay đã cùng hội cùng thuyền, đều là tội phạm đang lẩn trốn, một kẻ sa lưới thì những người khác cũng đừng mong trốn thoát.
“Nếu đã không thể cùng bị bắt thì chi bằng đoàn kết nhau lại, trốn đi nơi khác, bắt tay cùng làm giàu. Như vậy mới có đường sống, không phải sao?” Đây là lời nhắn mà Điêu Văn Long bảo ông cụ Đồng chuyển lại cho con trai, vào hôm đầu tiên hắn tới nhà tìm nhưng không gặp được Đồng Hải Kiến.
Điêu Văn Long luôn tin Đồng Hải Kiến không bao giờ bỏ rơi gia đình, cũng tin rằng mỗi lời nói của hắn sẽ được ông cụ Đồng chuyển đến tai anh ta.
Nhưng đợi mấy ngày liền vẫn không thấy Đồng Hải Kiến ngó ngàng gì đến mình. Do lo sợ hành tung bị lộ tẩy, hắn không dám gây sự đánh nhau, đành phải đến nhà Đồng Hải Kiến lần nữa, không những uy hiếp ông cụ Đồng mà còn hăm dọa cả Đồng Niên vừa tan học về.
Điêu Văn Long biết lần này chắc chắn đã chọc giận được Đồng Hải Kiến.
Quả nhiên, ngay hôm sau, anh ta chủ động làm theo lời nhắn Điêu Văn Long để lại và kết nối được với nhau.
Đồng Hải Kiến đã không nhận lời hợp tác, mà còn nói với hắn rằng anh ta sẽ trốn đi nơi khác, nếu Điêu Văn Long còn tiếp tục làm phiền thì anh ta sẽ ra tự thú.
Lần gặp mặt này hết sức không vui, hai bên đối chọi gay gắt, muốn ép đối phương đến đường cùng. Chính điều này mới dẫn đến hậu quả Điêu Văn Long chó cùng rứt giậu, phải dùng đến biện pháp bắt cóc.
Và ngày Thành Hề Nhị đến nhà họ Đồng phỏng vấn ấy, cũng chính là ngày Điêu Văn Long thực hiện kế hoạch.
Hôm đó là một ngày nhiều mây, gió mát nhè nhẹ thổi qua những con ngõ nhỏ hẹp giữa chốn tồi tàn xập xệ, người đi lại trên đường không nhiều.
Đột nhiên, có bảy người bước xuống từ một chiếc xe van cũ kỹ, tên dẫn đầu đội mũ, đeo kính đen chính là Điêu Văn Long. Chiếc xe là của chúng mới trộm được, để tiện gây án, hắn đã lanh trí chọn một mẫu xe quen thuộc làm công cụ.
Đầu tiên, Điêu Văn Long bảo sáu người Đặng Vĩnh đợi ở bên ngoài, chờ khi cần thì tiếp viện, sau đó mình hắn vào nhà ông cụ Đồng để uy hiếp.
Ông cụ Đồng làm theo lời dặn của con trai, nói lại với Điêu Văn Long: “Tối qua Hải Kiến có về nhà, cầm hết quần áo đi rồi, bảo sang nơi khác làm ăn. Các cậu đừng đến tìm nữa, nó không quay về đâu.”
Điêu Văn Long bật cười, nhìn bức ảnh chụp chung của Đồng Hải Kiến và con trai treo trên tường, nhổ vào đó một bãi nước bọt.
“Anh còn không đi, tôi sẽ báo cảnh sát đấy.” Ông cụ Đồng đứng hẳn dậy.
Nhưng Điêu Văn Long nhanh hơn một bước, giật đứt dây điện thoại bàn.
Ông cụ định chạy đi tìm người giúp đỡ thì bị đám Nhậm Xuân Lệ ở bên ngoài chặn lại. Bạch Tử Minh móc dao găm ra dọa ép ông cụ Đồng quay lại vào trong nhà. Đến lúc này, ông cụ Đồng mới ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, trong lòng bắt đầu sợ hãi, dù chẳng phải lần đầu bị dao găm kề cổ.
Điêu Văn Long vọt vào buồng, túm lấy Đồng Niên lôi ra ngoài phòng khách. Lúc này, Thành Hề Nhị đang ngồi nói chuyện với cậu bé, thấy vậy định chạy theo ngăn cản nhưng bị hắn đẩy ngược vào trong rồi chốt luôn cửa từ bên ngoài.
Thành Hề Nhị không mở cửa được lại chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết đập cửa hét lên: “Các người là ai? Tại sao lại bắt nạt người già và trẻ con?”
“Không liên quan gì đến mày, ở yên đó đi!”
Điêu Văn Long vừa nói vừa rút dao găm kề vào cổ Đồng Niên, cậu bé sợ tới nỗi mặt mày trắng bệch.
Thành Hề Nhị nói vọng sau cánh cửa: “Các người tới cướp của phải không? Trong túi tôi vẫn còn ít tiền, tôi sẽ giao ra hết. Đừng làm hại trẻ con!” Điêu Văn Long không thèm để ý đến Thành Hề Nhị, vừa lôi Đồng Niên ra ngoài, vừa cảnh cáo ông cụ: “Nói với Đồng Hải Kiến, nếu hắn không muốn con trai mình chết thì biết phải làm gì rồi đấy!”
“Điêu Văn Long, mày dám làm cháu tao bị thương, tao liều mạng với mày!” Ông cụ Đồng dường như mất trí, bất chấp tất cả lao về phía hắn ta.
Điêu Văn Long đá vào bụng, ông cụ ngã lăn ra đất.
Thành Hề Nhị nghe thấy tiếng kêu gào thì mới biết đám thổ phỉ bên ngoài chính là tên Điêu Văn Long mà cô đang tìm kiếm.
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng kêu thảm của Đồng Niên lúc bị lôi ra đến ngoài cửa.
Cậu bé gọi: “Chị Thành, cứu em! Chị Thành, cứu em!”
Trái tim cô như bị sét đánh, lập tức nhận ra Đồng Niên đang gặp nguy hiểm, cô dùng hết sức bình sinh đập cửa: “Thả cậu bé ra, các người hãy bắt tôi đi!”
“Chị Thành, mau cứu em với!” Đồng Niên đang bị dao găm kề cổ, không dám động đậy, cẩn thận nặn ra những lời cầu xin từ cổ họng, “Tôi không đi, không đi! Cho chị Thành đi cùng được không? Tôi sợ!”
“Các người hãy bắt tôi đi!” Thành Hề Nhị vẫn hét lên.
“Tôi không đi, tôi sợ lắm!” Đồng Niên vừa khóc vừa kêu lên, “Tôi muốn chị Thành đi cùng, các người cho chị Thành theo với được không, tôi không dám đi...”
“Các người bắt cả tôi luôn đi!” Ông cụ Đồng đang ngã nằm dưới đất cũng van xin.
Điêu Văn Long thầm bực bội, dùng sức lôi Đồng Niên theo, rồi ra hiệu cho mọi người nhanh chóng rút lui. Hắn áp tải Đồng Niên lên xe, sau đó lập tức phóng đi.
Thành Hề Nhị vội vàng nhắc nhở thì ông cụ Đồng mới sực nhớ ra, miễn cưỡng bò dậy mở cửa cho Thành Hề Nhị. Thành Hề Nhị dặn ông báo cảnh sát, sau đó leo lên xe bám theo chiếc van cũ.
Nó chạy ra khỏi thôn Thành Trung, tiến về vùng ngoại ô phía tây bắc.
Thành Hề Nhị vừa lái đuổi theo vừa lấy điện thoại báo cảnh sát. Cô trình bày rõ tình hình và cung cấp hướng di chuyển và thông tin về chiếc xe, vụ án nhanh chóng chuyển lên Sở Cảnh sát thành phố, nhận được sự chú ý đặc biệt. Sở cảnh sát thành phố lập tức thông báo các phòng ban phối hợp hành động, nhanh chóng triển khai lực lượng.
Cúp điện thoại xong Thành Hề Nhị càng lúc càng sốt ruột vì chiếc van chạy thẳng một mạch về phía tây bắc, tốc độ luôn rất nhanh, có vẻ như sắp ra khỏi nội thành. Thành Hề Nhị lo lắng phía cảnh sát không đuổi kịp, để chiếc xe tẩu thoát, nên cô không kịp nghĩ nhiều, nhân lúc nó vào khúc rẽ thì đạp ga tông thẳng vào thân xe. Chiếc van sau khi bị va chạm, chao đảo một chút rồi lao thẳng vào bãi cỏ xanh ven đường.
Nó hoảng loạn cố băng qua thảm cỏ, có ý vượt qua đám cây xanh trồng ở dải phân cách để quay lại đường chính. Nhưng rõ ràng Miêu Húc đã đánh giá quá cao chiếc xe cà tàng cũ kỹ mà chúng đã ăn trộm, chỉ thấy con van đâm thẳng vào bụi rậm rồi chết máy, kẹt luôn ở đó, không thể khởi động lại. Điêu Văn Long thấy vậy vội ra lệnh cho cả bọn bỏ xe, lôi theo Đồng Niên chạy trốn về phía khu vực vắng vẻ ở rìa khu công nghiệp.
Thành Hề Nhị vẫn đang lái xe bám sát theo sau.
Điêu Văn Long định tìm một chiếc xe khác, ngặt nỗi khu công nghiệp đang trong quá trình xây dựng, nhiều tuyến đường chưa lưu thông nên chẳng có xe cộ gì trên đường, Thành Hề Nhị vẫn gí sát nút. Trong lúc hoảng loạn, Điêu Văn Long phát hiện trước mặt có một nhà kho mới xây nên dẫn cả bọn vào trốn trong đó.
Thành Hề Nhị báo lại tình hình mới nhất qua 110, cảnh sát phụ trách chỉ huy tác chiến yêu cầu cô ngồi yên trong xe, quan sát và cập nhật tình hình của đám bắt cóc cho cảnh sát.
Thành Hề Nhị đỗ xe ở ven đường cách nhà kho khoảng hơn 50 mét, chăm chú quan sát động tĩnh trong nhà kho. Vài phút sau, cô đột nhiên nhìn thấy 6 tên gồm Đảng Vĩnh và tay chân của hắn chạy khỏi nhà kho trốn theo một hướng khác, nhanh chóng biến khỏi tầm mắt.
Hóa ra, Điêu Văn Long lo sợ chỗ này sắp bị cảnh sát bao vây nên một mình hắn áp giải Đồng Niên, còn Đảng Vĩnh dẫn những kẻ khác ra ngoài tìm xe. Kế hoạch của bọn chúng là cướp hoặc trộm thêm một hai chiếc để làm phương tiện chạy trốn.
Thấy sáu kẻ đó rời đi, Thành Hề Nhị có chút hoảng hốt. Cô không rõ ý đồ của bọn chúng là gì, giờ đuổi không được, mà không đuổi cũng không được, sợ bọn bắt cóc sẽ tản ra tháo chạy.
Trong lúc còn đang do dự, trong nhà kho vọng ra tiếng kêu la của Đồng Niên và tiếng dọa dẫm của Điêu Văn Long. Thành Hề Nhị rất lo cho cậu bé nên xuống xe đi về phía nhà kho.
Thành Hề Nhị tiến đến cạnh nhà kho vẫn còn chưa lắp cửa, nhìn vào bên trong. Điêu Văn Long đang cầm khẩu súng lục tự chế chĩa vào Đồng Niên và núp sau đống vật liệu xây dựng.
Điện thoại Thành Hề Nhị đổ chuông, là đội cảnh sát hình sự gọi đến. Sau khi kết nối, đầu dây bên kia dặn cô đừng lên tiếng, chỉ cần giữ điện thoại như vậy để cảnh sát ghi lại âm thanh hiện trường.
Thành Hề Nhị cố ý lớn tiếng: “Điêu Văn Long, đừng bắn, Đồng Niên vẫn chỉ là đứa trẻ!” Để phía cảnh sát nghe được rõ hơn, cô cố ý nói lại lần nữa.
Cảnh sát ở đầu dây bên kia nhanh chóng nắm được hai thông tin, con tin là Đồng Niên, kẻ bắt cóc không những mang dao găm mà còn có cả súng.
Với sự xuất hiện của thứ hàng nóng này, mức độ nghiêm trọng của vụ việc đã tăng thêm một bậc. Sở cảnh sát thành phố lập tức điều chỉnh cấp độ tác chiến, điều động thêm số lượng lớn cảnh sát vũ trang tham gia.
Đồn cảnh sát Tây Giao ở gần khu vực này nhất, nên được điều động toàn bộ lực lượng tới hiện trường, nhưng cũng phải mất hơn mười phút họ mới có mặt.
Trong thời gian hơn mười phút đó, Thành Hề Nhị cố gắng thuyết phục Điêu Văn Long bỏ súng xuống, đừng làm hại đến con tin.
Điêu Văn Long thấy Thành Hề Nhị chỉ có một mình nên không coi ra gì, tay phải nắm chặt khẩu súng lục chĩa thẳng vào Đồng Niên, tay trái thì siết cổ cậu bé.
“Đứng lại, cô tiến lên một bước nữa, tôi sẽ bắn!” Điêu Văn Long cảnh cáo.
Thành Hề Nhị dừng lại cách Điêu Văn Long 5 mét, tiếp tục khuyên nhủ: “Nếu anh không chịu thả người thì thay con tin được không? Đồng Niên vẫn chỉ là một đứa trẻ, nó đã sợ lắm rồi. Anh thả thằng bé ra, bắt tôi được không?”
“Không thể! Cút mau, không phải việc của cô!”
“Nếu không chịu đổi người thì anh bắt cả tôi luôn, thêm một con tin thì sẽ càng có lợi cho anh hơn.”
Điêu Văn Long do dự.
“Trên người tôi không có vũ khí, anh xem đi.” Nói rồi, Thành Hề Nhị giơ hai tay lên, từ từ tiến về phía Điêu Văn Long.
Khi chỉ còn cách hắn ta 3 mét, Điêu Văn Long đột nhiên hét lên: “Đứng im! Cấm bước qua đây!” Thành Hề Nhị đành dừng lại. “Cô đứng im ở đó, không được động đậy! Dám tiến hay lùi một bước, tôi sẽ bắn đấy!”
Thành Hề Nhị thấy kế hoạch thất bại, lại còn bị Điêu Văn Long khống chế, đành xài chiêu đâm bị thóc chọc bị gạo: “Sáu đồng bọn của anh bỏ trốn luôn rồi, không quay lại nữa đâu.”
“Không thể nào!”
“Tôi vừa nhìn thấy họ cướp được một chiếc xe, sau đó chạy về phía ngoại ô rồi.”
“Đừng có lừa tôi!”
“Lừa hay không lát nữa anh biết ngay thôi, họ chắc chắn không quay lại nữa đâu, vì họ biết anh đã bị bao vây. Hiện giờ cảnh sát đã phong tỏa vòng ngoài rồi, anh không thoát nổi đâu. Một lát nữa thôi, chắc cảnh sát cũng sẽ tóm được sáu kẻ bỏ trốn kia. Vì vậy, tôi khuyên anh nên nhìn rõ tình hình, nhanh chóng đầu hàng, ít ra còn được hưởng khoan hồng.”
“Câm mồm! Mẹ mày đừng lừa ông!” Điêu Văn Long tức tối gào lên, cả người run rẩy.
Thành Hề Nhị thấy Điêu Văn Long sợ hãi liền kiên nhẫn khuyên nhủ tiếp. Trong lòng cô không ngừng cầu nguyện cho cảnh sát mau chóng tới nơi, lạy trời họ đến kịp trước khi sáu tên kia quay lại.
