Tội Mô Phỏng

Chương 28: Vụ án phú bà giết chồng

Hai ngày sau, khi Điêu Văn Long đột nhiên đưa cho Đồng Hải Kiến 360.000 tệ tiền mặt, anh ta đã đoán ra Điêu Văn Long không giữ lời hứa, lại đòi thêm 1,2 triệu tệ từ chỗ Lại Mỹ Lâm.

Thế là trong một con hẻm không xa nhà Đồng Hải Kiến, hai người xảy ra xung đột lần đầu.

“Sao anh lại tự ý hành động?” Đồng Hải Kiến trách, “Chúng ta đã bàn trước, chỉ làm một lần. Tại sao anh lại lén tôi tiếp tục tống tiền Lại Mỹ Lâm?”

“Lần trước mụ ta gian xảo quá, đòi 5 triệu tệ mà chỉ đưa 500 nghìn tệ. Cộng cả 1,2 triệu tệ này cũng chỉ mới là 1,7 triệu tệ thôi, có nhiều đâu.” Điêu Văn Long thản nhiên nói.

“Dù thế cũng đâu thể tống tiền người ta hai lần. Trộm cướp cũng có quy tắc đạo nghĩa riêng, anh không hiểu à? Đã lấy tiền của người ta rồi thì không được trở mặt đòi lần nữa.”

“Bớt giảng đạo lý đi, tôi chỉ quan tâm đến tiền thôi.”

“Anh làm vậy sớm muộn cũng sẽ gặp quả báo.”

“Mẹ kiếp! Dâng tiền cho mày mà còn trù ẻo tao à? Chết tiệt!”

Điêu Văn Long đấm Đồng Hải Kiến một cú, Đồng Hải Kiến cũng đẩy Điêu Văn Long một cái.

“Từ nay đường ai nấy đi, đừng đến tìm tôi nữa.” Đồng Hải kiến tức giận nói.

Điêu Văn Long chặn anh ta lại, cảnh cáo: “Cưỡi lên lưng cọp rồi khó xuống lắm. Chưa đạt được mục đích thì tôi không dễ gì dừng lại đâu.”

“Rốt cuộc anh định làm gì?”

“5 triệu. Không moi đủ chừng này từ hai vợ chồng nhà đó tôi sẽ không dừng lại đâu.”

“Nhưng anh tống tiền chị ta hai lần rồi, còn đi nữa là bị báo cảnh sát đấy!”

“Tôi đâu nói sẽ tìm Lại Mỹ Lâm? Tôi có nói hả?”

“Anh định moi chỗ Trương Chí Kỳ sao?”

Điêu Văn Long bật cười: “Kỹ sư Đồng của chúng ta thông minh thật đấy.”

“Đồ điên!”

“Phải rồi, cho anh 24 tiếng để cung cấp bản sao dữ liệu trong máy chủ công ty cho tôi.”

“Anh không thể đi tìm Trương Chí Kỳ được! Anh ta không phải Lại Mỹ Lâm, không nhè tiền ra đâu. Tôi hiểu rất rõ con người anh ta, dù để sổ sách đen của công ty bị lộ, thà ôm tiền chạy trốn, cũng không bao giờ chịu ói tiền ra!”

“Không thử sao biết được.”

“Không được, tôi không thể để anh mạo hiểm được. Anh làm vậy tất khiến cảnh sát chú ý, sẽ đẩy mọi người vào cảnh tù tội đấy!”

“Muốn cũng phải làm, không muốn cũng phải làm. Anh đã nhận tiền hai lần rồi, tưởng lần này không nhận thì thoát được à?”

Đồng Hải Kiến cảm thấy vô cùng sợ hãi khi nhìn Điêu Văn Long như đang phát rồ trước mặt.

Dưới sự bày mưu của Điêu Văn Long và Đảng Vĩnh, Nhậm Xuân Lệ lại dùng cách tương tự để hẹn Trương Chí Kỳ đến quán cà phê. Trong quán, cô gái trẻ đã tống tiền thành công Lại Mỹ Lâm hai lần, nên khi đến đây lần thứ ba, trong lòng cô ta tràn đầy tự tin.

Không lấy được số liệu của công ty từ tay Đồng Hải Kiến, Điêu Văn Long đành tiếp tục dùng phương pháp cũ tống tiền bằng ảnh. Lần này hắn và Đảng Vĩnh là chủ mưu, nếu thành công sẽ không chia cho Đồng Hải Kiến nữa.

“Tôi biết một số chuyện của vợ anh, nếu anh muốn biết thì sau giờ làm việc hãy đến quán cà phê Bến bình yên. ”

Khi nhận được tin nhắn từ người lạ, Trương Chí Kỳ không chút do dự, đồng ý gặp mặt ngay. Hơn nữa anh ta mơ hồ đoán được điều đối phương ám chỉ kia có liên quan đến mối tình đầu của vợ anh ta – Tống Ninh.

Họ vẫn qua lại với nhau.

Nhất định thế.

Trương Chí Kỳ vẫn luôn nghi ngờ chuyện này nhưng khổ nỗi không có bằng chứng, anh ta còn không dám công khai chất vấn hay điều tra Lại Mỹ Lâm nữa.

Khi tiền trong túi ngày càng rủng rỉnh, mối nghi ngờ trong lòng anh ta cũng theo đó mà ngày một lớn. Bởi giờ đây, anh ta đã không còn là cậu nhân viên phục vụ bưng bê cho người khác ở sòng bạc Ma Cao năm nào, anh ta không thể chấp nhận việc bất kỳ ai cắm sừng mình.

Cho nên, Trương Chí Kỳ xuất hiện trước mặt Nhậm Xuân Lệ đúng như đã hẹn, thậm chí còn mang theo vẻ ngạo mạn lấn át người khác.

Nhậm Xuân Lệ bắt đầu căng thẳng. Trước khi đến, cô đã đánh giá thấp Trương Chí Kỳ. Cho rằng anh ta cũng giống như Lại Mỹ Lâm, sẽ tỏ ra rụt rè, yếu đuối khi đối diện với nguy cơ bị phanh phui chuyện bê bối gia đình.

Nhưng khí thế của Trương Chí Kỳ hoàn toàn áp đảo một cô gái nổi loạn xuất thân từ đáy xã hội như Nhậm Xuân Lệ, khiến cô ta rơi vào trạng thái căng thẳng và bị động ngay từ giây phút đầu của cuộc đàm phán.

“Năm... năm triệu tệ.” Giọng cô run rẩy.

Trương Chí Kỳ cười khẩy: “Vậy thì cô phải đưa ra được thứ đáng giá 5 triệu tệ đã.”

“Hàng đương nhiên sẽ có, nếu không tôi cũng không đến tìm anh. Anh cứ chuyển tiền vào tài khoản tiền trao cháo múc.” Nhậm Xuân Lệ rút ra tờ giấy có ghi thông tin ngân hàng, hai tay vẫn còn hơi run.

“Cô cứ đeo kính đen mãi làm gì vậy? Sao thế, sợ tôi nhận ra cô à?” Trương Chí Kỳ đột nhiên hỏi.

Nhậm Xuân Lệ lại càng căng thẳng hơn, vội đưa tay giữ kính: “Cho anh thời gian ba ngày, mau về chuẩn bị tiền đi.”

Trương Chí Kỳ lại bật cười, lần này hắn cười rất lớn.

Nhậm Xuân Lệ bắt đầu hoang mang: “Anh cười gì hả?”

“Cười sự ngu ngốc của cô. Cô chưa nhìn thấy 5 triệu tệ bao giờ đúng không? Tôi thấy rồi, hơn nữa ngày nào cũng thấy. Hừ, ba ngày? Coi thường ai chứ? Đối với cô, 5 triệu tệ phải mất nhiều thời gian để chuẩn bị; Còn tôi, chẳng cần chờ gì hết, lúc nào cũng có thể rút số tiền này.”

“Vậy anh chuyển ngay đi, xong tôi sẽ đưa hàng cho anh.”

“Cô dở hơi hả? Cô bảo chuyển thì tôi phải chuyển à? Sao tôi biết được cô có phải lừa đảo không?”

“Tôi thực sự có hàng mà.”

“Có thật thì đưa ra đây!”

“Anh phải đưa tiền trước đã.”

“Nhìn thấy hàng tôi mới chi tiền.”

“Thế thì không được.”

“Bị tôi vạch trần rồi phải không, cô vốn dĩ chẳng có gì cả, chỉ định lừa tiền thôi.” Trương Chí Kỳ khích.

“Tôi có thật.”

“Cô có gì?”

“Có rất nhiều ảnh!”

“Ảnh gì?”

“Ảnh của vợ anh.”

“Cô đưa ra đây tôi xem?”

Nhậm Xuân Lệ do dự. Cô ta bất giác thò tay vào túi, sờ điện thoại của mình.

Trương Chí Kỳ đọc được suy nghĩ của Nhậm Xuân Lệ: “Cần gọi điện cho chủ mưu của cô xin ý kiến không?”

“Tôi không có chủ mưu, chỉ mình tôi thôi.”

“Cô là Xuân Lệ đúng không?”

Nhậm Xuân Lệ giật thót mình, cô ta không thể ngờ đối phương lại gọi đúng tên. Khoảnh khắc đó, toàn thân cô ta chợt cứng đờ, tê hết cả da đầu.

“Cô tên là gì Xuân Lệ ấy nhỉ? Tạ Xuân Lệ à?”

“Anh... anh nhận nhầm người rồi.”

“Cô chẳng phải là Xuân Lệ sao? Cùng hội với Đảng Vĩnh. Tôi đã từng gặp hắn ta, kẻ giúp Điêu Văn Long đòi nợ. Những người này đều làm việc cho tôi. Cô có quan hệ gì với bọn họ.”

Nhậm Xuân Lệ không dám lên tiếng.

“Là bạn hả? Nếu vậy thì chúng ta cũng coi như là bạn. Cô có gì cứ lấy ra đi, nếu đáng giá thật, tôi sẽ đưa tiền.” Giọng điệu Trương Chí Kỳ có phần hòa nhã hơn, anh ta đang cố ý làm thân.

“Tôi không quen Đảng Vĩnh nào cả.” Nhậm Xuân Lệ nói vậy chẳng khác gì lạy ông tôi ở bụi này.

Trương Chí Kỳ cười: “Được, không quen thì thôi. Vậy thì, Xuân Lệ, cô cứ đưa hàng cho tôi xem trước được không?”

Nhậm Xuân Lệ vẫn hơi do dự, đôi chân không ngừng run rẩy, hai mắt láo liên.

Trương Chí Kỳ lôi trong túi ra một xấp tiền, ném trước mặt Nhậm Xuân Lệ.

“Chỗ này coi như đặt cọc, cô cầm trước đi. Xem ảnh xong rồi tôi đưa nốt.”

“Tôi chỉ có thể cho anh xem trước hai tấm, sau đó anh phải trả tiền tôi mới đưa chỗ còn lại.”

Trương Chí Kỳ gật đầu.

Nhậm Xuân Lệ rút hai tấm ảnh từ trong phong bì ra, đưa sang cho Trương Chí Kỳ.

Nhìn thấy nó, Trương Chí Kỳ lập tức biến sắc, ánh mắt tức giận chuyển từ âm u sang trắng bệch. Vì hai bức ảnh đưa anh ta, một chụp cảnh Lại Mỹ Lâm ôm hôn Tống Ninh ở địa điểm du lịch, còn tấm kia chụp hai người quấn lấy nhau trong chăn trên giường khách sạn.

Nhậm Xuân Lệ thấy bàn tay cầm ảnh của Trương Chí Kỳ đang run rẩy, hai gò má cũng gồ hẳn lên do anh ta liên tục nghiến răng.

Nhậm Xuân Lệ dè dặt hỏi: “Số tiền còn lại anh định khi nào chuyển?”

Ai ngờ, Trương Chí Kỳ đột nhiên thu lại ánh mắt giận dữ, trong tích tắc đã đổi giọng nhẹ nhàng cười nói: “Tiền gì? Sao tôi phải đưa tiền cho cô?”

“Trong tay tôi có chứng cứ vợ anh ngoại tình, anh không sợ hả?”

“Cô ta ngoại tình chứ có phải tôi đâu, có gì mà sợ? Người phải sợ là cô ta kìa. Nếu các người cần tiền thì đi mà đòi cô ta, đừng tìm tôi vô ích.”

Nhậm Xuân Lệ vội vàng nói mấy câu được Điêu Văn Long dạy trước đó: “Nếu chuyện vợ anh ngoại tình bị lộ ra thì anh còn có thể ngẩng cao đầu được không? Hơn nữa, nếu buộc ra tòa ly hôn, nếu trong tay anh có những bằng chứng này còn có thể tránh được việc phải chia tài sản cho chị ta.”

Trương Chí Kỳ cảm thấy bất ngờ. Anh ta không nghĩ cô gái nhỏ bé tầm thường trước mặt lại nắm trúng hai điểm yếu của mình. Anh ta bắt đầu chắc chắn có người thao túng sau lưng cô ta, hơn nữa kẻ đó còn rất hiểu anh ta, không chừng chính là đám Điêu Văn Long và Đảng Vĩnh.

Nghĩ đến đây, Trương Chí Kỳ vô cùng tức giận: “Là Đảng Vĩnh hay Điêu Văn Long? Hay cả hai?”

“Tôi đã nói rồi, không phải! Tóm lại khi nào anh mới chuyển tiền?”

“Chuyển cái con bà mày!”

Nói rồi, Trương Chí Kỳ túm lấy cánh tay Nhậm Xuân Lệ, nhấc bổng cô ta lên, sau đó giật chiếc túi rồi lấy phong bì đựng ảnh trong đó đi mất. Hắn cũng cầm luôn cả số tiền cọc vừa đưa khi nãy.

“Anh trả đây, trả lại đây.”

Nhậm Xuân Lệ chạy tới giành thì bị Trương Chí Kỳ đẩy ngồi xuống ghế.

“Cô về nói với Đảng Vĩnh, lập tức đem số ảnh gốc đến nhận tội với tôi. Dám không đến, tôi sẽ cho người xử hắn. Còn nữa, nói luôn với Điêu Văn Long, nếu hắn ta cũng nhúng tay vào thì lo lết tới quỳ trước mặt tôi. Không thì tôi sẽ khiến hắn từ giờ về sau hết đường kiếm sống!” Cảnh cáo xong, Trương Chí Kỳ tức giận bỏ đi, chỉ còn lại Nhậm Xuân Lệ đờ người run rẩy trên ghế.

Đêm đó, trở về biệt thự, Lại Mỹ Lâm đã chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn, định cùng chồng tận hưởng bữa tối lãng mạn dưới ánh nến. Nhưng Trương Chí Kỳ vứt thẳng xấp ảnh vào mặt Lại Mỹ Lâm, vạch trần chuyện ngoại tình của chị ta ngay tại chỗ.

Lại Mỹ Lâm nhìn thấy, không thể chối cãi đành lập tức nhận lỗi, nói rằng chị ta gặp mặt chỉ để khuyên đối phương từ bỏ, nhưng cuối cùng do uống rượu mới trót lỡ, tỉnh dậy mới biết mình đã phạm sai lầm lớn.

Lời giải thích đó không thể thuyết phục được Trương Chí Kỳ mà chỉ khiến anh ta càng thêm tức giận. Anh ta xô Lại Mỹ Lâm ngã xuống đất, rút dây lưng ra, quất túi bụi lên người chị ta.

Lại Mỹ Lâm bị đánh thâm tím mình mẩy, kêu la thảm thiết, thậm chí làm kinh động đến cả bảo vệ của khu dân cư. Nhưng mấy nhân viên ấy cũng sợ Trương Chí Kỳ, khi biết là mâu thuẫn gia đình thì không dám vào can ngăn nữa.

Đêm đó, Lại Mỹ Lâm bị quất ít nhất phải mấy chục roi. Nhưng chị ta không oán Trương Chí Kỳ, mà dồn hết hận thù lên đám lừa đảo Nhậm Xuân Lệ, căm tức đến nghiến răng nghiến lợi. Chị ta nghĩ đám người đó có thể không giữ chữ tín, cùng lắm sẽ tiếp tục mang ảnh đến tống tiền mình, nhưng không thể ngờ nổi chúng lại giao ảnh cho chồng chị ta.

Hiện tại, chị ta vẫn chưa muốn mất hết mọi thứ trước mắt, nên chỉ đành chịu trận đòn này của Trương Chí Kỳ.

Trương Chí Kỳ đánh Lại Mỹ Lâm xong, ngay đêm đó liền ra ngoài tìm một nhóm côn đồ, đưa cho bọn chúng một khoản tiền cùng hai nhiệm vụ. Một là tìm Tống Ninh và đánh gãy hai chân anh ta ngay tại chỗ; Hai là truy ra đám Điêu Văn Long và Đảng Vĩnh, rồi cứ mặc sức mà chém giết, cho thành vũng máu luôn, chỉ cần giữ lại chút hơi tàn là được.

Mệnh lệnh được đưa ra, dưới sự thúc giục của đồng tiền, đám côn đồ điên cuồng tìm kiếm ba người kia.

Tống Ninh đã nhận được tin báo của Lại Mỹ Lâm từ trước nên đã tìm chỗ trốn.

Nhậm Xuân Lệ sau khi quay về cũng chuyển lời của Trương Chí Kỳ cho Điêu Văn Long và Đảng Vĩnh. Mấy người thương lượng, biết chuyện đã bại lộ, đoán rằng Trương Chí Kỳ sẽ sai người truy sát nên cũng kéo nhau về vùng quê lánh nạn.

Mấy ngày tiếp đó, Trương Chí Kỳ vì không tìm thấy người liền càng tăng cường truy đuổi. Thêm nhiều kẻ nữa được lệnh đi lùng sục khắp thành phố hòng tra tung tích ba tên đó. Thậm chí đám côn đồ toàn thành phố đều biết Trương Chí Kỳ đang công khai treo giải thưởng, một cái chân thì bao nhiêu tiền, một cánh tay thì bao nhiêu tiền, giá cả được “niêm yết” rõ ràng. Càng khiến nhiều người hăng lên, đổ xô đi lục lạo.

Đồng Hải Kiến thấy nhóm Điêu Văn Long đột nhiên biến mất, liền dự cảm có thể họ đã bại lộ. Sau lại nghe phong thanh trong công ty đồn rằng Trương Chí Kỳ đang truy sát một số người thì bắt đầu thấy sợ hãi, lấy cớ đi nơi khác chữa bệnh để tránh khỏi tầm mắt của anh ta.

Không lâu sau, Lại Mỹ Lâm ngẫm nghĩ, nghi ngờ những bức ảnh trong máy tính có thể do Đồng Hải Kiến tiết lộ, nên đã giấu Trương Chí Kỳ, đi tìm anh ta muốn đối chất. Lại Mỹ Lâm đến nhà mấy lần, ông cụ Đồng nói khô hơi rát lưỡi mà vẫn chưa thể xua tan được sự nghi ngờ trong lòng Lại Mỹ Lâm.

Đồng Hải Kiến chỉ đành lẩn trốn, không dám xuất hiện. Nhưng hành động đó chỉ càng khiến chị ta nghi ngờ hắn hơn.

Tiếp qua vài ngày, Lại Mỹ Lâm bị Trương Chí Kỳ kiểm soát nghiêm ngặt, không thể tự do ra ngoài, khi này Đồng Hải Kiến mới dám thỉnh thoảng về nhà thăm bố và con trai.

Cũng đúng lúc này, đám Điêu Văn Long từ quê quay lại. Bọn chúng đến nhà tìm Đồng Hải Kiến, muốn tiếp tục bắt tay hợp tác đi tống tiền những người giàu có khác.

Điêu Văn Long rất liều mạng, liều tới nỗi Đồng Hải Kiến không thể ngờ nổi. Sau khi thấy được món hời từ vụ Lại Mỹ Lâm, hắn ta không muốn bỏ qua con đường tắt dễ dàng kiếm bộn tiền này nữa. Nên hắn nhiều lần càn quấy, thúc ép Đồng Hải Kiến tiếp tục lấy lý do bảo trì mạng để xâm nhập máy tính và điện thoại của đám nhà giàu, trộm bí mật cá nhân nhằm tiến hành tống tiền họ.

Đồng Hải Kiến đương nhiên từ chối. Từ chuyện của Lại Mỹ Lâm, anh ta đã nhìn rõ sự nguy hiểm và khó lường của Điêu Văn Long. Cũng biết, nếu tiếp tục hợp tác với kẻ này thì sớm muộn cũng bị cảnh sát tóm, hoặc không cũng khiến người bị hại tìm ngược ra chứng cứ phạm tội. Vì lẽ đó, mỗi lần Điêu Văn Long tìm đến, anh ta đều hết lời khuyên bảo, nói lý nói lẽ, thậm chí có lúc còn lật mặt đánh nhau, hòng mong Điêu Văn Long từ bỏ ý định.

Tuy nhiên, một sự việc xảy ra khiến Đồng Hải Kiến quyết định đoạn tuyệt hoàn toàn với băng nhóm Điêu Văn Long, mối quan hệ của hai bên cũng bị đẩy đến mức giương cung bạt kiếm. Chính là cái chết của Trương Chí Kỳ – chồng Lại Mỹ Lâm. – Cái chết này liên quan mật thiết đến Đồng Hải Kiến.

Do nhiều lần rủ rê Đồng Hải Kiến tiếp tục cấu kết với nhau nhưng đều bị từ chối, cộng thêm việc Trương Chí Kỳ vẫn còn truy sát chúng, nên thời gian đó Điêu Văn Long rất dễ nổi đóa. Sau khi đe dọa người nhà họ Đồng mà không đạt được hiệu quả như mong muốn, hắn đã đưa ra dự tính tồi tệ nhất, đó là tống tiền Lại Mỹ Lâm lần cuối rồi ôm của bỏ chạy.

Con bài mặc cả lần này là hành vi biển thủ công quỹ của chị ta. Chị ta đã giấu Trương Chí Kỳ, nhiều lần biển thủ tiền của công ty. Tuy nhiên trước đây toàn mấy khoản rất nhỏ, nên không dễ bị phát hiện, thêm vào đó, nhân viên tài vụ của công ty đã bị chị ta mua chuộc nên mới không bị bại lộ. Những số tiền đó tích tiểu thành đại, cuối cùng cũng rơi hết vào túi Tống Ninh. Lần biển thủ lớn nhất chính là 1 triệu tệ mà Lại Mỹ Lâm đưa cho đám Điêu Văn Long để che giấu chuyện đen tối của mình. Đây là một con số cực lớn, không dễ gì che giấu, chỉ là lúc này Trương Chí Kỳ vẫn chưa biết chuyện, còn Lại Mỹ Lâm cũng sốt ruột tìm cách để lấp lỗ hổng này.

Đám Điêu Văn Long đang nóng lòng chạy trốn, đã lợi dụng điều đó để nhiều lần gọi điện tống tiền chị ta. Mặc dù Lại Mỹ Lâm đã giải thích hiện giờ mình bị chồng giám sát chặt chẽ, không thể lấy tiền ra được, bọn chúng vẫn không khoan nhượng chút nào, còn uy hiếp nếu đến hạn mà Lại Mỹ Lâm không chịu nôn tiền ra, thì bí mật sẽ bị công khai.

Lại Mỹ Lâm hiểu được hậu quả sẽ vô cùng khủng khiếp nếu Trương Chí Kỳ phát hiện được điều này, kẻ yêu tiền hơn mạng như anh ta thậm chí có thể đánh chết chị ta. Vì vậy, Lại Mỹ Lâm bàn bạc với nhân viên tài vụ, chuyển một khoản từ nơi khác về để tạm thời bù vào phần thiếu hụt. Thậm chí chị ta còn nghĩ tới việc lén Trương Chí Kỳ thế chấp căn biệt thự để lấy tiền sử dụng.

Lại Mỹ Lâm dưới sự giám sát chặt chẽ của Trương Chí Kỳ đã lén lút trộm thành công giấy tờ nhà, nhưng lúc đang loay hoay khắp nơi kiếm chỗ thế chấp, thì bị anh ta tóm được. Chính nhân viên tài vụ kia đã phản bội chị ta, người ta làm vậy cũng chỉ hòng bảo vệ bản thân.

Trương Chí Kỳ lôi vợ về biệt thự, lại rút dây lưng ra đánh đập chị ta lần thứ hai. Lần này còn tàn bạo hơn cả lần trước, Lại Mỹ Lâm không chịu nổi, đành phải thừa nhận lúc đó để che giấu những bức ảnh kia nên mới điều động tiền công ty, rồi khai luôn cả chuyện trước đây có biển thủ đưa cho Tống Ninh.

Lúc này, trong mắt Trương Chí Kỳ, Lại Mỹ Lâm không còn đáng giá 1 triệu tệ nữa. Ả giờ đây chỉ là một con đĩ ngoại tình, một kẻ cắp biển thủ công quỹ, một kẻ lừa đảo trộm giấy tờ nhà. Hắn ta dùng dây lưng đánh xong vẫn chưa hả giận, lại tìm một sợi xích, tròng qua đầu Lại Mỹ Lâm, nhốt vào chiếc chuồng ở hành lang như một con chó vậy.

Suốt một ngày một đêm, anh ta không cởi trói cho chị ta, cũng không cho ăn uống gì. Lại Mỹ Lâm nằm cuộn tròn trong chuồng chó như một xác chết. Chị ta không muốn phản kháng, cũng không muốn bỏ trốn, vì chị ta thực sự làm sai, đã có lỗi với chồng.

Cho đến một buổi sáng, có người gọi điện cho Trương Chí Kỳ, thông báo có thể đã tìm được địa chỉ nhà bố mẹ Tống Ninh. Trương Chí Kỳ đáp rằng, lập tức cho người đi bắt hết về, hắn không tin Tống Ninh sẽ bỏ mặc bố mẹ mình.

Lúc này Lại Mỹ Lâm mới tỉnh táo đôi phần, đại khái đoán được Tống Ninh sẽ bị đối xử thế nào nếu rơi vào tay Trương Chí Kỳ. Vì vậy, nhân lúc anh ta lên công ty xử lý sổ sách, đã gọi điện cho Tống Ninh.

Chị ta muốn Tống Ninh mau chóng đưa bố mẹ trốn đi thật xa, ai ngờ anh ta yêu chị ta thực lòng, không nhẫn tâm ra đi, bỏ lại người tình một mình chịu khổ. Mặc dù Lại Mỹ Lâm kiên quyết phản đối nhưng Tống Ninh vẫn đến căn biệt thự, tìm cách giải cứu, muốn đưa chị ta đi cùng.

Rõ ràng Tống Ninh đã đánh giá thấp Trương Chí Kỳ, anh ta không thể ngờ rằng, vẫn còn có nội gián trong đội bảo vệ khu biệt thự. Người đó theo dõi động tĩnh của căn biệt thự 24/24 để ngăn chặn Lại Mỹ Lâm bỏ trốn.

Tống Ninh vừa bước vào nhà Lại Mỹ Lâm thì hắn lập tức gọi điện cho Trương Chí Kỳ. Không lâu sau, Trương Chí Kỳ lái xe quay về, bắt quả tang Lại Mỹ Lâm và tên gian phu Tống Ninh ngay tại chỗ.

Trương Chí Kỳ cầm gậy bóng chày lên, điên cuồng đánh đập Tống Ninh. Sau khi đánh ngất lại túm lấy Lại Mỹ Lâm tiếp tục đánh.

Sau đó anh ta rút đơn ly hôn đã soạn sẵn ra và bắt Lại Mỹ Lâm ký tên.

Lại Mỹ Lâm xem xong tờ thỏa thuận thì không dám ký. Vì nội dung trong đó hoàn toàn bất lợi cho chị ta, ngoài việc phải rời đi tay trắng không được phân chia bất kỳ tài sản nào, chị ta còn phải đền bù gấp đôi khoản tiền biển thủ công quỹ, tổng số tiền buộc bồi thường lên tới 4 triệu tệ.

Ban đầu, Lại Mỹ Lâm quỳ xuống cầu xin Trương Chí Kỳ tha cho chị ta và Tống Ninh, nói mình có thể ra đi tay trắng, chị ta không có nhiều tiền như vậy.

Trương Chí Kỳ đương nhiên không muốn dễ dàng tha cho đôi gian phu dâm phụ này, hắn ta ra điều kiện nếu Lại Mỹ Lâm không ký tên thì sẽ chặt đứt hai chân Tống Ninh. Hắn lấy từ trong bếp ra một con dao, định cắt gân chân của anh ta thật.

Vì bảo vệ Tống Ninh, Lại Mỹ Lâm đã cố gắng giằng co với chồng. Trong lúc lôi qua kéo lại, thì Tống Ninh tỉnh lại sau cơn hôn mê và giúp Lại Mỹ Lâm giành lấy con dao trong tay Trương Chí Kỳ.

Trương Chí Kỳ nổi giận, tiếp tục đánh tới tấp Lại Mỹ Lâm vẫn đang ôm cứng lấy chân mình và cố gắng giằng lại con dao trong tay Tống Ninh. Cả ba cứ thế ngã sõng soài xuống đất, vật lộn lẫn nhau. Trong lúc hỗn loạn, Trương Chí Kỳ đột nhiên lăn ra đất bất động. Hóa ra, không biết từ lúc nào, con dao trong tay Tống Ninh đã găm thẳng vào ngực Trương Chí Kỳ.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.