Tội Mô Phỏng

Chương 27: Bí mật chết người

Đồng Hải Kiến vĩnh viễn không ngờ nổi, cặp vợ chồng Trương Chí Kỳ và Lại Mỹ Lâm mà anh ta nghĩ trượng nghĩa kia, lại là loại hai mặt điển hình. Một đằng họ trả tiền bịt miệng Đồng Hải Kiến, đằng kia thì đe dọa và uy hiếp, thậm chí còn hăm he cả bố và con trai anh ta.

Đồng Hải Kiến hiểu Lại Mỹ Lâm không phải kiểu hành xử thiếu quyết đoán như vậy, đây chắc chắn là chủ ý của Trương Chí Kỳ, một kẻ mưu hèn kế bẩn, cực kỳ thích chơi chiêu trò.

Cưỡng ép và dụ dỗ là thủ đoạn của Trương Chí Kỳ. Nhưng hắn cho rằng, có bao nhiêu cũng không thể bịt nổi miệng người, cho tiền chỉ là hành động của phường yếu kém. Nên là một kẻ mạnh, muốn khiến Đồng Hải Kiến ngoan ngoãn ngậm miệng, cắn chặt bí mật thì ném tiền thôi chưa đủ, nhất định còn phải biết dùng vũ lực một cách hiệu quả.

Vì vậy, một ngày sau khi Đồng Hải Kiến nhận tiền từ Lại Mỹ Lâm thì ở nhà anh ta xuất hiện một đám khách không mời. Lúc đó Đồng Hải Kiến và Đồng Niên vắng mặt, ông cụ Đồng bị chúng dùng dao găm uy hiếp, đưa lên chiếc ô tô đỗ ngoài ngõ và cảnh cáo một trận.

“Nhớ quản thằng con ông, kêu nó ngậm chặt miệng vào, nếu không, già trẻ lớn bé nhà mày sẽ ăn dao lũ lượt đấy.”

Chiều tối hôm đó, Đồng Niên cũng gặp chuyện tương tự trên đường đi học về. Cậu bị lôi lên con xe van chở đến một khu đất hoang vắng, rồi bị nhét sỏi đá vào miệng, bịt kín bằng băng dính.

Trước khi bỏ đi, những kẻ đó còn buông một câu: “Miệng dùng ăn cơm chứ không phải để nói năng linh tinh. Hở ra là hại cả nhà đấy. Hiểu chưa, anh bạn nhỏ?”

Sau khi Đồng Hải Kiến biết bố và con trai xảy ra chuyện thì vô cùng tức giận, anh đến thẳng công ty tìm Lại Mỹ Lâm để làm cho ra nhẽ. Nhưng chị ta cố tình tránh mặt, mấy ngày liền đều không xuất hiện.

Cho nên Đồng Hải Kiến buộc phải dùng tới biện pháp cắt đứt máy chủ. Nhưng động thái này chẳng những không ép được Lại Mỹ Lâm ra mặt, mà còn khiến Trương Chí Kỳ điên tiết.

Trương Chí Kỳ tìm một nhóm côn đồ, lôi Đồng Hải Kiến từ phòng máy tính lên sân thượng của tòa nhà, rồi đấm đá đánh đập suốt hơn một tiếng đồng hồ.

Ban đầu, anh ta còn định chặt một ngón tay của Đồng Hải Kiến để cảnh cáo. Nhưng cấp dưới nhắc nhở, nếu mất ngón tay thì hắn không thể làm việc cho công ty được nữa, nên Trương Chí Kỳ mới thôi. Tuy nhiên, hắn cũng vứt lại một câu đe dọa: “Nếu không muốn nhát dao này găm vào người con trai mày, thì liệu mà khôn hồn ra.”

Từ đó, Đồng Hải Kiến chỉ biết chuyên tâm bảo trì hệ thống máy chủ cho Công ty Lạc Đồ Chí, không dám có chút manh động nào nữa. Cho dù trong lòng uất hận, cũng chỉ đành cắn răng nhẫn nhịn.

Điêu Văn Long nghe tin Đồng Hải Kiến bị Trương Chí Kỳ đánh đập mà phấn khởi vô cùng, vì đối với hắn mà nói, đây là cơ hội ngàn năm có một.

Vì vậy, đám Điêu Văn Long lại lần nữa tìm đến Đồng Hải Kiến.

“Làm hay không làm, dứt khoát một câu xem nào.” Trong chiếc xe van đỗ cách nhà Đồng Hải Kiến không xa, Điêu Văn Long hỏi.

“Làm! Mẹ kiếp! Tôi làm!”

“Đúng rồi, anh nên như vậy từ lâu rồi.” Điêu Văn Long mừng ra mặt, “Làm việc cho Lại Mỹ Lâm thì được gì chứ? Vợ chồng đó đều keo kiệt bủn xỉn, cho anh nổi mấy đồng.”

“Cho đã ít lại còn đánh đập. Tay này dúi cho anh mấy cái kẹo, tay kia cầm dao kề lên cổ, phải cho loại người này một bài học!” Đảng Vĩnh hùa vào xúi bẩy.

“Đã làm thì phải làm lớn.” Đồng Hải Kiến nói.

“Đúng ý luôn.”

“Nhưng các anh phải nghe theo kế hoạch của tôi. Tôi không muốn chơi quá mạo hiểm.”

“Được, anh định thế nào, cứ nói đi.”

“Trước tiên tôi sẽ gây ra một đợt hacker tấn công nhỏ, sau đó lấy lý do bảo trị hệ thống máy chủ để sao chép dữ liệu kinh doanh trái phép của công ty Lạc Đồ Chí ra ngoài.” Đồng Hải Kiến vừa suy nghĩ vừa nói, “Sau đó anh tìm một người lạ, mang đi tống tiền, đòi tầm năm triệu tệ chắc không vấn đề gì. Trương Chí Kỳ chắc sẽ không ngờ nổi do chúng ta đánh cắp, tôi sẽ ngụy trang thành hệ thống bị hacker xâm nhập.”

“Đòi tận năm triệu tệ có cao quá không? Trương Chí Kỳ nổi tiếng keo kiệt đấy.” Điêu Văn Long có chút lo lắng hỏi.

“Cứ đòi đi, nhưng hắn ta sẽ không chi nhiều như vậy đâu, cuối cùng chốt hai đến ba triệu tệ là được rồi. Tôi ba các anh bảy. Bên anh đông người hơn, chia vậy là hợp lý rồi.” Đồng Hải Kiến nói thêm một câu, “Nhưng nói trước, tôi chỉ làm duy nhất lần này. Sau đó chúng ta chia tay trong êm đẹp, được chứ?”

“Được, quyết định như vậy đi. Anh định khi nào bắt đầu?”

“Ngày mai!”

Nhưng kế hoạch của Đồng Hải kiến và Điêu Văn Long không thành công, vì trước đó đã xảy ra một sự cố nhỏ. Chính sự cố nhỏ đó đã đem đến cho Đồng Hải Kiến một cơ hội kiếm tiền khác và anh ta quyết định thay đổi kế hoạch.

Chuyện là như thế này.

Một ngày sau khi hai bên đạt được thỏa thuận hợp tác, Đồng Hải Kiến lấy lý do bảo trì mạng để đến phòng máy bí mật của công ty. Trương Chí Kỳ xưa nay vốn rất đa nghi nên đã sai vợ hắn là Lại Mỹ Lâm cùng đi để giám sát.

Mục đích thật sự Đồng Hải Kiến đến hôm nay là để cài phần mềm hack hệ thống. Kết quả chưa kịp bắt tay làm, Lại Mỹ Lâm đã giao cho anh ta công việc khác.

Lại Mỹ Lâm đưa cho anh ta một chiếc máy tính xách tay, Đồng Hải Kiến nhận ra đó chính là chiếc bình thường Lại Mỹ Lâm vẫn hay dùng.

Chị ta nói: “Hệ thống hình như có vấn đề, không thể khởi động máy được, anh kiểm tra giúp tôi.”

Đồng Hải Kiến biết rõ trong máy tính của Lại Mỹ Lâm có lưu sổ sách công ty, nên anh ta nảy ra ý đồ, định cài chương trình xâm nhập vào cả máy tính xách tay của Lại Mỹ Lâm để tiện đánh cắp dữ liệu.

Vì vậy, anh ta kiểm tra qua loa một lượt rồi nói: “Máy tính của chị bị hacker xâm nhập rồi, khả năng không giữ được dữ liệu trong máy nữa.”

Lại Mỹ Lâm hoàn toàn mù tịt về mảng này, nghe vậy thì vô cùng kinh hãi: “Trong máy tôi toàn dữ liệu của công ty, không thể để mất được, phải làm sao bây giờ?”

“Tôi chỉ có thể đưa về nhà từ từ sửa, cố gắng lấy lại dữ liệu trong máy cho chị.” Đồng Hải Kiến cố ý nhấn mạnh: “Nhưng mà... sẽ rất khó đấy.”

Lại Mỹ Lâm vội nói: “Thế thì anh mang về sửa đi, tôi tin anh. Anh hãy cố gắng khôi phục, nếu thực sự không được thì đành chịu vậy. Nhưng anh đừng nói với chồng tôi việc này, không được để cho anh ấy biết. Anh cũng thấy đấy, gần đây anh ấy suốt ngày nổi giận.” Đồng Hải Kiến dễ dàng lừa được Lại Mỹ Lâm và cài đặt thành công chương trình xâm nhập vào máy chủ của công ty. Sau khi làm xong, anh ta cầm máy tính của Lại Mỹ Lâm đi gặp Điêu Văn Long lần nữa.

“Chúng ta dẹp kế hoạch cũ sang một bên đã.” Đồng Hải Kiến đi thẳng vào vấn đề.

Điêu Văn Long tưởng Đồng Hải Kiến đổi ý, tức giận chửi: “Mẹ kiếp! Lại co vòi rồi à?”

“Chuyện dùng giao dịch mờ ám của công ty để tống tiền Trương Chí Kỳ khá là mạo hiểm.” Đồng Hải Kiến phân tích, “Anh cũng nói rồi mà, moi tiền trong tay tên keo kiệt ấy còn khó hơn xẻo thịt hắn. Tôi tìm được cách dễ hơn.”

“Cách gì?”

“Lại Mỹ Lâm.”

“Dẹp đi. Chị ta thì nắm được mấy bí mật cho đáng. Trương Chí Kỳ chắc chắn có nhiều cái giấu cả chị ta.”

Đồng Hải Kiến lôi máy tính của Lại Mỹ Lâm từ trong ba lô ra, bấm mở một thư mục, bên trong chứa vài tấm ảnh du ngoạn chụp bằng máy kỹ thuật số.

Điêu Văn Long liếc qua, mắt sáng rỡ: “Ôi trời, con mẹ này cũng phóng đãng nhỉ!”

“Dựa vào mấy tấm này, anh nghĩ Lại Mỹ Lâm còn không chịu đưa tiền sao?”

Điêu Văn Long cười: “Anh cũng được đấy.”

“Anh làm việc với Lại Mỹ Lâm lâu hơn tôi, anh có quen người đàn ông trong bức ảnh này không?”

Nụ cười của Điêu Văn Long càng thêm suồng sã: “Cũng không đến mức quen, nhưng tôi biết người này. Hình như tên Tống Ninh, hồi trẻ có làm người mẫu, công nhận đẹp trai. Anh ta là bạn học thời cấp hai của Lại Mỹ Lâm, chắc từng yêu nhau cũng nên. Sau này, hẳn là Lại Mỹ Lâm tham phú phụ bần, bỏ rơi mối tình đầu rồi gả cho Trương Chí Kỳ giàu có.”

“Anh tìm được tên Tống Ninh này không?” Đồng Hải Kiến hỏi.

“Không tìm được. Trước đây khá lâu rồi, có hai lần Lại Mỹ Lâm bảo tôi mang đồ cho Tống Ninh mà không cho Trương Chí Kỳ biết, lúc đó tôi cũng chẳng nghĩ gì nhiều, còn tưởng họ đã lâu không qua lại cơ. Giờ xem mấy tấm này thì bọn họ không những giữ liên lạc, mà còn giấu Trương Chí Kỳ lén lút ngủ với nhau nữa.” Điêu Văn Long vừa lật từng tấm ảnh trong máy tính của Lại Mỹ Lâm, vừa không ngừng tặc lưỡi. Bởi phía sau những bức ảnh đi chơi thân mật kia, còn có cảnh nồng cháy khi họ qua đêm trong khách sạn.

“Không tìm được thì thôi, chúng ta chẳng cần thiết phải theo dõi Lại Mỹ Lâm để chụp lén, những bức này cũng đủ rồi.” Dứt lời, Đồng Hải Kiến vứt một chiếc USB cho Điêu Văn Long, “Tôi đã sao chép ảnh vào đây rồi, anh đi mua một chiếc máy in cũ, chọn vài bức nồng cháy vào rồi in ra, tiếp theo anh biết cần phải làm gì rồi đấy.”

Điêu Văn Long hào hứng cầm lấy USB, còn tham lam hỏi thêm: “Thế còn bên Trương Chí Kỳ thì sao, bỏ qua à?”

“Tôi đã cài phần mềm xâm nhập vào máy chủ rồi, có thể sao chép thông tin mật của công ty bất cứ lúc nào. Chúng ta chờ coi Lại Mỹ Lâm có xuống tiền rộng tay không đã. Không đạt được mục đích thì tính tiếp.”

“Anh cứ chờ xem!”

Ngày hôm sau, Đồng Hải Kiến hẹn gặp riêng Lại Mỹ Lâm, trả máy tính cho chị ta.

“Hệ thống đã sửa xong, ổ cứng cũng được định dạng lại hoàn toàn, chị yên tâm, phần mềm độc hại bị xóa hết rồi.” Đồng Hải Kiến nói.

“Vậy dữ liệu thì sao?” Lại Mỹ Lâm vừa kiểm tra máy tính vừa hỏi.

“Trên cơ bản đều lấy lại được. Chỉ có một số ít tệp tin trong kho dữ liệu khách hàng hình như đã bị hacker xóa mất, tôi cũng chẳng thể làm gì được.” Đồng Hải Kiến vừa nói vừa quan sát sự thay đổi thái độ của Lại Mỹ Lâm.

Chị ta vừa kiểm tra các tệp tin trong máy tính, vừa mỉm cười hài lòng nói: “Kỹ sư Đồng, anh giỏi thật đấy, tài liệu quan trọng đều giữ lại được. Tôi thấy rất hài lòng rồi. Những dữ liệu khách hàng bị mất kia không quan trọng, trong hệ thống công ty vẫn còn lưu, sau này tôi sao chép lại là được.” Nói xong, Lại Mỹ Lâm cất máy tính đi, rồi lấy từ trong túi ra hai phiếu mua hàng siêu thị đưa cho Đồng Hải Kiến.

“Anh dẫn gia đình đi mua mấy thứ cần thiết nhé. Một người bạn tặng tôi nhưng tôi không có thời gian.” Chị ta hào phóng nói.

Lại Mỹ Lâm đắc ý xách chiếc túi đựng máy tính rời khỏi quán cà phê. Đồng Hải Kiến cầm hai tấm phiếu mua hàng siêu thị có mệnh giá không được cao cho lắm, nét mặt lộ vẻ khinh thường. Anh ta vo tròn lại rồi ném luôn vào cốc cà phê đang uống dở của chị ta, sau đó lôi điện thoại ra gọi cho Điêu Văn Long.

“Anh có thể hành động được rồi.”

Vậy là, vào ngày hôm sau, trước khi tan làm, lúc Lại Mỹ Lâm còn ngồi trong văn phòng làm việc, đã nhận được tin nhắn từ một số điện thoại lạ, với nội dung: “Tôi biết chuyện giữa cô và Tống Ninh, tan làm hãy đến quán cà phê Bến bình yên .”

Lại Mỹ Lâm có tật giật mình, đành đến quán đúng hẹn, tìm thấy một cô gái trẻ mặc đồ thể thao, đeo kính râm ngồi ở vị trí kín đáo.

“Sếp Lại uống gì để tôi gọi?”

“Không cần.”

Lại Mỹ Lâm ngồi xuống trước mặt cô gái trẻ, phẫn nộ quan sát cô ta một lượt: “Tôi biết cô sao?”

“Tôi không biết chị có biết tôi không, nhưng tôi biết chị.”

“Ai sai cô đến?”

Cô gái trẻ không trả lời chỉ lôi chiếc phong bì bằng giấy xi măng từ trong túi đeo chéo rẻ tiền ra, ném xuống trước mặt Lại Mỹ Lâm.

Lại Mỹ Lâm mở phong bì, lấy ra mấy tấm ảnh in, tức giận đến suýt ngất.

“Cô... cô... cô lấy... mấy thứ này ở đâu ra?”

“Cái đó chị không cần biết, nói chung mấy kiểu này tôi còn nhiều lắm.”

Toàn thân Lại Mỹ Lâm bắt đầu run rẩy, chị ta lần nữa nhìn kỹ cô gái trẻ trước mặt. Tóc nhuộm vàng, trang điểm rất khó coi, bận bộ đồ thể thao bẩn thỉu và đeo một chiếc túi chéo giả da kiểu punk. Dù đang mang cái kính râm bự chảng vẫn không giấu được vẻ ngoài non choẹt.

Lúc này Lại Mỹ Lâm vẫn chưa biết đó chính là Nhậm Xuân Lệ – bạn gái của Đảng Vĩnh. Vì không có qua lại gì với đám ấy nên chị ta không chút ấn tượng gì với cô gái này.

“Cô tên gì? Vẫn còn trẻ nhỉ? Sao lại đi làm việc này?”

Nhậm Xuân Lệ bật cười: “Tôi làm gì chứ? Chị buồn cười thật đấy, rõ ràng là việc chị làm mà, lại hỏi tôi là thế nào?”

“Sao cô có được những ảnh này? Nếu không nói, tôi sẽ báo cảnh sát.”

Nhậm Xuân Lệ lại cười to hơn: “Chị cứ báo đi, báo nhanh vào! Cần tôi gọi cảnh sát giúp luôn không?”

“Mấy ngày trước chính các người đã thuê hacker xâm nhập máy tính của tôi phải không?”

“Thím ơi, đừng ăn nói nhảm nhí nữa? Tôi hỏi một câu thôi, mấy ảnh này thím có muốn mua lại không?”

“Các người hack máy tính, lấy trộm ảnh của tôi, giờ còn định tống tiền nữa, thất đức vừa thôi! Cô mới tí tuổi đầu mà đã làm trò này rồi hả?”

Nhậm Xuân Lệ mất kiên nhẫn: “Bà chị đừng vừa ăn cắp vừa la làng thế chứ? Hai chúng ta rốt cuộc ai mới là kẻ thất đức? Trốn chồng cặp kè với trai trẻ, còn hú hí trong khách sạn. Hồ hồ! Tôi thấy chị cũng lớn tuổi rồi, liêm sỉ chút được không? Chồng chị mà thấy chúng chắc tức hộc máu mất!”

Nhắc đến Trương Chí Kỳ, Lại Mỹ Lâm bỗng thấy sợ hãi, chị ta nhanh chóng thu lại vẻ kiêu ngạo và tức giận trên mặt, hỏi: “Cô định bán như thế nào?”

Nhậm Xuân Lệ xòe bàn tay ra: “5 triệu!”

“Cái gì, 5 triệu? Cô điên hả?”

“Trong vòng ba ngày, chuyển tiền vào tài khoản này.” Nói rồi, Nhậm Xuân Lệ vứt ra một tờ giấy.

Lại Mỹ Lâm chẳng thèm liếc mắt: “Tôi không có nhiều tiền như vậy đâu, tính hét giá đấy à.”

“Vậy tôi bán ảnh cho Trương Chí Kỳ nhé!”

“Cô biết chồng tôi? Rốt cuộc cô là ai?”

“Chẳng phải lúc nãy chị nói rồi sao? Tôi là hacker.”

“Nếu cô nghĩ anh ta chịu bỏ ra 5 triệu thì cô cứ bán đi.” Lại Mỹ Lâm khoanh tay với dáng vẻ bất cần đời, “Anh ta keo kiệt thành tiếng, nếu cô quen anh ta thì hẳn sẽ biết hậu quả khi dám gửi chúng đi. Chẳng những cô không nhận được xu nào, khéo còn bị anh ta thuê người xử luôn đấy.”

“4 triệu, không bớt được nữa.” Nhậm Xuân Lệ nói.

“Vẫn nhiều quá, tôi thực sự không có. Thế này đi, tôi đưa cô 200.000 tệ. Nếu được thì sáng mai tôi chuyển tiền.”

“200.000 tệ? Chị bố thí cho ăn mày đấy à?” Nhậm Xuân Lệ đứng lên định bỏ đi.

Lại Mỹ Lâm vội vàng giữ lại: “Con nhóc này, tôi biết cô không tự quyết định được, cô gọi cho ông chủ mình, hỏi xem 200.000 tệ có được không.”

Nhậm Xuân Lệ vùng mấy cái, thấy Lại Mỹ Lâm giữ chặt không tính cho cô đi, đành ngượng ngùng ngồi xuống, móc điện thoại gọi Điêu Văn Long.

“Cô ta nói không có nhiều tiền như vậy, chỉ 200.000 tệ thôi. Nếu được thì sáng mai chuyển tiền.” Nhậm Xuân Lệ nói một cách thành thật.

Đầu dây bên kia trao đổi một lúc, Điêu Văn Long trả lời: “Bảo cô ta sáng mai chuyển ít nhất 500.000 tệ.”

Bằng cách này, Lại Mỹ Lâm chấp nhận của đi thay người, tránh nguy cơ bị chồng phát hiện chuyện chị ta ngoại tình với bạn trai cũ. Giảm từ 5 triệu xuống 500.000 tệ, đây cũng là cái giá mà Lại Mỹ Lâm có thể chi được. Vì vừa hay số tiền riêng mà chị ta lén chồng tiết kiệm cũng tầm hơn số đó một chút.

Nên khi bước ra khỏi quán cà phê Bến bình yên , thậm chí trên khuôn mặt Lại Mỹ Lâm còn hiện lên chút nhẹ nhõm.

Sáng ngày hôm sau, chị ta quả nhiên giữ lời hứa, chuyển 500.000 tệ vào tài khoản được chỉ định.

Điêu Văn Long rút tiền rồi chia nhau theo tỉ lệ thỏa thuận ban đầu, sau đó dẫn mọi người đi ăn chơi tiêu xài suốt ba ngày đêm. Lần đầu tiên chúng kiếm được nhiều đến vậy, hắn cho rằng lần này kiếm quá dễ dàng, nên tâm trạng lâng lâng bay bổng.

Đến nỗi ba ngày sau, hắn giấu Đồng Hải Kiến làm một việc cực kỳ táo bạo.

Chính là lại sai Nhậm Xuân Lệ tiếp tục tìm gặp Lại Mỹ Lâm hòng hốt thêm cú nữa. Lần này Nhậm Xuân Lệ làm theo lời dặn dò của Điêu Văn Long, mở miệng là hét luôn 2 triệu tệ.

Hơn nữa: “Nhất định phải là 2 triệu, một đồng cũng không được thiếu!”

Lại Mỹ Lâm sốc đờ người, chị ta không ngờ đám người này lại trở mặt không giữ lời hứa, đã trả tiền vẫn muốn đòi thêm. Chị ta bị ép vào thế tiến thoái lưỡng nan, nếu không đưa tiếp thì 500.000 tệ trước đó mất đi vô ích, đã vậy còn phải đối diện với nguy cơ bị Trương Chí Kỳ đánh cho nhừ tử rồi đuổi ra khỏi nhà. Chị ta không sợ bị đánh, chỉ lo sau thời gian dài làm việc bất chính với Trương Chí Kỳ đến cuối cùng không những không được đồng nào mà còn phải gánh tội. Còn nếu muốn chi tiếp để đổi lấy bình yên thì chị ta thực sự không còn tiền. Thậm chí đã tính đến việc bán hết đồ hiệu và trang sức đi, nhưng cũng không gom nổi 2 triệu.

“Tôi đã chuyển hết tiền cho các người thật rồi, hiện chỉ có thể gom được nhiều nhất là 100.000 tệ thôi, đòi nhiều hơn thì tôi cũng chịu.” Chị ta trình bày thật.

“Chị thì không nhưng chồng chị đầy tiền.” Nhậm Xuân Lệ nói theo lời Điêu Văn Long dạy.

“Sao anh ta có thể tự dưng đưa tôi 2 triệu được?”

“Chị là Phó tổng giám đốc cơ mà, kiểu gì chả có cách điều động đôi chút.” Những lời nói này cũng là Điêu Văn Long dạy Nhậm Xuân Lệ nói.

“Cô muốn tôi biển thủ công quỹ hả?”

“Đấy là chuyện của chị. Cho chị hai ngày, nếu không nhận được tiền, thì cả công ty chị đều xem được mấy cảnh nóng bỏng này đấy, còn cả đối tác khách hàng nữa, ai cũng sẽ nhận được quà chị tặng hết, ha ha ha!”

“1 triệu tệ. Đây là số tiền lớn nhất có thể điều động từ tài khoản của công ty tôi rồi.”

“1,5 triệu tệ.”

“1,2 triệu tệ. Tôi chuyển 1 triệu từ tài khoản công ty, 200.000 tệ còn lại thì sẽ bán hết trang sức và túi hiệu. Thực sự không thể thêm được, hơn nữa, đây là lần cuối cùng. Nếu sau các người còn tìm đến, tôi chỉ còn cách báo cảnh sát thôi.”

“Chốt!”

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.