Đây là câu chuyện mà Lại Mỹ Lâm đã kể cho Thành Hề Nhị.
Sự việc xảy ra vào một buổi tối cuối tuần, khoảng ba tháng trước khi chị ta bị bắt giam. Hôm đó, sau bữa tối, Lại Mỹ Lâm mời Đồng Hải Kiến đến nơi ở của mình. Trong phòng trà tại tầng một của căn biệt thự, Lại Mỹ Lâm mặc đồ ở nhà vừa pha trà cho Đồng Hải Kiến vừa khách sáo nói: “Gọi anh tới đây vào cuối tuần thế này không làm mất thời giờ bên gia đình của anh chứ?”
Do nam nữ ở riêng với nhau nên Đồng Hải Kiến tỏ ra hơi dè dặt, hai mắt chỉ chăm chăm vào chiếc chén trước mặt, không dám nhìn thẳng vào bà chủ ở đối diện: “Không, không sao ạ. Nhà tôi không bận gì, con trai đã lớn rồi, bình thường cũng tự lo cho mình được, còn có bố tôi chăm sóc cho nó nữa.”
“Thế vợ anh đâu?”
Đồng Hải Kiến dừng lại một lúc rồi mới nói: “Cô ấy mất lâu rồi.”
“Ôi, thế cuộc sống của anh cũng vất vả nhỉ. Trong nhà không có bàn tay phụ nữ thì đâu có được, anh nên tranh thủ lúc còn trẻ thì tái hôn đi.”
Đối mặt với người phụ nữ giàu có vừa mới quen chưa lâu đã bắt đầu nói chuyện gia đình, Đồng Hải Kiến có chút ngượng ngùng: “Tôi không muốn đi bước nữa, như bây giờ cũng tốt.”
Lại Mỹ Lâm vừa cười vừa rót trà cho Đồng Hải Kiến.
Anh ta lo lắng hỏi: “Chị không hài lòng với máy chủ tôi lắp đặt cho công ty sao?”
Lại Mỹ Lâm vội vàng giải thích: “Không không, việc đó tôi rất hài lòng. Anh là chuyên gia trong lĩnh vực an ninh mạng, máy chủ anh lắp cho chúng tôi vừa an toàn lại ổn định. Chồng tôi cứ khen anh suốt đấy.”
“Vậy hôm nay sếp Lại gọi tôi đến có việc gì ạ?” Đồng Hải Kiến thắc mắc.
“Anh chờ một lát.”
Nói rồi, Lại Mỹ Lâm đứng dậy đi ra phòng khách, lấy một chiếc túi màu đen trong tủ rồi quay lại phòng trà, đặt xuống trước mặt Đồng Hải Kiến.
Anh ta liếc nhìn thử, thấy bên trong là mấy cọc 100 tệ, ước tính tổng tiền cũng phải gần lên tới 100.000 tệ.
“Đây là?”
“Đây là khoản thanh toán còn lại của anh.” Lại Mỹ Lâm nở nụ cười, ngồi xuống tiếp tục uống trà: “Công việc đã xong xuôi, theo như hợp đồng, đây là phần anh xứng đáng được nhận.”
“Nhưng mà... số còn lại đâu nhiều thế này.” Đồng Hải Kiến cảm thấy bất an.
“Mấy năm tới vẫn cần anh bảo trì cơ mà.”
“Chi phí bảo trì cũng không nhiều như vậy.”
Nói đoạn, Đồng Hải Kiến đẩy túi tiền về phía bà chủ. Không ngờ, Lại Mỹ Lâm lập tức đẩy trở lại: “Phần dư ra là chút tấm lòng của vợ chồng tôi gửi anh.”
“Sếp Lại với sếp Trương làm thế này là có ý gì ạ?”
Lại Mỹ Lâm cười: “Anh thông minh thế, chẳng lẽ thật sự không hiểu thật à?”
Đồng Hải Kiến lắc đầu.
“Vậy tôi cứ nói thẳng nhé. Phần dư ra là để đổi lấy sự im lặng của anh.”
“Phí bịt miệng?”
“Đúng. Khi lắp đặt máy chủ cho công ty chúng tôi, chắc anh cũng biết rõ chúng tôi làm về cái gì. Phải, tôi thừa nhận, có một số thứ không theo thông lệ, một vài ở ngoài rìa pháp luật. Cũng chẳng còn cách nào khác, công ty muốn có lợi nhuận buộc phải làm vậy, mà cũng không phải chỉ mình công ty chúng tôi như thế.”
Lại Mỹ Lâm nói về những mặt tối một cách nhẹ bẫng, nhưng Đồng Hải Kiến hiểu rất rõ, không theo thông lệ hay là ngoài rìa pháp luật mà đối phương nhắc đến không chỉ đơn giản là kinh doanh không đúng quy định, mà thậm chí đã là bất hợp pháp rồi.
Người đại diện pháp lý kiêm Tổng giám đốc của Công ty TNHH Tư vấn thông tin Lạc Đồ Chí là Trương Chí Kỳ, phó tổng là Lại Mỹ Lâm, chính xác là kiểu công ty gia đình, đến quản lý tài vụ và quản lý hành chính ở đây cũng đều là họ hàng nhà Trương Chí Kỳ cả. Thời gian đầu khởi nghiệp, hai vợ chồng kiếm được món hời lớn nhờ cho vay bất hợp pháp. Rất nhanh, họ đã bị các cơ quan liên ngành điều tra. Cặp đôi trốn thoát trở về không hề cải tà quy chính mà còn táo tợn hơn, tiếp tục lượn lách bên rìa pháp luật. Năm nay, công ty mới chủ yếu tham gia vào các hoạt động phi pháp như đầu cơ chứng khoán qua mạng, đánh bạc trực tuyến, còn lén lút khởi động lại mảng kinh doanh cũ là cho vay online.
Thủ đoạn đầu cơ chứng khoán qua mạng tức là trước tiên bỏ tiền thuê diễn viên đóng giả làm chuyên gia chứng khoán, thông qua hình thức đào tạo trực tuyến lẫn trực tiếp để tuyển lượng lớn học viên. Những học viên này có người là sinh viên đại học mới ra trường, cũng có người già nghỉ hưu có lương hưu cao, họ đã bị đám “chuyên gia rởm” này dụ dỗ, giao một khoản tiền lớn cho công ty Lạc Đồ Chí để tham gia vào cái gọi là giao dịch chứng khoán ủy quyền. Kết quả là gì mọi người đều đã biết, tất cả đều thua đến trắng tay.
Mảng đánh bạc trực tuyến thì tuyển dụng những người trẻ tuổi có tốc độ gõ nhanh, chuyên ngồi trước máy tính giả dạng những cô em xinh đẹp, mồi chài những người đàn ông có tiền. Sau khi lấy được cảm tình và sự tin cậy của họ thì dụ dỗ cùng đánh bạc trực tuyến, những người bị lừa càng chơi càng thua, từ vài chục nghìn đến hàng trăm nghìn tệ là chuyện thường thấy. Cho đến lúc khuynh gia bại sản, còn chưa được một lần diện kiến mỹ nhân, càng không chịu tin rằng người chàng chàng thiếp thiếp với mình, thực ra là những gã “đực rựa” ngồi trong phòng lạnh ở công ty Lạc Đồ Chí.
Hai mảng kinh doanh trên lần lượt bị công an vào cuộc trấn áp nghiêm ngặt, đến khi tình hình trở nên căng thẳng thì công ty Lạc Đồ Chí đã tích lũy được một khối tài sản đáng kể, nên lại bắt đầu nhăm nhe lĩnh vực tài chính trực tuyến, thò chân vào mảng kinh doanh cho vay nặng lãi núp dưới khẩu hiệu chiêu bài “Tài chính đến mọi nhà – trẻ già đều tiện lợi”. Những khoản vay online với số tiền nhỏ rất dễ đăng ký, chỉ cần có thẻ căn cước, chủ yếu nhắm đến đối tượng sinh viên đại học và dân văn phòng, khoản vay từ vài nghìn đến vài chục nghìn tệ. Nhưng một khi đã lọt hố sẽ không bao giờ rút chân lên được, vì đây thực chất là cho vay lừa đảo, không những trừ lãi ngay từ đầu, mà lãi suất còn cao đến cắt cổ, thường được gọi với cái tên “pháo cao xạ 714”.
Rất nhiều người không trả nổi, lúc đó công ty sẽ để bộ phận chuyên thu hồi nợ áp dụng những biện pháp cưỡng chế bạo lực. Vào thời điểm đó, Điêu Văn Long là người phụ trách việc đòi nợ của công ty, hắn hợp tác với bên Đảng Vĩnh, là một nhóm côn đồ cũng chuyên đòi nợ bên ngoài. Chúng đến tận nhà để thúc ép, quấy rối, đe dọa, thậm chí đánh đập con nợ. Chẳng bao lâu, một nữ sinh viên đại học đã nhảy lầu tự sát vì không chịu đựng nổi. Sau khi nhận được đơn tố cáo, các cơ quan liên quan đã tiến hành điều tra công ty Lạc Đồ Chí, họ đã mang hết máy tính bên này về kiểm tra nhưng không tìm được chứng cứ quan trọng nên chỉ xử phạt những lỗi thông thường. Hóa ra, sau khi hay tin nữ sinh tự tử, Trương Chí Kỳ vốn hành sự nhạy bén, đã dọn dẹp hết máy tính công ty, xóa sạch các số liệu giao dịch trên hệ thống. Nhưng cũng từ đó, nền tảng giao dịch hiện tại của công ty bị quản lý chặt chẽ, không thể thực hiện các giao dịch bất hợp pháp nữa.
Ăn quen bén mùi, đôi vợ chồng này đã chi một khoản tiền lớn nhằm kiến thiết một hệ thống máy chủ kín kẽ hơn nhằm tạo dựng lại nền tảng giao dịch bất hợp pháp. Vì vậy, Đồng Hải Kiến người lúc đó làm việc độc lập lại có năng lực kỹ thuật đã trở thành lựa chọn tốt nhất, được thuê với số tiền cực kỳ cao để hoàn thành nhiệm vụ bí mật này.
Đây là đơn hàng đầu tiên Đồng Hải Kiến nhận được sau khi nhà máy bị phá sản. Về mặt kỹ thuật không có gì quá khó, nhưng đòi hỏi phải chịu được áp lực tâm lý rất lớn. Từ khi lắp đặt đến hiệu chỉnh, ngày nào Đồng Hải Kiến cũng trong trạng thái thấp tha thấp thỏm, vì anh ta biết thứ mình đang xây dựng chính là một cái bẫy tài chính tinh vi, là trò chơi tử thần mà một khi đã rơi vào bạn sẽ không còn lối quay về. Anh ta không còn đơn thuần là kỹ sư IT, mà đang giúp Trương Chí Kỳ và Lại Mỹ Lâm phạm tội.
Đồng Hải Kiến ngẩng đầu lên, đây là lần đầu tiên trong tối hôm nay anh ta nhìn thẳng vào Lại Mỹ Lâm. Người đàn bà giàu có với phong thái tao nhã này, nom bề ngoài thì huy hoàng sạch sẽ, nhưng mỗi đồng tiền chị ta tiêu đều tanh ngòm dơ bẩn.
“Anh mau cầm lấy đi, đây là số tiền mà anh xứng đáng được nhận.” Giọng Lại Mỹ Lâm vô cùng khẳng khái.
Đồng Hải Kiến nhìn xuống chiếc túi trước mặt, tâm trạng bỗng nhiên trĩu xuống. Anh ta biết, đằng sau mỗi tờ tiền trong đó, đều là những món nợ máu và nước mắt, là những gia đình nát tan.
“Sao thế? Không dám à?” Lại Mỹ Lâm đanh giọng, “Số tiền này anh buộc phải nhận.”
Đúng vậy, Đồng Hải Kiến đã nắm được bí quyết cốt lõi trong hoạt động kinh doanh của Công ty Lạc Đồ Chí, là bí mật chết người liên quan tới số tiền phạm pháp lên đến hàng trăm triệu tệ, và số tiền này chính là để bịt miệng. Nếu anh ta không nhận, chắc chắn sẽ bị trả thù. Nhằm bảo vệ món tiền bẩn thỉu khổng lồ đó, vợ chồng chị ta chẳng ngại gì chuyện thuê sát thủ giết người.
Đồng Hải Kiến không muốn chết, anh ta còn phải sống để được nhìn cậu con trai Đồng Niên vào đại học. Vì vậy, đã nhận số tiền này.
Một chiếc xe van màu đen đỗ bên ngoài cổng khu biệt thự, trên thân xe có in dòng chữ “Lạc Đồ Chí” và logo công ty.
Chiếc xe này đỗ ở đây hơn một tiếng rồi. Nó bám theo Đồng Hải Kiến, từ nhà đến tận đây. Bên trong xe đã ních kín người, chỉ chừa trống vị trí ghế phụ, như cố tình để dành riêng cho ai đó.
Điêu Văn Long vặn chìa khóa, tắt máy xe. Sau đó lôi điện thoại và một mẩu giấy từ trong túi ra và bấm gọi theo dãy số ghi trên giấy.
Một lúc lâu sau, đầu dây bên kia mới trả lời: “Alo, ai đấy?”
Điêu Văn Long hắng giọng tỏ ra lịch sự: “Xin chào, có phải phóng viên Thành bên Thành thị vãn báo không?”
Đầu dây bên kia, Thành Hề Nhị có chút thắc mắc: “Xin hỏi ai đấy? Sao lại biết số của tôi?”
“Là tôi đây, họ Điêu, trước có gọi cho cô rồi đấy. Lần tôi gọi bằng điện thoại công cộng ấy, cô còn nhớ không?”
“Anh Điêu? Tôi có thể giúp gì cho anh?”
“Vẫn là chuyện tôi nói lần đó. Tôi muốn đặt tiệc ở nhà hàng, mời riêng cô một bữa cơm.”
“Không cần đâu.”
“Phóng viên Thành nể mặt chút đi. Tôi thực sự muốn được làm quen, trở thành bạn cô.”
“Có việc gì anh cứ nói thẳng đi?”
“Cũng không có chuyện gì cả,” Điêu Văn Long trở nên ấp úng, “chỉ là, nói thế nào nhỉ, tôi muốn tiện thể bàn chuyện hợp tác với cô ấy mà.”
“Hợp tác? Hợp tác chuyện gì? Anh định cung cấp thông tin viết bài cho tôi à?”
“Không phải. Ý tôi, muốn mua một số ảnh ở chỗ cô.” Điêu Văn Long nở nụ cười ranh mãnh, “Là loại ảnh... cô cũng biết đấy... loại mà cô chụp xong cũng không tiện đăng lên báo ấy. Giữ lại chỉ vô ích? Chi bằng, cô chọn vài tấm sốt dẻo, bán cho tôi kiếm chút tiền tiêu vặt. Cô thấy sao?”
Đầu dây bên kia, Thành Hề Nhị lập tức tỏ ra cảnh giác: “Đương nhiên không được. À mà, anh Điêu này, anh định dùng chúng để tống tiền chính chủ đúng không? Dạo này có rất nhiều phóng viên chuyên đi chụp ảnh riêng tư của người khác, rồi bán cho các băng nhóm. Các anh chuyên làm mấy trò này phải không? Nếu đúng thì tôi khuyên các anh mau mau đến đồn công an tự thú đi.”
“Ha ha ha!” Điêu Văn Long cười ngượng, “Cô nói gì thế, bọn tôi đâu phải hạng người đó. Không giấu gì cô, chúng tôi cũng bên báo, nhưng chỉ là tờ báo nhỏ.”
“Anh Điêu này, tên đầy đủ của anh là gì? Làm ở tòa soạn nào? Anh nói cho tôi biết đi.”
“Không tiện lắm.”
“Chẳng phải anh nói muốn kết bạn với tôi à? Không giới thiệu thì làm bạn kiểu gì?”
“Cô định điều tra tôi đấy à?” Điêu Văn Long nhận ra ý đồ của đối phương.
“Sao thế? Anh không dám à?”
“Không hợp tác thì thôi!” Điêu Văn Long cúp máy luôn, ngoái xuống phía sau ghế lái, nói với Đảng Vĩnh: “Mẹ kiếp! Cái đồ không biết điều.”
“Vậy giờ thế nào? Chúng ta đã liên hệ với bao nhiêu phóng viên rồi mà chẳng ai chịu cả.” Đảng Vĩnh nói.
“Nếu không phải tên phóng viên mà chúng ta hay hợp tác không làm được nữa, thì đâu đến nỗi bê bết thế này.” Điêu Văn Long châm hai điếu thuốc rồi đưa cho Đảng Vĩnh một điếu.
“Thôi vậy. May vẫn còn tên họ Đồng.” Đảng Vĩnh rít một hơi thật sâu rồi nói.
“Tên đó sẽ là thần tài của chúng ta. Có nắm được cơ hội kiếm tiền cuối cùng này hay không đều phụ thuộc cả vào đêm nay.” Điêu Văn Long lấy con dao găm kê dưới mông nhét vào người, giọng khó chịu: “Mẹ kiếp! Lần trước nói rồi mà hắn dám thẳng thừng từ chối!”
Đảng Vĩnh cũng sờ con dao giấu trong người nói: “Không được nữa thì xin nó tí tiết.”
“Lát xem tình hình rồi tính.”
Đang nói thì Nhậm Xuân Lệ ngồi ở ghế sau kêu lên: “Anh ta ra rồi kìa!”
Bọn chúng nhìn qua kính chắn gió, thấy một người đàn ông đi từ khu biệt thự ra với dáng vẻ thất thần, trên tay cầm một túi ni lông màu đen.
Đó là Đồng Hải Kiến vừa bước ra khỏi nhà Lại Mỹ Lâm, cũng chính là mục tiêu mà Điêu Văn Long và đồng bọn chờ đợi tối nay.
Điêu Văn Long lập tức khởi động máy, men ven đường, chậm rãi bám theo. Đi được một đoạn, hắn dừng xe, hạ cửa kính phía ghế phụ xuống, gọi Đồng Hải Kiến: “Kỹ sư Đồng!”
Đồng Hải Kiến sững người, nhìn kỹ vào trong chiếc xe van mới nhận ra tài xế chính là Điêu Văn Long, người phụ trách đòi nợ của công ty Lạc Đồ Chí.
“Sao các anh lại ở đây?” Đồng Hải Kiến hỏi.
“Lên xe đi.” Điêu Văn Long nói.
“Không cần đâu, tôi tự bắt taxi về được.”
“Lên đi, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Đồng Hải Kiến do dự một lúc, xuyên qua lớp chống nắng trên cửa xe, anh ta mơ hồ nhìn thấy vài người ngồi phía sau. Do không biết những người này tìm mình làm gì nên cũng hơi lo lắng.
“Anh đừng sợ, là chuyện tốt đấy!” Điêu Văn Long vừa cười vừa nhấn giọng.
Đồng Hải Kiến nắm chặt chiếc túi trong tay, do dự thêm lúc nữa rồi nghiến răng ngồi vào ghế phụ.
Sau khi lên xe, Điêu Văn Long chỉ tập trung lái, không nói nhiều, còn cố tình chọn những đoạn vắng vẻ ít người.
Đồng Hải Kiến ngoái đầu nhìn sáu người ngồi phía sau. Anh ta đều biết mặt cả, là đám tay chân giúp Điêu Văn Long đòi nợ, gồm Đảng Vĩnh, Nhậm Xuân Lệ, Bạch Tử Minh, Lý Lập Bân, Miêu Húc và Hình Tường Đông.
“Mấy người cố ý chờ tôi ở bên ngoài nhà sếp Lại à?” Đồng Hải Kiến thăm dò.
Điêu Văn Long vẫn không trả lời mà dừng xe tại một con hẻm vắng vẻ không có đèn đường.
Hắn ta đột nhiên cười lên vô cớ, rồi mới lên tiếng: “Cũng không phải chuyện gì khác, vẫn là việc lần trước tôi đã nói với anh đấy.”
“Lần trước tôi cũng trả lời rồi mà. Không được.”
“Sao lại không? Anh giúp sếp Lại là công việc, giúp tôi cũng là công việc mà.” Điêu Văn Long ngang ngược.
“Sao giống nhau được? Giúp sếp Lại chỉ thiết lập máy chủ, là công việc bình thường. Nhưng chuyện lần trước anh nói là phạm pháp, tôi không dám làm đâu.”
“Anh tưởng sếp Lại không phạm pháp hả? Anh làm cho chị ta lâu vậy, còn không rõ chị ta kiếm tiền như thế nào à? Hiện giờ, anh cũng đang giúp sếp Lại phạm pháp đấy. Mẹ kiếp! Đừng giả bộ thanh cao trước mặt tôi.”
“Trước đây tôi thực sự không biết. Nếu biết, tôi chắc chắn sẽ không nhận công việc này.”
“Phạm một lần là phạm, phạm hai lần cũng thế. Tay đã nhúng chàm rồi còn từ chối gì nữa.” Điêu Văn Long vỗ vỗ vào chiếc túi Đồng Hải Kiến đang ôm trong lòng, lộ ra nụ cười gian tà, “Kiếm thêm nhiều tiền hơn không tốt ư?”
“Không phải anh hợp tác riêng với một phóng viên, chuyên chụp lén cho anh rồi hả? Dùng những bức ảnh đó tống tiền nạn nhân không phải đủ rồi à?” Đồng Hải Kiến hỏi.
“Tên đó bị bắt mấy lần vì chụp trộm rồi, giờ không làm được nữa. Hơn nữa, tống cũng chẳng nổi mấy đồng.” Điêu Văn Long thản nhiên nói.
“Vậy cũng đừng tìm tôi, tôi không dám đâu. Như lần trước anh nói, xâm nhập vào máy tính, điện thoại của người khác để đào bới thông tin đời tư của họ, sau đó lừa đảo tống tiền, đây là tội rất nặng. Một khi đối phương báo cảnh sát, người đầu tiên bị bắt sẽ là tôi. Các anh nấp ở phía sau, có động tĩnh gì thì các anh đã chạy mất dạng.”
“Một khi xảy ra chuyện, tôi mới là chủ mưu, anh sợ cái gì?” Điêu Văn Long vỗ ngực nói.
“Thôi các anh tìm người khác đi. Hacker mạng đầy ra đó, tôi vẫn muốn kiếm tiền bằng kỹ năng của mình thôi.”
“Vậy thì tôi sẽ tố cáo với công an chuyện anh làm việc trái pháp luật và nhận tiền bất hợp pháp.” Vừa nói, Điêu Văn Long vừa túm lấy túi tiền trong lòng Đồng Hải Kiến.
Đồng Hải Kiến hoảng sợ, nắm chặt: “Đừng đừng! Đều là người của sếp Lại cả, làm như vậy không ổn, sẽ liên lụy đến sếp đấy.”
Điêu Văn Long cười lạnh: “Mẹ kiếp! Chị ta là cái thá gì. Tiền có phải do một mình chị ta kiếm ra đâu.”
Đồng Hải Kiến chợt nhận ra Điêu Văn Long đã không còn cam lòng làm tay sai cho Lại Mỹ Lâm nữa, đã sớm có ý đồ khác rồi.
“Rốt cuộc các anh định làm gì?” Đồng Hải Kiến thăm dò.
Điêu Văn Long tỏ ra hào hứng, thao thao bất tuyệt kể cho Đồng Hải Kiến nghe về viễn cảnh tốt đẹp mà hắn đã dựng ra trong đầu: “Chúng ta không thể làm theo cách trước đây được. Chỉ tống tiền dựa vào mấy tấm ảnh do phóng viên chụp lén chẳng đáng là bao. Anh là chuyên gia mạng, có tài xâm nhập vào máy tính và điện thoại của người khác. Chúng ta tận dụng nó sẽ kiếm bộn tiền. Thế nên, tôi không muốn mò mẫm tìm thử đám người bên ngoài kia nữa. Thực ra ngay cạnh chúng ta đã có một đối tượng cực kỳ lý tưởng, chị ta có rất nhiều tiền, lại chẳng phải tiền chính đáng. Nếu chúng ta moi được bí mật của người này sẽ tha hồ hét giá, chị ta không những sẵn lòng chi tiền mà còn không dám báo cảnh sát nữa kìa.”
“Đối tượng anh đang nói... là ai?” Đồng Hải Kiến bắt đầu cảnh giác.
Điêu Văn Long vừa cười vừa chỉ vào túi tiền anh ta đang ôm trong lòng.
“Không phải đấy chứ, Lại Mỹ Lâm á?”
Điêu Văn Long gật đầu.
“Chị ta là sếp của anh mà!”
“Thì sao?”
“...”
Đồng Hải Kiến trợn tròn mắt nhìn Điêu Văn Long. Trên mặt hắn ta lại không hề có chút lo lắng hay sợ hãi nào, thay vào đó, còn tràn đầy vẻ mong đợi và phấn khích.
Cuối cùng, Đồng Hải Kiến cũng hiểu rõ ý đồ của Điêu Văn Long và đồng bọn. Họ không cam tâm làm tay chân cho Lại Mỹ Lâm nữa. Chúng ghen tị vì hai vợ chồng chị ta đã kiếm bộn từ việc làm bất chính nên muốn hốt của Lại Mỹ Lâm một món tiền lớn.
Nhưng Đồng Hải Kiến vừa nhận tiền của người ta xong, chẳng thể lập tức trở mặt đi theo Điêu Văn Long được, quá lật lọng không được đàng hoàng. Mặc dù vợ chồng Lại Mỹ Lâm kiếm tiền bất chính, cũng chẳng phải dạng tử tế, nhưng dù gì tối nay cũng có lòng cho hắn ta thêm mấy chục nghìn tệ. Còn đám Điêu Văn Long, trong mấy tháng làm việc ở Lạc Đồ Chí, anh cũng đã phần nào hiểu về họ. Chỉ là một đám ô hợp, để thu được thêm tiền từ con nợ, chúng đã dùng vô số thủ đoạn đê hèn, thậm chí còn ép người ta đến chết. Ngoài ra, bọn chúng không chỉ dùng bạo lực để đòi nợ mà sau khi “ngành” cho vay nặng lãi thất thế, chúng còn hợp tác với một số nhà báo vô đạo đức, chụp lén đời tư người khác để tống tiền. Với chiêu bài giúp thân chủ bắt quả tang kẻ ngoại tình, trước tiên, chúng lừa đảo phía phụ nữ một khoản tiền, sau đó dùng các thủ đoạn lén theo dõi, quay chụp, dụ dỗ... để thu thập bằng chứng ngoại tình của phía đàn ông, rồi dùng đó để tống tiền. Rõ ràng là một đám vô lại, quỷ hút máu người.
Hợp tác với đám này sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp gì. Trong lòng Đồng Hải Kiến tự hiểu rõ.
“Thôi, tôi không dám đâu. Sếp Lại lắm tiền như thế, chị ta sẽ thuê sát thủ khử tôi mất.”
“Vậy anh không sợ chúng tôi khử anh sao?” Điêu Văn Long lạnh giọng.
“Những lời tối nay, coi như các anh chưa nói và tôi cũng chưa từng nghe. Sau này đều còn làm việc cho sếp Lại, chúng ta còn gặp nhau nhiều, các người cũng đừng ép tôi.” Nói xong, Đồng Hải Kiến định mở cửa xe nhưng đã bị khóa chốt.
Đảng Vĩnh thấy vậy liền rút con dao găm được mài sáng bóng trong người ra, nhìn sang Điêu Văn Long.
Điêu Văn Long ra hiệu cho Đảng Vĩnh khoan ra tay vội, bấm mở cửa bên ghế phụ ra rồi để cho Đồng Hải Kiến xuống xe.
“Để sau rồi tính.” Điêu Văn Long nói với đám Đảng Vĩnh.
