Tội Mô Phỏng

Chương 25: Cuộc phỏng vấn đặc biệt

10:49 ngày 9 tháng 3, trên một tuyến tỉnh lộ cách thị trấn Tây Câu 50 ki-lô-mét về phía nam, có chiếc ô tô Honda Accord cũ màu đen đang chạy về hướng nam với vận tốc 79 km/h.

Thành Hề Nhị ngồi ở hàng ghế sau, hạ cửa kính xuống hít thở không khí trong lành bên ngoài.

Nhưng chẳng được bao lâu đã bị Đảng Vĩnh ngồi ở ghế phụ nhắc: “Đừng mở cửa sổ, cẩn thận bị người khác nhìn thấy!”

Miêu Húc đang lái xe, định bấm nút nâng kính lên thì Thành Hề Nhị ngăn lại: “Các anh đừng hút thuốc trong xe thì tôi sẽ không mở nữa.”

Miêu Húc ngáp một cái, miễn cưỡng dập điếu thuốc trong tay.

“Xe của anh vốn màu đen thui rồi lại còn đi dán màng dán màu đen lên, sẽ gây chú ý hơn đấy, biết không? Đó là tâm lý học.” Thành Hề Nhị nhạo.

“Thế hả?” Mặt Miêu Húc lởm chởm râu ria, đầu bù xù nhiều ngày chưa chải, lại ngáp thêm cái nữa.

Ngồi ở ghế phía sau Miêu Húc là Hình Tường Đông chỉ hừ một tiếng không thèm quan tâm tới cuộc trò chuyện của người khác, chìm đắm vào chiếc máy chơi game PSV trên tay. Còn Lý Lập Bân ngồi ở giữa hàng ghế sau đang nghiêng đầu, dựa vào người Hình Tường Đông ngủ ngon lành, chốc chốc lại phát ra tiếng ngáy nhè nhẹ.

“Cứ đường đường chính chính thì chẳng ai thèm để ý đâu. Ngược lại càng che đậy mới càng gây sự chú ý.” Thành Hề Nhị tuy đang để mặt mộc nhưng vẫn không mất đi phong thái tự tin điềm đạm.

Đảng Vĩnh quay đầu trừng mắt với Thành Hề Nhị, giọng bực bội: “Ngậm miệng. Còn lải nhải là tôi lại quẳng cô xuống cốp xe đấy!”

“Thôi đi ông anh ạ. Nếu không có tôi, giờ này chắc chắn các anh đang bị cảnh sát nhốt ở thị trấn Tây Câu rồi. Thoát được trước khi phong tỏa mà còn không lo cảm ơn tôi tử tế đi?” Thành Hề Nhị cũng hơi sợ Đảng Vĩnh, nhưng cô không để lộ ra mặt. Vì cô hiểu, khi là một con tin, nếu chọn làm kẻ yếu đuối chỉ khiến cô chết nhanh hơn mà thôi.

Quả nhiên, Đảng Vĩnh nói với giọng hung dữ: “Không giết cô là may rồi, còn phải cảm ơn chắc? Mơ đi.”

“Đúng thế, tôi không phải là Điêu Quân Ni mà các anh đang tìm, nhưng cần gì phải giết tôi, đúng chứ?” Thành Hề Nhị nắm chặt mẩu giấy nhỏ trong tay, suốt dọc đường đi cô vẫn luôn tìm cách để gửi nó ra ngoài, “Ít nhất thì thêm người thêm sức, đặc biệt là về mặt tìm mưu nghĩ kế, tôi hơi bị có ích đấy.”

Đảng Vĩnh không thèm để ý tới nữa.

Miêu Húc bỗng đột ngột dừng xe lại bên đường khiến Đảng Vĩnh giật mình.

“Mẹ kiếp! Mày làm cái trò gì đấy?”

“Đi đái.” Nói đoạn, Miêu Húc bước xuống.

“Mẹ kiếp! Cái thằng bệnh này! Cứ 30 phút đái một lần, thận yếu hay tiền liệt tuyến mày có vấn đề thế hả?”

Chỉ qua mấy ngày ở chung, Thành Hề Nhị đã phát hiện ra Miêu Húc có tật tiểu rắt. Cô cũng đang chờ cơ hội như thế này, thế là Thành Hề Nhị theo xuống xe.

Nhưng hành động của cô lập tức khiến Đảng Vĩnh cảnh giác, hắn vội vàng mở cửa, phóng như tên bắn tới trước mặt Thành Hề Nhị, túm lấy cánh tay cô.

“Cô định làm gì hả?” Hắn ta hỏi.

“Tôi bị tê chân, xuống xe vận động một chút.”

“Tôi cảnh cáo cô, dám giở trò thì chết chắc.”

“Anh đánh giá tôi cao thế. Chỗ đồng không mông quạnh như này, tôi giở trò kiểu gì được?” Đảng Vĩnh bèn buông Thành Hề Nhị ra rồi bước tới chỗ Miêu Húc, cùng đi tiểu.

Hai lòng bàn tay Thành Hề Nhị vã mồ hôi, vì Đảng Vĩnh vừa túm đúng bên tay cô đang giữ mẩu giấy. Cô liếc vào trong xe, Hình Tường Đông đang chơi game, hoàn toàn không thèm canh chừng cô. Còn Lý Lập Bân vẫn dựa đầu vào anh ta ngủ say sưa, miệng chảy cả nước dãi.

Tình cảnh Thành Hề Nhị đang đối diện, quả thực giống như cô vừa nói, chẳng làng mạc không quán xá. Chỉ một con đường tỉnh lộ thẳng băng trơ trọi, chẳng thấy xe cộ hay người nào qua lại. Cô muốn truyền mẩu giấy trong tay ra ngoài, vì trên đó có thông tin manh mối quan trọng, nhưng thời khắc này, không tìm được biện pháp nào khả thi.

Điều tệ hại hơn, Miêu Húc trong lúc đi vệ sinh buột miệng: “Hình như trước khi lên xe, đứa con gái kia vứt lại thứ gì đó.”

Đảng Vĩnh lập tức cảnh giác, vội hỏi: “Cô ta vứt cái gì?”

“Dài dài nho nhỏ, kiểu như bút bi thì phải. Lúc đấy em đang vội lái xe nên cũng không chú ý kỹ.”

Đảng Vĩnh vội kéo quần lên, quay người sang chỗ Thành Hề Nhị.

Thành Hề Nhị nhận ra kế hoạch truyền tin của mình đã hoàn toàn thất bại. Thậm chí có thể lâm vào thảm cảnh mất mạng nếu không hủy kịp mẩu giấy. Không suy nghĩ nhiều, cô lập tức bỏ luôn vào miệng rồi nuốt xuống.

Đảng Vĩnh một tay túm tóc, một tay thì bóp cằm cô, giọng điệu hung hãn hỏi: “Mày vừa ăn cái gì?”

“Không, tôi không ăn gì cả.” Thành Hề Nhị khó nhọc nói.

“Mày vừa nhét gì vào miệng? Mau nhổ ra ngay!” Vừa nói, Đảng Vĩnh vừa cố thử cạy miệng Thành Hề Nhị.

Cô cố hết sức đẩy anh ta ra: “Có nhét gì đâu. Anh bớt nghi thần nghi quỷ đi, tôi chỉ vừa ngáp một cái.” Nói rồi, Thành Hề Nhị xòe hai bàn tay, còn há to miệng cho Đảng Vĩnh xem.

Đảng Vĩnh tức nổ đom đóm mắt, sắc mặt khó coi vô cùng, một tay hắn theo bản năng đã sờ vào hông, nắm con dao găm cài ở đó. Nhưng nhìn gương mặt vô tội của Thành Hề Nhị, lại không thể nói gì. Trong hoàn cảnh không có chứng cứ, cộng thêm tâm lý đang vội bỏ trốn, khiến hắn lần chần, không thể hạ quyết tâm “xử” cô gái trước mặt này: “Lên xe ngay!” Chiếc ô tô cũ kỹ lại tiếp tục chạy men theo tỉnh lộ, bầu không khí trong xe cũng trở nên nặng nề ngột ngạt hơn.

Đảng Vĩnh lôi trong túi ra một chiếc điện thoại di động dán đầy những miếng sticker đủ màu sắc, mở album ra và xem những bức ảnh trong đó.

Thành Hề Nhị nhận ra biểu cảm của Đảng Vĩnh trở nên buồn bã khi ngắm nhìn nó, vì bức ảnh anh ta đang xem chính là ảnh bạn gái mình – Nhậm Xuân Lệ.

“Sao điện thoại của Xuân Lệ lại ở chỗ anh?” Miêu Húc liếc nhìn Đảng Vĩnh một cái rồi hỏi.

“Cô ấy lén về thăm bố mẹ, vì sợ tôi bắt gặp nên đi vội, quên cả điện thoại.”

“Đừng buồn nữa, gái còn đầy, sau lại kiếm em khác.”

“Nếu tao kịp để mắt tới, ngăn không cho cô ấy về nhà thì cô ấy đã không chết.” Giọng Đảng Vĩnh có chút nghẹn ngào.

Thành Hề Nhị nhân cơ hội đế vào: “Xuân Lệ bị hại vào hôm qua. Vậy tối qua, tài khoản chính thức của Vãn báo hẳn đã lên tin rồi. Lát nữa sang buổi chiều, chúng ta tìm sạp báo nào, tìm cách mua một tờ Thành thị vãn báo , trên đó sẽ đăng tin chi tiết hơn về vụ án.”

Đảng Vĩnh không nói gì, nhưng Thành Hề Nhị biết anh ta nhất định sẽ mua.

Qua nay, Đảng Vĩnh bị giáng liên tiếp hai tin chí mạng, khiến một kẻ vốn kiêu căng như hắn cũng trở nên suy sụp, tính khí cũng theo đó mà thất thường.

Đầu tiên là sáng hôm qua, sau khi tỉnh rượu, Đảng Vĩnh phát hiện bạn gái Nhậm Xuân Lệ của mình đã bỏ đi. Cô ấy để lại một tờ giấy, nói mình về thôn Thạch Môn thăm bố mẹ, hôm sau sẽ quay trở lại. Nhưng Đảng Vĩnh không tin Nhậm Xuân Lệ sẽ trở về, vì tình cảm hai người đã có rạn nứt, hơn nữa Xuân Lệ ra đi cũng rất vội vàng, còn không mang theo quần áo hay đồ trang điểm, thậm chí bỏ quên cả điện thoại, đó không phải là phong cách của cô ấy. Ngay cả những người bên cạnh anh ta cũng nhìn ra, Nhậm Xuân Lệ rốt cuộc đã chớp được cơ hội trong lần say rượu duy nhất của Đảng Vĩnh, để vội vã bỏ trốn. Lý do cô ấy để lại lời nhắn, chẳng qua đề phòng sau này lỡ đâu bị Đảng Vĩnh bắt được, còn có cớ mà cầu xin anh ta cho cô một con đường sống.

Thế là suốt cả ngày, Đảng Vĩnh luôn như cái ngòi nổ, thậm chí còn đánh cả cậu của Miêu Húc khi anh ta nhẹ nhàng khuyên bảo.

Đến tối qua, Đảng Vĩnh ra lệnh cho Thành Hề Nhị giúp anh ta tìm bằng chứng Nhậm Xuân Lệ bí mật liên lạc với người đàn ông khác, điều này khiến cô có cơ hội sử dụng điện thoại của Nhậm Xuân Lệ. Sau khi kiểm tra một hồi, Thành Hề Nhị phát hiện cuộc trò chuyện bí mật trên một ứng dụng video ngắn giữa Nhậm Xuân Lệ và một người trên mạng có biệt danh Thế Kỷ Băng Hà. Nhưng cô không nói với Đảng Vĩnh, chỉ bảo chẳng tìm thấy gì.

Cũng nhờ cơ hội ngắn ngủi này, Thành Hề Nhị đã đọc được tin tức Nhậm Xuân Lệ bị sát hại tại thôn Thạch Môn trong bản tin nhanh được đăng trên tài khoản mạng xã hội của tờ Vãn báo và nói cho Đảng Vĩnh biết.

Lúc đầu, Đảng Vĩnh không tin. Hắn ta cho rằng đó là cái bẫy do cảnh sát cố tình tung ra để bắt hắn. Anh ta nghĩ cảnh sát đã bắt được Nhậm Xuân Lệ và dùng cô ấy làm mồi câu để nhử hắn.

Nhưng tới sáng nay, một cú sốc nữa lại ập tới. Đảng Vĩnh đột nhiên tập hợp mọi người lại, sửa soạn đồ đạc chuẩn bị rời thị trấn Tây Câu, nhưng không ai tìm thấy Bạch Tử Minh đâu cả. Đảng Vĩnh lo sợ anh ta ra đầu thú nên huy động tất cả tỏa ra tìm. Trong lúc đang tìm kiếm, thì họ nhận được tin kinh hãi, tìm thấy một thi thể nam bị treo cổ ở tháp nước trong trấn.

Đảng Vĩnh, Lý Lập Bân, Hình Tường Đông và cả Thành Hề Nhị lập tức chạy tới gần, đứng từ xa đã thấy Bạch Tử Minh bị treo lơ lửng trên đó. Cả nhóm đều bàng hoàng và càng chắc chắn tin tức Nhậm Xuân Lệ bị sát hại ngày hôm qua là sự thật. Cảnh sát địa phương tới rất nhanh, lập tức phong tỏa hiện trường, nhưng vẫn thu hút rất đông người dân hiếu kỳ đến xem. Nhưng đến cảnh sát cũng không ngờ nổi có cả nhóm Đảng Vĩnh chen trong đó.

Liên tiếp có người chết, Đảng Vĩnh ý thức được rằng họ đang bị truy sát. Nhưng hắn mãi chẳng đoán được đối phương là ai. Miêu Húc thấy biểu cảm khác lạ của Đảng Vĩnh, cũng hơi sợ nên đành nói ra sự thật. Thì ra do anh ta sai Bạch Tử Minh ra ngoài mua thuốc lá. Lúc đó Bạch Tử Minh không muốn đi, còn bị Miêu Húc tẩn cho mấy cái. Đảng Vĩnh dẫn cả nhóm rời khỏi khu vực tháp nước, trên đường trở về nơi ẩn náu, Miêu Húc còn cố ý chỉ cho mọi người cửa hàng tạp hóa nằm giữa con hẻm hẻo lánh.

“Quanh đây chỉ mỗi chỗ này có bán thuốc lá.” Miêu Húc nói.

Đảng Vĩnh nghe vậy cũng không tỏ ý gì, nhưng Thành Hề Nhị lập tức cảnh giác. Cô hiểu ra rằng, Bạch Tử Minh đã bị nhắm tới khi đến đây mua thuốc lá rồi sau đó bị sát hại.

Vì vậy cô đã hỏi Đảng Vĩnh mượn điện thoại di động. Khi lấy được điện thoại của Nhậm Xuân Lệ từ anh ta, cô bước tới trước cửa tiệm tạp hóa, ngó nghiêng vào bên trong, rồi nhân lúc chủ tiệm đi vệ sinh liền thò tay chụp hai kiểu ảnh.

Đảng Vĩnh hỏi cô chụp nó làm gì, Thành Hề Nhị trả lời có thể giúp tìm ra được kẻ sát hại Bạch Tử Minh. Trên thực tế, lúc đó Thành Hề Nhị đã nghĩ đến việc tìm cơ hội đưa điện thoại của Nhậm Xuân Lệ cho An Hiểu Phong, vì trong đó có thể chứa manh mối về hung thủ của cả hai vụ án mạng.

Sau khi chụp ảnh xong, chiếc điện thoại bị Đảng Vĩnh lấy lại. Thành Hề Nhị nhắc nhở anh ta phải lập tức rời khỏi thị trấn Tây Câu ngay, vì khi có vụ án xảy ra, cảnh sát sẽ sớm phong tỏa lối ra vào thị trấn. Đảng Vĩnh cũng sợ có người tiếp tục truy sát nên nghe theo lời khuyên của Thành Hề Nhị, nhanh chóng quay lại chỗ ẩn trốn, lái xe vội vã rời đi.

Sở dĩ cảnh sát không điều tra ra chỗ ở của Đảng Vĩnh và đồng bọn ở Tây Câu là do bọn họ vốn không nghỉ trọ, mà náu nhờ nhà của cậu Miêu Húc. Cảnh sát cũng không tra được thông tin ra vào thị trấn là do nhóm Đảng Vĩnh không dùng phương tiện công cộng mà đi xe riêng. Chiếc ô tô cũ màu đen là của cậu Miêu Húc mua, từ khi chạy trốn về đây Miêu Húc vẫn mượn để sử dụng.

Vốn dĩ Thành Hề Nhị đã lén viết thông tin vào một mẩu giấy, nhắc cảnh sát điều tra kỹ nhà và xe của cậu Miêu Húc. Bằng cách này, sẽ sớm lần ra tung tích của nhóm Đảng Vĩnh, đồng thời có thể giải cứu Thành Hề Nhị đang bị chúng bắt làm con tin. Nhưng cô mãi không tìm được cơ hội đó, cuối cùng đành phải nuốt vào bụng.

Về phần chiếc điện thoại của Nhậm Xuân Lệ, Thành Hề Nhị tự nhủ phải lên kế hoạch cẩn thận, nhất định phải tìm cách chuyển được đến tay An Hiểu Phong.

Đảng Vĩnh ngồi ở ghế phụ đã xem xong ảnh. Hắn cẩn thận cất điện thoại của bạn gái vào túi và cũng cất luôn vẻ mặt buồn bã của mình.

“Tóm lại chúng ta đang đi đâu đây?” Miêu Húc hỏi.

Đảng Vĩnh không tiết lộ gì thêm, chỉ lạnh lùng nói: “Lo lái xe đi.”

“Rốt cuộc bị đứa quỷ quái nào truy sát vậy? Nó đã giết cả Xuân Lệ và Tử Minh rồi, mẹ nó ác thật.” Giọng nói của Miêu Húc có phần sợ sệt.

Trên mặt Đảng Vĩnh cũng lộ rõ nét kinh hoảng, nhưng hắn chỉ im lặng vì bản thân cũng không hiểu điều gì đang xảy ra.

Thành Hề Nhị dựa đầu vào cửa kính, cảm thấy bầu không khí u uất trong xe. Cô lúc này cũng đầy hoang mang và bất lực. Nhưng cô biết mình phải làm gì đó, mới có thể bảo toàn tính mạng cung cấp được manh mối phá án hữu ích cho cảnh sát. Bởi lòng có mục tiêu rõ ràng nên khi bị bắt cóc mới vơi được đôi phần sợ hãi.

Vậy tại sao Thành Hề Nhị lại đi cùng đám người Đảng Vĩnh, còn trở thành mục tiêu bị truy sát? Mọi chuyện phải lần ngược về cuộc phỏng vấn đặc biệt cách đây hơn hai năm.

Đó là ngày 27 tháng 2 năm 2015, nhằm mồng 9 Tết âm lịch. Kỳ nghỉ lễ vừa kết thúc, Thành Hề Nhị quay lại làm việc ở tòa soạn, đang mải tán dóc với các đồng nghiệp về những chuyện trong kỳ nghỉ thì bị gọi sang phòng giám đốc tòa soạn.

Giám đốc giao cho cô một nhiệm vụ đặc biệt, đó là phỏng vấn một nữ phạm nhân đang thụ án trong tù.

Là phóng viên mục pháp luật nên Thành Hề Nhị không hề ngạc nhiên vì cô đã nhiều năm đưa tin về các vụ án, đã từng phỏng vấn cả cảnh sát hình sự lẫn phạm nhân rồi. Lần này, thông tin mà giám đốc cung cấp cho cô rất ít ỏi, chỉ vỏn vẹn một tờ A4. Thành Hề Nhị chỉ liếc qua đã nắm được đại khái thông tin về nữ tù nhân mà cô sắp phỏng vấn. Tên là Lại Mỹ Lâm, một phụ nữ 38 tuổi, đã kết hôn, do mâu thuẫn đã vô tình sát hại chồng mình.

“Chuyện này thì có gì để phỏng vấn đâu ạ?” Thành Hề Nhị xem xong tư liệu về cô ta, chẳng e dè gì mà hỏi thẳng, “Thiếu gì mấy chuyện các cặp đôi vì ngoại tình mà cãi vã hoặc thậm chí đánh nhau đâu, nặng hơn thì chồng giết vợ, vợ đâm chồng.”

“Đúng là dạng tin này khó tìm được điểm để khai thác thật.” Giám đốc cũng trả lời thẳng, “Nhưng trường hợp cô Lại Mỹ Lâm này khá đặc biệt. Đây có thể coi là nữ doanh nhân thành công của thành phố chúng ta. Chị ta cùng chồng là Trương Chí Kỳ gây dựng cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng, chỉ vài năm ngắn ngủi, doanh thu hàng năm đã lên tới hàng chục triệu tệ, bước chân vào giới nhà giàu rồi.”

“Thì cũng là một nhà giàu mới nổi thôi.”

“Sự nghiệp thành công, tiền trăm bạc vạn, nhưng vẫn không có được hạnh phúc, cuối cùng lại rơi vào vòng lao lý.”

Nghe giám đốc cảm khái xong, Thành Hề Nhị lại có chút muốn phỏng vấn nữ tù nhân mà ban đầu cô có ấn tượng không được tốt cho lắm này. Cô gần như đã tìm ra góc độ có thể khai thác phỏng vấn rồi, đó là phân tích theo chiều hướng tâm lý tội phạm nữ.

Thế là ngay hôm sau, cũng là ngày cuối cùng của tháng 2, Thành Hề Nhị tới nhà tù để gặp Lại Mỹ Lâm – người từng là nữ doanh nhân giàu có.

Lúc này Lại Mỹ Lâm vừa mới chấp hành án chưa được bao lâu. Vẻ ngoài chị ta trừ đôi nét tang thương và sa sút ra, thì vẫn còn mang đầy vẻ cao ngạo trong quá khứ. Da dẻ nhờ trước đây thường xuyên chăm sóc cẩn thận nên tuy đã gần 40 nhưng nom trẻ hơn tuổi thật nhiều, thậm chí bộ áo tù khoác trên người chị ta lại thấp thoáng chút thời thượng, khiến Thành Hề Nhị không biết nên khóc hay cười.

Thành Hề Nhị và Lại Mỹ Lâm ngồi đối diện nhau nhưng không nói gì, cả hai đều im lặng quan sát đối phương.

“Cô là phóng viên thực tập à?” Lại Mỹ Lâm lên tiếng trước, giọng nói lộ rõ sự ngạo mạn, “Tòa soạn các cô cũng coi thường tôi quá? Hay bên đấy hết người rồi?”

Thành Hề Nhị chỉ cười.

“Cô biết tôi đã từ chối bao nhiêu phóng viên xin phỏng vấn rồi không?”

“Bao nhiêu ạ?” Thành Hề Nhị hỏi.

“Trên chục người.”

“Vì họ đều là phóng viên thực tập sao?” Thành Hề Nhị cố ý hỏi.

Lại Mỹ Lâm lắc đầu: “Vì họ toàn là nam.”

“Chị hận đàn ông lắm à?”

“Cô đừng thấy tôi giết đàn ông thì cho rằng tôi hận họ. Tòa phán quyết tôi phạm tội ngộ sát, cô phải thừa nhận điều đó.” Lại Mỹ Lâm nhấn mạnh.

“Vâng. Tôi hoàn toàn đồng ý với phán quyết của tòa án. Vậy thì là tại sao?”

“Cô vẫn còn trẻ lắm, ăn nói cứ thẳng tưng.” Lại Mỹ Lâm lắc đầu, bày ra thái độ như thường ngày vẫn hay giáo huấn nhân viên, “Vì sao mà cô cũng không nhìn ra à? Tôi là phụ nữ mà.”

“Tại tôi suy nghĩ không được thấu đáo. Đúng là có một số điều không tiện nói với các phóng viên nam.” Thành Hề Nhị thử chiều theo ý chị ta.

“Cô lập gia đình chưa?” Lại Mỹ Lâm lại hỏi.

“Vẫn chưa.”

“Thế có bạn trai không?”

“Có.”

“Yêu nhau lâu chưa?”

“Cũng mới thôi, chưa lâu lắm. Vừa quen vào mùa thu năm ngoái, mới chính thức xác nhận yêu đương hồi trước Tết thôi.”

“Cậu ta làm nghề gì?”

“Cảnh sát hình sự.”

Lại Mỹ Lâm bỗng khựng lại, cảm thấy hơi mất tự nhiên. Mang thân phận nữ tù nhân, chị ta dĩ nhiên không lạ gì với cảnh sát hình sự. Lúc này sóng cuộn trong lòng chị ta, tuy không hiện lên mặt nhưng không có nghĩa cảm xúc đó không mãnh liệt.

Về phía Thành Hề Nhị, cô muốn trả lời thẳng thắn câu hỏi của Lại Mỹ Lâm là để xóa bỏ thái độ đề phòng của nữ tù này.

Lại Mỹ Lâm ngừng trong giây lát rồi lại hỏi tiếp: “Cô có bạn khác giới nào ngoài bạn trai không?”

“Không.”

“Vì người yêu là cảnh sát hình sự à?”

“Không phải tôi không dám mà là không cần.”

“Vậy cô cần gì?”

“Những cuộc phỏng vấn có giá trị.”

“Xì...”

“Vì tôi muốn trở thành phóng viên hàng đầu của tòa soạn.”

“Ha ha ha!” Lại Mỹ Lâm cười phá lên.

“Chị cười gì?”

“Cô còn trẻ, tư tưởng vẫn đơn giản lắm.”

“Từ đơn giản này không hợp với tôi lắm, chị có thể thay bằng từ… đơn thuần.”

“Làm công việc này cô đã bao giờ bị ai uy hiếp chưa?” Lại Mỹ Lâm đột nhiên ghé lại gần, tò mò hỏi.

“Tất nhiên rồi.” Thành Hề Nhị gật đầu dứt khoát, nói, “Hơn nữa không chỉ một lần. Nhiệm vụ của chúng tôi, phải đưa tin về mặt tối của xã hội, sơ sẩy chút là đắc tội với một số người, xâm phạm đến lợi ích của họ. Thế nên, mấy thứ thư từ dọa nạt, chuột chết hay dao găm... bị gửi đến thường xuyên.”

“Vậy phải làm sao? Cô vẫn muốn tiếp tục à?”

“Tiếp chứ, sợ gì? Làm mấy trò vặt vãnh đó chỉ chứng tỏ là họ chột dạ và sợ hãi. Những kẻ đó cũng chỉ như loài côn trùng, gián, chuột hôi thối nấp trong bóng tối không thấy ánh nắng mặt trời, thật kinh tởm, phải diệt trừ chúng.”

“Chà! Phóng viên Thành, tôi bắt đầu nhìn cô bằng con mắt khác rồi đấy, cô bé ạ.”

Từ giây phút đó, Thành Hề Nhị đã đột phá được phòng tuyến tâm lý của Lại Mỹ Lâm. Nữ tù xinh đẹp cũng mở lòng và nói cho cô biết mọi bí mật của mình.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.