Tội Mô Phỏng

Chương 24: Trợ thủ bí mật

Sáng sớm ngày 13 tháng 3, một ông già không có gì nổi bật bước vào văn phòng làm việc của Đội trinh sát số 1 thuộc Phòng cảnh sát hình sự, Sở công an thành phố Cẩm Tú.

Ông vừa xuất hiện, toàn bộ cảnh sát hình sự đang ngồi chờ, bao gồm cả An Hiểu Phong đều đồng loạt đứng dậy, giơ tay chào đều tăm tắp. Ông già chỉ cười rồi xua tay: “Ha ha, tôi có chết trận đâu, các cậu bớt bớt giùm cái.” An Hiểu Phong tiến về phía trước, vẻ mặt áy náy: “Em xin lỗi thầy, khiến thầy phải quay lại làm việc trong lúc đang bệnh thế này.”

Ông già khẽ vỗ vai An Hiểu Phong, giọng đầy khí phách: “Có người nghi ngờ Đội 1 chúng ta chẳng làm được việc, nghi ngờ người của tôi không đủ năng lực, thế làm sao được. Hôm nay tôi sẽ cùng các cậu phá giải vụ án này!” Cả đội vỗ tay nhiệt liệt, thậm chí có người còn rưng rưng nước mắt vì xúc động.

Ông già đó không phải ai khác, chính là đội trưởng Đội 1 – Toàn Thụ Hải.

Quân át chủ bài cuối cùng mà An Hiểu Phong nói đến chính là sếp Toàn. Tối qua sau khi tan làm, An Hiểu Phong đã đích thân đến nhà thầy, xin thầy quay về chỉ đạo tình hình.

Bước vào, An Hiểu Phong chỉ nói một câu: “Thầy ơi, em gặp phải một vụ hóc búa, thầy hãy giúp em với.”

Toàn Thụ Hải biết rất rõ cậu học trò này của mình tính tình ương bướng, ưa thể diện, không bao giờ cúi đầu trước người khác, cũng chưa từng chịu khuất phục. Nên khi nghe An Hiểu Phong nói vậy, ông biết ngay vụ án đã mất kiểm soát, đã sắp không giải quyết nổi nữa.

Để hỗ trợ người đồ đệ duy nhất của mình, dù còn trong giai đoạn phục hồi sau phẫu thuật, Toàn Thụ Hải vẫn bỏ qua lời khuyên của bác sĩ, kiên quyết kết thúc sớm kỳ nghỉ ốm để quay trở lại vị trí làm việc.

Nhưng ý định này cũng chẳng phải đột nhiên nảy ra. Mà, ngay từ khi xuất hiện vụ treo cổ hành quyết đầu tiên, Toàn Thụ Hải đã nhận ra sự bất thường của nó. Do vậy, ông đã bí mật liên hệ với trưởng phòng để lấy thông tin vụ án mà không cho An Hiểu Phong biết. Chính trưởng phòng đã luôn bí mật cập nhật thông tin điều tra cho Toàn Thụ Hải, nên viên cảnh sát hình sự già tuy ở nhà nhưng vẫn nắm bắt mọi chuyện như một trinh sát ở tuyến đầu vậy.

Trước đó, ông vẫn luôn án binh bất động vì công tác điều tra của An Hiểu Phong không có vấn đề gì. An Hiểu Phong là đệ tử xuất sắc của ông, cũng là người mà ông chọn để kế nhiệm, tư duy phá án và phong cách làm việc của cậu cũng càng ngày càng giống với Toàn Thụ Hải. Có thể nói, dù ông đích thân điều tra, thì cũng sẽ lựa chọn phương hướng không có gì khác biệt. Kể từ khi vụ việc xảy ra đến nay, An Hiểu Phong đã tiến hành điều tra một cách chi tiết và toàn diện, những điều này cũng hoàn toàn nằm trong dự liệu của Toàn Thụ Hải, hệt như ông đích thân có mặt tại hiện trường. Mãi đến khi nhiệm vụ mô phỏng giết người trên mạng được xác nhận, đến khi tình hình đã vượt quá sức tưởng tượng, ông mới buộc phải đích thân ra tay.

Toàn Thụ Hải kỳ thực cũng không dám khẳng định chắc chắn phá được án, nhưng ông biết, chỉ cần có mình ở đó, tinh thần của các thành viên Đội 1 sẽ khác. Ông tin rằng, chỉ cần tâm thế đó, việc phá án sẽ có biến chuyển.

Toàn Thụ Hải lần lượt đến trước mặt từng người, nhẹ nhàng vỗ vào vai họ, sau đó tuyên bố:

“Tất cả sang phòng họp, họp ngắn về chuyên án lần này.”

8:00, tại phòng họp Đội 1.

Toàn Thụ Hải ngồi vào vị trí quen thuộc của mình, nhìn những khuôn mặt thân quen của các thành viên trong đội, cảm thấy như vừa được hồi sinh.

“Tôi đã nắm rõ mọi thông tin, khỏi dài dòng nữa.” Ông nói, “Hiện tại, vụ án này có vẻ như đã đi vào nút thắt cổ chai, không có manh mối, còn có thể trở nên mất kiểm soát hoàn toàn. Tuy nhiên, trước đây tôi đã từng dạy các cô các cậu, càng ở những thời điểm như vậy, càng không được hoảng loạn. Chúng ta phải nhìn rõ phương hướng của mình, không được để những trò lừa phỉnh của đối thủ làm rối loạn. Mọi khó khăn đều giống như khi chúng ta đứng trước một cây hồng chi chít trĩu quả, nhìn muốn hái mà chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Thế là tính ngay đến dùng chổi đập, hoặc rung cây, thậm chí là cưa cành, nhưng lại không ai nghĩ đến việc hái từng quả một. Nói cách khác, chẳng có gì phức tạp, cứ hái thôi sẽ chả mấy chốc mà đầy giỏ. Hái được vài giỏ rồi, sẽ thấy cây hồng kia chẳng còn là nan đề nữa. Và khó khăn mà chúng ta đang gặp đây, hừm, cũng chỉ là một cây hồng cằn có mỗi hai quả chứ mấy. Chỉ là... chúng mọc hơi cao một chút.”

“Hai quả?” Mọi người bắt đầu thì thầm.

“Hai quả nào ấy nhỉ?” Toàn Thụ Hải nói tiếp, “Một chính là tiền thưởng, tức là Đồng Hải Kiến đã trả nó cho sát thủ như thế nào?”

Mọi người đều gật đầu.

“Chắc chắn hắn không đơn giản là đăng nhiệm vụ mô phỏng giết người lên mạng là xong. Muốn thực hiện thuận lợi, chắc chắn phải có cơ chế vận hành rất chặt chẽ. Mà điều đó không thể chỉ dựa vào một kẻ đang tù ngục như hắn hoàn thành được. Chúng ta đã biết, mục tiêu ám sát gồm bảy người, trong đó có Đảng Vĩnh. Dựa trên mức thưởng mỗi người 500.000 tệ, thì tổng số tiền lên tới 3.500.000 tệ. Việc cất giữ, vận chuyển một lượng tiền mặt lớn như vậy cũng là vấn đề khó khăn không nhỏ. Do đó có lý do để nghi ngờ rằng Đồng Hải Kiến đã chuẩn bị sẵn trước số tiền này, để ở chỗ ai đó, chính người nọ sẽ giám sát việc thực hiện nhiệm vụ và trả thù lao. Cũng đồng nghĩa, Đồng Hải Kiến có ít nhất một đồng phạm.”

“Nhưng hắn ta phủ nhận.” An Hiểu Phong nói.

“Hắn đang nói dối!”

Mọi người lại gật đầu lia lịa.

“Quả hồng thứ hai,” Toàn Thụ Hải dừng lại một lúc rồi tiếp, “chính là Thành Hề Nhị. Phóng viên Thành bị Đồng Hải Kiến coi là đồng phạm của tên bắt cóc Điêu Văn Long rồi trở thành mục tiêu truy sát. Cô ấy được đưa đi khi đang bị nhốt trong nhà máy của Đồng Hải Kiến, kẻ đó là ai? Chắc chắn không thể là đám sát thủ mạng kia, vì nếu là chúng thì phóng viên Thành đã bị sát hại, và hẳn đã có thêm án treo cổ hành quyết nữa rồi. Nhưng thực tế chưa xảy ra thêm vụ nào cả. Cách thức giết người đặc biệt ấy đã quyết định việc: thời gian gây án sẽ rất nhanh, một khi có án treo cổ hành quyết mới sẽ bị phát hiện nhanh chóng. Nói cách khác, chưa có tin gì tức là phóng viên Thành vẫn còn sống. Nhưng nếu còn sống, thì cô ấy đang ở đâu? Phóng viên Thành – người mất liên lạc suốt thời gian qua, sẽ chính là chìa khóa của vụ án này, muốn phá giải buộc phải tìm ra cô ấy.”

“Chị ấy đã mất tích 13 ngày rồi.” Lưu Khôn nói.

Toàn Thụ Hải đột nhiên tiết lộ một bí mật, thì ra vào tối qua, dưới sự sắp xếp của trưởng phòng, ông đã bí mật thẩm vấn ba nghi phạm: Đồng Hải Kiến, Từ Băng và Triệu Hằng Đào. Mặc dù không thu được manh mối có giá trị lớn nào trong lần tiếp xúc đầu tiên, nhưng đã chắc chắn hơn về suy đoán trong đầu.

Ông nói: “Không giấu gì mọi người, tôi đã bí mật tiếp xúc với ba tên tội phạm rồi. Đồng Hải Kiến hết sức xảo quyệt, trước mắt chắc chắn sẽ không hợp tác với chúng ta, chỉ khi phá được phần cốt lõi trong kế hoạch mới đập vỡ được phòng tuyến của hắn. Nhưng chuyện hắn ta khăng khăng nói rằng không biết tung tích của Thành Hề Nhị hẳn là thật. Phóng viên Thành rất thông minh, cô ấy phát hiện được sự mất tích của Điêu Quân Ni có liên quan tới Đồng Hải Kiến, còn lần ra nhà máy bỏ hoang nơi hắn giam giữ cô bé. Chỉ riêng điều này thôi đã giỏi hơn rất nhiều cảnh sát rồi. Việc tìm ra Điêu Quân Ni cũng chứng tỏ cô ấy nắm giữ manh mối rất quan trọng, thậm chí những gì cô ấy biết có thể còn nhiều và sớm hơn cảnh sát chúng ta.”

“Bọn họ trông không giống đã từng gặp Tiểu Nhị, điểm này, khẩu cung của ba phạm nhân cơ bản nhất quán.” An Hiểu Phong lên tiếng.

“Đúng vậy. Từ Băng và Triệu Hằng Đào cũng nói, lúc sát hại Nhậm Xuân Lệ và Bạch Tử Minh, bọn họ không hề nhìn thấy phóng viên Thành, cũng không biết chuyện cô ấy bị Đồng Hải Kiến giam giữ. Tuy lời khai này khó xác thực, nhưng đại khái có thể tin được. Vì nếu chúng gặp được đã không cần tốn công tốn sức đi lắp camera giám sát rồi mua sim cài ứng dụng này nọ để giết Nhậm Xuân Lệ và Bạch Tử Minh. Hiện tại chúng ta chỉ có thể suy luận rằng phóng viên Thành đang ở một nơi nào đó mà đám sát thủ khó có thể tìm được, cũng có khi đang ở cùng với những mục tiêu ám sát khác.”

Biểu cảm của An Hiểu Phong vô cùng phức tạp. Vì anh cũng từng suy đoán như vậy. Chỉ là anh không thể dễ dàng tin vào điều đó.

“Hai tên Từ Băng và Triệu Hằng Đào thì không ngoan như Đồng Hải Kiến, cơ bản đã buông xuôi rồi.” Toàn Thụ Hải đột ngột nâng cao giọng, “Thế nên tôi đã tóm được gợi ý quan trọng từ lời khai của họ. Chúng ta biết được mười một sát thủ mạng kia đều có điều kiện kinh tế, sở hữu khả năng phản trinh sát nhất định, hơn nữa chỉ số IQ cũng rất cao, thông qua việc bọn chúng dễ dàng sử dụng các thủ đoạn để bắt và sát hại mục tiêu. Nhóm Đảng Vĩnh và đồng bọn thì ngược lại, nom giống những con mồi yếu ớt, đứng cuối bảng trong chuỗi thức ăn. Nguyên nhân dẫn đến hiện tượng này là do bọn Đảng Vĩnh trình độ hạn chế và không đủ điều kiện kinh tế. Nói theo cách của Từ Băng và Triệu Hằng Đào thì nhóm mục tiêu kia chỉ là các phần tử ô hợp, rặt lũ côn đồ ngu dốt. Vậy câu hỏi đặt ra, đám con mồi IQ thấp này sao biết được mình đang bị truy sát mà chạy trốn trước? Cần nhớ rằng, khi phát hiện Nhậm Xuân Lệ và Bạch Tử Minh liên tiếp bị sát hại, chúng đã phản ứng ngay lập tức, nhanh chóng biến mất khỏi thị trấn Tây Câu, ngay cả mạng lưới camera giám sát dày đặc cũng không truy ra tung tích của chúng nữa.”

“Phải. Quá lợi hại. Người thường khó mà làm được.” Mã Tuấn Kiệt cảm thán.

“Đúng. Khi biết mình bị truy sát thường tâm lý sẽ hoang mang lo sợ, nhanh chóng trốn chạy trong tột cùng hoảng loạn. Mà nếu thế thì sẽ dễ dàng lộ tẩy dưới camera giám sát của đám sát thủ, và lập tức bị sát hại, chứ không thể tĩnh lặng như này được.” Lưu Khôn cũng phát biểu.

“Cả năm mục tiêu bị truy sát đã cùng lúc trốn thoát, riêng điều đó đã quá khó tin rồi.” Toàn Thụ Hải nhìn sang An Hiểu Phong, tiếp, “Hơn nữa, hai sát thủ mạng cực kỳ bí ẩn là Từ Băng và Triệu Hằng Đào lần lượt bị bắt một cách dễ dàng, cũng bất bình thường. Nếu không có người âm thầm cung cấp manh mối cho cảnh sát chúng ta, thì hai kẻ này không sa lưới sớm vậy đâu.”

An Hiểu Phong biết rõ, manh mối quan trọng mà Toàn Thụ Hải nói tới chính là chiếc điện thoại của Nhậm Xuân Lệ.

“Có người đang bí mật hỗ trợ phá án.” Toàn Thụ Hải phán đoán, “Tôi nghi ngờ người cung cấp manh mối cho chúng ta này... chính là Thành Hề Nhị.”

“Đúng thế. Sau khi điện thoại của Nhậm Xuân Lệ được gửi đến, em cũng từng nghi ngờ.” An Hiểu Phong nói, “Nhưng mãi vẫn chưa tìm thấy chứng cứ xác thực.”

“Đơn giản lắm. Chẳng qua các cậu ở trong cuộc nên bị che mắt thôi.” Toàn Thụ Hải cười nói, “Nếu hoài nghi điện thoại là do phóng viên Thành gửi về cho chúng ta, nhưng trên đó lại không có dấu vân tay của cô ấy, điều này có bình thường không?”

Mọi người đều lắc đầu: “Hoàn toàn không.”

“Vậy nó chứng tỏ cái gì? Nghĩa là phóng viên Thành đã gửi đi trong hoàn cảnh bất thường, có kẻ đang khống chế cô ấy, dù đồng ý để cô ấy gửi vật chứng về nhưng không cho phép lộ danh tính. Nên mới bị người ta xóa sạch dấu vân tay.”

Mọi người đồng loạt gật đầu.

Toàn Thụ Hải tiếp tục suy luận: “Phóng viên Thành không phải người dễ bắt nạt đâu, sau nhiều năm làm việc cùng cảnh sát hình sự chúng ta, cô ấy đã hình thành tố chất điều tra rất cao rồi. Mặc dù vân tay trên điện thoại đã bị xóa sạch, thế nhưng cô ấy vẫn để lại được dấu vết trên thẻ SIM. Thật sự quá thông minh, đám người kia dù lau nhẵn bề mặt điện thoại, cũng không ngờ nổi chuyện này. Cho nên tôi đoán, phóng viên Thành đang bị khống chế, hơn nữa mối quan hệ giữa hai bên đã có sự thay đổi nhỏ tinh tế. Từ lúc đầu bị kiểm soát một chiều nay đã trở thành khống chế có điều kiện, thậm chí hai bên đã bắt đầu thỏa thuận hợp tác rồi.”

“Nói vậy, chính Tiểu Nhị là người phát hiện ra manh mối quan trọng và gửi nó cho chúng ta.”

“Đồng thời cũng chứng minh được, phóng viên Thành đã từng ở cùng Nhậm Xuân Lệ và nhóm tội phạm bắt cóc bỏ trốn, còn bị chúng kiểm soát. Hoặc rõ hơn, kẻ đã bắt cóc phóng viên Thành từ nhà máy bỏ hoang của Đồng Hải Kiến chính là Đảng Vĩnh và đồng bọn. Chúng ta chỉ chưa biết tại sao đám người này lại cướp phóng viên Thành từ tay Đồng Hải Kiến. Hoặc chúng bắt buộc phải làm vậy vì nguyên nhân nào đó; hoặc trong tay phóng viên Thành có manh mối cực kỳ quan trọng.”

Lời vừa dứt thì có tiếng gõ cửa vang lên, một cảnh sát hình sự của phòng kỹ thuật bước vào. Sau khi chào Toàn Thụ Hải, anh đi thẳng đến chỗ An Hiểu Phong, đưa cho An Hiểu Phong một bức ảnh.

An Hiểu Phong xem xong gật đầu, viên cảnh sát quay người rời đi.

“Cậu cũng tìm được chứng cứ rồi phải không?” Toàn Thụ Hải cười hỏi.

An Hiểu Phong giơ tấm ảnh lên, giải thích với mọi người: “Đúng vậy, tôi cũng đã tìm thấy chứng cứ. Đây là ảnh chụp màn hình từ camera giám sát trong cửa hàng tạp hóa ở thị trấn Tây Câu. Hình ảnh này chỉ lướt qua nên khó phát hiện, tôi đã yêu cầu nhân viên kỹ thuật rà soát video giám sát từ nhiều ngày trước khi xảy ra vụ án mới tìm được ảnh này. Mọi người nhìn xem, trong này ghi lại hình ảnh một cánh tay phụ nữ từ bên ngoài thò vào trong, giơ điện thoại của Nhậm Xuân Lệ chụp lại hình ảnh cửa hàng cũng như hình ảnh thiết bị giám sát trong góc nhà. Mà chiếc đồng hồ trên cổ tay người phụ nữ đó giống với kiểu Tiểu Nhị đang đeo. Thời gian là ngày 9 tháng 3, hai ngày sau khi Bạch Tử Minh bị sát hại.”

“Gộp hai chứng cứ của chúng ta lại có thể khẳng định người chụp hình ảnh camera giám sát chính là phóng viên Thành, người gửi điện thoại về cũng là cô ấy. Lúc đó Thành Hề Nhị vẫn đang ở cùng nhóm Đảng Vĩnh, bảy người họ khi đó đang trốn ở thị trấn Tây Câu. Sau khi biết Nhậm Xuân Lệ bị sát hại khi về thăm người thân và Bạch Tử Minh cũng đã chết, thì họ đã rời khỏi đó. Và trước khi chạy, cô ấy đã lấy điện thoại di động của Nhậm Xuân Lệ chụp lại hình ảnh thiết bị giám sát trong cửa hàng tạp hóa.” Nói xong, Toàn Thụ Hải mệt đến nỗi thở không ra hơi, vừa uống nước vừa nghỉ ngơi.

“Tiểu Nhị vẫn còn sống.” An Hiểu Phong vừa vui mừng vừa lo lắng.

“Không những vậy mà chị ấy còn đang nỗ lực hết mình để cung cấp manh mối cho chúng ta.” Lưu Khôn xúc động nói.

“Thật là làm khó cho phóng viên Thành.” Toàn Thụ Hải cảm thán, “Vốn dĩ vụ án này chẳng liên quan gì đến cô ấy. Tôi nghĩ chỉ bất đắc dĩ bị cuốn vào.”

“Ý thầy nói vào hai năm trước, Tiểu Nhị xuất hiện tại hiện trường bắt cóc ở nhà Đồng Niên chỉ là ngẫu nhiên?”

“Tuy chưa có chứng cứ, nhưng tôi tin là thế. Muốn chứng minh suy luận của tôi thực ra cũng không khó. Tiếp theo, chúng ta sẽ lật lại vụ án bắt cóc năm xưa, khôi phục lại mọi manh mối bị ẩn giấu thì sẽ tìm được nguyên nhân hôm đó phóng viên Thành có mặt tại hiện trường. Vì thời điểm đó, Đồng Hải Kiến và Điêu Văn Long là đồng bọn, hai người xảy ra mâu thuẫn nội bộ, chó cắn chó nên mới xảy ra vụ bắt cóc. Lúc ấy phóng viên Thành đến tìm Đồng Hải Kiến, chắc chắn vì phát hiện ra anh ta khác Điêu Văn Long, hẳn phải có mục đích nào đó. Chỉ là cô ấy còn chưa đạt được thì đã bất ngờ gặp phải vụ Điêu Văn Long bắt cóc Đồng Niên. Mặc dù hai cha con Đồng Hải Kiến đều không thật thà, chẳng khai thật với chúng ta, thậm chí sau vụ bắt cóc còn gỡ luôn camera giám sát, âm mưu tự báo thù, nhưng người sống có thể nói dối còn người chết thì không. Đồng Hải Kiến quyết ngậm miệng thì chúng ta sẽ đào sâu vào quá khứ đầy tội lỗi của Điêu Văn Long, nhất định sẽ tìm được sự thật về lý do phóng viên Thành đi tìm Đồng Hải Kiến ngày hôm ấy.”

Sau khi nghe Toàn Thụ Hải phân tích, các thành viên trong đội đều hừng hực khí thế, như đạn đã lên nòng chỉ chờ nổ súng. An Hiểu Phong cũng đã vực lại tinh thần, lớn tiếng nói: “Hành động tiếp theo là gì, thầy cứ ra lệnh đi ạ.”

“Sau đây trọng tâm điều tra sẽ chia thành hai nhóm: Một là truy tìm tung tích khoản 3.500.000 tệ, hoặc tìm thấy tiền, hoặc tóm được người giữ nó. Nếu chúng ta phá vỡ được cơ chế vận hành của nhiệm vụ mô phỏng, sẽ không xảy ra vụ án mới nữa. Nhóm thứ hai, truy kiếm tung tích của phóng viên Thành. Tìm ra cô ấy cũng chính là tìm thấy bốn tên tội phạm bắt cóc đang lẩn trốn. Một khi mất đi mục tiêu, thì nhiệm vụ cũng không thể tiến hành được nữa. Như vậy, những vấn đề đang vây hãm chúng ta đều sẽ được giải quyết triệt để. Bây giờ, tôi sẽ phân công nhiệm vụ chi tiết...”

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.