Tội Mô Phỏng

Chương 23: Nghĩ rằng đã phá được án sao

3:00 chiều ngày 12 tháng 3, phòng thẩm vấn Đội Trinh sát số 1.

Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt dẫn Đồng Hải Kiến đến trước mặt An Hiểu Phong, anh muốn thẩm vấn riêng, nên cố ý bảo hai người ra ngoài.

Sau khi ngồi xuống, Đồng Hải Kiến nhìn vẻ mặt mệt mỏi của An Hiểu Phong, không ngờ lại ra vẻ quan tâm.

“Anh bắt được mấy người rồi?” Anh ta hỏi.

“Hai người.” Lúc này, khí thế của An Hiểu Phong đã vô thức yếu đi đôi phần.

Đồng Hải Kiến giơ ngón cái: “Nhanh hơn tôi nghĩ đấy. Đội phó An quả lợi hại. Không hổ là đồ đệ của Toàn Thụ Hải, hiệu suất điều tra đáng kinh ngạc thật.”

“Lòng thù hận của anh lớn đến vậy ư?” An Hiểu Phong ướm lời: “Tới mức giết con gái của Điêu Văn Long rồi vẫn chưa đủ?”

“Đủ sao được.” Ánh mắt Đồng Hải Kiến đầy kiên định, “Chẳng phải anh đã bắt được hai người rồi à, chứng tỏ biết rõ kế hoạch của tôi rồi.”

“Ý là, anh thừa nhận chuyện mình đã đăng nhiệm vụ giết người mô phỏng trên trang web đen?”

“Phải, chính tôi đã làm.”

An Hiểu Phong cảm thấy một cơn đau đầu ập đến: “Anh đăng lúc nào?”

“Sau khi con trai tôi qua đời, tôi đã dày công tính toán, lên toàn bộ kế hoạch. Giết Điêu Quân Ni xong, chính buổi sáng hôm các anh bắt được tôi ấy, tôi không chạy trốn còn gì? Thực ra, suốt buổi tối trước đó, tôi đang bận gửi video cho các sát thủ đã nhận nhiệm vụ trên mạng.”

An Hiểu Phong thấy đầu ong ong, hoa mắt chóng mặt đến cực độ. Hai tay anh siết chặt mép bàn trước mặt, cố gắng lấy lại bình tĩnh: “Chúng tôi tìm thấy máy tính và dây cáp mạng tại hiện trường nơi bắt giữ anh, nhưng tôi nghĩ anh chỉ nhắm vào Điêu Quân Ni thôi. Thật không ngờ, nỗi đau mất con lại khiến trái tim anh trở nên tăm tối như vậy.”

“Chẳng lẽ chúng không đáng chết sao?”

“Đáng chết.”

“Vậy là được rồi.”

“Nhưng anh không phải người thực thi pháp luật, càng không có quyền cướp đi mạng sống của người khác.”

Đồng Hải Kiến cúi xuống, khẽ lắc đầu, không trả lời.

“Nếu anh đã nhận tội thì khai hết ra, đừng che giấu điều gì nữa.”

“Tôi sẽ cố gắng.”

“Vậy được, tôi có hai câu cần hỏi anh,” An Hiểu Phong định đi thẳng vào vấn đề, “hy vọng anh có thể trả lời thành thật.”

“Anh cứ hỏi.”

“Thứ nhất, anh đã giao 500.000 tệ tiền thưởng cho hung thủ bằng cách nào?”

“Tôi chưa từng đưa họ.”

“Đừng vòng vo nữa. Hai hung thủ mới bị bắt đều đã nhận được tiền thưởng.”

“Tức là đã có hai mục tiêu bị giết rồi ư? Hai kẻ nào thế?” Đồng Hải Kiến lộ vẻ phấn khích.

“Trả lời câu hỏi của tôi.”

“Trả lời gì nữa? Tôi thực sự chưa đưa tiền cho họ bao giờ. Tôi đang trong nhà giam, có muốn cũng chẳng đưa được.”

“Anh còn đồng phạm phải không?”

“Đội phó An, anh lại bắt đầu rồi đấy. Tôi vẫn chỉ có câu đó thôi, nếu tôi mà có đồng phạm thì với năng lực điều tra như anh, chẳng lẽ lại không phát hiện được?”

An Hiểu Phong có chút bực bội: “Không có đồng phạm thì tiền tự bay đến chỗ họ hả?”

“Vốn dĩ tôi định thưởng cho mỗi mục tiêu 500.000 tệ thật, nhưng lại bị các anh bắt sớm quá, nên chưa kịp thực hiện lời hứa. Nếu anh bảo có người đã nhận được tiền, thì tôi nghĩ cách giải thích duy nhất là tình hình đã mất kiểm soát rồi.” Giọng Đồng Hải Kiến bỗng trầm thấp, khiến không khí trở nên đáng sợ.

“Mất kiểm soát?”

“Có thể tin tức tôi đăng trên trang web đen đã bị lộ, kẻ nào đó biết mọi chuyện nên chủ động tham gia. Cũng có khi chính là một trong những người đã nhận nhiệm vụ. Tôi không chắc nữa, nói chung ai đó đã thay tôi trả thưởng.”

An Hiểu Phong bật cười: “Anh nghĩ tôi tin à?”

“Tin hay không tùy anh. Nghi ngờ thì anh tự đi mà điều tra.” Đồng Hải Kiến dựa người ra phía sau, “Câu hỏi thứ hai là gì?”

An Hiểu Phong cố kìm cơn giận: “Liên quan tới Thành Hề Nhị.”

“Tôi nhớ rồi, cô ấy là bạn gái của anh.”

An Hiểu Phong càng giận dữ: “Cô ấy đâu phải đồng bọn của Điêu Văn Long, cũng không hề tham gia vào vụ bắt cóc Đồng Niên hai năm trước, tại sao anh lại đưa cô ấy vào mục tiêu ám sát?”

“Theo anh thì sao?” Đồng Hải Kiến cũng nổi điên, “Không phải đồng bọn ư? Cô ta không giết người hả?”

“Cô ấy đang giúp anh, còn là người báo cảnh sát đấy...”

“Đó mà giúp à.” Đồng Hải Kiến đột nhiên hét lớn: “Cô ta chắc chắn không phải giúp, mà đang hại tôi! Chính cô ta đã hại chết con trai tôi!”

An Hiểu Phong đứng bật dậy, cũng hét lớn: “Người hại chết con trai anh là Điêu Văn Long, là đám người của Đảng Vĩnh.”

“Còn cả Thành Hề Nhị nữa! Nếu cô ta không báo cảnh sát thì Điêu Văn Long đã chẳng bỏ trốn, tình hình đã không trở nên mất kiểm soát, tôi chắc chắn có thể thuyết phục hắn thả người! Nếu không phải tại cô ta tự cho mình đúng, phá hỏng cuộc đàm phán giữa cảnh sát và Điêu Văn Long, thì hắn ta đã không nổ súng.”

“Anh ta không nổ súng. Là bị cướp cò!”

“Mẹ kiếp! Đừng giở mấy bài này ra với tao! Đó chỉ là những lời bịa đặt dối trá mà đám cảnh sát chúng mày dựng lên để che đậy cho việc giải cứu con tin thất bại thôi!”

An Hiểu Phong mệt mỏi đến thở không ra hơi.

Đồng Hải Kiến hít sâu mấy lần, giọng điệu vẫn đanh nhọn: “Tại cô ta thích xía mũi vào chuyện người khác, tự cho mình đúng nên mới hại chết con trai tôi. Cho nên, cô ta cũng chính là đồng phạm của Điêu Văn Long, bắt buộc phải trả giá.”

An Hiểu Phong túm lấy Đồng Hải Kiến: “Vậy tại sao anh không tự tay giết cô ấy đi? Anh thừa cơ hội để làm chuyện đó khi nhốt cô ấy ở nhà máy cơ mà?”

“Tôi không xuống tay được.” Đôi mắt Đồng Hải Kiến bỗng đỏ hoe, “Tôi đã hai lần thử tự tay giết cô ta nhưng cuối cùng đều bỏ cuộc.”

An Hiểu Phong sững sờ.

“Lần thứ hai là lần tôi ở gần sự thành công nhất.” Nước mắt Đồng Hải Kiến rơi lên tay An Hiểu Phong. Sự yếu đuối sau cơn phẫn nộ khiến anh ta trông có vẻ mong manh, “Lần đó, tôi lấy dây thừng trói hai tay cô ta ra sau, trùm kín đầu cô ta bằng một chiếc túi ni lông, rồi quấn băng dính kín cổ. Cô ta bắt đầu cảm thấy khó thở, thân thể cũng giãy giụa. Tôi không dám nhìn mặt nên chỉ đành đứng phía sau.”

An Hiểu Phong như phát điên, túm lấy Đồng Hải Kiến lôi lên: “Thằng khốn kiếp!”

“Cô ta sắp chết ngạt rồi, nhưng tôi lại cắt chiếc túi trên đầu cô ta ra.”

“Cái gì?”

“Vì cô ta đã gắng hết sức để nói một câu.”

“Cô ấy nói gì?”

“Nói rằng khi con trai tôi bị Điêu Văn Long bắt đã cố sức hét gọi tên cô ta. Là thằng bé gọi cô ta đi cùng. Lúc đó là do con tôi gọi phóng viên Thành theo, nên cả hai mới bị Điêu Văn Long khống chế. Vốn dĩ cô ta có thể không bị dính vào.”

“Cái gì?” An Hiểu Phong cảm thấy vô cùng bất ngờ, vì đây là lần đầu tiên anh được biết lý do năm đó Thành Hề Nhị bị Điêu Văn Long khống chế. Anh vô thức buông bàn tay đang túm Đồng Hải Kiến ra, lùi lại nửa bước.

“Có lẽ do áy náy nên tôi không tự ra tay nổi. Mấy ngày đó, trong lòng tôi cứ đấu tranh mãi, vì chưa nghĩ ra cách xử lý nên vẫn cứ tạm nhốt cô ta, ít nhất trước khi giết Điêu Quân Ni thì tôi chưa thể thả ra được. Chuyện sau đó thì các anh biết rồi đấy. Lúc tôi giết xong quay về nhà máy thì cô ta đã biến mất. Trong lúc giận dữ, tôi đã gửi video mục tiêu ám sát cho những sát thủ đã nhận nhiệm vụ. Lúc đó tôi nghĩ, dù sao tôi cũng sắp sa lưới rồi, biết đâu đám người đó sẽ giúp tôi giết kẻ mà tôi không dám.”

An Hiểu Phong rối như tơ vò, chẳng biết phải làm gì. Hỏi xong rồi, mà đáp án lại mơ hồ như có như không. Vì lời khai của Đồng Hải Kiến đã dễ dàng tác động đến cảm xúc bản thân, khiến anh cực kỳ khó giữ được bình tĩnh.

Đồng Hải Kiến lại ngồi xuống, nét mặt bình thường trở lại. Anh ta dùng mu bàn tay đang bị còng để lau nước mắt, hỏi: “Cả hai câu hỏi tôi đã trả lời cả rồi, anh vừa lòng chưa, đội phó An?”

An Hiểu Phong hơi lúng túng. Tuy đã bắt được hai sát thủ trên mạng, nhưng giờ này, An Hiểu Phong buộc phải thừa nhận rằng tình hình đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của anh nữa. Anh không dám nhìn vào vẻ mặt đầy vẻ đắc thắng của Đồng Hải Kiến. Chỉ muốn tống hắn đi càng nhanh càng tốt, không bao giờ muốn gặp lại.

An Hiểu Phong ấn chiếc nút trên bàn: “Vào đây đi.”

Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt bước tới áp giải Đồng Hải Kiến ra khỏi phòng thẩm vấn.

Khi đi ra đến cửa, Đồng Hải Kiến đột nhiên dừng lại, quay đầu nói: “Anh nghĩ bắt tôi là phá được án sao?”

“Cái gì?”

“Không, không có gì.”

6:30 chiều, trong phòng họp Đội 1.

Toàn bộ thành viên đều đủ mặt, có cả trưởng phòng cảnh sát hình sự. Mọi người đang chờ An Hiểu Phong chủ trì cuộc họp chuyên án. Nhưng anh chỉ ngồi đóng đinh trên ghế, vẻ mặt nặng trĩu tâm tư, giống đang suy ngẫm nhưng cũng tựa như chẳng nghĩ ngợi gì.

Lưu Khôn thấy vậy khẽ nhắc: “Đội phó An, chúng ta bắt đầu thôi nhỉ?”

“Cuộc họp chuyên án ngày hôm nay,” An Hiểu Phong mặt đầy mệt mỏi, “cô chủ trì đi, tôi nghỉ ngơi chút.”

“Vâng.” Lưu Khôn đứng dậy, bước tới trước màn hình máy chiếu, nói: “Kể từ khi vụ án mạng đầu tiên xảy ra đến giờ, thành phố chúng ta đã xảy ra ba vụ án mạng treo cổ hành quyết, nạn nhân gồm Điêu Quân Ni, Nhậm Xuân Lệ và Bạch Tử Minh. Hiện tại, hung thủ sát hại ba nạn nhân trên đều đã bị bắt, lần lượt là Đồng Hải Kiến, Từ Băng và Triệu Hằng Đào.”

Lưu Khôn ra hiệu cho Mã Tuấn Kiệt chiếu hình ảnh ba hung thủ lên rồi tiếp tục báo cáo: “Từ kết quả thẩm vấn và manh mối tìm được, đã xác nhận kẻ chủ mưu của chuỗi án mạng này đều là Đồng Hải Kiến. Mục đích để trả thù Điêu Văn Long và đồng bọn.”

Hình ảnh của Đồng Hải Kiến và Điêu Văn Long được chiếu lên, Lưu Khôn lại tiếp tục: “Đồng Hải Kiến và Điêu Văn Long vốn là thành viên của một băng đảng lừa đảo tống tiền, vì phát sinh mâu thuẫn nên mới xảy ra vụ bắt cóc hai năm trước, mà đó cũng chính là ngòi nổ của ba vụ hành quyết gần đây.”

Trên màn hình phát đến hình ảnh Đồng Niên, mọi người đều xót thương khi nhìn thấy gương mặt cậu bé còn quá non nớt. Ngữ khí của Lưu Khôn cũng dịu đi: “Khoảng hai năm trước, Điêu Văn Long và đồng bọn đã bắt cóc Đồng Niên – con trai của Đồng Hải Kiến. Trong lúc đối đầu với phía cảnh sát, khẩu súng tự chế bị cướp cò khiến con tin tử vong. Năm đó, Đồng Niên mới 18 tuổi, là một học sinh lớp 12.”

“Cái chết của con trai là một cú sốc cực kỳ lớn đối với Đồng Hải Kiến,” Lưu Khôn nâng cao giọng: “Trong suốt hai năm tiếp theo đó, mặc dù thủ phạm chính là Điêu Văn Long đã bị cảnh sát bắn hạ, nhưng mối hận thù trong lòng hắn không hề tiêu tan. Đồng Hải Kiến âm thầm tính toán, lên kế hoạch tỉ mỉ để trả thù.”

Trên màn hình hiện lên hình ảnh của Điêu Quân Ni.

“Đầu tiên, Đồng Hải Kiến bí mật theo dõi và điều tra Điêu Quân Ni, nắm rõ quy luật sinh hoạt thường ngày và hoàn cảnh gia đình cô bé. Vào đúng ngày giỗ của Điêu Văn Long, Đồng Hải Kiến đã bắt cóc Điêu Quân Ni và giam giữ tại Nhà máy sản xuất điện tử Hải Kiến, nơi đã ngừng hoạt động.” Lưu Khôn chỉ vào bức ảnh cô bé trên màn hình, nói, “Sáng sớm ngày 4 tháng 3, Đồng Hải Kiến đưa Điêu Quân Ni lên cầu vượt đi bộ tại đường Hóa Công, sát hại cô bé theo kiểu treo cổ hành quyết. Sau khi gây án, Đồng Hải Kiến cố tình vứt lại thẻ ngân hàng để thăm dò phía cảnh sát, nhằm biết được rằng phía cảnh sát đã xác định nghi phạm và khoanh vùng anh ta, không bao lâu nữa sẽ bị bắt. Vậy nên, khi hiểu mình không thể tiếp tục trả thù những tên đồng lõa bắt cóc năm xưa được nữa, anh ta liền đăng một nhiệm vụ giết người mô phỏng lên dark web, dùng số tiền thưởng lớn làm mồi nhử để tuyển sát thủ trên mạng, và sẽ thực hiện nhiệm vụ treo cổ hành quyết theo cách thức mà anh ta đưa ra. Tính đến tối ngày 6 tháng 3, có tất cả mười một người đã nhận nhiệm vụ này. Cũng chính đêm đó, Đồng Hải Kiến đã liên hệ và gửi cho mười một kẻ này video có kèm thông tin danh tính của các mục tiêu ám sát. Sáng ngày 7 tháng 3, chúng tôi đã bắt được Đồng Hải Kiến khi đang có ý đồ tự thiêu tại nhà máy.”

Sau khi nghe báo cáo tóm tắt vụ án, trưởng phòng tức giận liên tục lắc đầu, biểu cảm trên mặt cũng càng lúc càng nghiêm trọng.

“Phát video về mục tiêu ám sát xem nào.”

Mã Tuấn Kiệt làm theo.

Vừa chiếu Lưu Khôn vừa tiếp tục trình bày: “Đây chính là video mà Đồng Hải Kiến đã gửi cho bọn chúng. Qua phân tích kỹ thuật, nó được ghi lại bằng camera giám sát lắp trong phòng khách nhà ông cụ Đồng, thời gian chính vào ngày xảy ra vụ bắt cóc Đồng Niên hai năm trước.” Sau khi xem xong, mọi người đều cảm thấy tâm trạng càng nặng nề hơn.

“Trong đoạn băng ấy, có bảy người bị Đồng Hải Kiến đánh dấu là mục tiêu ám sát. Bao gồm cả Đảng Vĩnh, sáu tên đều là đồng bọn của Điêu Văn Long. Người còn lại là nữ phóng viên mà chúng ta quen biết – Thành Hề Nhị. Về việc vì sao phóng viên Thành lại xuất hiện tại hiện trường vụ bắt cóc, hiện tại chúng tôi vẫn đang điều tra làm rõ.”

“Đồng Hải Kiến biết mình chẳng bao lâu nữa sẽ sa lưới, nên đã đăng nhiệm vụ giết người mô phỏng, muốn để các sát thủ trên mạng giúp hắn tiếp tục trả thù các đồng bọn của Điêu Văn Long năm đó?” Trưởng phòng hỏi.

“Đúng vậy.” Lưu Khôn chỉ vào hình ảnh đang dừng lại trên màn hình, “Từ hình ảnh này có thể thấy, lúc đó không chỉ mình Điêu Văn Long đến nhà họ Đồng bắt cóc Đồng Niên, mà còn có sáu đồng bọn khác, trong đó có Đảng Vĩnh. Và chỉ mình Nhậm Xuân Lệ là nữ.”

“Tên Đồng Hải Kiến này thật sự là một chuyên gia mạng đáng sợ!” Trưởng phòng cảm thán, “Đã bị còng tay mà vẫn còn mười một sát thủ đang giúp hắn tiếp tục truy sát bảy mục tiêu.”

“Nói một cách chính xác, đến thời điểm hiện tại, vẫn còn chín sát thủ đang truy sát năm mục tiêu, trong đó có phóng viên Thành.” Lưu Khôn nói xong thì vô thức liếc nhìn An Hiểu Phong.

Nhưng anh lúc này không hề lắng nghe Lưu Khôn báo cáo. Bên tai anh đang không ngừng vang vọng câu nói của Đồng Hải Kiến, nó cứ liên tục xoáy vào tim anh.

“Anh nghĩ bắt tôi là phá được án sao?”

Câu hỏi vặn đầy khiêu khích đó của Đồng Hải Kiến khiến An Hiểu Phong ý thức được rằng, anh đang đứng trước một cục diện mà cho dù đã bắt được hung thủ vẫn chẳng thể nào phá được án.

“Cũng có nghĩa là, không phải chỉ có ba vụ treo cổ hành quyết, mà còn các vụ án tiếp theo lúc nào cũng có thể tiếp tục xảy ra?” Trưởng phòng hỏi.

“Đúng vậy.” Lưu Khôn quay về chỗ ngồi, “Chỉ cần chưa tìm được hết chín sát thủ và năm mục tiêu còn lại, thì vụ án mạng mới có thể xảy ra bất cứ lúc nào.”

“Căng thẳng rồi đây, e rằng chúng ta đang đứng trước một thử thách nghiêm trọng nhất từ trước đến nay.” Đối mặt với các cảnh sát hình sự đang phải chịu sức ép rất lớn, trưởng phòng cũng buộc phải thừa nhận sự thật này.

“Tình hình quả thực rất nan giải,” Lưu Khôn phán đoán, đồng thời cũng là nói cho An Hiểu Phong ở bên cạnh nghe thấy, “vì các vụ án treo cổ hành quyết đều có chung thủ đoạn gây án, nên cực kỳ khó phá giải. Nếu sau này xảy ra các vụ án tương tự, chúng ta khó phân biệt được là tự tử hay bị sát hại, càng khó để xác định có phải do cùng một hung thủ hay không. Và một khi tội phạm mô phỏng lan rộng, thì không chỉ chín sát thủ trên mạng kia có khả năng phạm tội, mà cả hung thủ của các vụ án mạng khác trong xã hội đều có thể bắt chước thủ pháp này, Lúc đó nếu phía cảnh sát lập tức nghi ngờ là một trong chín tên kia, sẽ khiến những tên tội phạm thực sự có cơ hội thoát tội. Thời gian phá án càng kéo dài, số vụ treo cổ hành quyết sẽ càng tăng lên, các thông tin gây án chi tiết càng bị phơi bày trước công chúng, dẫn đến hậu quả chính là: việc giết chóc sẽ biến thành một cơn cuồng loạn mất kiểm soát trong toàn xã hội.”

Khi Lưu Khôn nói xong, những ai có mặt đều rơi vào trầm tư. Là sự bất lực đến bế tắc, là nỗi chán nản và thất vọng, là những mệt mỏi rã rời tới tận cùng u ám, là sự nản nòng thoái chí khi toàn thân căng sức lại chẳng biết xả vào đâu.

Bầu không khí trong phòng họp ngột ngạt một cách lạ thường, mọi người đều hướng về phía trưởng phòng, chờ đợi anh đưa chỉ thị cho hành động tiếp theo. Còn trưởng phòng lúc này lại đang chăm chú nhìn sang An Hiểu Phong – người nãy giờ chưa hề lên tiếng.

An Hiểu Phong chà mạnh hai lòng bàn tay lên mặt, trong khoảnh khắc chạm thẳng cái nhìn của trưởng phòng.

Trưởng phòng cảnh sát hình sự hắng giọng, nói: “Tình hình hiện tại vô cùng nghiêm trọng. Rõ ràng vụ án gần như đã mất kiểm soát. Mặc dù giai đoạn đầu chúng ta đã dốc sức và cũng bắt giữ được ba tên tội phạm, nhưng vẫn còn chín kẻ sát nhân bí ẩn đang nhởn nhơ bên ngoài. Chúng là ai? Đang ẩn núp nơi nào? Có thể nói, ta hoàn toàn không hay biết gì. Điều đáng sợ hơn là vẫn còn năm mục tiêu đang bị chúng truy sát. Đã có ba cái chết trong chuỗi án này, và đã kinh động tới Sở cảnh sát tỉnh. Nếu tiếp tục có thêm án mạng mà chúng ta vẫn không thể phá được thì không phải chỉ cần người trưởng phòng như tôi từ chức là xong đâu, chúng ta còn mặt mũi nào đối diện với người dân toàn thành phố nữa đây. Sứ mệnh của cảnh sát là duy trì trật tự xã hội, nếu để nhân dân ngày ngày sống trong lo lắng sợ hãi, đêm đến không dám ra đường, vậy thì còn cần cảnh sát hình sự như chúng ta làm gì?”

An Hiểu Phong gật đầu, định nói gì đó rồi lại thôi.

Trưởng phòng thấy vậy, cố ý hỏi: “Đội phó An, cậu là tổ trưởng tổ chuyên án, bây giờ tôi hỏi, cậu còn cách nào để phá vụ án này nữa không? Nhất định phải thẳng thắn trả lời, nếu cậu đã dùng đến quân bài cuối cùng rồi, cũng nên nói thật ra, tôi có thể điều Đội 2, Đội 3 chi viện cho cậu. Thậm chí, tôi có thể trình lên Sở cảnh sát tỉnh, để trên đó cử người xuống trực tiếp điều tra vụ án.”

“Không!” An Hiểu Phong đáp đầy dứt khoát, “Không cần thêm người. Tôi vẫn còn quân át chủ bài nữa.”

“Ý cậu là Đội 1 có thể phá án phải không?”

“Đúng vậy. Nhất định phá được.”

“Quân át chủ bài đó là gì?”

“Sáng sớm mai sếp sẽ biết thôi.”

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.