8:30 sáng ngày 12 tháng 3, ăn xong điểm tâm, An Hiểu Phong lập tức tiến hành thẩm vấn khẩn cấp nghi phạm Triệu Hằng Đào ngay tại đồn cảnh sát thị trấn Tây Câu.
“Xin chào! Thiếu Nữ Háu Ăn.” Đây là câu nói mở màn của An Hiểu Phong.
Triệu Hằng Đào đã hoàn toàn từ bỏ ý định phản kháng, trên mặt hắn giờ này thậm chí hiện lên chút nhẹ nhõm và hối hận: “Tôi nhận tội, tôi đã giết người. Người bị treo cổ trên tháp nước... chính là do tôi làm.”
“Động cơ là gì?” An Hiểu Phong hỏi.
“Chẳng phải các anh tìm thấy rồi sao, trong xe của tôi, 500.000 tệ.” Triệu Hằng Đào nói với vẻ mặt buồn bã.
“Ý anh là anh giết người là vì 500.000 tệ đó, phải không?”
Triệu Hằng Đào gật đầu.
“Anh thông đồng lời khai trước với Từ Băng rồi phải không? Trả lời giống hệt nhau.”
Triệu Hằng Đào lắc đầu: “Từ Băng là ai?”
“Kẻ đã sát hại Nhậm Xuân Lệ. Nick name là Thế Kỷ Băng Hà.”
“Thế Kỷ Băng Hà á? Tôi biết anh ta.”
“Hai người quen nhau sao?”
“Không,” Triệu Hằng Đào lại lắc, “Không quen.”
“Thế sao anh nói biết?”
“Anh ta là một trong 11 sát thủ nhận nhiệm vụ giết người mô phỏng. Tôi có danh sách.” Lưu Khôn đứng bên cạnh, đặt chiếc máy tính xách tay của Triệu Hằng Đào lên bàn, mở ra.
“Phải danh sách này không?” Cô hỏi.
Triệu Hằng Đào nhìn rồi gật đầu.
“Vậy anh có quen Đồng Hải Kiến không?” An Hiểu Phong hỏi.
“Không quen. Tôi chưa nghe thấy bao giờ.”
“Thành thật vào, rốt cuộc anh có quen Đồng Hải Kiến và Từ Băng không?” An Hiểu Phong đập bàn rất mạnh, quát.
“Không quen thật mà.”
An Hiểu Phong có chút nản lòng, vì trong thâm tâm anh không muốn thừa nhận chuyện nhiệm vụ giết người mô phỏng trên dark web này. Tuy nhiên, những chứng cứ hiện tại đều chỉ ra hai hung thủ Từ Băng và Triệu Hằng Đào mà anh vừa bắt được đều chẳng phải đồng phạm của Đồng Hải Kiến, bọn họ cùng lắm chỉ là người quen trên mạng.
Thấy An Hiểu Phong đang rối lòng, Lưu Khôn liền nói xen vào: “Triệu Hằng Đào, số tiền 500.000 tệ trong xe là ai đưa cho anh?”
“Tôi cũng không biết. Tôi làm theo hướng dẫn trong danh sách nhiệm vụ trên web đen, sau khi giết Bạch Tử Minh thì chờ mãi món tiền thưởng này. Tối qua, tự nhiên tôi phát hiện bịch ni lông đen chứa 500.000 tệ tiền mặt trong xe mình. Tôi biết đây chắc chắn là món tiền thưởng đó. Nhưng quả thực không nhìn thấy ai bỏ vào. Xe tôi cũng không có dấu vết bị cạy mở, tôi nghi ngờ hắn có chìa vạn năng.”
An Hiểu Phong đã bình tĩnh hơn một chút, hỏi tiếp: “Anh nói rằng anh thấy có người đăng nhiệm vụ giết người mô phỏng trên dark web đúng không?”
“Phải.”
“Anh gây án bằng cách mô phỏng theo phương thức giết người đăng trên dark web, đúng không?”
“Phải, là treo cổ hành quyết.”
“Anh đã đưa Bạch Tử Minh lên tháp nước bằng cách nào?”
“Sau khi anh ta mua thuốc xong, tôi liền bám theo. Lúc đến chỗ vắng người, lập tức lấy dao găm ra khống chế. Ban đầu anh ta còn chống cự, nhưng bị tôi đâm cho vài nhát thì không giãy nữa. Tôi ép anh ta đến chỗ tháp nước.”
“Là con dao găm trong tủ sắt dưới tầng hầm phải không?”
Triệu Hằng Đào gật đầu.
“Vậy còn dây thừng leo núi thì thế nào? Sao còn thừa tận ba đoạn?”
“Vốn dĩ tôi mua 10 mét, cắt đôi thành hai đoạn 5 mét. Nhưng nhiệm vụ yêu cầu độ dài là 3,75 mét nên tôi lại cắt lần nữa, được hai sợi dài 3,75 mét, với thừa ra hai đoạn 1,25 mét.”
“Anh đã dùng một sợi 3,75 mét để giết Bạch Tử Minh, còn sợi nữa đâu?”
“Sợi 3,75 mét còn lại kia tôi định làm nhiệm vụ lần nữa. Tiếc là chưa tìm thấy mục tiêu tiếp theo thì đã bị các anh bắt rồi.”
“Tôi vẫn không hiểu,” An Hiểu Phong cảm thấy mơ hồ, hỏi, “tại sao anh biết Bạch Tiểu Minh sẽ đến thị trấn Tây Câu? Nếu anh ta không tới thì những chiếc camera giám sát anh lắp chẳng phải thành vô ích sao?”
“Những người hay lên web đen như chúng tôi có lập một nhóm riêng, thường xuyên chia sẻ thông tin lên đó. Tin tức về Bạch Tử Minh là do tôi mua được trong nhóm chia sẻ video giám sát. Ở một vài thành phố quanh đây, có nhiều cư dân mạng chia sẻ dữ liệu lắm. Chỉ cần ra tiền, là mua được hết. Đây là cách tôi biết được hành tung của Bạch Tử Minh, hình như anh ta không đến đây một mình, mà đi cùng vài người nữa. Để nắm rõ lịch trình anh ta ở chỗ này, tôi đã lắp một lô camera giám sát tạm thời trong trấn.”
Lưu Khôn mở một bức ảnh chụp màn hình lấy trong máy tính xách tay của Triệu Hằng Đào ra, đưa cho An Hiểu Phong xem.
“Cái này được lưu trong máy tính của anh ta. Đây hẳn là danh sách nhiệm vụ giết người mô phỏng mà từng đăng trên dark web.” Cô nói.
Xem xong, An Hiểu Phong lại tra vấn tiếp: “Chẳng phải nhiệm vụ trên trang này đã bị xóa lâu rồi à? Tại sao anh vẫn còn lưu lại?”
“Hồi đầu, nhiệm vụ này khiến tôi rất phấn khích, nên đã giữ lại tất cả mọi thứ, định làm đồ sưu tầm. Tôi lưu tất, từ ảnh chụp màn hình của nhiệm vụ đến danh sách sát thủ, dao găm dùng để gây án, dây thừng, camera giám sát. Những thứ đó đều là chiến tích của tôi.”
Lưu Khôn mở một bức ảnh chụp màn hình khác ra, hỏi Triệu Hằng Đào: “Đây chính là danh sách 11 tài khoản (ID) từng nhận nhiệm vụ giết người mô phỏng phải không?”
“Đúng vậy.”
An Hiểu Phong nhìn một lượt bản danh sách các sát thủ trực tuyến, những tên tài khoản trên đó khiến anh cảm thấy vừa lạ lẫm vừa sợ hãi:
Hidden killer
0x00000035
Format C
IPC$
Ánh Nhìn Vực Thẳm
Thế Kỷ Băng Hà
Thiếu Nữ Háu Ăn
Máy Buôn Người
Kén Tơ Thép
Sữa Xyanua
Hũ Mật 3344
Lưu Khôn chỉ vào danh sách, nói với An Hiểu Phong: “Hiện tại, có thể xác nhận Thế Kỷ Băng Hà là Từ Băng, chủ cửa tiệm điện thoại di động; Thiếu Nữ Háu Ăn thì chính là Triệu Hằng Đào – chủ lò giết mổ đây. Còn chín tên sát thủ khác, chúng ta vẫn chưa nắm được danh tính.”
“Anh có biết họ không?” An Hiểu Phong hỏi Triệu Hằng Đào.
Triệu Hằng Đào lắc đầu: “Những người này có thể đến từ bất cứ đâu, chẳng biết gì nhau, nên có thể là bất kỳ ai.”
An Hiểu Phong chỉ vào danh sách, hỏi tiếp: “Mấy cái tên này tôi còn hiểu được đại khái, nhưng những nickname khác lạ kia nghĩa là gì?”
Triệu Hằng Đào nhìn qua rồi đáp: “Hidden killer là tiếng Anh, có nghĩa Sát thủ vô hình.”
“Còn cái này?”
“0x00000035 là mã lỗi màn hình xanh, nghĩa là không tìm thấy đường dẫn internet. Người này lấy biệt danh như vậy, có thể là một cao thủ máy tính.”
“Thế còn đây?”
“Format C cũng là một thuật ngữ máy tính, nghĩa là định dạng lại ổ C.” An Hiểu Phong chỉ tiếp vào hai cái tên cuối cùng.
Triệu Hằng Đào trả lời: “IPC$ là chỉ một dạng thư mục dùng chung, có thể truy cập và chia sẻ tài nguyên từ xa. Hũ Mật 3344 là thuật ngữ của các hacker, nghĩa là mục tiêu giả để dụ dỗ người khác tấn công. Trên mấy web đen là vậy đấy, mọi người thích gắn mác mình là hacker, là người có kỹ thuật tốt, nên thường đặt tên bằng các thuật ngữ. Nhưng chưa chắc đã là hacker thật, có thể cũng như tôi, chỉ là một người làm kinh doanh bình thường thôi.”
“Tại sao anh lại chọn nickname là Thiếu Nữ Háu Ăn?” An Hiểu Phong tò mò hỏi.
“Trong tên tôi có chữ Đào , gần âm với háu trong háu ăn . Hơn nữa tôi làm nghề giết mổ, hàng ngày cung cấp thịt heo cho mọi người để làm ra những món ăn thơm ngon, nên mới chọn từ háu ăn . Còn thiếu nữ chẳng qua đánh lạc hướng thôi. Tôi là đàn ông mà lại lấy tên Thiếu nữ háu ăn sẽ khiến mọi người không ngờ tới.”
“Bản thân anh mở một khu lò mổ lớn, gia đình cũng không túng thiếu, đâu đến nỗi phải giết người để kiếm 500.000 tệ?”
“Đúng là không đến nỗi.” Triệu Hằng Đào cười đau khổ, nói tiếp: “Thực ra tôi không làm vì khoản tiền này, mà chủ yếu muốn tìm cảm giác kích thích.”
“Ý anh nói đến... đống dao rựa dưới tầng hầm phải không?”
“Sau khi mở lò mổ, việc giết chóc đã trở thành chuyện thường ngày. Tôi bắt đầu cảm thấy không thỏa mãn và quay sang thích các thể loại hung khí. Tôi sưu tầm đủ loại dao, cưa điện, nó thú vị hơn sưu tầm đồ cổ, thư pháp, tranh vẽ nhiều. Thậm chí, khi xây dựng dãy nhà văn phòng, tôi còn đặc biệt kiến thiết một tầng hầm làm không gian bí mật riêng cho sở thích của mình. Tiếp đó, để mua được một số hàng cấm, tôi bắt đầu tiếp cận các trang web đen. Trên đó không thiếu thứ gì, là thiên đường cho những kẻ thích mạo hiểm, chỉ cần anh đủ gan dạ và có tiền...”
“Anh đã bảo cháu trai mình là Triệu Lợi Vĩ lắp đặt miễn phí thiết bị giám sát cho một số cửa hàng, còn lén lút cài phần mềm chia sẻ trên máy tính của họ, mục đích là để theo dõi và tìm kiếm hành tung của Bạch Tử Minh đúng không?”
“Đại khái thế.” Giọng Triệu Hằng Đào có chút đắc ý, “Nói chính xác thì không phải chỉ để tìm tung tích mình anh ta, mà muốn tra cả bảy mục tiêu.”
“Ý anh là nhiệm vụ giết người mô phỏng trên trang dark web yêu cầu các anh sát hại bảy mục tiêu tất cả?”
“Video đó đâu?” An Hiểu Phong hỏi.
“Đã bị ẩn đi rồi.”
“Mau mở ra.”
Lưu Khôn đưa máy tính cho Triệu Hằng Đào. Anh ta thực hiện một loạt thao tác, nhập mật khẩu, lôi ra một tệp video đã đặt mật mã rồi bật lên.
An Hiểu Phong nhận ra đó là một đoạn video trích từ camera giám sát. Quang cảnh trong ấy khá quen mắt, khi nhìn thấy ông cụ Đồng xuất hiện trong khung hình thì An Hiểu Phong hiểu ngay: “Đây là camera giám sát nhà ông cụ Đồng phải không?”
Lưu Khôn vội gật đầu: “Đúng vậy.”
“Nhưng khi chúng ta tới đó có thấy thiết bị nào đâu nhỉ.”
“Thời gian hiển thị cho thấy, cái này đã được quay cách đây hai năm.” Lưu Khôn nhìn kỹ, nói: “Có thể sau đó đã được gỡ bỏ.”
Trong video, Đồng Niên từ bên ngoài về, trên vai còn đeo ba lô.
“Lúc này cậu bé vẫn chưa bị hại, chắc cảnh này quay được trước khi xảy ra vụ bắt cóc.” An Hiểu Phong nói.
Đột nhiên, Thành Hề Nhị cũng xuất hiện trong đó, đầu tiên cô nói gì đó với ông cụ Đồng, sau đó vào trong nhà trò chuyện với Đồng Niên. Do video không có tiếng nên không nghe được nội dung.
“Phóng viên Thành! Sao chị ấy lại xuất hiện ở đây? Hai năm trước chị ấy đã từng đến nhà họ Đồng rồi sao?” Lưu Khôn không tin nổi vào mắt mình.
Vừa dứt lời, khi hình ảnh Thành Hề Nhị lần nữa xuất hiện, một dãy phụ đề được thêm vào sau xuất hiện bên dưới, ghi rõ thông tin danh tính và cả số điện thoại của cô. Chúng chỉ xuất hiện vài giây rồi biến mất, phải tạm dừng mới thấy, ngay sau đó hiện lên tiếp dòng phụ đề ghi số “1”.
“Số 1 này nghĩa là gì?” An Hiểu Phong vô thức hỏi.
Triệu Hằng Đào trả lời: “Ý là, cô ta là mục tiêu số 1.”
“Cái gì?”
“Phóng viên Thành là mục tiêu ám sát sao?”
“Đúng vậy. Trong đoạn video xuất hiện bảy người như thế này.”
Rất nhanh, An Hiểu Phong nhìn thấy Điêu Văn Long xuất hiện. Sau khi vào nhà, đầu tiên hắn chất vấn ông cụ Đồng gì đó, rồi xông vào trong phòng tóm lấy Đồng Niên lôi ra ngoài. Thành Hề Nhị định đuổi theo ngăn cản nhưng bị Điêu Văn Long đẩy lại, rồi cài khóa bên ngoài, nhốt cô lại. Ngay lập tức, ông cụ Đồng lao tới, ngăn cản Điêu Văn Long đưa cháu mình đi, hắn đẩy mạnh ra, rồi kề dao găm lên cổ Đồng Niên. Ngoài cổng xuất hiện thêm sáu người nữa, có người cầm dao giúp Điêu Văn Long cùng áp giải Đồng Niên rời đi. Điều kỳ lạ là khi Điêu Văn Long xuất hiện, lại không có số thứ tự ám sát, nhưng khi sáu tên đồng bọn ló dạng, thì các số thứ tự ám sát cũng lần lượt hiện ra, sử dụng hiệu ứng dừng hình để ghi chú rõ ràng thứ tự từng tên, còn dùng phụ đề cung cấp thông tin danh tính.
An Hiểu Phong tạm dừng video lại rồi hỏi: “Đây chính là bảy mục tiêu ám sát mà anh nói phải không?”
“Phải.” Triệu Hằng Đào nói, “Nữ phóng viên tên Thành Hề Nhị là mục tiêu số 1, đáng tiếc là tôi không tra được tung tích cô ta. Cũng không thấy số 2 Đảng Vĩnh. Tôi đã tìm được số 3 Nhậm Xuân Lệ, cô ta từng xuất hiện ở Tây Câu, nhưng sau đó không hiểu vì sao đột nhiên rời đi. Thế nên tôi đành phải ra tay với mục tiêu số 4 – Bạch Tử Minh.”
Lưu Khôn sửng sốt, vội vàng lôi giấy bút ra, ghi lại tên của bảy mục tiêu:
Số 1: Thành Hề Nhị
Số 2: Đảng Vĩnh
Số 3: Nhậm Xuân Lệ
Số 4: Bạch Tử Minh
Số 5: Lý Lập Bân
Số 6: Miêu Húc
Số 7: Hình Tường Đông
An Hiểu Phong vẫn còn chìm trong nỗi khiếp sợ sau khi xem video, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Hóa ra vụ án bắt cóc hai năm trước không phải chỉ do một mình Điêu Văn Long gây ra, mà còn có tận sáu tên đồng bọn. Lúc đó Tiểu Nhị cũng có mặt ở hiện trường. Hai cha con ông cụ Đồng đều đã giấu chúng ta việc này. Hơn nữa, sáu tên đồng phạm này không hề xuất hiện tại hiện trường nơi Điêu Văn Long bị bắn chết, mà do nhà họ cũng không trình báo, nên phía cảnh sát chẳng hề hay biết.”
“Họ đã giấu nhẹm chuyện Điêu Văn Long có đồng bọn, thậm chí gỡ bỏ camera giám sát ở nhà. Xem ra, đã sớm lên kế hoạch trả thù tất cả rồi.” Lưu Khôn phán đoán.
An Hiểu Phong tua ngược xem lại từ đầu: “Mục tiêu số 1 Tiểu Nhị. Lý do cô ấy trở thành mục tiêu hiện vẫn là điều bí ẩn; chỗ Đảng Vĩnh, trước đây chúng ta từng suy luận, hẳn phải có mối liên quan bí mật nào đó với Điêu Văn Long. Hiện giờ, về cơ bản chúng ta đã có thể xác định, họ chính là đồng bọn của nhau trong vụ án bắt cóc năm xưa. Vì bọn chúng cùng thực hiện hành vi bắt cóc dẫn tới gây nên cái chết của Đồng Niên, nên đã trở thành mục tiêu trả thù của Đồng Hải Kiến.”
“Đúng là như vậy.”
“Mục tiêu số 3 – Nhậm Xuân Lệ đã bị sát hại; Mục tiêu số 4 – Bạch Tử Minh cũng đã chết. Như vậy, những người còn sống vẫn đang bị các sát thủ trên mạng nhắm tới, ngoài Đảng Vĩnh ra, vẫn còn các mục tiêu số 5, 6, 7 – Lý Lập Bân, Miêu Húc và Hình Tường Đông.” Lưu Khôn vừa nhìn vào sổ ghi chép của mình vừa đối chiếu với thông tin trên video, nói: “Đảng Vĩnh, nam, 33 tuổi, bạn trai của Nhậm Xuân Lệ. Lý Lập Bân, nam, 27 tuổi. Miêu Húc, nam, năm nay 35, là người lớn tuổi nhất trong danh sách. Hình Tường Đông, nam, chỉ mới 23 tuổi.”
“Bốn người này thực chất đều là tội phạm bỏ trốn của vụ án bắt cóc hai năm trước. Đảng Vĩnh có khả năng vẫn là tên cầm đầu bọn chúng. Sau khi họ trốn đến thị trấn Tây Câu, lần lượt phát hiện ra Nhậm Xuân Lệ và Bạch Tử Minh bị sát hại, nên hiểu ra có thể mình đang bị Đồng Hải Kiến truy sát, vì thế hiện giờ có lẽ đã trốn khỏi thị trấn này rồi.”
“Bốn kẻ này, có khả năng còn dẫn theo cả phóng viên Thành.” Lưu Khôn gợi ý.
“Còn thêm chín tên sát thủ trên mạng vẫn đang truy sát năm mục tiêu này nữa!” An Hiểu Phong nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề.
Không khí trong phòng thẩm vấn bỗng ngưng lại.
Triệu Hằng Đào đột nhiên ngắt lời: “Đồng chí cảnh sát này, anh xem, tôi đã khai hết mọi chuyện rồi, có thể hưởng khoan hồng không? Nhà tôi còn vợ dại con thơ, ở xưởng còn mấy chục công nhân chờ dựa vào tôi kiếm sống nữa.”
“Giao xưởng lại cho vợ đi, còn anh ấy hả...”, An Hiểu Phong đứng dậy, mặt lạnh như băng, xoay người rời khỏi đó.
Tới trưa, buổi thẩm vấn kết thúc. Sau bữa trưa chóng vánh, An Hiểu Phong ra lệnh cho tất cả trinh sát viên thu quân, áp giải hai chú cháu Triệu Hằng Đào và Triệu Lợi Vĩ lên đường quay về thành phố Cẩm Tú.
Trên đường đi, không ai tỏ vẻ vui mừng vì đã bắt được hung thủ, ngược lại còn cảm thấy áp lực đè nặng.
Bởi sự việc giết người mô phỏng trên mạng đã được xác nhận. Hiện vẫn còn chín sát thủ đang lăm le hành động, muốn truy sát năm mục tiêu, bao gồm cả Thành Hề Nhị. Vụ án mất tích ban đầu đã biến thành chuỗi ba vụ treo cổ hành quyết liên hoàn, hơn nữa có khả năng gia tăng thành bốn vụ, năm vụ... bất cứ lúc nào.
An Hiểu Phong lái chiếc SUV chạy trên quốc lộ, bầu không khí u ám khiến anh cảm thấy ngột ngạt. Anh hạ cửa kính ô tô xuống rồi lại đập mạnh vào vô lăng khiến Mã Tuấn Kiệt ngồi ở ghế sau không dám thở mạnh.
“Đội phó An, tiếp theo chúng ta nên làm gì?” Lưu Khôn thận trọng hỏi.
An Hiểu Phong hít sâu mấy lần, cố gắng kiềm chế cảm xúc của bản thân. Thậm chí anh không dám liếc sang Lưu Khôn bên cạnh, vì anh đang cố tưởng tượng người ngồi ở ghế phụ lúc này là Toàn Thụ Hải – cấp trên, cũng là người thầy của anh. Bằng cách này, tâm trí anh sẽ bình tĩnh hơn, cảm giác có chỗ dựa dẫm, để anh có thể bình tĩnh suy nghĩ.
An Hiểu Phong hắng giọng, cố tỏ ra thản nhiên nói: “Hiện tại có thể khẳng định, Đồng Hải Kiến là người đã đăng nhiệm vụ giết người mô phỏng trên dark web, mục đích trả thù Điêu Văn Long và đồng bọn của hắn. Còn những sát thủ trên mạng sở dĩ điên cuồng tìm kiếm mục tiêu gây án có thể suy đoán sơ bộ là vì khoản tiền thưởng 500.000 tệ. Như vậy, toàn bộ vụ án về cơ bản có thể giải thích hợp lý, trước mắt còn hai nghi điểm tương đối lớn vẫn chưa có câu trả lời.”
“Là hai điểm nào ạ?” Trong lòng Lưu Khôn thực ra đã có đáp án, nhưng cô vẫn cố ý hỏi vì sợ người ngồi ghế sau chưa hiểu ra.
An Hiểu Phong nói tiếp: “Điểm đáng ngờ đầu tiên chính là Tiểu Nhị. Rõ ràng cô ấy không phải đồng bọn bắt cóc Đồng Niên vào hai năm trước, vậy tại sao vẫn trở thành một trong những mục tiêu trả thù của Đồng Hải Kiến?”
“Đúng thế.” Lưu Khôn cố ý giải thích cho Mã Tuấn Kiệt nghe, “Chỉ cần Đồng Hải Kiến về nhà xem lại camera giám sát, hoặc hỏi bố anh ta sẽ biết rõ ngày hôm đó là Điêu Văn Long và đồng bọn bắt cóc Đồng Niên, không liên quan gì tới phóng viên Thành cả.”
Mã Tuấn Kiệt vừa nghe vừa gật đầu liên tục: “Đúng đấy. Sao lại cho rằng chị ấy có liên quan chứ. Hơn nữa, vẫn chưa thể hiểu được tại sao trong thời gian phóng viên Thành bị Đồng Hải Kiến khống chế, lại bỗng dưng biến mất khỏi tay hắn được?”
“Điểm nghi vấn thứ hai là...”, An Hiểu Phong cố gắng gạt bỏ nỗi lo âu trong lòng, tiếp tục nói: “Chính là món tiền thưởng 500.000 tệ. Đồng Hải Kiến đang bị tạm giam, vậy hắn giao nó cho Từ Băng và Triệu Hằng Đào thế nào?”
“Hắn chắc chắn không thể tự giao được, phải có người làm việc này thay hắn.” Mã Tuấn Kiệt nói.
“Nhưng đại thể chúng ta đã xác nhận chuyện nhiệm vụ giết người mô phỏng trên web đen là có thật.” Lưu Khôn phân tích, “Cũng đồng nghĩa, mười một người nhận nhiệm vụ ám sát là cư dân mạng ở khắp nơi, họ không hề biết thân phận của nhau, mỗi người lại hành động độc lập, và Đồng Hải Kiến cũng không biết những người này. Hơn nữa đại khái bác bỏ được việc Đồng Hải Kiến có đồng bọn. Vậy thì, rốt cuộc kẻ nào đã giúp hắn ta giao tiền?”
“Ông cụ Đồng chăng?” Mã Tuấn Kiệt đoán.
“Cũng có thể, nhưng cũng không giống lắm.” Lưu Khôn phán đoán, “Nếu ông cụ Đồng có thể hoàn thành nổi dưới sự giám sát 24/24 của chúng ta, thì tôi thực sự khâm phục đấy.”
“Cũng đúng?” Biểu cảm của Mã Tuấn Kiệt trở nên hoang mang bối rối.
“Hai nghi điểm này chỉ có Đồng Hải Kiến biết câu trả lời.” Vừa nói, An Hiểu Phong vừa đạp mạnh chân ga, tăng tốc, “Về đội ngay, tôi muốn thẩm vấn Đồng Hải Kiến lần nữa.”
