4:00 sáng ngày 12 tháng 3. Trời còn tờ mờ, An Hiểu Phong dẫn theo Lưu Khôn và Đội Trinh sát lái xe đến thị trấn Tây Câu.
Mã Tuấn Kiệt và Lưu Cường đã đưa người phong tỏa và giám sát chặt chẽ một ngôi nhà gạch mái bằng trong trấn. An Hiểu Phong vừa đến, Mã Tuấn Kiệt lập tức báo cáo tình hình mới nhất: “Có thể xác định, Triệu Lợi Vĩ ở nhà một mình. Tối qua sau khi về nhà, cậu ta không hề ra ngoài nữa, giờ chắc vẫn chưa ngủ dậy. Bọn em không dám đánh rắn động cỏ, có lẽ cậu ta còn chưa biết mình đã bị bao vây.”
“Đây là nghi phạm lớn nhất trong vụ sát hại Bạch Tử Minh, rất có thể mang theo dao găm hoặc vũ khí khác trên người, tất cả hãy cẩn thận.” An Hiểu Phong nhìn đồng hồ, ra lệnh: “Đồng bộ thời gian nào. Hiện tại là 4:15, năm phút nữa sẽ xông vào bắt Triệu Lợi Vĩ. Chuẩn bị dụng cụ phá cửa!”
“Rõ!”
Mọi người rút súng, cẩn trọng tiến về phía trước. Màn đêm vẫn tối tăm tĩnh mịch, dù phía chân trời đã thấp thoáng vệt trắng mờ cũng chẳng đủ rọi sáng khoảng sân nhỏ nơi đây. Các cảnh sát hình sự không thể nhìn rõ con đường lát gạch đỏ phía trước cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo vang lên trên lối đi đã bị phong hóa nghiêm trọng.
4:19, cảnh sát đã vây kín phía trước ngôi nhà. Có người cúi rạp, ngồi xổm bên ngoài ô cửa sổ đã kéo rèm. Số khác thì giương súng, vào sẵn vị trí ở hai bên cửa.
Từ xa vọng lại một tràng tiếng chó sủa. An Hiểu Phong để ý thấy một người hàng xóm dậy sớm đang dắt chó đi dạo. Người ấy rõ ràng đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ, đứng chết lặng tại chỗ, tạo sự tương phản động tĩnh rõ rệt so với con chó cỏ đang lồng lên bên cạnh.
An Hiểu Phong vẫy tay ra hiệu cho người đó lùi lại. Người hàng xóm nhìn thấy hiệu lệnh, thấy cả hàng xe cảnh sát đậu ven đường, cũng hiểu được tình hình đại khái, vội vàng lôi con chó quay về nhà.
Đến giờ, An Hiểu Phong ra hiệu phá cửa. Sau một tiếng “rầm” lớn, cánh cửa bật tung, An Hiểu Phong và Mã Tuấn Kiệt là hai người đầu tiên xông vào, lao thẳng đến phòng ngủ, khống chế đối tượng hãy còn đang ngủ say trong chăn ấm.
Cậu ta cởi trần, mặc quần đùi, ra sức vùng vẫy: “Các người là ai? Sao vào được nhà tôi?”
“Cảnh sát đây!” Mã Tuấn Kiệt vừa còng tay nghi phạm vừa lớn tiếng hỏi: “Cậu tên gì?”
“Sao tự dưng lại bắt tôi?”
“Hỏi không trả lời à, tên là gì?” Mã Tuấn Kiệt gay gắt.
“Triệu Lợi Vĩ.”
“Vậy bắt đúng rồi! Dựa vào tường, ngồi xuống!”
Mã Tuấn Kiệt đẩy Triệu Lợi Vĩ vào sát tường, An Hiểu Phong bật đèn, dẫn theo Lưu Khôn và các trinh sát viên vào lục soát khắp nhà.
Căn phòng bày biện sơ sài, chỉ có một chiếc giường đơn khung sắt, một bộ máy tính bàn đặt trên cái bàn cũ. Trên đó còn cả hộp mì tôm ăn thừa, vỏ xúc xích. Dưới gầm giường thì nhét bừa bộn đầy những hộp giấy, mở ra xem thấy toàn thiết bị giám sát đã hỏng.
Lưu Khôn kiểm tra chúng, hỏi khẽ An Hiểu Phong bên cạnh: “Đội phó An, anh dựa vào đâu mà xác định Triệu Lợi Vĩ là nghi phạm thế?”
“Thực ra tôi cũng không hoàn toàn chắc chắn.” An Hiểu Phong liếc mắt sang Triệu Lợi Vĩ rồi hạ giọng, “Có người đã gửi điện thoại của Nhậm Xuân Lệ lại cho tôi, chứng tỏ đây là vật chứng then chốt để chúng ta bắt được hung thủ. Tôi chỉ đang cược một phen, xem bức ảnh chụp camera giám sát ở cửa hàng tạp hóa đó có thể giúp chúng ta phá được án hay không. Nếu phải, khẳng định người gửi điện thoại đang cố ý cung cấp manh mối cho chúng ta phá án.”
Lưu Khôn nghe vậy gật đầu, đặt thiết bị giám sát xuống, lấy điện thoại di động ra, đi đến trước mặt đối tượng vừa bắt: “Triệu Lợi Vĩ, ngẩng đầu lên.”
Cậu ta ngẩng lên, vẻ mặt vẫn đầy nghi hoặc và sợ hãi.
“Camera giám sát ở cửa hàng tạp hóa có phải do cậu lắp không?” Lưu Khôn cao giọng hỏi.
Triệu Lợi Vĩ liếc nhanh rồi trả lời: “Đúng.”
“Lắp hôm nào?”
Triệu Lợi Vĩ nghĩ một lúc rồi nói: “Sáng hôm mồng 7.”
“Thu bao nhiêu tiền?”
“Không thu. Tôi lắp miễn phí.”
“Hào phóng nhỉ? Đây là thiết bị giám sát đời mới nhất đấy? Cậu có ý đồ gì khác phải không?”
“Tôi không rõ. Là ông chủ bảo làm.”
“Ông chủ?”
“Chính là chú hai của tôi ấy.”
“Ông chủ là chú hai của cậu?”
Triệu Lợi Vĩ gật đầu. Lưu Khôn liếc sang An Hiểu Phong. An Hiểu Phong nhìn ra cửa vẫy tay ra hiệu cho Lưu Cường tiến tới.
“Chú hai cậu tên gì?” An Hiểu Phong hỏi Triệu Lợi Vĩ.
“Triệu Hằng Đào.”
“Anh biết người này không?” An Hiểu Phong hỏi Lưu Cường.
Lưu Cường gật đầu: “Biết. Là ông chủ của một lò giết mổ heo nhỏ.”
An Hiểu Phong lại hỏi Triệu Lợi Vĩ: “Tại sao Triệu Hằng Đào lại bảo cậu đi lắp camera giám sát miễn phí cho cửa hàng tạp hóa?”
“Tôi không biết.” Triệu Lợi Vĩ mặt vẻ vô tội, “Trước đây tôi làm công việc này, hầu hết camera giám sát trong trấn đều do tôi lắp đặt. Tôi cũng kiếm được chút chút nhưng nướng sạch vào game online rồi, nên đành phải về làm ở lò mổ.”
“Tưởng game thủ giỏi còn kiếm được tiền cơ mà?” Lưu Khôn hỏi xen vào.
“Tôi tặng đồ cho streamer hết rồi.”
Lưu Khôn lại cảm thấy đau đầu: “Nói tiếp đi!”
“Chú hai bảo tôi về phụ quản lý lò giết mổ, tức là làm phụ tá ấy. Chú ấy bảo kiếm được nhiều hơn đi lắp camera.”
“Đừng có đánh trống lảng!” An Hiểu Phong nhắc nhở.
“Tôi mới bắt đầu làm cho chú hai từ sau Tết, cũng chưa được bao lâu. Chú hai vắng mặt suốt nên dạo này tôi hơi đuối. Ban ngày làm ở lò mổ, thi thoảng còn phải chạy việc cho chú. Tối về chơi game xuyên đêm, vừa chơi vừa xem livestream.”
“Đừng nói chuyện cậu với streamer nữa, đang hỏi cậu vấn đề camera giám sát đấy.” Lưu Khôn nhắc nhở.
“Hình như vào tối hôm mồng 6 thì phải, à không, là nửa đêm về sáng, lúc trời sắp hửng. Tôi đang chuẩn bị tắt máy đi ngủ thì chú hai gọi tới.” Triệu Lợi Vĩ nhớ lại.
“Sao cậu nhớ rõ ngày giờ vậy?” An Hiểu Phong hỏi.
“Mồng 6 là kỷ niệm hai năm buổi livestream đầu tiên của streamer tôi yêu thích.”
“Gì cơ? Streamer game mà cũng kỷ niệm à? Chẳng phải chỉ ở nhà lướt mạng, rồi đưa mặt trước máy quay thôi hả? Thế cũng kỷ niệm à?” An Hiểu Phong cảm thấy rất khó hiểu, “Chat voice có từ lâu rồi mà, hồi tôi còn sinh viên, trong quán net đầy ra đó, sao phải tổ chức kỷ niệm?”
“Bây giờ nhiều streamer game xinh xinh toàn kiếm tiền bằng mấy chiêu này, nào là sinh nhật, kỷ niệm ngày phát sóng, thực ra chỉ viện cớ thôi, mục đích là để các fan như chúng tôi tặng quà.”
“Cậu tặng bao nhiêu rồi?” An Hiểu Phong không thể lý giải nổi hành vi của Triệu Lợi Vĩ.
“Tối đó tôi tặng hết tầm hơn 100.000 tệ.”
“Điên à!” An Hiểu Phong kinh ngạc.
Lưu Khôn cũng lắc đầu: “Kể tiếp đi. Tối hôm mồng 6, à không, rạng sáng ngày 7, Triệu Hằng Đào gọi điện cho cậu nói những gì?”
“Chú ấy bảo đã trao đổi xong với vài cửa hàng tạp hóa, kêu tôi chuẩn bị một ít thiết bị giám sát đời mới để mang đi lắp đặt, còn kêu không thu tiền, chú ấy sẽ trả hết.”
“Tại sao không thu?” Lưu Khôn hỏi.
“Việc này tôi không biết. Tuy lúc đó hơi khó hiểu, nhưng tôi vẫn làm theo. Chỉ trong buổi sáng mồng 7 tôi đã lắp xong hết rồi.”
“Có điều gì đáng nghi không? Cậu nghĩ kỹ lại xem.” An Hiểu Phong hỏi.
“Không có.”
“Tôi cho cậu biết, sự việc này vô cùng nghiêm trọng, liên quan tới án mạng, liệu mà nghĩ cho kỹ rồi hãy nói.” An Hiểu Phong nhắc nhở.
“Chắc cậu nghe nói vụ treo cổ ở tháp nước rồi phải không?” Lưu Khôn nhắc.
Triệu Lợi Vĩ suy nghĩ một lúc, có chút sợ hãi, vội vàng bổ sung thêm: “Chú hai bảo tôi khi lắp camera giám sát thì lén cài đặt phần mềm ẩn vào máy tính của những nơi đó.”
“Triệu Hằng Đào bảo cậu cài phần mềm gì?” An Hiểu Phong lập tức cảnh giác, hỏi.
“Là kiểu có thể chia sẻ camera giám sát ấy.” Triệu Lợi Vĩ giải thích, “Cài đặt nó thì bên này chúng tôi có thể thao tác trên máy tính, xem được tình hình trong các cửa hàng đó, đồng thời có thể truy xuất và so sánh các video giám sát được lưu trong máy tính bất cứ lúc nào.”
“So sánh cái gì cơ?” An Hiểu Phong hỏi một cách khó hiểu.
“Giống như tại một số bến xe, bệnh viện các thành phố lớn ấy, khi vào cổng sẽ đứng trước camera để quét khuôn mặt, là có thể đo được thân nhiệt, biết bị bệnh hay không. Còn có thể nhận diện xem có phải tội phạm đang bỏ trốn không. Chỉ cần có kho dữ liệu nhận dạng khuôn mặt thì camera có thể nhận ra kẻ đó trong số những người ngang qua.”
“Tại sao Triệu Hằng Đào lại phải làm vậy? Ông ta đang tìm kiếm ai à?”
“Không rõ lắm, tôi có hỏi mà chú không nói. Tôi nghĩ chú ấy đang làm thử nghiệm gì đó, có khi định chuyển hướng kinh doanh sang mảng nhận diện khuôn mặt cũng nên.”
“Chiếc máy tính có thể theo dõi tình hình trong cửa hàng mà cậu vừa nói hiện đang ở đâu?”
“Tôi cài phần mềm ấy trên máy tính xách tay của chú hai. Lúc nào chú ấy cũng mang nó kè kè bên người.”
“Đem giấy bút tới đây,” An Hiểu Phong ra lệnh, “ghi hết tên và địa chỉ tất cả các cửa hàng mà cậu đã lắp camera giám sát.”
Viết xong, Triệu Lợi Vĩ bị đưa về đồn cảnh sát địa phương để tạm giam và lấy lời khai.
An Hiểu Phong nhìn đồng hồ, nói với Lưu Cường: “Lập tức tra địa chỉ của Triệu Hằng Đào. Cả bên lò mổ lẫn nhà ông ta. Dự tính 15 phút nữa chia hai hướng xuất phát, tiến hành bắt giữ Triệu Hằng Đào.”
Lưu Cường nhận lệnh, ra ngoài gọi điện thoại.
Các trinh sát viên tiếp tục khám xét ngôi nhà từ trong ra ngoài, tìm kiếm công cụ gây án.
Lưu Khôn mở máy tính của Triệu Lợi Vĩ, phát hiện rất nhiều ảnh chụp màn hình livestream của các streamer game.
“Tên này chắc chẳng nói dối đâu, trông cậu ta không giống hung thủ sát hại Bạch Tử Minh.” Cô nói.
An Hiểu Phong gật đầu, suy đoán: “Rất có thể ông chủ lò giết mổ Triệu Hằng Đào mới là nghi phạm giết người. Hắn ta cho lắp camera giám sát khắp nơi, còn ngầm tiến hành theo dõi và đối chiếu, hẳn để tìm kiếm hành tung của Bạch Tử Minh. Bạch Tử Minh chẳng bao giờ ngờ được, thời điểm anh ta bước vào tiệm tạp hóa mua thuốc lá đó đã lọt vào tầm ngắm của Triệu Hằng Đào, sau đó bị sát hại.”
“Chà, tên Triệu Hằng Đào này cũng đáng sợ đấy.”
Lưu Cường chạy về, vội vã báo cáo với An Hiểu Phong: “Dạo này không thấy Triệu Hằng Đào về nhà, vợ ông ta nói gần đây không liên lạc được, tưởng ông ta ở bên lò mổ. Để đảm bảo, tôi vẫn đã cho người đến xét nhà rồi.”
“Tra được địa chỉ lò giết mổ chưa?”
“Rồi. Ở bên ngoài thị trấn.”
“Đến đó bắt hắn thôi!”
5:19 sáng, cảnh sát đã đến lò giết mổ cách thị trấn Tây Câu chưa đầy 20 dặm về phía đông bắc. Khuôn viên rộng lớn, mọi lối ra vào đều đã bị cảnh sát phong tỏa nghiêm ngặt.
An Hiểu Phong lái thẳng đến trước cổng chính nằm ngay trung tâm, thấy đã có một số công nhân đang dọn dẹp vệ sinh, rửa sạch vết máu trên sàn xi măng khắp trong ngoài, còn cách một lớp kính mà đã ngửi thấy mùi tanh nồng.
An Hiểu Phong xuống xe quan sát xung quanh. Quy mô của lò mổ vượt ngoài dự đoán của An Hiểu Phong, anh không ngờ nơi thị trấn nhỏ Tây Câu cách xa thành phố Cẩm Tú như vậy, lại có một lò mổ quy mô lớn đến thế. Khu lò mổ mới xây, các công nhân mặc đồng phục lao động làm việc nghiêm túc đúng quy trình, khiến người khác không thể nghi ngờ nơi đây tồn tại bất cứ hoạt động phi pháp nào.
Lưu Cường gọi một công nhân lại, hỏi: “Ông chủ Triệu Hằng Đào của các anh đâu?”
“Ông ấy chưa đến. Mà không biết nay có tới hay không nữa, hôm qua cũng chẳng thấy đâu.”
“Ông ta hay vắng mặt lắm à?”
“Cũng không hẳn. Chỉ là mấy ngày gần đây toàn không đến thôi.”
“Đội phó An, có khi nào Triệu Hằng Đào bỏ trốn rồi không?” Lưu Khôn hỏi.
An Hiểu Phong thoáng chút bối rối.
“Hay các anh lên văn phòng ngồi chờ xem sao?” Người công nhân buột miệng.
“Văn phòng ông ta ở đâu?”
Người công nhân chỉ vào dãy nhà hai tầng trước mặt, An Hiểu Phong lập tức dẫn người lên đó.
Đây là dãy nhà mới nhất được xây trong khu lò mổ. Khác với mấy nơi nếu không loang lổ vết máu dưới sàn thì cũng nồng nặc mùi phân lợn, nơi này nom giống một khu văn phòng trong thành phố hơn.
Cửa chính đang mở, không hề bị khóa, một nhân viên vệ sinh đang lau dọn cầu thang từ dưới lên.
An Hiểu Phong nhẹ nhàng bước vào sảnh tầng một, nhìn khắp xung quanh rồi hỏi nhân viên vệ sinh: “Phòng làm việc của Triệu Hằng Đào ở đâu?”
Nhân viên ấy chỉ vào căn phòng trong cùng ở tầng một.
“Ông ta đã đến chưa?” An Hiểu Phong giơ thẻ cảnh sát ra, hạ giọng hỏi khẽ.
Nhân viên vệ sinh lắc đầu: “Hôm qua ông ấy cũng không đến.”
An Hiểu Phong ra hiệu cho các cảnh sát canh cổng, rồi dẫn theo Mã Tuấn Kiệt và Lưu Khôn vào trong.
Cánh cửa văn phòng của Triệu Hằng Đào làm bằng sắt chống trộm, khác với những gian khác chỉ là loại gỗ thịt thông thường. An Hiểu Phong nghe ngóng động tĩnh bên trong rồi đưa tay đẩy thử, ai ngờ... sau một tiếng “két”, cửa bật mở.
An Hiểu Phong không kịp ngạc nhiên, vội rút súng ra dẫn đầu xông vào. Mã Tuấn Kiệt và Lưu Khôn thấy vậy, cũng rút súng rồi lao theo.
Đó là một căn phòng rất rộng, trang trí vô cùng sang trọng và hào nhoáng. Nơi tiếp khách và chỗ làm việc được ngăn cách bằng một tấm bình phong, còn có phòng vệ sinh và khu pha trà riêng. Trong phòng treo đầy tranh và các bức thư pháp nổi tiếng, còn rất nhiều loại đồ gốm sứ và chạm khắc đá được bày trong tủ gỗ đỏ, chiếc sofa bằng da thật vẫn còn tỏa mùi thơm đặc trưng.
Sau khi kiểm tra, Triệu Hằng Đào không có ở đây.
“Sao cửa lại không khóa nhỉ?” Lưu Khôn thắc mắc.
An Hiểu Phong gọi nhân viên vệ sinh lại hỏi: “Bình thường ông chủ các anh chị đều không khóa cửa phòng à?”
Nhân viên lắc đầu: “Bình thường khóa suốt, đến ra ngoài ăn trưa còn khóa ấy chứ.”
“Vậy tại sao hôm nay lại không?”
“Ơ lạ nhỉ. Chiều qua lúc tôi lau sàn ở đây, cửa vẫn khóa mà.”
“Những ai có chìa khóa?”
“Mỗi ông chủ có thôi.”
“Triệu Hằng Đào tối qua có về đây.” An Hiểu Phong suy nghĩ một lát rồi nói với trinh sát viên đứng ở cửa, “Tăng cường canh gác vòng ngoài, không ai được phép ra vào. Yêu cầu toàn thể công nhân ngừng làm việc, ở yên tại chỗ chờ lệnh, không được đi lại trong xưởng. Lưu Cường đâu?”
Lưu Cường chạy tới.
An Hiểu Phong chỉ thị: “Tìm cách lấy được bản sơ đồ thiết kế thi công của nhà máy này nhanh nhất có thể.”
Lưu Cương nhận lệnh rồi đi ra.
Mã Tuấn Kiệt thắc mắc: “Lấy bản vẽ thiết kế làm gì ạ?”
An Hiểu Phong không trả lời, mà đi ra khỏi văn phòng, sang kiểm tra các gian khác.
Lưu Khôn đại khái đã đoán được ý đồ của anh, giải thích với Mã Tuấn Kiệt: “Không chừng hắn ta đang ẩn nấp ở một nơi nào đó trong khu này cũng nên.”
25 phút sau, Lưu Cường nhận được bản vẽ quy hoạch hồi xin cấp phép xây dựng cơ sở giết mổ từ người bạn làm trong Sở quy hoạch đất đai và xây dựng của thị trấn. Đó là mấy tấm ảnh chụp bằng điện thoại, anh gửi ngay cho đội phó An. An Hiểu Phong xem một lúc lâu vẫn không phát hiện được gì, nên chuyển tiếp về cho chuyên gia bên đội kỹ thuật.
Lại 15 phút nữa trôi qua, An Hiểu Phong nhận được điện thoại, bên đó giải thích thế này: “Khu văn phòng mới xây là đáng ngờ nhất, thiết kế có một số điểm bất hợp lý. Anh tập trung kiểm tra từ khu vực phía đông cầu thang cho tới chỗ văn phòng giám đốc, đặc biệt kiểm tra xem có thiết kế tầng hầm, hoặc gì đó tương tự mật thất không.”
Vừa cúp điện thoại thì một trinh sát chạy lại: “Chúng tôi tìm thấy ô tô của Triệu Hằng Đào trong bãi đỗ, được phủ bạt che. Trong xe phát hiện một túi ni lông màu đen đựng 500.000 nhân dân tệ tiền mặt!”
“Cái gì?” An Hiểu Phong đột nhiên choáng váng. Anh không kịp nghĩ kỹ Từ Băng đã nói những gì về khoản tiền thưởng 500.000 tệ kia, giờ chỉ muốn bắt ngay Triệu Hằng Đào rồi tính tiếp, “Lục soát! Hắn ta hiện có thể đang ẩn nấp ngay trong khu này.”
An Hiểu Phong cùng các điều tra viên bắt đầu rải thảm, cẩn thận rà soát những khu vực trọng điểm tại tầng một, thậm chí còn cạy cả gạch lát ở một số chỗ lên kiểm tra, nhưng vẫn không phát hiện điểm đáng ngờ nào.
Khi mọi người bắt đầu tỏ ra thất vọng thì An Hiểu Phong như chợt nhớ ra gì đó, anh chạy ngược vào văn phòng giám đốc, đến gần chỗ bàn làm việc, tỉ mỉ tìm kiếm.
“Bàn làm việc này đóng bằng gỗ nguyên khối, có vẻ rất nặng, cần gọi người khiêng ra không?” Lưu Khôn đến gần hỏi.
“Không cần,” An Hiểu Phong nói. “Chúng ta không di chuyển được, thì Triệu Hằng Đào cũng không dịch nổi.”
An Hiểu Phong đi vòng quanh ghế giám đốc, cuối cùng ngồi luôn xuống. Đột nhiên, anh cảm thấy lớp thảm dưới chân có gì đó khác lạ liền bật đứng lên.
“Chuyển ghế ra chỗ khác, lật lớp thảm này lên.” Anh nói.
Mọi người hợp sức làm theo. Ngay sau khi lật thảm, biểu cảm của mọi người đều hết sức kinh ngạc.
“Đội phó An, sao anh biết là ở đây?” Mã Tuấn Kiệt phấn khích hỏi.
An Hiểu Phong ra hiệu im lặng, sau đó rút súng ra.
Mã Tuấn Kiệt hiểu ý, kéo dịch tấm ván phía dưới lớp thảm ra, để lộ lối vào tầng hầm. Lưu Khôn bật đèn pin rọi xuống, một đoạn cầu thang dốc hiện ra trước mắt mọi người.
An Hiểu Phong ra hiệu bên dưới có thể có người, tất cả mọi người cùng chuẩn bị sẵn sàng bắt giữ. Lưu Khôn cầm đèn pin nên muốn là người đầu tiên đi xuống nhưng bị An Hiểu Phong kéo lại rồi xông lên phía trước.
Mọi người theo chân An Hiểu Phong lần lượt bước xuống. Không gian bên dưới rất rộng, diện tích tương đương với văn phòng phía trên, chỉ là gần như không hoàn thiện gì, chỉ một sắc xám từ sàn xi măng và những bức tường trơ trụi. Không khí âm u, ẩm ướt khiến mọi người dựng hết tóc gáy, mùi dầu máy thỉnh thoảng len vào càng khiến mọi người thêm khó hiểu và bất an.
Lưu Khôn tìm được công tắc đèn, khoảnh khắc đèn bật lên, tất cả đều bàng hoàng.
Một tầng hầm lớn không có bất kỳ vách ngăn nào càng khiến nó trở nên vô cùng rộng rãi. Một bên tường treo đủ các loại dụng cụ như dao, rìu, cưa điện. Sát bức tường bên kia là một chiếc bàn sắt, đặt một chiếc máy tính xách tay và một số màn hình cùng thiết bị giám sát khác. Các màn hình vẫn đang bật, trên đó có thể quan sát thấy tình hình bên trong mấy cửa hàng được lắp camera. Cảnh nạn nhân Bạch Tử Minh xuất hiện lần cuối cùng trong một tiệm tạp hóa đang bấm dừng trên một màn hình giám sát.
Không ai phát hiện thấy bóng dáng Triệu Hằng Đào, tất cả đều quay nhìn An Hiểu Phong.
Anh quan sát xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở một dãy tủ sắt lớn nằm cạnh bức tường trong cùng.
An Hiểu Phong vừa ra hiệu cho mọi người chú ý an toàn, vừa cầm súng lặng lẽ tiến lại chỗ mấy chiếc tủ đó. Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt theo sau, bàn tay nắm chặt súng đổ đầy mồ hôi vì căng thẳng. An Hiểu Phong từ từ mở từng cánh cửa tủ, mỗi khi một cánh cửa tủ được mở ra, tim mọi người lại đập mạnh một nhịp.
Vì mọi người nhìn thấy trong đó, tủ thì chứa một con dao găm rất dài, cái sát bên là ba sợi thừng leo núi, một dài hai ngắn. Khi đến chiếc cuối cùng, mọi người gần như nín thở, căng thẳng tột độ, đầu óc căng lên như dây đàn. An Hiểu Phong dừng lại một lúc, không vội mở ngay, anh nắm chặt khẩu súng trong tay, chĩa thẳng vào cửa tủ, hít thở sâu ba lần.
“Triệu Hằng Đào, tôi biết anh đang trốn trong đó. Nếu còn không chịu ra, tôi sẽ bắn.” Anh nói.
Rất lâu sau, vẫn không hề có động tĩnh. Căn phòng im lặng đến lạ thường, ai nấy đều nghe rõ tiếng thở của mình.
An Hiểu Phong kéo mạnh chốt an toàn, lên đạn. Mọi người hiểu ý, cũng đồng loạt làm theo, tiếng “cạch cạch” vang vọng khắp căn hầm.
Vài giây trôi qua, cánh cửa tủ cuối cùng cũng từ từ mở ra. Mọi người nhìn thấy Triệu Hằng Đào vẻ mặt đầy sợ hãi, đang co rúm bên trong.
“Đừng bắn, tôi có tội!” Giọng ông ta run bần bật.
