Vài xe cảnh sát nhấp nháy đèn chạy ra từ trụ sở đội hình sự hướng tới một cửa hàng điện thoại di động ở quận Tây Thành để bắt giữ nghi phạm Từ Băng. Nhưng khi vừa rẽ vào đường vành đai thì phát hiện tình trạng ùn tắc khá nghiêm trọng, hàng xe kẹt dài cả cây số nhích từng chút một, tốc độ chắc chỉ chưa tới 10 km/h.
Lưu Khôn ngồi ghế phụ ở xe dẫn đầu, vẻ mặt lo lắng. Cô hạ cửa kính xuống, không ngừng nhìn ra ngoài quan sát tình hình. “Chết thật, gặp đúng giờ cao điểm, bên em kẹt cứng rồi, chỗ anh sao?” Lưu Khôn gọi điện cho An Hiểu Phong.
Trong điện thoại, giọng An Hiểu Phong cũng vô cùng sốt ruột: “Chẳng khá hơn bên cô mấy đâu.”
Cúp máy, anh nhìn bản đồ, tính toán khoảng cách và tốc độ thì chắc anh sẽ đến trước nhóm Lưu Khôn. Nhưng trời đã dần ngả chiều, nếu cửa hàng điện thoại đóng cửa hoặc Từ Băng không ở đấy, sẽ rất khó xử lý.
Phải nhanh lên thôi. Nghĩ tới đó, An Hiểu Phong vội lấy còi hiệu cảnh sát ra đặt lên nóc xe và bấm hú liên tục, thúc giục các xe phía trước nhường đường.
May mắn thay, ý thức người dân thành phố Cẩm Tú rất cao. Các tài xế khi thấy còi báo động liền biết có vụ việc nghiêm trọng, lập tức đánh lái 45 độ trong phương pháp tránh đường khẩn cấp. Chỉ nháy mắt, một lối đi hiện ra trước mắt An Hiểu Phong, anh lập tức lái nhanh về phía trước, cũng không quên hạ cửa kính xuống chào những chiếc xe đang nhường đường cho mình.
6:45 chiều ngày 11 tháng 3, An Hiểu Phong đã có mặt tại địa điểm mục tiêu.
Muộn một chút nữa thôi thì đã để sổng nghi phạm rồi.
An Hiểu Phong thấy Từ Băng vẻ mặt hốt hoảng, đang khóa tiệm chuẩn bị rời đi. Không kịp suy nghĩ, anh nhấn ga đâm thẳng tới ép mạnh Từ Băng vào cửa.
Hắn ta thấy đó là xe cảnh sát, vội giãy giụa lách người qua khe hở muốn chạy trốn. An Hiểu Phong nhanh chóng xuống xe đuổi theo.
Từ Băng chỉ vừa chạy được hơn 20 mét thì bị mấy chiếc xe cảnh sát bất ngờ chạy tới chặn lại. Một nữ cảnh sát nhảy xuống từ ghế phụ của một xe dẫn đầu rút súng chĩa vào Từ Băng.
“Đứng im!” Lưu Khôn hét lớn.
Từ Băng quay đầu, đột nhiên trước mắt tối sầm. An Hiểu Phong đã giáng một đấm rất mạnh vào mắt khiến hắn ngã lăn xuống đất.
Vài viên cảnh sát tiến lên giữ chặt Từ Băng rồi còng tay hắn lại.
“Từ Băng, anh bị tình nghi là hung thủ giết người, anh đã bị bắt.” Lưu Khôn cất súng, bắt giữ nghi phạm, vẻ mặt cuối cùng cũng lộ ra chút nhẹ nhõm sau bao ngày kìm nén.
9:00 tối, phòng thẩm vấn số 1 Đội Điều tra hình sự.
An Hiểu Phong đằng đằng sát khí ngồi trước mặt Từ Băng. Hắn ta lộ rõ vẻ lo sợ, nhưng vẫn nghiến chặt răng, từ đầu đến cuối không nói nửa lời.
“Từ Băng, tên trên mạng của anh là Thế Kỷ Băng Hà phải không? Tôi hỏi lại lần nữa.” An Hiểu Phong dùng giọng điệu đàn áp: “Anh có nhận tội không?” Hắn vẫn im lặng, cúi đầu xuống sâu hơn.
“Chính anh giết Nhậm Xuân Lệ, hiện tại chứng cứ đã rõ ràng, anh không khai thì vẫn bị định tội thôi!” Từ Băng kiên quyết không nhúc nhích, nhưng hai chân lại vô thức run rẩy. Cửa phòng mở ra, Lưu Khôn bước vào, đặt từng bằng chứng lên bàn trước mặt Từ Băng.
Hắn ngẩng lên, nhìn từng đồ vật quen thuộc trước mặt, lần này đến hai tay cũng bắt đầu run. An Hiểu Phong chỉ vào từng vật chứng nói: “Cái cờ lê có dính máu này được tìm thấy trong cửa hàng di động của anh. Trên đó có dấu vân tay của anh, xét nghiệm AND có thể biết đó có phải máu của Nhậm Xuân Lệ hay không. Anh đã dùng cờ lê này đánh cô ấy bất tỉnh, sau đó vác lên nóc nhà kho, đúng chứ?” Từ Băng miễn cưỡng gật đầu, vẫn không nói gì.
An Hiểu Phong chỉ vào vật chứng thứ hai: “Đây là loại dây thừng chuyên dụng đường kính 8 mi-li-mét cũng được tìm thấy trong cửa hàng của anh, độ dài 1.25m. Chúng tôi đã tra được thông tin mua hàng, anh mua sợi dây dài 5m, ngoài đoạn dây chưa sử dụng này thì đoạn 3,75 mét còn lại anh đã dùng để gây án. Anh còn gì nói nữa không?” Từ Băng không mở miệng, chỉ đưa hai tay đã bị còng vẫn còn run rẩy ra rồi giơ ngón cái.
An Hiểu Phong cầm vật chứng thứ ba lên, một chiếc điện thoại: “Anh lén lút sử dụng thẻ căn cước của một vị khách trước đó đến bán điện thoại cũ, để đăng ký sim rồi dùng nó để gây án. Anh liên lạc với Nhậm Xuân Lệ bằng cách nhắn tin qua một ứng dụng video ngắn. Sau khi tạo lòng tin bằng mối quan hệ bạn thời tiểu học, anh đã tận dụng nó rồi giết hại cô ấy.” Cuối cùng không nhịn được nữa, Từ Băng gật đầu, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi.
“Tôi nhận tội! Tôi nhận tội!” Anh ta nói.
Chưa hết, An Hiểu Phong cầm bằng chứng thứ tư lên. Là tấm ảnh chụp một túi ni lông đen đựng đầy tiền mặt. Anh hỏi: “Cái này được tìm thấy trong cửa hàng của anh, tổng cộng 500.000 nhân dân tệ. Số tiền này là thế nào?”
“Tiền thưởng.”
“Tiền thưởng gì?”
“Tiền thưởng hoàn thành nhiệm vụ.”
“Nhiệm vụ gì? Nói rõ xem nào!”
“Chính là… giết Nhậm Xuân Lệ.”
“Cái gì? Giết Nhậm Xuân Lệ là nhiệm vụ? Ai là người giao? Đồng Hải Kiến ư? Đồng Hải Kiến đã chi 500.000 tệ để thuê anh giết Nhậm Xuân Lệ, đúng không?”
“Tôi không biết, tôi chưa từng nghe đến cái tên này.”
An Hiểu Phong thấy giọng điệu Từ Băng rất thành thật, không giống đang nói dối nên hỏi tiếp: “Vậy ai là người bỏ tiền ra thuê anh thực hiện?”
“Không ai thuê tôi cả.”
“Thành thật vào!” An Hiểu Phong đập bàn quát lớn.
“Không ai thuê tôi thật. Tôi đã nói rồi, đó là tiền thưởng.”
An Hiểu Phong sắp phát điên, cảm thấy mình không có cách nào để giao tiếp với cái tên Từ Băng này.
Lưu Khôn không chịu nổi, lên tiếng cắt ngang: “Vậy thì, động cơ giết người của anh là gì?”
“Động cơ?”
“Đúng. Tức là vì sao anh lại giết Nhậm Xuân Lệ? Hai người có thù oán gì ư?”
Từ Băng cười khổ, lắc đầu nói: “Không thù không oán. Chỉ là... tôi cần số tiền đó.”
“Giết chết Nhậm Xuân Lệ sẽ được số tiền đó?”
“Đúng vậy. Vì tôi đang mắc nợ rất nhiều.”
“Nợ ai? Nợ bao nhiêu?” Lưu Khôn cố gắng nhẫn nại hỏi tiếp.
“Đều là ứng dụng cho vay trực tuyến, cộng lại cũng khoảng hơn 400.000 tệ.”
“Tại sao lại nợ nhiều như vậy?”
“Tôi nghiện mua vé số cũng đã hơn hai năm nay, mỗi kỳ đều mua rất nhiều, mỗi ngày tôi đều chờ hàng giờ ở điểm tra kết quả xổ số. Nhìn thấy người khác trúng tôi lại muốn mua. Thấy mình mãi chẳng trúng giải nào, tôi lại không cam lòng, càng muốn mua tiếp.”
“Cửa hàng điện thoại không có lãi sao?” Lưu Khôn hỏi.
“Mấy năm gần đây buôn bán không tốt. Giới trẻ đều mua online, đến cửa hàng trực tiếp đều là các ông bà già không biết lên mạng.”
“Chỉ vì vé số mà giết người?” An Hiểu Phong thực sự không thể hiểu nổi.
“Ban đầu tôi chỉ vay ở một trang trực tuyến, sau đó đến kỳ hạn vẫn chưa trả được, nên lại vay ở một trang khác để trả. Kết quả lãi mẹ đẻ lãi con, số nợ ngày càng lớn.”
“Vậy tiền thưởng kia là thế nào?” An Hiểu Phong hỏi.
“Nợ nần quá nhiều, không còn đường lui, lại thường xuyên có người đến đòi, đập phá ở cửa hàng, còn tìm tới tận chỗ bố mẹ tôi, làm tôi cảm thấy cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa, chỉ muốn mua bó thuốc nổ châm ngòi và chết chùm với bọn chúng luôn cho xong. Nghe nói mấy trang dark web thứ gì cũng có, tôi định lên tìm mua ít thuốc nổ. Nhưng rất nhanh tôi đã từ bỏ ý định đó.”
“Tại sao?”
“Vì tôi tìm ra cách hay hơn.”
“Cách gì?”
“Có người gửi một thông báo nhiệm vụ giết người mô phỏng, chỉ cần làm theo hướng dẫn của họ rồi giết một người thì sẽ được nhận khoản tiền thưởng 500.000 tệ. Tôi đang rất cần nó nên đã đăng ký.”
“Nhiệm vụ giết người mô phỏng?” An Hiểu Phong hoàn toàn bất ngờ.
“Ai đã đăng tin?” Lưu Khôn hỏi.
“Tôi không biết, thường mấy tin kiểu vậy sẽ được mã hóa rất cao, tôi không biết người đăng tin là ai.” Từ Băng thú nhận mọi chuyện, “Sau khi đăng ký thành công, tôi nhận được danh sách nhiệm vụ. Trong đó miêu tả chi tiết cách mô phỏng hình thức giết người thời cổ đại bằng treo cổ hành quyết. Bao gồm mua dây thừng loại nào, cách thắt nút thòng lọng, lau dọn dấu vết hiện trường ra sao v.v... là một bộ quy trình thực hiện đã được chuẩn hóa, phải tuân thủ nghiêm ngặt các bước mới được nhận tiền thưởng.”
An Hiểu Phong chỉ vào bức ảnh hỏi tiếp: “Là ai giao số tiền thưởng này cho anh?”
“Tôi không biết, thậm chí tôi còn không chắc mình được nhận hay không.” Vẻ mặt Từ Băng càng thêm sợ hãi, “Sau khi giết Nhậm Xuân Lệ, tôi bất an chờ đợi. Tôi sợ lắm, sợ bị nhìn thấy lúc phạm tội và bị cảnh sát đến bắt. Đến trưa nay, khi tôi nằm nghỉ ở phòng trong, vừa mơ mơ màng màng tỉnh dậy định đi đổ rác rồi đóng cửa tiệm về nhà. Đột nhiên tôi nhìn thấy một túi đen trong thùng rác, bên trong đựng đầy tiền. Tôi vội lôi ra đếm, vừa vặn 500.000 tệ. Tôi biết đây là tiền thưởng cho việc giết Nhậm Xuân Lệ. Nhưng người mang tới là ai, cửa hàng không có camera, tôi không nhìn thấy người, cũng không rõ chiếc túi được đặt ở đó từ khi nào.”
“Anh có thể chịu trách nhiệm về những gì mình nói không?” An Hiểu Phong hỏi.
“Có.”
“Anh dùng gì để truy cập trang web đen?” Lưu Khôn hỏi.
“Trong tiệm có một chiếc máy tính xách tay.”
Lưu Khôn lấy điện thoại ra gọi cho nhân viên kỹ thuật: “Alo, tôi Lưu Khôn đây. Tập trung kiểm tra máy tính xách tay của Từ Băng. Trong đó có nhật ký truy cập dark web.” Đợi khi Lưu Khôn gọi xong, An Hiểu Phong hỏi tiếp: “Mục tiêu giết người thì sao? Anh lấy thông tin bằng cách nào?”
“Có tất cả mười một kẻ nhận được “tư cách” giết người mô phỏng, sau đó người giao nhiệm vụ gửi cho chúng tôi một đoạn video. Trong video có 7 người, 5 nam 2 nữ kèm theo thẻ căn cước của họ. Đây là bảy mục tiêu chúng tôi cần sát hại. Sau khi hành quyết một người thì sẽ được nhận thưởng 500.000 tệ.”
“Mười một người đó là ai? Video đâu rồi?” An Hiểu Phong hỏi.
“Tôi chỉ xem qua danh sách chứ không lưu lại. Còn video mục tiêu, lúc giết người xong quá sợ hãi nên tôi đã xóa đi rồi.”
“Tức là... không còn bằng chứng nào nữa?” Lưu Khôn hỏi.
Từ Băng gật gật đầu: “Tôi vốn muốn tiêu hủy chúng mà.”
“Anh có giao lưu gì với người giao nhiệm vụ không? Hắn ta có nói vì sao phải giết bảy người trong video đó không?” Lưu Khôn hỏi.
Từ Băng lắc đầu: “Tôi vốn không định nhận, sau đó vô tình nhìn thấy trong video có Nhậm Xuân Lệ. Tôi nhận ra cô ấy là bạn thời tiểu học với mình. Khi đó gia đình tôi vẫn còn ở thôn Thạch Môn chưa chuyển lên thành phố. Nhà rất gần nhau.”
“Tại sao anh lại nghĩ tới cách liên lạc với cô ấy qua ứng dụng video ngắn.” Lưu Khôn hỏi.
“Đầu tiên tôi nhờ một người cùng quê lấy lý do mua rau để tiếp cận bố mẹ cô ấy. Sau đó lấy được số điện thoại của Nhậm Xuân Lệ. Nhưng tôi không dám gọi điện trực tiếp, một là sợ bị lộ thân phận, hai là tôi cũng biết bạn trai cô ta là một tên côn đồ. Nhậm Xuân Lệ chẳng có tài cán gì, bình thường chơi bời lêu lổng, siêng ăn lười làm, chủ yếu là được đàn ông bao nuôi. Tôi hiểu rõ, kiểu đàn bà dựa dẫm ấy sẽ không còn tự tin và mất hết khả năng tự lập. Đảng Vĩnh thì chẳng có công ăn việc làm tử tế, cũng nghèo khó bần cùng lắm rồi nên mối quan hệ của họ đã bắt đầu rạn nứt vì chuyện tiền bạc. Thế nên tôi lên kế hoạch giả làm một doanh nhân thành đạt và tình cờ gặp cô ấy qua ứng dụng giải trí. Sau nhiều lần thử, tôi biết được cô ấy hay chơi một ứng dụng quay video ngắn nên đã liên lạc qua đó.”
“Anh dùng tiền làm mồi nhử để chiếm lòng tin của cô ấy?”
“Không, tôi không làm vậy. Chỉ là trong lúc nói chuyện tôi sẽ vô tình hoặc cố ý khoe khoang sự giàu có của mình, ví dụ như tôi mua được bao nhiêu căn biệt thự, chiếc xe sang nào đó của tôi bị hỏng, hoặc là đến Tam Á chơi du thuyền v.v... Nhậm Xuân Lệ là kẻ chuyên sống dựa vào đàn ông. Lúc đầu theo Đảng Vĩnh còn được, có ăn có mặc không phải lo lắng gì. Nhưng khi anh ta bắt đầu phải phiêu bạt khắp nơi, tiền ngày một ít, Nhậm Xuân Lệ dần bất mãn, than vãn suốt ngày, tính khí cũng trở nên cáu kỉnh hơn. Với tâm trạng như vậy, khi cô ta biết tôi là người có tiền, sẽ chủ động thân thiết.”
“Vậy tại sao cô ấy không đồng ý cho anh đi đón?”
“Cô ta sợ Đảng Vĩnh sẽ giết mình. Cô ta biết quá nhiều chuyện và cũng tiêu khá nhiều tiền của hắn, hình như Đảng Vĩnh đang có ý định chạy trốn, thực ra Nhậm Xuân Lệ không muốn đi theo hắn nữa nhưng chẳng dám từ chối. Cô ta sợ lần này đi sẽ không còn cơ hội gặp lại bố mẹ, nên nhất thời quyết định về thôn Thạch Môn thăm lần cuối. Tôi biết tin cô ta sắp về liền đề nghị lái xe đến đón, nhưng cô ta từ chối vì sợ Đảng Vĩnh biết. Nên tôi mới hẹn đến đón cô ta ở cổng thôn.”
“Sau khi đón xong, anh đã đánh ngất cô ấy à?”
“Thực ra, cô ta muốn đi cùng tôi, hình tượng tôi quá giàu có mà, cô ta không muốn quay lại với Đảng Vĩnh nữa. Cô ta đồng ý gặp một lần trước khi về nhà, kỳ thực là để thương lượng với tôi chuyện đó. Nhưng lúc tôi đón xong, thái độ cô ta thay đổi hoàn toàn, vô cùng thực dụng. Vì khi đó tôi chỉ thuê một con Jetta, vừa lên xe sắc mặt cô ta liền thay đổi. Lập tức chất vấn tôi tại sao lại đón cô ta bằng chiếc xe tồi tàn như vậy, bịp nhau à?”
“Anh trả lời sao?”
“Tôi chẳng giải thích gì. Nhìn bộ dạng trọng phú khinh bần ấy khiến tôi buồn nôn đến mức không muốn nói thêm lời nào. Tôi đạp mạnh chân ga, cô ta bắt tôi dừng lại, tôi không dừng thì cô ta bắt đầu đánh tôi. Tôi dọa nạt, nhưng cô ta hoàn toàn không sợ, còn nói bạn trai mình là dân xã hội đen, giết người không chớp mắt. Tôi lái thẳng về phía địa điểm giết người đã dự tính từ trước. Khi cô ta thấy tôi có vẻ lạ liền giật cửa xe cố nhảy ra ngoài. Tôi liền lấy cờ lê ra đánh cô ta ngất xỉu.”
11:30 tối, đội kỹ thuật vẫn đèn đóm sáng trưng, tất cả các phòng ban đều tăng ca, bận rộn với chuỗi án mạng treo cổ hành quyết.
An Hiểu Phong và Lưu Khôn rảo nhanh chân bước vào một phòng kỹ thuật, hai chuyên gia đang bận rộn kiểm tra máy tính của Từ Băng. “Thế nào rồi? Manh mối về trang web đen đó có đáng tin không?” An Hiểu Phong hỏi.
Một chuyên gia mạng trẻ tuổi dừng tay trả lời: “Từ Băng đã xóa mọi thứ, format cả ổ cứng nên rất khó để khôi phục bất kỳ dữ liệu nào trong đó.”
“Có khi nào anh ta đang lừa chúng ta không?”
“Cũng có thể.” Chuyên gia mạng nói, “Nhưng sau khi format máy tính, Từ Băng có truy cập một trang web đen quốc tế. Tôi đã kiểm tra qua, không tìm thấy bài đăng nào liên quan tới giết người mô phỏng như lời khai. Cũng có thể đã bị xóa, hoặc chưa từng tồn tại.”
“Nói cách khác, mặc dù lời khai của Từ Băng có thể giải thích hoàn hảo động cơ và quá trình gây án, nhưng vẫn chưa xác nhận được thật giả.” Lưu Khôn xoa mạnh huyệt thái dương, cảm thấy vô cùng đau đầu.
“Thành thật mà nói,” An Hiểu Phong không che giấu, “sau khi nghe lời khai của Từ Băng tôi đã được khai sáng thêm rất nhiều. Trước đây tôi không hề biết dark web còn có thể dùng để phạm tội. Bất luận thật hay giả, tôi cũng phải thừa nhận, anh ta khiến tôi bất ngờ đến sửng sốt. Ghê gớm hơn là lời khai còn rất kín kẽ, hợp logic.” Mấy chuyên gia mạng cười nói: “Sau này đội phó An chịu khó qua chỗ bọn em chơi, đảm bảo sẽ được cập nhật những công nghệ mới nhất.”
“Phải thừa nhận lời khai của Từ Băng quá trôi chảy.” Lưu Khôn cười khổ, “Em phải nghĩ kỹ lại một chút. Đầu tiên, Đồng Hải Kiến vì muốn báo thù Điêu Văn Long nên đã giết chết Điêu Quân Ni. Hắn ta biết rằng sau khi giết người sẽ nhanh chóng bị cảnh sát nhận dạng và bắt giữ, đồng nghĩa với việc không còn cơ hội trả thù Điêu Văn Long và đồng bọn. Vì vậy, trước khi bị bắt, Đồng Hải Kiến đã cố tình đăng tải nhiệm vụ giết người mô phỏng lên dark web, dùng số tiền thưởng lớn để dụ dỗ cư dân mạng phạm tội và giúp hắn trả thù. Ồ, nghe có vẻ ly kỳ nhưng rất thuyết phục.”
“Vẫn còn nhiều điểm đáng ngờ lắm.” An Hiểu Phong chỉ ra, “Đầu tiên, tại sao Đồng Hải Kiến lại đăng tải nhiệm vụ giết người mô phỏng? Cứ giết là được rồi, lý do gì phải mô phỏng theo hình thức treo cổ hành quyết, hơn nữa còn bắt buộc mọi chi tiết trùng khớp nhau? Thứ hai, nói rằng có mười một người nhận được nhiệm vụ, nhưng chúng ta không hề thấy bản danh sách đó. Thứ ba, chúng ta cũng không có video chứa bảy mục tiêu đó, ngoài Nhậm Xuân Lệ và Bạch Tử Minh ra thì còn những ai? Có Đảng Vĩnh hay không? Thứ tư, Nhậm Xuân Lệ, Bạch Tử Minh thậm chí là Đảng Vĩnh bị giết, chúng ta có thể miễn cưỡng cho rằng họ đều là cộng sự của Điêu Văn Long, vậy những mục tiêu khác thì sao? Họ có quan hệ gì? Theo thông tin chúng ta điều tra được, hành tung của Điêu Văn Long rất bí mật, và không có nhiều người thân cận xung quanh hắn ta đến thế.”
“Đúng vậy. Cái chết của Điêu Quân Ni em có thể hiểu, nhưng còn Nhậm Xuân Lệ, Bạch Tử Minh thậm chí cả Đảng Vĩnh, lý do gì đến nỗi phải trả thù cả họ.” Lưu Khôn nói thẳng.
An Hiểu Phong tiếp tục: “Chưa hết đâu. Điểm nghi ngờ cuối cùng là khoản tiền 500.000 tệ đó được chuyển tới như thế nào. Đồng Hải Kiến dùng cách gì để trả thưởng cho Từ Băng và những người hoàn thành nhiệm vụ?”
“Đúng.” Lưu Khôn càng lúc càng thấy khó hiểu, “Trước đây, chúng ta suy đoán Đồng Hải Kiến có hai đồng bọn, chia nhau giết Nhậm Xuân Lệ và Bạch Tử Minh. Nếu dựa theo lời khai của Từ Băng thì không cần đồng phạm nữa rồi, mà là mười một cư dân mạng.”
“Nhưng dù có mười một kẻ này giúp Đồng Hải Kiến giết người thì vẫn cần ít nhất một tên giúp trả tiền thưởng. Đồng Hải Kiến đang ở trong tù, hắn chắc chắn không thể tự làm điều đó. 500.000 tệ là một số tiền lớn, nếu đúng là có bảy mục tiêu thì tổng tiền lên tới 3.500.000 tệ. Một khoản lớn như vậy, phải là người vô cùng tin cậy.”
Chuyên gia mạng nghe xong cũng thấy bối rối, chỉ có thể đáp: “Nói chung, phía chúng tôi không tìm thấy thông tin nào về nhiệm vụ giết người mô phỏng trên dark web nên tạm thời chưa thể xác nhận.”
“Manh mối này lại là một ngõ cụt. Vậy thì tạm thời gác sang bên.” An Hiểu Phong lại hỏi thêm: “Điện thoại của Nhậm Xuân Lệ thì sao? Tìm được gì mới không? Trước đó không phải có hai tấm ảnh rất kỳ lạ hả?”
“Tìm thấy rồi.” Một chuyên gia mạng bận rộn điều tra vội chỉ lên màn hình máy tính: “Có thể xác định đây là bức ảnh chụp trong một cửa hàng tạp hóa. Xét theo không gian và cách trưng bày thì không thuộc chuỗi cửa hàng, mà là một tiệm tư nhân nhỏ. Nội thất chưa cũ lắm, chắc mới khai trương gần đây. Ngoài ra, bức hình còn lại, cho thấy trong cửa hàng có lắp camera, xét theo độ cũ mới và kiểu máy thì nó là model mới nhất, hẳn mới được lắp không lâu. Thời gian chụp ảnh này là sau vụ án treo cổ thứ ba, thực sự quá đáng ngờ.”
“Có định vị được không?”
“May mà điện thoại có mở chức năng này, nên cả hai tấm đều có thông tin vị trí. Điều này cũng rất lạ, trong điện thoại chỉ có hai tấm mới nhất bật chức năng này, còn lại đều không, có thể có ý đồ. Mọi người nhìn xem...” Chuyên gia mạng bật sơ đồ định vị lên, “Đây là vị trí nơi chụp bức ảnh.”
“Đây chẳng phải là...”
An Hiểu Phong và Lưu Khôn nhìn ký hiệu đánh dấu, có chút không tin vào mắt mình.
“Đây là thị trấn Tây Câu mà, vị trí này hơi chếch về phía bắc, ở đó có một con hẻm, mọi người nhìn xem, cửa hàng tạp hóa ở giữa con hẻm đó.” Lưu Khôn trợn tròn mắt, nét mặt vẫn đầy nghi hoặc: “Nhậm Xuân Lệ bị giết ở thôn Thạch Môn, theo suy luận trước đó của chúng ta thì hung thủ không đủ thời gian để sang thị trấn Tây Câu gây án.”
“Điều này càng chứng minh rằng hung thủ không chỉ có một, ít nhất cũng phải hai người.” An Hiểu Phong suy đoán, “Hơn nữa, khi Nhậm Xuân Lệ chết, không có điện thoại bên người. Nói cách khác, khi Nhậm Xuân Lệ về thôn Thạch Môn thăm nhà, cô ấy hoàn toàn không mang theo nó.”
“Quá bất thường.”
“Có người đã lấy điện thoại của Nhậm Xuân Lệ trước khi cô ấy về quê, sau đó dùng nó chụp ảnh cửa hàng tạp hóa và gửi tất cả cho chúng ta.” An Hiểu Phong cầm điện thoại của Nhậm Xuân Lệ ở trên bàn lên, nói.
“Người gửi điện thoại đến là phóng viên Thành sao?”
“Vẫn chưa chắc chắn. Đã điều tra rồi, người mang tới là đàn ông, tự xưng là nhân viên giao hàng nội hạt, để bưu phẩm ở bốt bảo vệ rồi rời đi. Theo như bảo vệ nhớ lại, người đó không mặc đồng phục, chắc chỉ mạo danh thôi.”
“Lạ thật, ai được chứ?”
“Có thể khẳng định người này không phải là đồng bọn của hung thủ.”
Lưu Khôn chỉ lên màn hình, hỏi: “Vậy cửa hàng tạp hóa thì sao? Chúng ta có qua đó điều tra không?”
“Mã Tuấn Kiệt vẫn còn đang bên đó, tôi sẽ nhắn cậu ta qua kiểm tra, cần bảo vệ hiện trường.”
Nói rồi, An Hiểu Phong lấy điện thoại ra định gọi cho Mã Tuấn Kiệt thì thấy cậu ta gọi đến.
Trong điện thoại, giọng nói của Mã Tuấn Kiệt có chút kích động: “Báo cáo đội phó An, chiều nay tại hiện trường vụ án chúng tôi phát hiện một hộp thuốc lá mới mua còn chưa mở trong đống gỗ lộn xộn gần tháp nước.”
“Thuốc lá?”
“Bình thường chỗ đó ít người tới mà lại có hộp thuốc lá mới như vậy, kết hợp thời gian xảy ra vụ án, em nghi ngờ do nạn nhân Bạch Tử Minh hoặc hung thủ để lại.”
“Manh mối này rất quan trọng, chỉ cần lấy dấu vân tay trên đó rồi đối chiếu với vân tay của Bạch Tử Minh là biết ngay.”
“Khỏi so ạ, gần như có thể xác định đó là của Bạch Tử Minh.” Mã Tuấn Kiệt tiếp tục báo cáo, “Em đã cho người kiểm tra các cửa hàng bán thuốc lá xung quanh, và phát hiện nơi Bạch Tử Minh mua thuốc lá là một cửa hàng tạp hóa trong hẻm. Em đã đưa ảnh của anh ta cho chủ cửa hàng xem, cơ bản là đã có thể xác nhận. Chủ cửa hàng nhớ lại, hôm xảy ra vụ án, có một người đến mua thuốc lá, vì nhìn trông lạ mặt, không phải người địa phương nên ông chủ khá ấn tượng.”
“Tức là sau khi Bạch Tử Minh mua thuốc xong thì bị hung thủ dùng dao găm khống chế đưa đến tháp nước.”
“Vâng, đúng vậy.”
An Hiểu Phong nhìn bức ảnh chụp cửa hàng tạp hóa lưu trong điện thoại của Nhậm Xuân Lệ, đột nhiên hỏi: “Bây giờ cậu tới ngay cửa hàng tạp hóa đó.”
“Em vẫn đang ở đây, vừa mới nói chuyện với chủ tiệm xong.”
“Cậu nhìn xem góc phòng bên trong phía trên quầy hàng có phải lắp camera giám sát không, là mẫu HD-S17A.”
Ở đầu bên kia, Mã Tuấn Kiệt lập tức xác nhận, một lúc sau cậu hỏi lại với giọng khó tin: “Sao anh biết hay vậy? Thần kỳ thật đấy.”
An Hiểu Phong cũng trở nên kích động, vội vàng nói tiếp: “Camera được lắp khi nào? Sau khi lắp xong có ai chụp ảnh không?”
“Đợi một chút đội phó An, để em hỏi.”
An Hiểu Phong bật loa ngoài, mọi người cùng hồi hộp chờ đợi.
Vài phút sau, giọng nói phấn khích của Mã Tuấn Kiệt vang lên: “Alo đội phó An, em hỏi được rồi. Theo chủ cửa hàng nói thì camera được lắp ngày 7 tháng 3.”
“Mồng 7? Một ngày trước khi Bạch Tử Minh bị giết.”
“Vâng. Về phần có ai tới chụp ảnh không thì chủ cửa hàng không để ý. Ông ấy nói, vốn cửa hàng cũng không lớn lắm, một người là có thể trông được nên cũng không nghĩ đến chuyện lắp camera. Sau đó một người bạn của chủ cửa hàng cũng thường xuyên đến đó mua đồ, thấy cửa hàng không có nên lắp miễn phí cho ông ấy. Do quen biết lại không lấy tiền nên chủ cửa hàng đồng ý luôn.”
“Người bạn đó đề xuất vào ngày nào?” An Hiểu Phong hỏi.
“Cũng ngày mồng 7. Sáng mới nhắc đến, không lâu sau, buổi chiều đã tới lắp luôn rồi.”
“Người đó là ai?”
“Là một nhân viên làm ở lò mổ của thị trấn, gọi là Tiểu Triệu. Trước đó làm công việc lắp camera, sau đó được chú hai của anh ta gọi đến giúp việc ở lò mổ.”
Nghe xong báo cáo, An Hiểu Phong quyết đoán ra lệnh: “Lập tức tìm kiếm tung tích của Tiểu Triệu, khống chế hắn trước, tôi sẽ đến ngay.”
“Rõ!”
