7:30 sáng ngày 11 tháng 3, tại phòng họp của Sở cảnh sát thị trấn Tây Câu, sở trưởng Lưu Cường báo cáo với An Hiểu Phong – tổ trưởng “tổ chuyên án treo cổ hành quyết” về kết quả ngày hôm trước.
“Sau cuộc điều tra kéo dài suốt đêm, chúng tôi không tìm được dấu vết nào của Đảng Vĩnh và Bạch Tử Minh ở thị trấn này.” Lưu Cường nói rõ thêm, “Không có ghi nhận hai người này sử dụng xe khách, xe tư nhân, taxi. Cũng chẳng có thông tin lưu trú tại bất cứ khách sạn, nhà khách hay nhà nghỉ nào.”
“Bạch Tử Minh đến đây bằng cách nào? Sau đó ở đâu? Ngoài ra, Đảng Vĩnh có từng xuất hiện hay không? Tất cả vẫn chưa có câu trả lời.” An Hiểu Phong nói.
“Đúng vậy.” Lưu Cường vỗ ngực cam đoan, “Nhưng chúng tôi sẽ không từ bỏ điều tra. Tiếp theo, chúng tôi sẽ tiến hành theo kiểu rải thảm [1] toàn bộ các khu nhà dân và phòng cho thuê trên trục đường chính của thị trấn. Ngoài ra, sẽ rà soát kỹ lưỡng tất cả các camera giám sát trên tuyến đường chính, tại các cửa hàng, thậm chí cả camera hành trình trên xe.”
“Khối lượng công việc sẽ rất lớn đó.” An Hiểu Phong có chút lo lắng.
“Chẳng còn cách nào khác. Không thể để lại bất kỳ điểm mù nào, cho dù không được ngủ cũng phải làm.” Lưu Cường nói đầy kiên quyết.
“Vậy thế này, Mã Tuấn Kiệt và ba trinh sát viên nữa sẽ ở lại hỗ trợ các anh. Hôm nay tôi phải về thành phố trước.”
Sau khi tan họp, Mã Tuấn Kiệt dẫn người theo cảnh sát địa phương xuất phát. An Hiểu Phong thì cùng Lưu Khôn, bác sĩ pháp y và nhân viên giám định dấu vết lên hai chiếc xe cảnh sát quay về thành phố.
Trên xe, Lưu Khôn ngồi ở bên ghế phụ vừa liên lạc xong với phía kỹ thuật, liền báo cáo cho An Hiểu Phong: “Tên Đảng Vĩnh này thật bí ẩn, người của chúng ta không tìm thấy bất kỳ hành tung nào của hắn, chừng nửa năm đổ lại đây tựa như biến mất luôn vậy.”
“Chỉ cần còn sống thì không thể nào không có tung tích.” Bác sĩ Triệu ngồi ở ghế sau đang gà gật cũng nói đế vào.
Lưu Khôn bổ sung thêm: “Theo điều tra, Đảng Vĩnh không đứng tên bất kỳ tài sản nào, không đăng ký điện thoại, bố mẹ đều đã qua đời, cũng chẳng qua lại với người thân họ hàng gì.”
“Cố tình che giấu thân phận đấy, càng kiểu người như vậy thì càng khó tìm rồi.” An Hiểu Phong suy luận, “Hắn ta không đứng tên tài sản, chắc chắn sẽ phải có một nơi bí mật để cất giữ tiền mặt. Không có điện thoại hẳn là dùng của người khác. Là tên côn đồ đòi nợ, sau còn làm nhiều việc lừa đảo, tống tiền nên hắn ta mới cố gắng ẩn núp để trốn tránh cảnh sát truy bắt.”
“Gian manh thật.” Lưu Khôn vừa xem ảnh chụp hộ khẩu Đảng Vĩnh vừa nói, “Còn chưa biết tên này có từng xuất hiện ở thôn Thạch Môn hay thị trấn Tây Câu hay không nữa.”
Bác sĩ Triệu mở mắt, vẻ mặt đầy thắc mắc: “Tôi nghĩ mãi không ra. Đồng Hải Kiến sát hại Điêu Quân Ni để trả thù Điêu Văn Long còn lý giải được. Nhưng giết Nhậm Xuân Lệ và Bạch Tử Minh làm gì. Theo lý mà nói, họ chẳng phải thân thích gì của Điêu Văn Long, chỉ là chút quan hệ giao dịch làm ăn, sao vẫn bị giết. Vì dân trừ hại chắc?”
Lưu Khôn giải thích: “Theo phân tích của đội phó An, chúng tôi nghi ngờ giữa Điêu Văn Long và Đảng Vĩnh, Nhậm Xuân Lệ có mối quan hệ mật thiết nào đó mà chúng ta chưa điều tra ra.”
Bác sĩ Triệu gật gật đầu, rồi lại nhắm mắt.
“Trước mắt có thể khẳng định Đồng Hải Kiến còn ít nhất hai đồng phạm đang nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật. Mục đích của chúng là trả thù Điêu Văn Long và đồng bọn của hắn. Bạch Tử Minh là đàn em của Đảng Vĩnh, Nhậm Xuân Lệ là bạn gái của tên này, hai người họ gần như bị giết hại cùng một lúc, chúng ta có lý do để nghi ngờ Đảng Vĩnh rất có thể là mục tiêu bị trả thù và trở thành nạn nhân kế tiếp. Nên hiện nay anh ta có khả năng đã mất tích, bị khống chế hoặc xấu hơn là gặp chuyện không may.” An Hiểu Phong dừng lại rất lâu, miễn cưỡng bổ sung thêm một câu, “Tiểu Nhị cũng có khi đã rơi vào tay hung thủ.”
Bác sĩ Triệu một lần nữa lại mở mắt ra, trong lòng nặng trĩu: “Lúc đầu vốn tưởng chỉ có một nạn nhân là Điêu Quân Ni, giờ đã ba người thiệt mạng. Vốn tưởng chỉ mình Điêu Quân Ni mất tích, nay đã thêm hai người là phóng viên Thành và Đảng Vĩnh; chúng ta vốn cho rằng chỉ có một hung thủ là Đồng Hải Kiến, giờ lòi ra thêm hai đồng phạm. Cảm giác như càng điều tra thì vụ án càng trở nên nghiêm trọng, càng mất kiểm soát hơn.”
“Đội phó An phân tích rất đúng, với tình huống hiện tại, vụ án mới có thể xảy ra bất cứ lúc nào.” Lưu Khôn nói đầy lo lắng, “phóng viên Thành và Đảng Vĩnh lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng. Chúng ta cần nhanh chóng tìm ra hung thủ, sớm giải cứu con tin.”
An Hiểu Phong kiên định nhìn về phía trước nhưng trong lòng lại vô cùng hỗn loạn. Anh không thể đối mặt với kết quả Thành Hề Nhị bị hại. Nỗi lo lắng cho bạn gái và những khó khăn khi giải quyết vụ án hóc búa khiến anh rối bời. Tay nắm chặt vô lăng đến nỗi từng sợi gân lộ rõ dưới nắng.
Một lúc lâu sau, bác sĩ Triệu chợt hỏi: “Đúng rồi, đội phó An, tự chúng tôi lái xe về đội là được rồi, sao các cậu không ở lại thị trấn Tây Câu thêm vài ngày, biết đâu lại điều tra thêm được manh mối mới?”
“Nếu ở đó có gì thì mình Mã Tuấn Kiệt cũng đủ để hoàn thành nhiệm vụ rồi.” An Hiểu Phong trả lời, “Tôi bắt buộc phải quay về, bên này còn một manh mối phải xử lý gấp.”
“Ý cậu là?”
“Điện thoại của Nhậm Xuân Lệ.” An Hiểu Phong nói đầy dứt khoát, “Nạn nhân trong vụ treo cổ hành quyết thứ hai là Nhậm Xuân Lệ vừa tới thôn Thạch Môn đã bị giết, đến người nhà cũng không chắc chắn cô ấy về hay không, vậy mà hung thủ lại biết trước hành tung. Hơn nữa, không tìm được chiếc điện thoại ở hiện trường vụ án. Chiếc điện thoại bị mất là mấu chốt để phá giải, khả năng Nhậm Xuân Lệ đã tiết lộ lịch trình của mình cho hung thủ từ chiếc di động đó.”
“Hợp lý.” Bác sĩ Triệu nói.
“Theo như chỉ dẫn của đội phó An, trước khi đi Tây Câu, tôi đã cho nhân viên kỹ thuật lấy dữ liệu từ công ty viễn thông,” Lưu Khôn nói, “theo số điện thoại đăng ký dưới tên Nhậm Xuân Lệ, chúng tôi tìm được lịch sử cuộc gọi và nắm được thông tin cô ấy đã liên hệ với những ai khi còn sống. Hiện đã điều tra xong manh mối này, nên đội phó An mới phải vội vã quay về.”
“Quả nhiên là đồ đệ xuất sắc của Toàn Thụ Hải, theo tôi thấy, dù không có thầy cậu thì cậu vẫn đủ khả năng phá án.” Nói rồi, bác sĩ Triệu lại nhắm mắt gà gật.
An Hiểu Phong biết bác sĩ Triệu nói vậy cốt để động viên, tiếp thêm niềm tin cho mình. Từ nét mặt của mọi người, anh nhận ra được ai nấy đều đang rất lo lắng, lo không phá được án, lo cho sự an toàn của con tin, thậm chí lo cho cả danh tiếng của Đội Điều tra hình sự.
Buổi trưa, tại văn phòng Đội 1, An Hiểu Phong vừa ăn cơm hộp vừa trao đổi vụ án với các thành viên.
Lưu Khôn trở lại với hai tờ giấy liệt kê danh sách cuộc gọi, vừa dùng bút đánh dấu vừa báo cáo với An Hiểu Phong:
“Tuy không tìm thấy điện thoại của Nhậm Xuân Lệ, nhưng vẫn lấy được lịch sử cuộc gọi của số đó. So sánh với danh sách bên Bạch Tử Minh, thật sự rất kỳ lạ.”
“Lạ thế nào?”
Lưu Khôn đánh dấu xong tờ thứ nhất và đưa cho An Hiểu Phong: “Ngoài một vài cuộc ít ỏi từ Nhậm Xuân Hà, thì còn lại đều là gọi với Bạch Tử Minh. Tôi đã ghi chú đây.”
Nói xong, Lưu Khôn đưa tờ giấy thứ hai cho An Hiểu Phong: “Còn đây là của Bạch Tử Minh. Ngoài vài số điện thoại công cộng ra thì hầu hết đều là cuộc gọi với Nhậm Xuân Lệ.”
“Hai người này liên hệ mật thiết đến vậy sao?” An Hiểu Phong nhìn danh sách thốt lên.
“Điện thoại của hai người này giống như đường dây chuyên dụng, chỉ dành để gọi cho nhau.” Lưu Khôn phân tích, “Hơn nữa toàn vào lúc nửa đêm, mỗi lần nói chuyện đều rất lâu, khoảng một hai tiếng. Thật bất thường.”
“Phải.” Một trinh sát viên nói, “Nhậm Xuân Lệ là bạn gái của Đảng Vĩnh, Bạch Tử Minh lại là đàn em của hắn. Sao lại dan díu được. Quá phi logic trong tình huống hai người này rất tin tưởng nhau.”
“Điện thoại của Bạch Tử Minh hẳn do hắn và Đảng Vĩnh xài chung.” An Hiểu Phong phán đoán, “Đảng Vĩnh không đăng ký số điện thoại, cho thấy hắn ta đang sử dụng điện thoại của người khác để tránh sự truy lùng của cảnh sát. Bạch Tử Minh lại là tay chân thân tín, nên nhất định hắn đã dùng nó. Người gọi cho Nhậm Xuân Lệ không phải Bạch Tử Minh mà là Đảng Vĩnh.”
“Hoàn toàn có thể.” Lưu Khôn đáp.
An Hiểu Phong xem kỹ lịch sử cuộc gọi của Nhậm Xuân Lệ: “Trước và sau khi Nhậm Xuân Lệ bị giết hại, bên điện thoại Bạch Tử Minh đều lưu nhật ký gọi đi. Lúc đó, Bạch Tử Minh đang ở thị trấn Tây Câu, hẳn Đảng Vĩnh cũng ở cùng, những cuộc điện thoại này chắc do Đảng Vĩnh gọi. Chứng tỏ, lúc đó có thể Đảng Vĩnh chưa biết Nhậm Xuân Lệ gặp nạn, mãi đến khi hay tin về vụ án. Tiếp theo là Bạch Tử Minh bị giết, Đảng Vĩnh chắc chắn đang bị truy sát. Hắn giờ có thể đang trốn chạy, cũng có khi đã bị hung thủ khống chế.”
Lưu Khôn suy đoán: “Theo quy luật của chuỗi án mạng này, nạn nhân đều bị giết bằng cách treo cổ hành quyết. Tôi đồ rằng Đảng Vĩnh vẫn còn sống, khả năng bị hung thủ kiểm soát là rất thấp, vì một khi đã bỏ mạng sẽ nhanh chóng có tin vụ án xảy ra. Dù sao hiện trường treo cổ khó mà giấu lâu.”
“Việc điều tra mối quan hệ xã hội của các nạn nhân thế nào rồi?” An Hiểu Phong gật đầu đồng ý rồi hỏi tiếp.
Một nhân viên trinh sát trả lời: “Hai người này đều rất bí ẩn, gần như không tra nổi gần đây họ làm gì, hẳn là cố tình lẩn trốn. Chúng tôi chỉ tìm thấy vài người từng giao dịch làm chung trước đây, ở công ty cho vay nặng lãi. Nhưng những người này đều nói rằng đã gần một năm nay không có bất kỳ liên hệ gì với hai người này.”
“Ừ. Tôi đồng ý ba người Đảng Vĩnh, Nhậm Xuân Lệ và Bạch Tử Minh đang cố tình che giấu hành tung, như đang lẩn tránh ai đấy.” Lưu Khôn nói.
“Hay do làm gì phạm pháp nên sợ bị tóm cũng nên.” Một trinh sát viên lên tiếng.
“Có thể lắm, dù sao thì Đảng Vĩnh và Bạch Tử Minh cũng chẳng phải phường tốt đẹp gì.”
Lưu Khôn vừa dứt lời, một nhân viên cảnh sát đi vào, cầm theo một hộp giấy nhỏ chạy thẳng tới chỗ An Hiểu Phong.
“Đội phó An, anh có một đơn chuyển phát nhanh nội hạt.” Nhân viên cảnh sát nói, “Em thấy ở bốt bảo vệ nên mang tới cho anh.”
An Hiểu Phong cầm hộp giấy lên, hơi nghi hoặc. Quanh hộp quấn đầy băng dính, không có thông tin đơn hàng. Bên mép có dòng chữ “Gửi An Hiểu Phong” được viết bằng bút dạ màu đen.
An Hiểu Phong càng nhìn nét chữ càng thấy quen.
“Đội phó An, đừng mở ra vội, cẩn thận.” Lưu Khôn nhắc nhở.
“Không cần đâu,” An Hiểu Phong tự tin nói, “Hình như tôi biết người gửi là ai.”
“Ai vậy?”
An Hiểu Phong không trả lời, lấy chìa khóa rạch lớp băng dính để mở hộp. Bên trong gói một tờ giấy báo, mở ra tiếp là một chiếc điện thoại.
“Một cái điện thoại cũ. Của ai nhỉ?” Lưu Khôn cảm thấy khó hiểu.
An Hiểu Phong bật điện thoại lên, gạt màn hình, không cài mật khẩu. Khi hình ảnh màn hình hiện lên, tất cả cảnh sát đứng xung quanh đều kêu thất thanh.
“Nhậm Xuân Lệ?!”
Màn hình chờ của điện thoại là hình ảnh tự chụp của Nhậm Xuân Lệ.
“Cô gọi thử một cuộc xem.” An Hiểu Phong vội nói với Lưu Khôn.
Lưu Khôn hiểu ý, lấy điện thoại mình ra, gọi theo số của Nhậm Xuân Lệ đã điều tra ra từ trước. Quả nhiên, điện thoại reo lên.
“Là điện thoại của cô ấy.” An Hiểu Phong nói lớn.
“Trời đất, chúng ta tìm mấy nay, sao nó lại được gửi đến đây chứ?” Lưu Khôn không dám tin vào việc xảy ra trước mắt, “Ai gửi vậy, đội phó An?”
An Hiểu Phong đưa điện thoại cho Lưu Khôn, sau đó mở tờ báo gói ra, thấy đó là “ Thành thị vãn báo ”. Anh kích động nói: “Có thể là Tiểu Nhị.”
“Hả? Phóng viên Thành ư? Anh có chắc không?”
An Hiểu Phong chỉ vào hộp giấy: “Bút tích trên hộp rất giống của cô ấy.” Nói xong anh lại chỉ vào tờ báo, “này cũng đang ám chỉ với tôi về thân phận người gửi.”
Lưu Khôn cầm tờ báo lên xem xét kỹ: “Đúng là “ Thành thị vãn báo ”, hơn nữa còn là tờ đăng tin vụ án Nhậm Xuân Lệ bị giết hại, thuộc số ra ngày 9 tháng 3.”
“Dùng tờ báo đăng tin Nhậm Xuân Lệ để gói điện thoại của cô ta gửi cho tôi, khả năng cao là Tiểu Nhị.” An Hiểu Phong vội hỏi nhân viên cảnh sát lúc nãy, “Người giao hàng đâu rồi?”
“Đi từ lâu rồi ạ.” Viên cảnh sát vừa trả lời vừa chạy đi, “Để em ra hỏi ngoài phòng bảo vệ.”
“Nếu đúng là phóng viên Thành thì sao cô ấy lại có điện thoại của Nhậm Xuân Lệ.” Lưu Khôn cảm thấy khó hiểu.
“Điểm này vẫn chưa rõ. Tôi cũng không thể khẳng định hoàn toàn là em ấy, đôi khi có thể có ai đó mạo danh Tiểu Nhị để gửi.”
Lưu Khôn kiểm tra lịch sử cuộc gọi, nói: “Cái này chúng ta đã nắm rõ, không có thêm manh mối gì mới.” Đột nhiên cô dừng lại, vì cô vừa mở album ảnh trong điện thoại ra: “Gì thế này?”
“Sao vậy?”
“Để em phát lên máy chiếu.” Nói rồi, Lưu Khôn kết nối wifi và phát hình ảnh trên điện thoại lên tivi màn hình lớn trong phòng, “Mọi người xem, đây là album ảnh của Nhậm Xuân Lệ. Trong này có mấy ảnh tự chụp, bối cảnh đều ở trong nhà, chắc là phòng ngủ, không biết được ở đâu.”
“Gửi cho bên kỹ thuật kiểm tra xem có tìm được thông tin vị trí không.” An Hiểu Phong hỏi, “Vừa rồi cô ngạc nhiên gì vậy?”
“Là cái này ạ.” Lưu Khôn lướt đến hai tấm trong album, “mọi người xem này đi, là hai tấm mới nhất. Đây là gì?”
Tất cả cùng nhìn vào màn hình, một bức chụp không gian trong phòng, có rất nhiều giá hàng cũ, xếp đầy các loại đồ ăn vặt. Phía xa dường như còn có tủ kính. Bức còn lại chụp một góc phòng, trên tường dán đầy hình ảnh quảng cáo đồ ăn nhẹ, điểm nổi bật là một chiếc camera giám sát được lắp ở góc tường.
“Như là quầy tạp hóa vậy.” Một trinh sát viên nói.
“Đúng, là nó rồi. Bức ảnh kia là camera gắn tường thường có trong tiệm.” Một trinh sát viên khác nói.
“Nhậm Xuân Lệ chụp cái này làm gì nhỉ?” An Hiểu Phong hỏi với vẻ bối rối.
“Chắc chụp linh tinh thôi.” Một người đáp.
“Có vấn đề rồi!” Lưu Khôn nhìn kỹ thời gian trên bức ảnh chợt thốt lên, “Hai tấm này đều được chụp sau khi Nhậm Xuân Lệ và Bạch Tử Minh đã chết.” Mọi người chợt bàn luận xôn xao.
“Hay do hung thủ chụp?” Có người đoán, “Sau khi Nhậm Xuân Lệ bị hại, hung thủ đã lấy điện thoại của cô ấy.”
“Cũng có thể.” An Hiểu Phong suy đoán, “Nhưng khả năng này không cao. Hung thủ nếu đã cầm điện thoại đi thì sẽ không chủ động giao nó lại cho chúng ta.”
“Hay một ai đó biết rõ nội tình, sau khi lấy được điện thoại Nhậm Xuân Lệ, nghĩ rằng nó có thể giúp phá án nên gửi cho chúng ta.” Lưu Khôn phán đoán.
“Cũng có thể. Nhưng,” An Hiểu Phong chỉ vào bức ảnh trên màn hình, “Tại sao người đó lại chụp hai tấm này?”
“Muốn truyền đạt thông tin gì đây?”
An Hiểu Phong nhìn chăm chú nhưng chẳng phát hiện được gì: “Chỉ là một cửa hàng tiện lợi bình thường, rất khó để nhận ra nơi nào.”
“Đành nhờ đội kỹ thuật kiểm tra thôi. Nếu tìm thấy chỗ này, không chừng nhân viên cửa hàng sẽ có ấn tượng về người chụp ảnh cũng nên. Hơn nữa, tiệm này còn lắp camera giám sát, biết đâu lại ghi được hình ảnh người chụp.” Lưu Khôn cầm điện thoại lên định đi thì bị An Hiểu Phong gọi lại.
“Chờ chút!” Anh dặn dò, “Giao luôn cho bên giám định hình ảnh xem xét, coi có thể thu hẹp phạm vi điều tra không. Ngoài ra, giao điện thoại này cho bộ phận kỹ thuật kiểm tra kỹ lưỡng, vì rất có thể Nhậm Xuân Lệ đã dùng nó tiết lộ hành trình của mình cho hung thủ.”
Buổi chiều, Lưu Khôn và bộ phận kỹ thuật vội vàng tiến hành nhiệm vụ. An Hiểu Phong thì lái xe đến nhà giáo sư Thành.
Sau khi thăm hỏi xong, An Hiểu Phong trở lại xe với tâm trạng nặng nề, điện thoại anh chợt đổ chuông, cuộc gọi từ thôn Thạch Môn.
An Hiểu Phong vội vàng nghe máy: “Alo, xin chào sở trưởng Thích.”
Qua điện thoại, sở trưởng Thích nhiệt tình báo cáo với anh: “Có chuyện thế này, chúng tôi phát hiện ra vào ngày Nhậm Xuân Lệ bị giết hại, trong thôn xuất hiện chiếc xe ô tô Jetta đời cũ màu trắng. Vì nó mang biển số thành phố Cẩm Tú, lại xuất hiện gần khu nhà kho nên bị người dân nhìn thấy.”
“Có nhìn được gì bên trong không?”
“Cái này thì không. Vì nó chạy không dừng lại, nên chẳng thấy người lên xuống. Hơn nữa kính còn dán lớp chống nắng màu đen nên không nhìn thấy tình hình bên trong.” Sở trưởng Thích nói tiếp, “Sau khi biết tin, tôi đã tập trung người rà soát lại lần nữa, nhưng không phát hiện được gì. Tôi đoán nó đã rời hiện trường từ lâu rồi.”
“Được. Tôi sẽ liên lạc với bên cảnh sát giao thông để điều tra tung tích về nó. Cảm ơn anh.”
Cúp điện thoại, An Hiểu Phong lái thẳng đến bến xe khách đường dài. Sau khi vào bến, anh đến đồn công an nơi này, xuất trình thẻ cảnh sát yêu cầu hỗ trợ.
Nhờ sự giúp đỡ, An Hiểu Phong rất nhanh tra được chuyến xe từ thành phố Cẩm Tú đi thôn Thạch Môn, cùng sự phối hợp của các tài xế xe khách, anh đã lấy được thẻ nhớ của camera hành trình.
Mọi người trở về đồn cảnh sát bến xe. An Hiểu Phong dùng máy tính mở lên, tìm đoạn video trước sau 12:00 trưa ngày 8 tháng 3. Anh xem kỹ từng cái và phát hiện ra cảnh ghi được lúc Nhậm Xuân Lệ xuống xe.
Nhậm Xuân Lệ đi một mình, theo dòng người bước xuống, cô nhìn xung quanh như thể đang đợi người và đứng đó một lúc lâu vẫn chưa rời đi. Cho đến khi một chiếc Jetta màu trắng dán lớp chống nắng xuất hiện, tài xế dường như hạ cửa nói vài câu, Nhậm Xuân Lệ mỉm cười rồi lên xe.
Tài xế chiếc Jetta rất thông minh, từ đầu tới cuối đều không xuống xe nên không bị camera hành trình của xe khách ghi lại. Nhưng khi xe chở Nhậm Xuân Lệ đi về phía nhà kho thì vẫn bị chụp được biển số. Quả nhiên đúng như sở trưởng Thích nói, là biển số thành phố Cẩm Tú.
An Hiểu Phong ghi lại rồi gọi điện cho người bạn bên phòng cảnh sát giao thông.
Chưa đầy ba mươi phút, bên kia đã điều tra ra tình trạng chiếc Jetta, là xe đăng ký dưới tên một công ty chuyên cho thuê ô tô.
An Hiểu Phong cảm ơn đồn cảnh sát bến xe, vội vàng lái qua công ty đó.
Tại trụ sở, dưới sự giúp đỡ của quản lý cửa hàng, An Hiểu Phong đã tìm được hồ sơ thuê xe của chiếc Jetta trắng kia.
Sáng sớm ngày 8 tháng 3 tại chi nhánh Tây Thành, một người dân địa phương tên Từ Băng đã thuê nó. Chiều cùng ngày, anh ta dùng xong và đem trả lại.
An Hiểu Phong lấy được bản sao thẻ căn cước và số điện thoại của Từ Băng.
An Hiểu Phong gửi các thông tin này cho Lưu Khôn, vừa định gọi điện thì vừa hay chuông reo.
“Tôi đang tính gọi cô đây.” An Hiểu Phong thấy là Lưu Khôn bèn gấp gáp nói, “Tôi vừa gửi thông tin thẻ căn cước, cô nhận được chưa? Đã tìm được nghi phạm giết hại Nhậm Xuân Lệ, tên Từ Băng. Căn cứ vào thông tin trên thẻ, cô hãy tra xem hắn ta ở đâu trong thành phố.”
Ai ngờ giọng của Lưu Khôn ở đầu dây kia còn gấp gáp hơn cả An Hiểu Phong: “Bên này cũng đã xác định được nghi phạm. Bọn em tìm thấy trong điện thoại của Nhậm Xuân Lệ một ứng dụng tạo video ngắn mà cô ấy hay chơi, phát hiện ra cô ấy thường gửi tin nhắn cho những người cùng chơi trên này. Nhậm Xuân Lệ đã tiết lộ thông tin cô ấy về thăm nhà trong một cuộc trò chuyện tin nhắn riêng. Là một người bạn trên mạng tên Thế Kỷ Băng Hà.”
“Thế Kỷ Băng Hà? Từ Băng.” An Hiểu Phong dường như đã nhìn thấy mối liên hệ.
“Theo nội dung trò chuyện, người có tài khoản Thế Kỷ Băng Hà tự nhận là người cùng thôn với Nhậm Xuân Lệ, còn bảo là bạn thời tiểu học của cô ấy, hiện đã trở thành doanh nhân thành đạt. Đêm muộn ngày 6 tháng 3 hai người mới bắt đầu liên lạc, do Thế Kỷ Băng Hà chủ động nhắn trước.” Lưu Khôn nói vẻ vội vàng, “Hơn nữa, sau khi hắn ta biết Nhậm Xuân Lệ sẽ về quê thăm nhà, còn đề nghị lái xe đến đón. Cô ấy lấy lý do sợ bạn trai nghi ngờ nên từ chối, nhưng cuối cùng vẫn hẹn gặp. Thế Kỷ Băng Hà lái xe tới cổng thôn Thạch Môn đón Nhậm Xuân Lệ.”
“Tên đó chính là Từ Băng. Hắn ta chạy con Jetta đến.”
“Em đã tra ra sim điện thoại dùng để đăng ký ứng dụng video ngắn đó, là số của một người đàn ông họ Vương trong thành phố đã nghỉ hưu. Theo ông Vương cho biết, trước đó không lâu, ông tới tiệm đồ cũ để bán một chiếc điện thoại. Vì tránh chuyện thu mua phải tang vật nên chủ cửa hàng yêu cầu ông Vương cung cấp bản sao thẻ căn cước. Nhưng lúc đó ông Vương không mang sẵn mà cửa hàng lại chẳng có máy photo, nên khi bán xong điện thoại, ông Vương để lại thẻ, khi nào ông chủ photo xong ông sẽ quay lại lấy.”
“Đã tìm thấy địa chỉ tiệm đó chưa?” An Hiểu Phong hỏi.
“Ông Vương cung cấp rồi ạ. Chủ cửa hàng tên Từ Băng, em gửi định vị cho anh liền đây.”
“Tập hợp mọi người, mang theo vũ khí, lập tức đi bắt Từ Băng!”
