Tội Mô Phỏng

Chương 18: Vụ án treo cổ thứ 3

Sáng sớm ngày 10 tháng 3, phía Mã Tuấn Kiệt dẫn theo thành viên Đội 1 tiếp tục điều tra manh mối dây thừng. An Hiểu Phong thì lái xe đi đón Lưu Khôn, hai người cùng tới thăm Nhậm Xuân Hà.

Lưu Khôn đã liên lạc trước từ hôm qua, nói rõ mục đích muốn biết thêm một số thông tin về vụ em gái cô ấy bị hại, hai người đã sắp xếp gặp nhau vào hôm nay.

Sau khi đỗ xe, trước khi bước lên lầu, Lưu Khôn giới thiệu qua thông tin của cô chị cho An Hiểu Phong.

“Nhậm Xuân Hà năm nay 24 tuổi, chồng là nhân viên sale của một công ty sơn, thường xuyên phải đi công tác. Hai năm trước, Nhậm Xuân Hà sinh được một cậu con trai nên đã nghỉ việc ở nhà chăm con. Khoảng tháng 2 năm ngoái, Nhậm Xuân Hà tận dụng thời gian rảnh ở nhà để kinh doanh nhỏ, chủ yếu bán đồ trẻ sơ sinh. Sau khi buôn bán có chút kinh nghiệm thì làm đại lý cho vài thương hiệu, livestream bán hàng trên mạng.”

An Hiểu Phong ngẩng đầu nhìn khu nhà cũ kỹ, đột nhiên lên tiếng: “Nhìn qua thì Nhậm Xuân Lệ và Điêu Văn Long chỉ là đồng nghiệp bình thường, nhưng từ việc cô ấy bị giết hại, tôi dám chắc quan hệ giữa hai người đó mật thiết hơn nhiều.”

“Đội phó An, anh nghi ngờ họ là tình nhân hả?”

An Hiểu Phong không đáp, chỉ nói: “Điêu Văn Long trước đó từng là nhân viên đòi nợ của công ty cho vay nặng lãi, chủ yếu dùng các biện pháp bắt ép, đe dọa, quấy rối để cưỡng chế thu hồi các khoản nợ quá hạn. Chính vì vậy, hắn ta không thể hành sự đơn độc, thường sẽ đi theo nhóm chứ hiếm khi ra tay một mình.”

“Đúng vậy. Điêu Văn Long chắc chắn không chỉ có mỗi Nhậm Xuân Lệ là đồng nghiệp được. Nhưng công ty đó đã bị pháp luật xử lý, chủ cũng trốn luôn rồi, hơn nữa thời gian trôi qua cũng đã lâu, trước mắt chỉ tìm được thông tin của một nhân viên đòi nợ duy nhất là Điêu Văn Long.”

“Mấy công ty cho vay nặng lãi kiểu này sẽ không nuôi tay chân cố định đâu, thường sẽ tập hợp nhóm tạm thời. Điêu Văn Long chắc là hợp tác với một đội chuyên đòi nợ chỗ khác, rồi ăn chia phần trăm với nhau.”

“Ừ. Cần phải tìm được cái đám hay hợp tác với hắn.”

“Đúng thế. Chắc chắn bọn chúng sau đó còn cấu kết làm mấy chuyện phạm pháp khác nhiều lần nữa.” Nói rồi hai người cùng đi lên lầu, dừng lại trước cửa nhà Nhậm Xuân Hà, bấm chuông.

Rất nhanh, một người phụ nữ trẻ ăn mặc lịch sự ra mở cửa mời hai người vào ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, còn bản thân thì kéo một chiếc ghế ngồi phía đối diện.

Lưu Khôn nhìn Nhậm Xuân Hà không chỉ ăn mặc chỉnh tề mà còn trang điểm, bèn xã giao thêm vài câu để bắt chuyện: “Chà, cô ở nhà cũng mặc đồ chuyên nghiệp vậy à?”

“Trưa nay tôi có buổi livestream nên phải trang điểm một chút.”

“Con trai cô đâu rồi?”

“Cháu đi nhà trẻ ạ.”

“Chồng cô không có nhà ư?”

“Anh ấy đi công tác đã hơn hai tháng, bảo muộn nhất nửa tháng nữa sẽ về.”

“Vất vả quá.” Lưu Khôn nói xong thì liếc sang An Hiểu Phong.

Anh liền hỏi: “Em gái cô bị hại, gia đình chắc buồn lắm?”

Nhậm Xuân Hà gật gật đầu, hai mắt chợt long lanh nước: “Đừng thấy nó bình thường ít liên lạc tới lui, thật ra trong nhà ai cũng quan tâm em hai cả. Có nhắc nhở hay trách mắng, thì đều vì lo lắng nó chịu thiệt thòi bên ngoài.”

“Vì sao Nhậm Xuân Lệ không thích về nhà?”

“Nó chê nhà nghèo, tồi tàn cũ nát, ngại làm nông, sợ mọi người khinh rẻ. Rồi sau đó tôi giới thiệu nó lên làm trên thành phố thì càng ít về nhà hơn.”

“Quan hệ giữa hai chị em cô thế nào?”

“Em hai không hòa thuận với bố mẹ lắm, nhưng với tôi thì cũng không tệ. Thi thoảng tôi có la rầy, nhưng nó cùng lắm chỉ cãi lại vài câu chứ chẳng bao giờ nổi giận.”

“Lần cuối cô gặp em gái là lúc nào?”

Nhậm Xuân Hà nghĩ một lát rồi nói: “Cũng lâu rồi, chắc cỡ nửa năm.”

“Cô biết em gái cô dùng điện thoại hãng nào không?”

“Biết chứ, tôi mua cho nó mà. Vào khoảng nửa năm trước, hãng Huawei.”

“Chúng tôi nghe nói gần đây hai chị em có gọi điện cho nhau. Nói những gì thế?”

“Trước đó tôi thấy em gái lông ba lông bông không có việc làm nên khuyên nó sang livestream và bán hàng chung với tôi. Nó đồng ý lẹ lắm, nên tôi còn mua điện thoại cho. Ai dè cả nửa năm chả thấy mặt mũi đâu. Nên tôi mới gọi hỏi xem gần đây nó chơi với ai, làm gì.”

“Em gái cô bảo sao?”

“Nó kêu chẳng làm gì cả. Tôi mới hỏi vậy tiền đâu ra mà sống. Nó bảo là bạn trai nó nuôi.”

An Hiểu Phong bắt đầu cảnh giác, vội hỏi: “Nhậm Xuân Lệ có bạn trai à? Tên gì?”

“Nó không nói, chỉ ậm à ậm ừ. Nhưng thấy phản ứng kiểu đó tôi đại khái cũng đoán ra được.”

“Là ai vậy?”

“Chính là cái tên đòi nợ nó quen hồi làm ở công ty cho vay nặng lãi, tên là Đảng Vĩnh.”

“Đảng Vĩnh?” An Hiểu Phong nhìn Lưu Khôn.

Lưu Khôn cũng lần đầu tiên nghe thấy cái tên này: “Cô từng gặp anh ta chưa?”

“Có một lần. Trước đó lúc em hai ngủ lại nhà tôi, đang ngủ nửa đêm thì anh ta đến và đón nó đi.”

“Anh ta trông như thế nào?”

“Khoảng ngoài 30, ít nói, nhìn hơi thâm hiểm. Sau khi qua lại với em ấy từng bảo mời tôi ăn cơm, nhưng tôi thấy anh ta có vẻ gian xảo nên không đi.”

“Cô còn biết gì về người tên Đảng Vĩnh đó?”

“Hai người quen biết nhau hẳn khi anh ta đòi nợ thuê cho công ty em ấy. Nghe bảo người cũng ghê gớm lắm, côn đồ đến ai cũng dám đánh, lúc nào cũng mang theo dao. Sau khi yêu đương cũng không nghe anh ta nhắc tới chuyện cưới xin gì. Hai người cứ sống với nhau như vậy, không kết hôn càng chẳng qua lại với gia đình. Sau đó công ty cho vay nặng lãi đóng cửa, trong nhà khuyên em ấy chấm dứt với tên đó đi, nó ngoài miệng thì đồng ý nhưng thực tình vẫn lén lút qua lại.”

“Đảng Vĩnh đối xử với em gái cô có tốt không?”

“Nghe nói cũng được lắm. Thấy bảo anh ta còn xăm tên em ấy lên người. Nhưng đó đều do nó kể lại, tôi chưa nhìn thấy bao giờ.”

“Cô có số liên lạc của Đảng Vĩnh không?”

“Tôi không. À đúng rồi, Đảng Vĩnh có một tên đàn em, lúc nào cũng dính lấy hắn như hình với bóng, nghe em gái tôi kêu là Bạch Tử Minh. Tôi chưa nhìn rõ chính diện mặt người này, lúc đó cậu ta ngồi trong lái xe, nên chỉ thấy đại khái. Chắc sàn sàn tuổi em tôi, khoảng chừng hơn 20, mặt dài và gầy.”

“Đảng Vĩnh, Bạch Tử Minh...”, An Hiểu Phong hỏi tiếp: “Vậy cô đã từng nghe đến cái tên Điêu Văn Long chưa?” Nhậm Xuân Hà lắc mạnh đầu.

Kết quả này khiến An Hiểu Phong hơi bất ngờ.

Lưu Khôn đi sang một bên, gọi về cho nhân viên kỹ thuật: “Lập tức kiểm tra hai người này giùm tôi, Đảng Vĩnh, Bạch Tử Minh...”. An Hiểu Phong để lại danh thiếp cho Nhậm Xuân Hà rồi ra hiệu cho Lưu Khôn rời đi.

Hai người quay lại xe, mặt An Hiểu Phong cuối cùng cũng có chút nhẹ nhõm.

“Không bõ công tới một chuyến.” Anh nói.

“Hy vọng tra được thêm thông tin chỗ Đảng Vĩnh và Bạch Tử Minh.” Lưu Khôn nói.

An Hiểu Phong suy luận: “Đảng Vĩnh hẳn là tên cầm đầu bên đám chuyên hợp tác dùng bạo lực đòi nợ với Điêu Văn Long. Chắc cũng là một kẻ có máu mặt nên Điêu Văn Long mới tin tưởng mà làm ăn chung như thế.”

“Nhưng vẫn chưa rõ vì sao Đồng Hải Kiến lại muốn giết Nhậm Xuân Lệ. Nếu cái chết của cô ấy thực sự liên quan tới Đồng Hải Kiến, mà động cơ của tên này là vì báo thù Điêu Văn Long, vậy thì Nhậm Xuân Lệ phải có mối quan hệ mật thiết nào đó với Điêu Văn Long thì mới bị giết hại chứ. Nhưng xem tình hình trước mắt thì Đồng Hải Kiến không liên quan gì tới Đảng Vĩnh hay bạn gái anh ta là Nhậm Xuân Lệ cả. Không lẽ, cô ấy ngoại tình với Điêu Văn Long sau lưng Đảng Vĩnh?”

“Không giống lắm. Đã xăm tên nhau lên người rồi thì tình cảm hẳn phải sâu đậm. Nếu Nhậm Xuân Lệ mà có gì đó với Điêu Văn Long thì hai tên này sao còn tin tưởng hợp tác được?”

“Cũng đúng.” Lưu Khôn chợt nói, “Mà giờ có thể loại trừ khả năng tội phạm mô phỏng chưa? Nếu tra được giữa Nhậm Xuân Lệ, Đảng Vĩnh, và Điêu Văn Long có liên quan rồi thì khả năng cao là cái chết của cô ấy vẫn dính dáng đến Đồng Hải Kiến.”

An Hiểu Phong gật gật đầu, chậm rãi nói: “Đồng Hải Kiến và Điêu Văn Long có mối hận giết con. Ý muốn trả thù Điêu Văn Long của hắn rất mãnh liệt. Sau khi giết con gái ông ta, có lẽ vẫn chưa thỏa mãn, nên hắn tiếp tục ra tay với những người thân cận khác. Cái chết của Nhậm Xuân Lệ chứng tỏ cô ấy có quan hệ cũng rất mật thiết với Điêu Văn Long, chỉ là vẫn chưa điều tra ra. Hiện nay cơ bản có thể xác định Đồng Hải Kiến vẫn còn đồng phạm bên ngoài, rốt cuộc hung thủ đã giết Nhậm Xuân Lệ là ai? Người này quá thần bí, chúng ta gần như không tìm được bất kỳ manh mối nào về hắn.”

“Ngoài Đồng Hải Kiến ra thì còn một người nữa cũng rất căm hận Điêu Văn Long,” Lưu Khôn vừa nói vừa lắc đầu, “Em thậm chí từng nghi ngờ cả ông cụ Đồng – bố anh ta.”

“Ông cụ tự leo thang còn khó, làm sao mà vác Nhậm Xuân Lệ lên mái nhà được.”

“Đồng Hải Kiến xảo quyệt đến thế chúng ta còn tóm gọn, vậy mà lại không bắt nổi tên đồng bọn của hắn, đúng là bất thường.”

“Càng ngày tôi càng muốn gặp mặt tên bí ẩn này, xem hắn ta có khó đối phó hơn cả Đồng Hải Kiến hay không?” Vừa nói xong thì điện thoại đổ chuông.

Là điện thoại của trưởng phòng, An Hiểu Phong vội nghe máy, đồng thời mở loa ngoài.

“Các cậu qua thị trấn Tây Câu ngay.” Anh ấy chỉ nói một câu.

“Tây Câu? Xa vậy, qua đó làm gì ạ?”

“Bên ấy vừa xảy ra vụ án, cần các cậu qua hỗ trợ.” Trưởng phòng đáp.

“Nhưng bọn em đang bận vụ Nhậm Xuân Lệ, làm gì có thời gian.”

“Không có cũng phải đi.” Trưởng phòng thở dài, “Hôm qua ở Tây Câu cách đây 200 ki-lô-mét, có một người chết rất kỳ lạ. Bên đó nghi ngờ là vụ án mạng, nhưng năng lực cảnh sát địa phương có hạn, nên xin thành phố chi viện. Trên đó đã cử chúng ta qua đó hỗ trợ điều tra.”

“Vậy vụ án em đang theo thì sao?”

“Vẫn phải làm chứ sao. Chính vì cảm giác có liên quan tới vụ cậu đang giải quyết nên mới điều cậu đi đấy.”

“Liên quan đến vụ của em?”

“Tôi đưa số điện thoại của cậu cho sở cảnh sát bên Tây Câu rồi, cậu chờ họ liên hệ nhé.” Nói rồi trưởng phòng cúp máy.

An Hiểu Phong khởi động chiếc SUV, vừa cầm vô lăng, còn chưa kịp khởi động thì điện thoại đã báo có tin nhắn.

An Hiểu Phong cầm lên xem, thấy là một số lạ, nội dung viết: “Xin chào đội phó An, tôi tên Lưu Cường – sở trưởng sở cảnh sát Tây Câu. Đây là số của tôi, nếu anh không quen đường thì cứ gọi nhé.”

“Bắt mình đi thật à? Hơn 200 ki-lô-mét đấy, trời ạ!” Lưu Khôn không nhịn được than vãn.

“Hiện chúng ta cần nhanh chóng điều tra manh mối Đảng Vĩnh. Về đội trước, tôi qua chỗ trưởng phòng xin chỉ thị điều Đội 2 qua trợ giúp bên này.” Nói xong, An Hiểu Phong vào số, vừa định khởi động thì lại nghe tiếng báo tin nhắn.

“Mãi thế nhỉ.” An Hiểu Phong gạt cần, mở điện thoại ra, lại tin nhắn của Lưu Cường. Là một bức ảnh.

Vừa thấy bức ảnh, sắc mặt An Hiểu Phong lập tức cứng đờ, mắt trợn to, hai tay bắt đầu run rẩy.

“Không hay, lớn chuyện rồi.”

Nghe An Hiểu Phong lẩm bẩm, Lưu Khôn thấy mặt anh đột nhiên biến sắc vội nghiêng người sang liếc vào màn hình điện thoại của An Hiểu Phong. Nhìn xong, nét mặt của cô cũng lập tức cứng đờ theo.

“Chết rồi, mất kiểm soát rồi.” Cô nói.

Đó là một bức ảnh hiện trường. Trong ảnh chụp một tháp nước lớn, từ đỉnh tháp buông xuống một sợi thừng, cuối dây là thi thể người đàn ông đang treo lơ lửng trên không, khiến An Hiểu Phong và Lưu Khôn ngay lập tức nghĩ đến vụ Điêu Quân Ni và Nhậm Xuân Lệ.

Đúng vậy, lại là một vụ án treo cổ hành quyết. Vụ treo cổ hành quyết thứ ba.

Thị trấn Tây Câu cách thành phố Cẩm Tú hơn 200 ki-lô-mét về phía tây nam, giao thông không thuận lợi, chỉ một nửa đường có cao tốc, phần còn lại là đường quốc lộ.

Đội của An Hiểu Phong gồm ba xe, ngoài An Hiểu Phong, Lưu Khôn, Mã Tuấn Kiệt ra thì còn có ba trinh sát viên, bốn nhân viên giám định hiện trường và hai bác sĩ khám nghiệm tử thi.

Dù họ đã chạy với tốc độ tối đa cho phép, nhưng do ùn tắc giao thông ở các điểm ra vào đường cao tốc và một đoạn đường ngang khu du lịch, nên đoàn của An Hiểu Phong đến thị trấn Tây Câu vẫn muộn hơn dự tính. Hơn hai giờ đồng hồ lái xe không ai nói lời nào, vì trong lòng họ đều ý thức được một điều, sau ngày hôm nay thì mọi suy đoán trước đó của họ sẽ bị phủ định hoàn toàn, vụ án sẽ phát triển theo hướng không thể kiểm soát.

An Hiểu Phong lái xe theo chỉ dẫn của định vị đến trước cổng sở cảnh sát thị trấn Tây Câu. Một người đàn ông trung niên thấp bé, da ngăm đen đang cùng một số cảnh sát khác lo lắng chờ đợi, nhìn thấy có xe đến liền vội vàng ra đón.

An Hiểu Phong hạ cửa kính xuống: “Lưu sở trưởng phải không?”

Lưu Cường thò người qua cửa xe bắt tay An Hiểu Phong: “Các anh vào nghỉ ngơi uống nước chút.”

“Chúng ta tới hiện trường trước đi.”

Lưu Cường nhanh chóng ra lệnh cho cảnh sát khởi động xe dẫn đường cho An Hiểu Phong đi về phía đông bắc của thị trấn.

Chạy khoảng 15 phút, một tháp nước lớn hiện ra trước mặt.

Đội cảnh sát hình sự xuống xe, nhìn về phía tháp nước với vẻ mặt nặng nề. Lớp xi măng phía ngoài tháp đã chuyển đen cho thấy nó đã được xây từ rất lâu. Bên hông có một cầu thang sắt dẫn thẳng lên đỉnh tháp. Xung quanh giăng dây phong tỏa, nhưng thi thể và sợi thừng đã được cảnh sát địa phương gỡ xuống.

Đội cảnh sát hình sự bước vào bên trong khu vực cách ly quan sát xung quanh tháp nước.

“Anh yên tâm, chúng tôi bảo vệ hiện trường rất tốt.” Lưu Cường giới thiệu, “Chỉ có một nhân viên sửa chữa đến gần tháp nước, sau khi báo án thì chúng tôi đã cho phong tỏa nơi này.”

Hiện trường hẳn không có manh mối nào hữu dụng, An Hiểu Phong thầm nghĩ. Nhưng anh vẫn cùng Mã Tuấn Kiệt, ba trinh sát viên khác và bốn nhân viên giám định dấu vết kiểm tra kỹ lưỡng một lượt.

“Thi thể ở đâu?”

“Nhà tang lễ.”

“Tới đó thôi.”

An Hiểu Phong và các cảnh sát còn lại theo Lưu Cường đến đó. Rất nhanh, thi thể đã được chuyển ra trước mặt anh và mọi người.

Nhìn thi thể, nét mặt của tất cả đều trở nên nặng nề hơn. Vì cách chết của người đàn ông này giống hệt hai vụ treo cổ trước.

“Nạn nhân có phải là người thôn này không?” An Hiểu Phong vô thức hỏi. Lưu Cường lắc đầu: “Không phải. Trên người nạn nhân có cả thẻ căn cước và điện thoại, danh tính đã được xác định.” Điều này khiến An Hiểu Phong cảm thấy ngạc nhiên, vì vụ án trước đó không tìm thấy điện thoại trên thi thể Nhậm Xuân Lệ.

“Nạn nhân tên gì?” Anh hỏi.

“Bạch Tử Minh, năm nay 25 tuổi.”

“Tên gì cơ?”

“Bạch Tử Minh.”

“Ôi trời ơi!” Lưu Khôn thốt lên rồi vội vàng đến nhìn kỹ, quả nhiên giống như Nhậm Xuân Hà miêu tả.

An Hiểu Phong và bác sĩ Triệu liếc nhau, trong lòng đều tự biết phải làm thế nào.

“Cho tôi vài tiếng.” Nói rồi, bác sĩ Triệu chuẩn bị công việc khám nghiệm tử thi.

An Hiểu Phong nói với Lưu Cường: “Chúng ta về sở thôi.”

Lưu Cường và những người còn lại quay về cùng cảnh sát địa phương tổ chức cuộc họp khẩn cấp đặc biệt.

Tại cuộc họp, đầu tiên là Lưu Cường báo cáo tình hình vụ án.

“Ngày hôm qua, người đầu tiên nhìn thấy thi thể là con trai một công nhân tháp nước ở thị trấn chúng tôi.” Lưu Cường lấy ra tấm ảnh hiện trường phóng to rồi nói tiếp: “Bình thường không ai ra đó cả, chỉ có một nhân viên bảo trì cách vài hôm lại qua kiểm tra một lần. Sáng sớm hôm qua, bệnh cũ của ông ta tái phát, nên gọi con trai đi thay. Kết quả là cậu ta phát hiện một thi thể bị treo trên đỉnh tháp. Ban đầu tưởng là tự sát nên chúng tôi đã dùng căn cước để liên hệ với nơi đăng ký hộ khẩu để tìm người nhà nạn nhân, nhưng không liên lạc được, nghe đâu họ đã chuyển đi nhiều năm rồi.”

“Vậy tại sao các anh lại nghi ngờ là vụ án giết người?” An Hiểu Phong hỏi.

“Sau đó tôi có lên trên tháp nước kiểm tra, phát hiện bụi bặm trên tháp đã được lau sạch, không còn để lại bất kỳ dấu chân hay vân tay nào. Tôi cảm thấy kỳ lạ, người chết rồi sao còn quét dọn được?” Lưu Cường chỉ vào một người trẻ tuổi đứng cạnh, “Đúng lúc tối qua cậu cảnh sát này của chúng tôi vừa làm nhiệm vụ bên ngoài về, nghe nói có vụ treo cổ trên cầu vượt đi bộ ở đường Hóa Công. Tối qua chúng tôi họp khẩn trong đêm, cảm thấy lần này cũng là vụ án giết người. Chính vì thế mà sáng nay đã vội báo cáo lên thành phố xin được hỗ trợ.” Nói rồi, Lưu Cường đưa thẻ căn cước, điện thoại và ít tiền lẻ của Bạch Tử Minh cho An Hiểu Phong.

Một viên cảnh sát đi tới, cầm túi đựng vật chứng chứa sợi dây thừng đặt trước mặt An Hiểu Phong.

Vừa nhìn thấy nó, An Hiểu Phong lập tức váng cả đầu: “Chúng tôi sẽ tiếp quản vụ này.”

“Đúng là bị giết phải không đội phó An?”

An Hiểu Phong gật đầu: “Tôi có thể khẳng định mười mươi với anh đây là một vụ án mạng, hơn nữa còn liên quan tới hai vụ xảy ra trước đó.” Các nhân viên cảnh sát địa phương được phen náo loạn.

“Sở trưởng Lưu, từ bây giờ trở đi, chúng tôi sẽ trưng dụng nơi này làm văn phòng chuyên án tạm thời để xử lý vụ này.”

“Được.”

“Ngoài ra, lát nữa tôi sẽ gửi cho anh thông tin thẻ căn cước, anh nhanh chóng tập hợp lực lượng địa phương, tiến hành rà soát khắp thị trấn xem có ai tên Đảng Vĩnh từng xuất hiện ở đây không?”

“Tôi sẽ huy động toàn bộ cảnh sát trong sở.”

Sau cuộc họp, Lưu Cường lập tức đi triệu tập thành viên. An Hiểu Phong tranh thủ báo cáo vắn tắt tình hình với trưởng phòng. Lưu Khôn thì mở máy tính, đăng nhập mạng lưới thành phố, nhận thông tin hộ khẩu của Đảng Vĩnh do nhân viên kỹ thuật điều tra.

Sau khi gọi điện thoại xong, An Hiểu Phong nhìn thông tin cá nhân của Đảng Vĩnh trên màn hình máy tính rồi hỏi: “Đã xác định chưa?” Lưu Khôn trả lời: “Người của chúng ta đã nhờ Nhậm Xuân Hà nhận diện, chính là hắn.”

“Bạch Tử Minh đã chết, tên Đảng Vĩnh ở đâu được chứ?”

“Có phải là Đảng Vĩnh đã giết Bạch Tử Minh không?”

“Không tìm được động cơ gây án.” An Hiểu Phong tiến gần màn hình hơn, nhìn kỹ ảnh trên thẻ căn cước của Đảng Vĩnh, ghi nhớ diện mạo của anh ta, sau đó ra lệnh: “Mau gửi cho Lưu Cường đi, hy vọng sớm tìm ra tung tích của hắn.”

Vài giờ sau, tận khi mặt trời sắp lặn, Mã Tuấn Kiệt mới dẫn theo nhóm trinh sát và nhân viên giám định dấu vết trước đó về tới.

Vừa bước vào phòng họp, họ còn chưa kịp ngồi xuống, An Hiểu Phong đã chỉ vào thẻ căn cước, điện thoại và sợi dây thừng trên bàn, chỉ thị cùng kiểm tra.

Nhân viên giám định dấu vết lập tức vùi đầu làm việc.

“Tình hình bên hiện trường thế nào?” An Hiểu Phong hỏi.

“Giống hai vụ án trước đó, rõ ràng đã được lau dọn, không để lại dấu chân hoặc vân tay nào.” Mã Tuấn Kiệt trả lời.

“Đúng như tôi nghĩ.” An Hiểu Phong nói.

“Nhưng cũng có điểm khác.” Một nhân viên giám định dấu vết lên tiếng, “Lần này, chúng tôi tìm được vài giọt máu trên cầu thang cạnh tháp nước. Nếu kết quả kiểm tra không phải là của nạn nhân thì khả năng là của hung thủ.”

Lưu Khôn lắc đầu, cô lấy một bức chụp thi thể trong đống ảnh hiện trường rồi nói: “Khả năng là của nạn nhân. Các anh nhìn xem, ngực, vai, cánh tay anh ta đều có vết thương do vật sắc nhọn gây ra.” Mọi người cùng nhìn vào và đều gật đầu.

“Dây thừng thì sao?” An Hiểu Phong hỏi.

Nhân viên giám định dấu vết cũng vừa hoàn thành việc kiểm tra dây thừng: “Vẫn là loại dây thừng chuyên dụng đường kính 8 mi-li-mét, tổng chiều dài 3,75 mét. Hoàn toàn trùng khớp với hai vụ án trước. Ngay cả số vòng thắt thòng lọng cũng y nhau.” Ý thức được tầm nghiêm trọng của vụ án, mọi người nhìn nhau và cùng rơi vào im lặng.

Bác sĩ Triệu cùng với cấp dưới của mình bước vào.

“Sao vậy, sao cúi đầu ủ rũ hết thế?” Bác sĩ Triệu biết rõ câu trả lời nhưng vẫn cố tình hỏi.

“Lại một vụ treo cổ hành quyết.” An Hiểu Phong nói ngắn gọn.

“Ừ, tôi cũng đoán được.” Bác sĩ Triệu ngồi xuống ghế mở chai nước, “Lại thêm vụ nữa, không ai muốn nhìn thấy điều này. Nhưng dù gì thì cũng đã xảy ra rồi, chúng ta phải bắt tay vào phá án thôi. Dẫu cho phức tạp đến đâu, ác liệt tới chừng nào, cũng không được chùn bước, vì đây là công việc của cảnh sát hình sự chúng ta.” Nói rồi, bác sĩ ngửa cổ ừng ực uống một hơi hết hơn nửa chai nước.

An Hiểu Phong thấy tinh thần mọi người đi xuống liền vội vàng động viên: “Chúng ta nhất định sẽ phá được án. Chờ tới lúc thầy về thấy chúng ta phá xong án rồi sẽ biết rằng tụi mình cũng không phải dạng vừa.”

“Chúng ta hãy quyết chiến tới cùng.” Lưu Khôn gằn từng chữ.

“Được rồi, tiếp tục thôi.”

An Hiểu Phong và mọi người lại tập trung, tiếp tục cuộc họp.

Bác sĩ Triệu: “Thời gian tử vong của nạn nhân là vào 3:00 chiều ngày hôm kia tức mồng 8 tháng 3.”

“Hả?” Mọi người đều thốt lên đầy hoang mang.

Bác sĩ Triệu nói tiếp: “Nguyên nhân tử vong vẫn là do bị treo cổ. Hung thủ đã tròng dây thừng vào cổ lúc nạn nhân còn sống rồi đẩy từ trên tháp cao xuống. Trên cơ thể không có vết thương chí mạng nào khác. Nhưng ở ngực, vai, cánh tay đều có vết thương do hung khí sắc nhọn gây ra. Điểm này khác rõ với hai vụ trước đó.”

“Điêu Quân Ni được đưa lên cầu sau khi cho uống thuốc gây rối loạn hành vi. Nhậm Xuân Lệ thì bị đánh ngất rồi mới vác lên nóc nhà kho. Còn lần này, rõ ràng Bạch Tử Minh đã bị ép lên tháp nước bằng dao găm, sau đó hung thủ tròng dây thừng vào và đẩy xuống.” An Hiểu Phong suy luận.

“Đúng là như vậy.” Bác sĩ Triệu hỏi: “Có tìm thấy hung khí ở hiện trường không?” Các trinh sát viên đều lắc đầu.

“Hẳn hung thủ đã mang đi rồi.” Bác sĩ Triệu phán đoán.

“Trong cả ba vụ án treo cổ này, hung thủ không mấy quan tâm việc che giấu danh tính nạn nhân.” Lưu Khôn phân tích, “Nhưng những gì liên quan tới hung thủ lẫn hung khí đều bị xóa dấu vết rất kỹ lưỡng.” Mã Tuấn Kiệt từ đầu vẫn ngồi im lặng đột nhiên thốt lên: “Mà Bạch Tử Minh đột nhiên mò tới thị trấn Tây Câu làm gì nhỉ?”

“Đúng vậy, kỳ lạ thật.” Lưu Khôn hưởng ứng, “Nhậm Xuân Lệ về thôn Thạch Môn là thăm nhà. Nhưng tên này đâu phải người ở đây.”

“Hay là hung thủ giết Nhậm Xuân Lệ xong quay sang truy sát Bạch Tử Minh nên đã đuổi nhau đến đây?” Mã Tuấn Kiệt suy đoán.

“Không thể nào!” An Hiểu Phong ngắt lời, “Thời gian tử vong của hai người này chỉ lệch nhau 2 tiếng, người lúc 1:00 chiều, kẻ lúc 3:00 chiều. Mà từ thôn Thạch Môn tới thị trấn Tây Câu dù có chạy vượt tốc độ thì cũng phải hơn 3 tiếng.”

“Đúng vậy, theo tính toán lộ trình thì sau khi hại chết Nhậm Xuân Lệ sẽ không thể nào đủ thời gian giết tiếp Bạch Tử Minh. Hai vụ này rõ ràng không cùng một hung thủ.” Lưu Khôn phân tích.

Mã Tuấn Kiệt tức tối đập bàn: “Tên cáo già Đồng Hải Kiến này, lại còn có những hai đồng phạm.”

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.