1:30 chiều ngày 9 tháng 3. Tại phòng họp đội cảnh sát hình sự, chuyên án về vụ giết hại ở thôn Thạch Môn do đích thân trưởng phòng chủ trì.
An Hiểu Phong cùng đội của mình vừa về tới, kịp giờ tham dự. Trưởng phòng nhìn thấy An Hiểu Phong mới có mấy ngày mà đã gầy đi trông thấy, lòng không khỏi xót xa: “Mau vào họp thôi. Xong thì Đội 1 các cậu về nghỉ ngơi đi. Gần đây các cậu làm việc liên tục, vất vả quá rồi.” An Hiểu Phong xua tay ra hiệu mình không sao.
“Đến đủ cả rồi chứ?” Trưởng phòng hỏi.
Cửa bị đẩy ra, bác sĩ Triệu vội vã chạy vào, đưa tập báo cáo kết quả khám nghiệm tử thi cho An Hiểu Phong, vỗ vỗ vai anh rồi ngồi xuống bên cạnh, liên tục dụi mắt.
“Phải xúc tiến ngay trong đêm, lại một tối mất ngủ, cực cho anh rồi.” Trưởng phòng bày tỏ sự quan tâm tới bác sĩ Triệu xong nói tiếp, “Được rồi, chúng ta bắt đầu họp nhé. Đội phó An, cậu báo cáo tình hình vụ án trước đi.” An Hiểu Phong nhanh chóng xem qua báo cáo kết quả khám nghiệm tử thi, bước đến cạnh màn hình, ra hiệu cho Lưu Khôn tắt đèn rồi bật máy chiếu lên.
Trên màn hình lớn xuất hiện bức ảnh chụp toàn cảnh hiện trường vụ án. An Hiểu Phong cho biết: “Chiều hôm qua, đồn cảnh sát thôn Thạch Môn ở vùng phía bắc thành phố chúng ta nhận được tin báo của người dân rằng phát hiện một thi thể phụ nữ trong nhà kho lương thực của thôn. Nạn nhân là một phụ nữ trẻ bị treo cổ trên mái nhà kho cũ.” Lưu Khôn phối hợp chuyển hình ảnh sang thi thể cô gái bị treo trong nhà kho lên màn chiếu.
An Hiểu Phong tiếp tục trình bày: “Trước mắt, công việc kiểm tra hiện trường và giám định tử thi đã hoàn tất. Kết quả giám định trùng khớp với kết quả kiểm tra sơ bộ tại hiện trường. Thời gian tử vong của nạn nhân là 1:00 chiều qua, nguyên nhân do bị siết cổ sau khi rơi từ trên cao xuống.” Gương mặt của trưởng phòng đột nhiên trở nên nghiêm trọng.
“Đúng vậy, y như trường hợp của Điêu Quân Ni.” An Hiểu Phong bổ sung thêm.
Lưu Khôn đồng thời chiếu hình ảnh treo cổ của vụ án này và vụ Điêu Quân Ni lên màn hình để so sánh.
Trưởng phòng day day huyệt thái dương.
An Hiểu Phong tiếp tục nói: “Điểm khác biệt với vụ trước là lần này nạn nhân bị đánh vào phía sau đầu bằng một vật cùn. Sau khi ngất xỉu mới bị đưa lên mái nhà bằng cầu thang sát tường. Kẻ giết người tròng dây thừng vào cổ nạn nhân, đầu còn lại buộc lên nóc, sau đó đẩy người xuống dưới, kết thúc hành động treo cổ.” Lưu Khôn chiếu hình ảnh tương ứng lên màn hình.
“Quả rất giống vụ án Điêu Quân Ni. Nhưng,” trưởng phòng hỏi, “cậu có thể xác nhận lần này cũng là vụ án giết người không?”
“Có thể.” An Hiểu Phong chỉ vào một vị trí trong ảnh, nói: “Trong gian nhà kho cũ kỹ đã xuống cấp này, dù là mặt sàn, cầu thang hay trên trần nhà đều phủ đầy bụi. Nhưng hiện trường vụ án rõ ràng đã được lau chùi để xóa dấu vết. Nạn nhân chết rồi thì không thể nào tự dọn dẹp được, kết hợp chi tiết bị đánh ngất, có thể xác nhận đây là vụ án giết người.”
“Ừ, tôi đồng ý với nhận định đó. Cậu tiếp tục đi.”
An Hiểu Phong ra hiệu cho Lưu Khôn quay về bức ảnh so sánh hai vụ án: “Không những có thể xác định là vụ án giết người, mà lần này còn có điểm tương đồng đến kinh ngạc so với án trước. Thủ đoạn của cả hai đều là mô phỏng lại hình thức treo cổ hành quyết mà trước đây một số nơi đã áp dụng. Đầu tiên là thắt nút thòng lọng tròng vào cổ nạn nhân, sau đó đẩy từ trên cao xuống, khi dây thừng bị kéo căng tối đa thì trọng lượng cơ thể sẽ khiến nút thắt lập tức thít lại, làm gãy đốt sống cổ, ngừng hô hấp tức thì.”
“Căn cứ nào mà cậu nói hai vụ này giống nhau đến kinh ngạc?”
“Không chỉ bắt chước phương thức gây án là treo cổ hành quyết, mà đến cách thắt nút thòng lọng lẫn số vòng quấn cũng đều giống nhau.” An Hiểu Phong chỉ vào các bức ảnh chụp cận nút thòng lọng của hai vụ án, rồi nói tiếp: “Còn nữa, đều cùng sử dụng thừng leo núi chuyên dụng 8 mi-li-mét để gây án, tổng chiều dài dây cũng y nhau: 3,75 mét. Các thông số trên trùng khớp đến đáng sợ.” Mọi người không kìm được đều đang lặng lẽ đếm số vòng dây quấn trên mấy tấm ảnh.
An Hiểu Phong nói tiếp: “Hiện trường của hai vụ đều bị hung thủ lau dọn. Sau khi gây án, chúng đeo găng tay trắng để xóa sạch dấu chân lẫn vân tay. Chúng tôi đã tìm được các sợi vải từ găng tay trắng này ở cả hai hiện trường.” Lưu Khôn theo đó chiếu ảnh sợi vải phóng to lên màn hình.
An Hiểu Phong nâng giọng, nghiêm nghị nói: “Từ thủ pháp là treo cổ hành quyết, đến dây thừng, cách xử lý hiện trường đều giống nhau, với những điều trên thì hai vụ án này có liên quan rất mật thiết. Tôi chính thức xin phép cấp trên cho gộp điều tra chung với nhau.”
“Đồng ý gộp án điều tra.” Lần này trưởng phòng phê duyệt rất dứt khoát, “Vậy thông tin nạn nhân thế nào?”
Trên màn hình đang chiếu một bức ảnh ngày thường của cô gái. Trong ảnh, cô mặc trang phục cá tính, vẻ mặt kiêu kỳ.
An Hiểu Phong giới thiệu: “Những bức ảnh này do bố mẹ nạn nhân cung cấp, đây là một số ít ảnh đời thường của nạn nhân để lại ở nhà trước khi gặp nạn. Cô gái tên Nhậm Xuân Lệ, nữ, 22 tuổi, chưa lập gia đình, cao 1,6 mét, nặng 42 kg. Là người thôn Thạch Môn, con thứ hai trong gia đình. Bên trên còn một chị gái tên Nhậm Xuân Hà, đã lập gia đình và sống trên thành phố nhiều năm, do tính cách không hợp nên sau khi kết hôn cũng rất ít đi lại với gia đình. Bố mẹ Nhậm Xuân Lệ là nông dân trồng rau ở thôn này, điều kiện kinh tế trong nhà cũng khá khó khăn.”
“Nhậm Xuân Lệ làm công việc gì?” Trưởng phòng hỏi.
“Đây là một cô gái cá biệt từ nhỏ.” An Hiểu Phong giới thiệu, “Do ham chơi, gia đình lại thiếu quan tâm dạy dỗ nên bỏ học từ sớm, thậm chí còn chưa học hết cấp hai. Sau đó, lại không thích làm việc đồng áng, nên cô thường tụ tập với một nhóm thanh niên thất nghiệp trong làng la cà khắp nơi từ các quán cà phê Internet, vũ trường và nhiều chỗ khác. Tiếp nữa, do bố mẹ nhiều lần bắt ép, và được chị gái giới thiệu nên cô ấy lên thành phố làm việc. Sau khi đến Cẩm Tú đi làm thì cũng rất ít khi về nhà, hiếm khi liên lạc với gia đình. Vì cô ấy quanh năm vắng nhà nên cũng không ai rõ cô ấy làm công việc gì.”
“Vì sao nạn nhân lại đột nhiên quay về làng rồi chết ở đó?”
“Sáng sớm hôm qua, bố mẹ cô ấy bỗng bất ngờ nhận được điện thoại của Nhậm Xuân Lệ, báo trong ngày sẽ về thăm. Lúc đó họ cho rằng cô chỉ thuận miệng như mọi lần nên cũng không để tâm lắm. Vì vậy khi tận chiều vẫn chưa thấy con về, họ cũng không lấy làm ngạc nhiên.”
“Có vẻ như Nhậm Xuân Lệ vừa tới quê, còn chưa kịp về nhà thì đã bị sát hại.”
“Phải. Tại hiện trường, tìm khắp thi thể nạn nhân lẫn túi xách đều không có điện thoại di động, cũng chẳng thấy hung khí dùng để đánh cô ấy bất tỉnh. Tôi nghi ngờ hung thủ đã cầm đi.”
“Kiểm tra số điện thoại đăng ký dưới tên Nhậm Xuân Lệ.”
“Tôi đã cho làm rồi.”
Trưởng phòng gật đầu, lại suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vì hai vụ án lần này rất giống nhau nên chúng ta vẫn cứ tập trung vào Đồng Hải Kiến, hắn ta có đồng bọn bên ngoài không?”
“Cũng không loại trừ là tội phạm mô phỏng.” An Hiểu Phong bổ sung.
“Tội phạm mô phỏng có thể bắt chước chi tiết đến vậy ư?” Trưởng phòng lắc đầu nói, “Chú ý vào Đồng Hải Kiến, tranh thủ khai thác thêm manh mối đồng phạm.”
“Rõ!”
An Hiểu Phong mặt mày nghiêm trọng ngồi vào ghế trong phòng thẩm vấn, chờ đợi phạm nhân mà mình sắp tra xét lần nữa, nhưng lần này anh không được tự tin cho lắm.
Cửa mở, Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt dẫn Đồng Hải Kiến tới ngồi trước mặt An Hiểu Phong, đề phòng anh động thủ, họ không vội rời đi mà đứng hai bên cạnh đội phó của mình.
Đồng Hải Kiến quan sát bộ dạng tiều tụy của An Hiểu Phong, mặt lộ ý cười, hỏi: “Sao vậy, vẫn chưa tìm thấy bạn gái của anh à, sếp An.” Đối diện với sự khiêu khích ấy, An Hiểu Phong cố kìm cơn giận trong lòng: “Mày phải hiểu vì sao hôm nay tao tìm mày chứ?”
Đồng Hải Kiến lắc đầu, đáp: “Những gì cần khai tôi đã khai hết rồi, tội cũng đã nhận, thực tình chẳng biết phải nói gì thêm nữa.”
“Thật đã khai hết không?”
“Tôi biết là anh hận tôi. Lòng anh chắc chắn oán giận tới nỗi ước gì bắn tôi chết quách đi, đúng chứ?” Đồng Hải Kiến dựa mạnh lưng ra sau, nói lớn: “Thế thì định tội và phán quyết mau đi! Chứng cứ cũng đầy đủ, phạm nhân cũng bắt rồi, nào, hãy kết thúc vụ án đi. Tôi không rành trình tự của các anh lắm, kế tiếp là gì nhỉ? Cảnh sát sẽ khởi kiện tôi phải không? Vậy nhanh đi, đưa ra tòa để tòa án phán quyết tử hình tôi mau đi. Kết quả thế thì sếp An đây sẽ thấy lòng dễ chịu đôi chút.”
“Muốn giải thoát à? Không dễ thế đâu.” An Hiểu Phong hằn học nói, “Vẫn còn một con tin bị mày giam giữ chưa tìm được đấy, mày nghĩ bọn tao sẽ bỏ qua cho mày hả?”
“Vậy tôi không giúp được gì cho các anh rồi.” Đồng Hải Kiến nhún vai: “Tôi đã nói rõ không biết tung tích của phóng viên Thành. Anh không tin cũng chịu, thế thì anh cứ điều tra tiếp đi.”
“Biết Nhậm Xuân Lệ không?”
Đồng Hải Kiến hơi sửng sốt: “Ai cơ?”
“Nhậm Xuân Lệ.”
Hắn ta lắc đầu: “Không. Tôi chưa từng nghe thấy cái tên này.”
“Cô ấy vừa bị giết hôm qua.”
Đồng Hải Kiến khựng người, sau đó hỏi: “Liên quan gì đến tôi? Tôi còn đang bị các anh nhốt đây.”
“Cô ấy bị giết theo cách treo cổ hành quyết.” An Hiểu Phong vừa nói vừa quan sát từng biểu cảm nhỏ nhặt trên khuôn mặt Đồng Hải Kiến, “Từ loại dây thừng, cách thắt nút, chiều dài, đều giống hệt lúc anh giết Điêu Quân Ni. Anh giải thích thế nào?”
“Lại có chuyện trùng hợp vậy à?”
“Trùng hợp thôi sao?”
“Trùng hợp!”
“Anh vẫn còn đồng bọn đúng không?”
Đồng Hải Kiến cười: “Anh cũng dám suy luận đấy nhỉ?”
“Hắn ta là ai?”
“Rất tiếc, phán đoán này sai rồi.”
“Anh không thừa nhận?”
“Nếu có đồng phạm, chẳng lẽ các anh không điều tra ra được chắc?”
“Sao anh biết chúng tôi không tìm thấy gì?”
“Tra được mà các anh còn tới đây hỏi tôi à?”
“Đồng Hải Kiến!” Lưu Khôn không nhịn nổi nữa, cảnh cáo: “Anh đã nhận tội rồi thì mau khai hết đi, đừng cố tình dây dưa nữa. Giấu giấu giếm giếm vậy chẳng ích gì đâu, anh vẫn nên nghĩ cho bố mình thì hơn, lúc nào cũng bị người khác theo dõi, mỗi ngày đều chịu thẩm vấn, anh không áy náy à?”
“Nhưng những gì tôi nói đều là thật! Các người không tin thì tôi cũng làm được gì chứ?!” Đồng Hải Kiến đột nhiên nổi giận đùng đùng, đứng bật dậy: “Tôi không biết tung tích của phóng viên Thành, cũng không biết ai đã giết cái cô Nhậm Xuân Lệ nào đó!”
“Vậy tại sao thủ đoạn gây án của hung thủ lại giống y như của anh?” An Hiểu Phong gõ xuống bàn, lớn tiếng hỏi.
“Sao tôi biết được. Có thể... chắc là, ai đó bắt chước tôi?”
“Hừ, bắt chước.”
“Đúng. Là vậy.”
“Anh giết Điêu Quân Ni vào lúc nửa đêm nửa hôm, chúng tôi cũng tìm được nhân chứng duy nhất. Còn ai thấy nữa?”
“Không ai à? Vậy nhân chứng kia chính là kẻ bắt chước.”
“Không thể nào. Lúc đó anh ta đứng ở xa, trời lại tối, vốn không thể nhìn ra chi tiết. Còn sau khi vụ án xảy ra, dù có người hiếu kỳ thì cũng phải đứng sau dây chắn cảnh sát, không thể nắm rõ thủ đoạn được. Người duy nhất có thể đạt được độ chính xác cao như vậy chỉ có thể là đồng phạm do anh đích thân hướng dẫn chứ không phải là kẻ bắt chước.”
“Trên đời này chẳng có gì là không thể, sếp An ạ.”
An Hiểu Phong nhìn vẻ mặt đắc ý của Đồng Hải Kiến, bỗng nhiên không thể phản bác.
“Anh phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về lời nói của mình đấy, biết chưa?” Mã Tuấn Kiệt cũng tham gia, “Anh khai mình không liên quan gì tới vụ án Nhậm Xuân Lệ, phải không?”
“Đúng, không dính líu gì đến tôi. Tôi giết Điêu Quân Ni, người khác giết Nhậm Xuân Lệ, chẳng liên quan gì đến nhau. Chỉ có điều, hắn ta đã thành công bắt chước cách gây án của tôi khiến các anh bị bối rối, chỉ vậy thôi.” Nói xong, trên mặt anh ta lại hiện lên ý cười bí ẩn.
Ra khỏi phòng thẩm vấn, ba người đi thẳng sang quán mì bên cạnh Sở Cảnh sát. Do tâm trạng không tốt nên họ chỉ cắm cúi ăn, rất nhanh đều đã ăn xong.
Mã Tuấn Kiệt lau miệng thở dài: “Đúng là hóa tức giận thành sức ăn mà.”
Lưu Khôn đưa khăn giấy cho hai người, nói: “Xem ra Đồng Hải Kiến vẫn chưa khai thật. Phải làm gì tiếp bây giờ.” An Hiểu Phong như đang tư lự, không đáp lời.
Mã Tuấn Kiệt nói: “Vụ Nhậm Xuân Lệ này chỉ có hai khả năng, một là Đồng Hải Kiến có đồng bọn, hai là tội phạm mô phỏng.”
“Chắc chắn liên quan tới vụ Điêu Quân Ni.” An Hiểu Phong đột nhiên lên tiếng, “Cách thức gây án giống hệt nhau, như photocopy vậy.”
“Đồng ý.” Lưu Khôn nói.
“Nhưng trước đó chúng ta không tìm được bất kỳ manh mối nào cho thấy Đồng Hải Kiến liên quan tới Nhậm Xuân Lệ cả.” Mã Tuấn Kiệt nói.
“Động cơ Đồng Hải Kiến giết Điêu Quân Ni là để trả thù. Vì vậy,” An Hiểu Phong vừa nói vừa đứng lên, ánh mắt trở nên kiên định, “nếu muốn chứng minh hai vụ án mạng này có liên quan đến nhau thì phải thay đổi cách tư duy, thử xét theo hướng Nhậm Xuân Lệ có liên quan gì đến Điêu Văn Long hay không?”
“Ô! Đúng rồi!”
“Tiếp theo chúng ta cần chia nhau ra điều tra. Tiểu Lưu,” An Hiểu Phong ra lệnh, “Cô dẫn một đội, nhờ phòng kỹ thuật hỗ trợ, tiếp tục truy sâu về mối quan hệ xã hội của Nhậm Xuân Lệ, nhất định phải điều tra được trước khi chết cô ấy đã làm những gì, qua lại với ai. Đặc biệt lưu ý tìm kiếm mối liên quan với Điêu Văn Long.”
“Rõ!”
“Tiểu Mã, cậu triệu tập một nhóm, theo tôi.”
“Chúng ta đi đâu vậy, đội phó An? Cần mang theo vũ khí không?”
“Vũ khí cái gì, mang theo não là được rồi.” An Hiểu Phong đấm nhẹ Mã Tuấn Kiệt một phát, “Cậu quên đội trưởng Toàn đã dạy chúng ta thế nào rồi à?”
Lưu Khôn giành nói trước: “Đội trưởng Toàn nói, trong quá trình phá các án hình sự, vũ khí lợi hại nhất không phải súng ống mà là đầu óc. Phần lớn các tội phạm đều bị bắt nhờ trí tuệ. Một khi phải lên đạn, chứng tỏ thủ đoạn trinh sát của anh đã thất bại.” Nói xong, cô nháy mắt với Mã Tuấn Kiệt đầy đắc ý.
Mã Tuấn Kiệt đỏ mặt, cảm thán: “Ai đọ nổi với sếp Toàn chứ. Đội trưởng là huyền thoại trong giới rồi. Cả đời đã bắt không biết bao nhiêu tội phạm mà chả mấy khi phải nổ súng. Nếu đội trưởng Toàn ở đây thì tốt rồi!”
“Lắm lời quá, mau đi thôi.”
“Cuối cùng là đi đâu vậy, đội phó An?”
“Tất cả các cửa hàng bán vật dụng bảo hộ lao động và đồ dã ngoại.”
“Tìm kiếm manh mối sợi dây thừng ạ?” Mã Tuấn Kiệt làm vẻ mặt đau khổ, “Sau khi Điêu Quân Ni chết, chẳng phải chúng ta đã điều tra hết các cửa hàng rồi ư?”
“Vẫn còn mấy chục tiệm chưa tra, phải rà soát bằng sạch.”
“Lượng tiêu thụ lớn như vậy, khác nào mò kim đáy bể.”
“Ít nhất cũng phải tìm được thông tin những người mua loại dây thừng 8 mi-li-mét ở thành phố mình trong một năm gần đây.”
“Tất cả ư?”
“Phải!”
An Hiểu Phong cùng Mã Tuấn Kiệt đang phàn nàn vì tám thành viên Đội 1 chia thành bốn nhóm tiến hành điều tra cho đến tận khuya cũng mới chỉ ghé được hơn 20 cửa hàng có bán thừng leo núi. Mỗi người đều cầm một tập hồ sơ thông tin bán hàng và biên lai thanh toán dày cộp trên tay, sau mỗi biên lai là một hoặc cả nhóm người. Nghĩ tới việc phải đến từng nhà một để xác nhận tình trạng sử dụng dây thừng thì ai cũng cảm thấy ong hết đầu. Mò kim đáy bể, hy vọng xa vời, lực bất tòng tâm – những từ ngữ ấy cứ vang vọng trong đầu, xoáy vào cơ thể đầy mệt mỏi của mọi người.
Vào lúc nửa đêm, An Hiểu Phong và đội trinh sát của mình đang ngồi trên bậc thềm trước cửa hàng tiện lợi 24 giờ bên ngoài cổng một khu dân cư ăn mì gói. Húp một miếng, khi từng sợi mì nóng hổi trôi xuống bụng, những gương mặt vốn đang rã rời chán nản của họ dần thả lỏng thoải mái hơn.
“Ầy, tụi mình không mặc đồng phục ngồi xếp lớp ở bậc thang thế này, nếu mà không có thẻ tùy thân nữa trông chẳng khác gì đám diễn viên quần chúng ngồi chờ phân vai nhở.” Mã Tuấn Kiệt lải nhải.
Một trinh sát viên đùa theo: “Thôi đi ông, xấu thế còn đòi làm diễn viên? Nhìn mặt ông giờ phờ phạc bụi bặm nom như mấy tay bốc vác ngồi chờ việc ngoài chợ thì có.”
“Miệng ngậm thêm điếu thuốc là chuẩn bài luôn.”
Một cậu trinh sát khác nói, xong nhét luôn điếu thuốc trên tay mình vào miệng Mã Tuấn Kiệt, khiến nguyên đội cười sặc cả mì.
“Lưu Khôn sướng nhất.” Mã Tuấn Kiệt vẫn ngậm điếu thuốc trên miệng tiếp tục than phiền, “Phá án bằng công nghệ, không cần chạy khắp nơi.”
“Thằng này, từ sáng đến tối chỉ nghĩ đến người ta thôi.”
“Ê, hay là ông thích Tiểu Lưu đấy?”
Trong lúc mọi người đang ngồi tán phét với nhau thì điện thoại An Hiểu Phong đổ chuông, Lưu Khôn gọi đến.
An Hiểu Phong ra hiệu cho mọi người im lặng rồi nghe máy: “Tìm ra manh mối gì rồi à?”
“Anh đã đoán đúng, đội phó An,” giọng Lưu Khôn gấp gáp vọng ra, “Nhậm Xuân Lệ và Điêu Văn Long từng là đồng nghiệp!”
“Đồng nghiệp?!”
“Hai người từng làm chung ở công ty dịch vụ tài chính. Thực ra là một công ty cho vay nặng lãi, hiện đã đóng cửa, ông chủ cũng bỏ trốn từ lâu.”
“Nhậm Xuân Lệ phụ trách việc gì?”
“Cô ấy là nhân viên cho vay bình thường. Điêu Văn Long thì bên mảng đòi nợ. Nên chí ít họ cũng từng là đồng nghiệp.”
“Chưa chắc chỉ có vậy đâu. Hai người này hẳn phải có mối quan hệ thân thiết hơn nên mới trở thành mục tiêu trả thù của Đồng Hải Kiến.” An Hiểu Phong suy nghĩ một lúc, nói: “Cô hãy thử thăm dò Đồng Hải Kiến.”
“Em đã hỏi hắn ta rồi.”
“Hắn nói gì?”
“Vẫn không chịu phối hợp, cứ cười rất quỷ dị, chỉ bảo Cô sẽ sớm biết thôi .”
“Cô sẽ sớm biết thôi?”
“Vâng.” Lưu Khôn tiếp tục báo cáo: “Những manh mối khác vẫn giậm chân tại chỗ, ngày mai em định đi thăm Nhậm Xuân Hà, chị gái của nạn nhân.”
“Mai tôi sẽ đi cùng cô.”
