Tội Mô Phỏng

Chương 16: Vụ án treo cổ thứ hai

“Để em đưa người đến đó xem trước nhé, đội phó An?” Mã Tuấn Kiệt nhìn An Hiểu Phong đang kinh hoảng, nói, “Đợi bọn em đi xác nhận xem có liên quan gì tới vụ án này không đã, rồi anh qua sau cũng chưa muộn.” Lưu Khôn nhận ra An Hiểu Phong đang lo lắng cho Thành Hề Nhị, nên tiếp lời: “Đúng đấy đội phó An, em với Tiểu Mã qua đó trước.” An Hiểu Phong gật đầu. Vì anh càng lúc càng hãi hùng, sợ sẽ tìm thấy Thành Hề Nhị theo cách như thế này.

Lưu Khôn cùng Mã Tuấn Kiệt dẫn theo bác sĩ pháp y và nhân viên giám định dấu vết lên xe cảnh sát tới hiện trường vụ án.

Hơn mười phút sau, An Hiểu Phong đổi ý, vơ vội chùm chìa khóa trên bàn làm việc rồi lái xe đuổi theo mọi người. Bởi từng giây giày vò vì chờ đợi này chẳng nhẹ nhàng gì hơn nỗi đau khi chứng kiến kết quả tồi tệ.

Rất nhanh, hai nhóm xe cảnh sát tuy xuất phát trước sau nhưng lại đến địa điểm xảy ra vụ án ở thôn Thạch Môn, vùng ngoại ô phía bắc thành phố Cẩm Tú gần như cùng một lúc.

Vừa vào thôn, đã thấy rất nhiều người tụ tập ở con đường chính duy nhất nơi đây. Xe cảnh sát chậm rãi chạy đi qua đám đông rồi dừng lại trước cổng một nhà kho đổ nát.

Thấy xe cảnh sát thành phố tới, công an khu vực vội vã ra đón.

“Các anh nhanh ghê!” Một người đàn ông trung niên hơi béo chạy thẳng đến chỗ An Hiểu Phong, “Lộ trình tận hai tiếng rưỡi mà mới hơn một giờ các cậu đã tới rồi.”

An Hiểu Phong nhận ra người này, anh đã từng gặp qua khi đi họp trên thành phố. Để che giấu sự ngượng ngùng do không nhớ rõ tên đối phương, An Hiểu Phong bắt tay chào hỏi: “Lâu rồi không gặp, sở trưởng Tề.”

“Thích, Thích trong Thích Kế Quang. Cũng là Tờ, nhưng Thích, không phải Tề.”

An Hiểu Phong đứng trước cổng quan sát xung quanh, đây là một cái sân rộng được bao quanh bởi những bức tường khá cao, bên trong có vài nhà kho. Chỉ là do nhiều năm không được sửa sang nên trông khá cũ nát.

“Chỗ này dùng để làm gì?” An Hiểu Phong hỏi.

“Để bí thư thôn nói cho anh.” Sở trưởng Thích kéo một cán bộ trẻ tuổi từ phía sau lên: “Anh giới thiệu đi. Đây là đội phó An của đội trọng án thuộc Phòng Điều tra hình sự thành phố.”

“Chào đội phó An.” Anh chàng bắt tay An Hiểu Phong, vội vàng trình bày, “Nơi này vốn là kho chứa lương thực, nhưng hiện tại đã bỏ hoang. Thôn có kế hoạch cải tạo thành công viên, nhưng vẫn còn đang chờ phê duyệt.”

“Bình thường ở đây không có cổng sao?” An Hiểu Phong chỉ vào mấy trụ bê tông trơ trụi ở lối vào, hỏi.

“Cổng đã được dỡ đi rồi, để tiện cho xe cộ ra vào.” Bí thư thôn tiếp tục nói, “Chỗ này thường cũng chẳng ai lui tới, chủ yếu là để dân làng phơi thóc.” An Hiểu Phong dẫn các thành viên trong đội đến nhà kho cao nhất, vừa đi vừa hỏi, “Những nhà kho này vẫn luôn không khóa à?” Anh cán bộ theo sát phía sau giới thiệu: “Cái có cái không, tại các nhà kho giờ đều trống cả, khóa hay không cũng chẳng quan trọng. Mấy nhà kho không khóa thường để dân làng chuyển thóc khi trời mưa. Nhưng giờ số nhà làm ruộng cũng ít dần rồi.”

“Kể tôi nghe về vụ án đi.” An Hiểu Phong nhìn sang hướng nhà kho cao nhất ở phía xa hiện đã được căng dây phong tỏa, biết đó là hiện trường khiến lòng anh tràn đầy lo sợ.

Sở trưởng Thích chỉ vào nhà kho cao ba tầng trước mặt nói: “Sau giấc trưa hôm nay, chắc khoảng 1:30 hoặc gần 2:00 chiều gì đó, một đám trẻ con trong làng đang chơi đá bóng giữa quảng trường, chỗ kia kìa”, sở trưởng Thích giơ tay chỉ sau đó chĩa về phía nhà kho, “chơi chừng nửa tiếng, một đứa hơi lớn hơn trong đám sút mạnh làm quả bóng bay ra xa lăn về tận bức tường phía đông nhà kho. Bọn trẻ liền sai cậu nhóc nhỏ tuổi hơn đi nhặt bóng. Đứa bé đó vừa lượm xong định chạy về thì khi ngẩng đầu lên bỗng thấy một cái xác đang treo lơ lửng phía trên.”

Bí thư thôn kể tiếp, “Lúc này mấy đứa khác cũng thấy, cả đám sợ quá bỏ chạy hết về nhà. Sau đó chúng kể lại với người lớn rồi họ mới tới đồn cảnh sát để báo án.” An Hiểu Phong vô thức liếc đồng hồ. Lúc này là 6:45 chiều.

“Người chết là nữ, phải không? Tóc dài hay tóc ngắn?” Sở dĩ Lưu Khôn hỏi vậy là muốn xác nhận xem có phải Thành Hề Nhị hay không.

An Hiểu Phong dừng bước. Nhìn nhà kho cao lớn trước mặt, lại liếc sang bức tường phía đông nơi hiện có vài cảnh sát đang canh gác, anh chợt không dám đến gần.

“Là nữ. Xem chừng còn rất trẻ. Tóc dài.” Sở trưởng Thích giới thiệu, “Lại còn nhuộm, để xõa ra nên trông rất sợ, các anh nên chuẩn bị tinh thần trước đi.”

Khi biết đó không phải là Thành Hề Nhị, cả đội đều thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Tất cả đồng loạt chạy sang hiện trường, khi nhìn thấy cảnh tượng ở đấy, mọi người đều chết sững tại chỗ. Ngẩng đầu nhìn lên thi thể đang bị treo lơ lửng trên không, ai nấy không hẹn mà cùng nhớ lại chuyện xảy ra không lâu trước đó ở chân cầu vượt đi bộ trên đường Hóa Công.

“Ôi, mẹ ơi!” Lưu Khôn không nhịn được kêu lên.

“Lại, lại thêm vụ nữa!” Mã Tuấn Kiệt cũng thấy sống lưng mình lạnh toát.

An Hiểu Phong nhìn về phía mặt trời đang lặn, lớn tiếng ra lệnh: “Nào, làm việc thôi. Tranh thủ đi, trời sắp tối rồi.” Bác sĩ pháp y và nhân viên giám định dấu vết ngay lập tức bắt tay vào cuộc điều tra hiện trường.

An Hiểu Phong quay sang hỏi anh cán bộ: “Trong thôn có thiết bị chiếu sáng công suất lớn nào không?”

“Có hai bộ đèn pha, nhưng máy phát điện thì chịu ạ.” Bí thư thôn lộ vẻ ngượng ngùng.

Sở trưởng Thích nói, “Cái đó để tôi giải quyết, một tiếng nữa đảm bảo vào vị trí.” Nói rồi, sở trưởng Thích bước sang một bên, lấy di động ra gọi.

“Bên tôi, nửa tiếng nữa sẽ tới!” Nói đoạn, bí thư thôn quay người chạy đi.

An Hiểu Phong vội gọi giật lại: “Còn chuyện này, lát nữa sau khi nhân viên giám định dấu vết cố định xong hiện trường, bên pháp y sẽ hạ thi thể xuống khám nghiệm sơ bộ. Tôi cần anh triệu tập vài người lớn tuổi trong thôn đến nhận dạng, xem có phải là dân ở đây hay không.”

“Được, chuyện nhỏ.”

Do vừa xử lý xong hiện trường của vụ Điêu Quân Ni nên công việc kiểm tra án nhà kho lần này diễn ra rất bài bản đâu vào đấy.

Không lâu sau, đèn pha đã được lắp đặt và chiếu sáng, đội giám định dấu vết cũng thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ.

An Hiểu Phong thấy mấy nhân viên giám định đang men theo cầu thang đi từ trên mái nhà xuống, mặt ai cũng hiện vẻ chán nản.

“Sao vậy?” Anh vội hỏi.

“Không có thu hoạch gì cả”, một người lắc đầu nói, “dây thừng được buộc từ nóc nhà, có thể khẳng định người rơi từ trên cao xuống. Kỳ lạ ở chỗ trên mái không tìm thấy bất kỳ dấu vân tay hay dấu chân nào, đến của người chết cũng không có luôn, hơn nữa trên đó rõ ràng đã được lau dọn sạch sẽ, tôi nghi ngờ đây là vụ án bị giết hại.”

Một người khác chỉ vào cầu thang phía sau bổ sung thêm: “Cầu thang bị bụi bám dày là nơi dễ để lại dấu vết nhất, nhưng cũng được chùi nhẵn, ngoài mấy sợi vải ra thì không thu thập được gì thêm.”

“Giống y vụ án Điêu Quân Ni, hung thủ đã dùng găng tay xóa mọi dấu vết tại hiện trường.” An Hiểu Phong suy đoán.

“Có thể lắm. Nhưng để xác định đó là một vụ giết người thì không thể chỉ dựa vào chứng cứ ít ỏi này được, cần kết hợp với kết luận của bác sĩ pháp y. Tiếp theo chúng tôi sẽ mở rộng kiểm tra ở vòng ngoài, xem có tìm được dấu chân không.”

Bác sĩ Triệu cùng đội của mình đi tới, nói: “Chúng ta hạ thi thể xuống trước đã.”

An Hiểu Phong ra hiệu cho Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt hỗ trợ, mọi người chia thành hai nhóm, một lên trên mái nhà, dùng dây thừng đưa thi thể từ từ hạ xuống, tổ ở dưới đứng đón.

Rất nhanh, nạn nhân đã được đặt cạnh tường phía đông nhà kho, vẫn còn đang bị buộc sợi thừng dài với nút thắt kỳ lạ, khiến cổ nạn nhân biến dạng nghiêm trọng.

“Nút thắt thòng lọng!” An Hiểu Phong buột miệng, “Lại là nút thắt thòng lọng à?” Bác sĩ Triệu ngồi xổm bên cạnh, chậm rãi nới lỏng sợi dây, sắc mặt trở nên nghiêm trọng, “Không xong rồi, điều tôi lo lắng cuối cùng đã xảy ra. Cách thức y hệt vụ án Điêu Quân Ni, ngay đến cả số vòng thắt nút cũng giống như nhau.”

“Chất liệu thì sao?”

Bác sĩ Triệu lấy một chiếc thước ra đo đường kính sợi dây, vẻ mặt càng khó coi hơn: “Giống hoàn toàn. Đều là loại dây thừng chuyên nghiệp 8 mi-li-mét.” Nói rồi, bác sĩ Triệu đo tổng chiều dài sợi dây, “3,75 mét. Trời đất ơi, trùng khớp đến kinh ngạc, xem ra không phải ngẫu nhiên rồi.”

Mã Tuấn Kiệt chạy đến hỏi chen vào: “Lại là giết người theo phương pháp treo cổ hành quyết sao?”

Bác sĩ Triệu đang bận rộn với công việc khám nghiệm tử thi nên không trả lời. An Hiểu Phong gọi Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt đến rồi đi về phía cầu thang dẫn lên mái nhà.

An Hiểu Phong chỉ vào nói: “Nếu là một cô gái trẻ bình thường, làm sao để khiến cô ấy chịu leo lên cầu thang cao dựng đứng thế này?” Nói xong, An Hiểu Phong nhìn sang Lưu Khôn.

Cô nghĩ một lúc, trả lời: “Là em thì chắc chắn không trèo đâu. Đã bẩn lại còn nguy hiểm. Cái thang này rõ cũ kỹ hư hỏng rồi, leo giữa chừng nó gãy thì sao? Hơn nữa, lên làm gì? Trên đó có vàng chắc?”

Mã Tuấn Kiệt cũng nói, “Người bình thường không ai leo cầu thang vừa cao vừa dốc như vậy. Đến đám trẻ con chơi ở đây cũng không thèm. Ai cũng có ý thức an toàn tối thiểu, trừ khi nạn nhân bị điên.” An Hiểu Phong đột nhiên hỏi: “Nếu đánh ngất rồi vác lên thì sao?”

Mã Tuấn Kiệt chợt sáng mắt lên: “Chờ chút, để em đi hỏi xem nạn nhân nặng bao nhiêu cân?”

Lưu Khôn đáp: “Nhìn mắt thường thấy chiều cao khoảng một mét sáu, hơi gầy, nên chắc không quá 43 kg đâu.”

“Thế thì một người đàn ông trưởng thành vác thì quá đơn giản.” Nói rồi, Mã Tuấn Kiệt nắm lấy tay vịn cầu thang bước lên hai bậc, nói: “Với độ rộng này ôm thêm một người vô tư. Chỉ cần một tay bám thanh vịn, tay còn lại giữ nạn nhân, ai thể lực tốt thì vác khỏe re.”

“Lên thôi!”

An Hiểu Phong, Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt men theo cầu thang leo lên mái nhà. Ba người bật chế độ đèn pin trên điện thoại để xem xét xung quanh, sau đó bước đến vị trí treo thi thể.

“Nếu nạn nhân bị vác lên đây, thì khi lên đến nơi trước hết sẽ đặt người xuống, sau đó buộc dây vào chỗ này.” An Hiểu Phong chỉ vào vị trí từng cột sợi thừng, “Kế tiếp, sẽ tròng đầu dây đã thắt nút thòng lọng vào cổ người đó, rồi cuối cùng đẩy xuống dưới.” Lưu Khôn gật đầu: “Ừ, quá trình tái hiện vụ án cơ bản đã được thiết lập.”

“Ý anh là, trước khi bị đẩy xuống, nạn nhân vẫn còn sống?” Mã Tuấn Kiệt hỏi.

An Hiểu Phong gật đầu. Anh đứng ở bên rìa mái nhà nhìn phía dưới nơi bác sĩ Triệu vẫn đang bận rộn khám nghiệm tử thi. “Nhưng điều tôi băn khoăn là tại sao lại xuất hiện thêm một vụ treo cổ hành quyết nữa.”

Mã Tuấn Kiệt cũng đồng tình, “Đúng vậy. Đồng Hải Kiến rõ ràng đã bị bắt, không có khả năng gây án.”

“Chẳng lẽ hắn ta còn đồng bọn?” Lưu Khôn đoán.

“Chưa chắc.” An Hiểu Phong nói, “Nếu hắn có đồng phạm với phong cách gây án tương tự thì chắc chắn mối quan hệ giữa hai kẻ này phải rất thân thiết. Thì lúc điều tra vụ án Điêu Quân Ni trước đó, chúng ta chẳng thể nào không phát hiện ra sự tồn tại của tên đồng phạm này được.”

“Đúng vậy.” Mã Tuấn Kiệt nói.

“Càng lúc càng quái lạ.” Lưu Khôn cảm thán.

“Nó càng giống một khả năng khác hơn.” An Hiểu Phong nói tiếp.

“Là gì vậy?” Cả hai người đồng thanh.

“Tội phạm mô phỏng.”

Vừa dứt lời An Hiểu Phong chợt thấy bác sĩ Triệu ở dưới đang vẫy tay ra hiệu cho anh.

An Hiểu Phong vội vàng đi xuống, đến bên thi thể.

Bác sĩ Triệu xoa xoa eo, nói: “Nạn nhân còn rất trẻ, chừng chỉ khoảng 20 tuổi. Thật đáng tiếc.”

“Anh tìm thấy manh mối gì không? Có thể xác định là vụ án giết người không?” An Hiểu Phong hỏi.

“Về cơ bản thì được.” Bác sĩ Triệu nói, “Bên ngoài thi thể nạn nhân không tồn tại vết thương có thể gây tử vong, cũng loại trừ ba kiểu vết thương phổ biến, trên mặt và mắt có điểm xuất huyết rõ ràng, đốt sống cổ bị gãy, vết hằn của dây thừng cũng phù hợp với đặc điểm bị treo cổ. Tuy nạn nhân có thể tự tròng đầu rồi nhảy xuống, nhưng kết hợp với manh mối bị xóa dấu vết hiện trường thì gần như có thể xác định đây lại là một vụ giết người theo hình thức treo cổ hành quyết.”

“Đúng vậy. Người chết không thể tự mình lau dọn được.” Mã Tuấn Kiệt nói.

“Còn một điều nữa có thể chứng minh.” Bác sĩ Triệu quỳ xuống, chỉ vào sau đầu nạn nhân nói, “Mọi người nhìn này, ở đây có vết thương rất rõ ràng, đã sưng lên, khả năng là chấn thương do một vật cùn gây ra khi nạn nhân còn sống. Tác động mạnh vào chỗ này sẽ khiến nạn nhân ngất xỉu ngay lập tức.”

“Quả nhiên hung thủ đánh ngất nạn nhân sau đó vác lên nóc nhà, trói vào dây thừng rồi đẩy xuống dưới, đội phó An suy đoán như thần.” Mã Tuấn Kiệt giơ ngón tay cái với An Hiểu Phong.

Anh không chút kiêu ngạo, chỉ hỏi: “Vậy thời gian tử vong thì sao?”

Bác sĩ Triệu nhìn đồng hồ đeo tay, đã 9:00 tối: “Công an địa phương nhận được tin báo án của người dân lúc nào?”

“Gần 2:00 chiều.” Lưu Khôn trả lời.

“Hiện tượng co cứng tử thi cơ hồ đã lan rộng toàn thân nhưng vẫn chưa đạt đến đỉnh điểm, ước tính ít nhất cũng trên 6 tiếng.” Bác sĩ Triệu vừa tính toán vừa nói, “Kết hợp với tốc độ giảm nhiệt của cơ thể thì thời gian tử vong được xác định trong khoảng sau 12:00 trưa và trước 2:00 chiều. Theo kinh nghiệm của tôi, chắc cỡ lúc 1:00 chiều. Thời gian chính xác thì phải chờ tôi khám nghiệm xong đã. Nhưng kết quả sẽ không chênh lệch nhiều đâu.”

Mã Tuấn Kiệt nghe xong cảm thán: “Chết lúc 1:00 chiều, thế thì 12:00 trưa hung thủ phải tới để chuẩn bị. Gây án xong còn phải rời khỏi hiện trường lúc hơn 1:00 chiều. Đám nhỏ đến đá bóng là khoảng 1:30 đến 2:00 chiều. Trời ạ, bọn trẻ suýt nữa đã chạm mặt hung thủ rồi.”

“Thực sự quá nguy hiểm.” Lưu Khôn cũng cảm thán.

Bác sĩ Triệu đứng thẳng người dậy, nói: “Tôi cần đưa tử thi về giám định. Hung khí đánh ngất nạn nhân vẫn chưa được tìm thấy. Có thể hung thủ đã mang nó ra khỏi hiện trường. Tìm được hay không thì đành phải dựa vào vận may thôi. Trên thi thể cũng không thấy giấy tờ tùy thân hay gì khác cả, phải đối chiếu DNA để tìm danh tính nạn nhân thôi.”

“Chờ một lát, dân làng sắp tới rồi.” An Hiểu Phong nói xong, vội đi ra vẫy tay gọi sở trưởng Thích đang đứng đợi bên ngoài.

Anh ta và bí thư thôn dẫn theo một số cụ cao tuổi trong thôn đến cạnh thi thể để nhận dạng.

“Mọi người nhìn kỹ xem có phải người thôn mình không?” Anh cán bộ trẻ nói với mọi người, “Cháu được thuyên chuyển qua đây chưa lâu, nên không có ấn tượng gì về nạn nhân cả.”

“Bọn trẻ giờ toàn bỏ lên thành phố làm việc nên không nhìn thấy cũng chẳng có gì lạ.” Sở trưởng Thích nói tiếp, “Các bác đều là người cao tuổi, nhìn kỹ giúp cháu xem.”

Mấy người nhìn hồi lâu, đột nhiên một bà thím có vẻ nhận ra, nói: “Trông giống như con bé hai nhà chú Nhậm.”

Một người đàn ông trung niên khác cũng bảo: “Là con bé hai nhà anh Nhậm, đúng nó rồi.”

“Là người của thôn ta sao? Cô bé tên gì ạ?” An Hiểu Phong hỏi.

Người đàn ông cố nhớ: “Tôi từng nghe qua rồi. Tên là... Nhậm... Xuân Hà... Không phải! Nhậm Xuân Hà là đứa lớn. Đứa thứ hai tên gì nhỉ? Nhậm Xuân...”

“Nhậm Xuân Lệ!” Có người hét lên.

Mọi người đều quay đầu lại nhìn xem ai vừa nói.

An Hiểu Phong nhìn chăm chăm vào một nhân viên giám định dấu vết đang chạy về phía mình.

“Tìm thấy rồi.” Cậu ta chạy tới, vẫn đang đeo đôi găng tay cao su, lấy tấm thẻ căn cước trong một chiếc túi đeo chéo rất nhỏ dành cho phụ nữ và nói với An Hiểu Phong: “Nạn nhân tên Nhậm Xuân Lệ, 22 tuổi, người của thôn Thạch Môn.” An Hiểu Phong nhìn thẻ căn cước trên tay nhân viên giám định, ảnh trên thẻ cũng khớp với mặt nạn nhân.

“Tiền trong túi vẫn còn.” Nhân viên giám định bổ sung, “Có thể là sau khi giết người, hung thủ đã vứt chiếc túi này sau bụi cây. Nhưng chúng tôi vẫn không tìm thấy dấu chân. Tên này rất thông minh, luôn chọn những chỗ đất khô để đi.”

“Tìm được hung khí không?” Bác sĩ Triệu hỏi.

“Phải chờ trời sáng kiểm tra lại thôi.”

“Thông báo người nhà nạn nhân đến nhận dạng thi thể.” An Hiểu Phong hạ giọng nói với sở trưởng Thích ở bên cạnh.

Sở trưởng Thích ra hiệu với bí thư thôn cho người dân giải tán, sau đó vội vàng đến nhà họ Nhậm.

An Hiểu Phong quay sang dặn dò Mã Tuấn Kiệt: “Cậu ở lại đợi thân nhân tới nhận dạng thi thể, sau đó hỗ trợ bác sĩ Triệu đưa về đội để khám nghiệm ngay trong đêm.”

Nói xong, anh quay sang Lưu Khôn: “Cô đi theo tôi, đem theo vài người, vào trong làng tìm hiểu, điều tra thông tin về nạn nhân Nhậm Xuân Lệ. Sáng mai, nhân viên giám định dấu vết sẽ kiểm tra lại hiện trường, chúng ta chỉ có một buổi này để nắm bắt tổng quát tình hình thôn Thạch Môn. Sau trưa mai, tất cả rút quân quay về Đội Cảnh sát hình sự, chiều họp tổ chuyên án.”

“Rõ!” Mọi người nhận lệnh cùng tỏa ra làm việc.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.