1:00 sáng ngày 8 tháng 3, An Hiểu Phong lê tấm thân mệt mỏi ra khỏi phòng thẩm vấn.
Trở về văn phòng làm việc, anh cầm cốc ra chỗ cây nước định pha tách cà phê uống cho tỉnh táo. Lưu Khôn thấy vậy bước tới lấy đi rồi đổi cho anh tách trà nhài nóng đang bốc khói nghi ngút, hương đưa thoang thoảng làm người ta cảm thấy sảng khoái dễ chịu.
Nhưng tâm trạng của An Hiểu Phong vẫn không khá hơn: “Hai người cũng thẩm vấn xong rồi?”
Mã Tuấn Kiệt cầm biên bản bước tới, cướp luôn cốc cà phê trên tay Lưu Khôn: “Mệt chết đi được, cuối cùng cũng khiến ông cụ Đồng trút ra bằng sạch.”
“Sạch thật thì tốt rồi.” Lưu Khôn nói giọng ẩn ý.
“Cho ông cụ về trước đi.” An Hiểu Phong lạnh lùng.
Lưu Khôn thấy tâm trạng An Hiểu Phong vẫn một bụng kìm nén, liền hỏi: “Bên anh thẩm vấn không thuận lợi à?”
“Đồng Hải Kiến đã thú nhận việc bắt cóc và giết hại Điêu Quân Ni. Cũng giải thích rõ ràng về động cơ gây án, kế hoạch phạm tội, cách thức bắt cóc, không chế con tin… nhưng,” An Hiểu Phong cầm cốc trà bước tới bên bảng đen, nhìn tấm ảnh Đồng Hải Kiến gắn trên bảng, rồi lại nhìn vào ảnh Thành Hề Nhị vẫn đang trong trạng thái mất tích, lòng anh ngập đầy lo lắng, “vẫn còn hai điểm nghi vấn rất lớn chưa được làm rõ.”
“Là gì ạ?” Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt đồng thanh.
“Điểm đầu tiên, Đồng Hải Kiến không chịu khai ra tung tích của Thành Hề Nhị. Hắn một mực khẳng định chưa bao giờ gặp cô ấy. Nhưng chiếc áo gió mặc trên thi thể Điêu Quân Ni rõ ràng là của Tiểu Nhị. Nhất định hắn ta đã gặp rồi, nếu không thì áo ở đâu ra.”
Lưu Khôn phân tích: “Áo của Điêu Quân Ni bị hắn ta cởi ra để gửi đến nhà Lý Mi Vân. Còn cô bé trước và sau khi chết đều mặc áo của phóng viên Thành. Xét theo thời gian, thì sau khi phóng viên Thành mất tích, có người đã lấy áo chị ấy khoác cho Điêu Quân Ni trước khi giết cô bé. Chỉ có thể là Đồng Hải Kiến thôi.”
“Hắn ta giải thích sao ạ?” Mã Tuấn Kiệt hỏi.
“Hắn nói, khi bắt cóc Điêu Quân Ni thì con bé đã mặc chiếc áo khoác gió đó rồi, bên trong là áo bóng chày.”
“Không thể nào!” Lưu Khôn phản bác, “Điêu Quân Ni đã mất tích nhiều ngày trước, lúc ấy phóng viên Thành còn chưa gặp nạn. Rồi cô bé luôn bị giam giữ, thì làm sao có thể khoác chiếc áo gió mà phóng viên Thành đã mặc vào ngày chị ấy mất tích được chứ? Khả năng duy nhất là trong quá trình đó, Đồng Hải Kiến đã gặp phóng viên Thành và lấy được nó.”
“Tên khốn nạn này!” Mã Tuấn Kiệt chửi thề, “Rõ ràng là hắn đang chống chế. Lời hắn khai đầy sơ hở, chắc chắn đang nói dối.”
“Tự hắn cũng rõ khó lấp liếm được chỗ này, nhưng vẫn ngang ngược nói càn, vì biết chúng ta không có chứng cứ.”
“Muốn buộc kẻ cáo già như Đồng Hải Kiến nhận tội thì phải đập được bằng chứng vào mặt hắn.” Mã Tuấn Kiệt cũng nói.
An Hiểu Phong thở dài nói tiếp: “Nghi vấn thứ hai, là sau khi giết hại Điêu Quân Ni, hắn ta thừa thời gian bỏ trốn, nhưng tại sao lại không làm vậy?”
“Đúng, sao hắn không chạy nhỉ?” Mã Tuấn Kiệt hỏi.
“Hắn nói vì không yên tâm cha già ở nhà.”
“Xì!” Mã Tuấn Kiệt khịt mũi, “Tin được mới lạ ấy.”
“Quả khó mà tin nổi.” Lưu Khôn cũng nói.
“Động cơ giết người là vì trả thù Điêu Văn Long, rõ ràng sát hại Điêu Quân Ni xong là đã đạt được mục tiêu, nhưng hắn lại không chạy. Thậm chí, trong toàn bộ kế hoạch báo thù tỉ mỉ và kín kẽ của hắn, lại chẳng tồn tại kế hoạch bỏ trốn, điều này rất bất thường.” An Hiểu Phong vừa uống trà vừa nhìn chăm chăm vào ảnh Đồng Hải Kiến, lớp sương mù giăng kín trong lòng anh vẫn chưa được giải khai.
“Không lẽ hắn ta còn có kế hoạch khác.” Lưu Khôn đoán.
“Nếu có, tại sao lại không thực hiện.” An Hiểu Phong hỏi vặn, “Trước khi bị chúng ta bắt, hắn hoàn toàn có cơ hội để làm những việc khác.”
“Phải. Kỳ quặc thật.” Mã Tuấn Kiệt cảm thán, “Giống như hắn ta không làm gì, chỉ ở nhà máy chờ chúng ta tới vậy.”
“Cũng có đấy. Hắn cố tình vứt lại thẻ ngân hàng để thám thính hành động của chúng ta đó.” Lưu Khôn bổ sung.
Mã Tuấn Kiệt vò đầu bứt tai: “Tên khốn này phiền ghê. Đã sa lưới rồi còn không chịu thành thật.”
“Đồng Hải Kiến giết Điêu Quân Ni vì để trả thù Điêu Văn Long đã hại Đồng Niên. Hiện tại kế hoạch báo thù của hắn đã xong xuôi. Dù phóng viên Thành có phát giác được chuyện ấy hay không thì mục đích hắn bắt cóc chị ấy là vì sợ bể kế hoạch. Vậy giờ khi mọi thứ đã hoàn thành, hắn đâu cần thiết phải giam giữ chị ấy nữa, thế tại sao vẫn chưa thả người? Hắn định làm gì chứ?” Lưu Khôn tiếp tục phân tích.
“Muốn sáng tỏ hai nghi điểm này, chúng ta phải cạy bằng được miệng của Đồng Hải Kiến.” An Hiểu Phong đặt cốc trà xuống, giọng kiên định, “Đợi trời sáng, tôi sẽ đến nhà máy kiểm tra lại lần nữa. Vì chỉ khi nào tìm thấy chứng cứ mới bắt Đồng Hải Kiến mở miệng được.”
Chỉ nghỉ ngơi được vài tiếng ít ỏi, An Hiểu Phong lại dẫn đội của mình tiếp tục xuất phát.
Dù ánh bình minh đã sắp ló rạng nhưng thành phố hiện vẫn chìm trong đêm tối mịt mùng. Chiếc SUV lao nhanh trên đường nhựa, tiếng còi cảnh sát xé toang màn sương sớm, như một tia chớp xuyên thủng vực thẳm tội lỗi.
5:30 sáng, xe cảnh sát lần nữa quay trở lại Nhà máy sản xuất điện tử Hải Kiến.
Những nơi ngập nước chữa cháy đã dần khô, chỉ còn lại những vệt đen. Hầu hết các thùng gỗ trong sân đều cháy không còn gì, tuy tầng một của tòa nhà chính vẫn khá nguyên vẹn, nhưng các lầu bên trên cơ bản đã bị thiêu rụi, trơ lại mảng tường bê tông, còn nội thất trong phòng hầu hết đều biến dạng không thể phân biệt được hình dáng ban đầu.
An Hiểu Phong phân chia khu vực tìm kiếm cho thành viên trong đội, còn anh đích thân dẫn theo hai người giám định dấu vết đi thẳng lên tầng ba. Việc điều tra lại hiện trường lần này khác hoàn toàn lần trước. Lúc ấy chỉ tập trung tìm tung tích của Thành Hề Nhị, còn hiện tại nhằm kiếm bằng chứng vật lý tinh vi hoặc dấu vết có thể chứng minh Đồng Hải Kiến từng giam giữ cô ấy.
Đầu tiên, An Hiểu Phong yêu cầu mọi thành viên trong nhóm kiểm tra tất cả các phòng khả dĩ phù hợp để giam nhốt con tin. Chúng cần đáp ứng các điều kiện sau: một là cửa có khóa và còn sử dụng bình thường. Thứ hai, phòng phải nhỏ và bên trong không lối thoát. Thứ ba, không cửa sổ hoặc được lắp lan can bên ngoài. Cuối cùng, trong phòng không tồn tại các vật dụng mà con tin có thể dùng để bẻ khóa hoặc phá cửa.
Với sự giúp đỡ của các trinh sát viên, không lâu sau họ đã tìm thấy ở lầu ba có bảy phòng đủ điều kiện như vậy. Mọi người liền tập trung điều tra chi tiết.
10:00 sáng. Cả bảy căn đã được kiểm tra kỹ lưỡng, nhưng không phát hiện bất kỳ manh mối nào có giá trị.
Các thành viên bắt đầu tỏa ra tìm kiếm những nơi khác, duy chỉ có An Hiểu Phong vẫn không chịu rời đi. Anh đi tới đi lui giữa bảy căn phòng này, cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì đó.
10:30, Lưu Khôn kết thúc công việc kiểm tra ở tầng dưới và lên lầu ba, nhìn thấy An Hiểu Phong đang đứng ngẩn ngơ trong phòng nghiên cứu liền bước tới.
“Có chuyện gì vậy, đội phó An.” Cô hỏi.
“Rốt cuộc tôi đã bỏ qua điều gì chứ?” An Hiểu Phong lẩm bẩm trong miệng.
“Điều gì cơ?”
“Đồng Hải Kiến nhất định đã giam giữ Tiểu Nhị nơi đây.” An Hiểu Phong khẳng định, “Cô ấy thông minh như vậy, dù không thể thoát thân thì cũng sẽ cố gắng để lại manh mối cho tôi. Tiểu Nhị tuyệt đối không chịu ngồi im mà chẳng làm gì.”
“Ừ. Điểm này tôi hoàn toàn đồng ý.”
“Vậy cuối cùng là đã bỏ qua điều gì chứ?” An Hiểu Phong vừa lẩm bẩm vừa đi xung quanh phòng nghiên cứu.
“Máy tính và điện thoại của phóng viên Thành đều ở trên xe nên không có phương tiện liên lạc chăng.” Lưu Khôn vừa ngó nghiêng vừa phân tích, “Bên ngoài là nhà máy cũ bỏ hoang nên dù hét lớn cũng không có ai nghe thấy.”
“Trong tình huống ấy, cô ấy sẽ không kêu lên mà tìm cách tự cứu. Là gì được chứ?”
“Xem ra chi tiết phóng viên Thành không mang điện thoại bên mình là rất bất thường.” Lưu Khôn nói.
“Đêm xuống ở đây sẽ rất tối, chắc chắn cô ấy phải cầm điện thoại để soi đường.” An Hiểu Phong phán đoán, “Chúng ta lại tìm thấy xe của cô ấy ở một nơi hẻo lánh, điện thoại thì nằm bên trong. Điều này cho thấy khả năng là Đồng Hải Kiến đã bắt cóc cô ấy, sau đó cố tình vứt điện thoại vào rồi đánh xe bỏ lại một nơi khác để đánh lạc hướng điều tra.”
“Suy luận này rất có lý.”
“Rốt cuộc cô ấy để lại manh mối gì cho chúng ta chứ.”
An Hiểu Phong đi tới một bức tường, đưa tay cào cào lớp cháy đen bên trên.
Lưu Khôn thấy vậy nói, “Đều cháy rụi cả rồi, lại còn bị phun nước nữa, nhiều dấu tích đã bị phá hủy.”
An Hiểu Phong chợt nhớ ra điều gì, nhanh chân chạy sang một gian phòng nhỏ nằm trong phòng nghiên cứu.
Lưu Khôn lập tức theo sau. Chỉ thấy An Hiểu Phong đang kiểm tra từng bức tường, thi thoảng lại lấy tay lau lau. Đột nhiên, anh dừng lại, chỉ vào vết lõm trên bức tường với vẻ mặt kích động.
“Cô nhìn xem, đây là cái gì?”
Khi kiểm tra kỹ, Lưu Khôn thấy đó là những vết rạch, có vẻ như bị vật gì đó cào mạnh làm bong tường để lại các dấu vạch khá sâu.
An Hiểu Phong lau sạch lớp khói đen, vết xước càng thêm rõ.
“Đây là dấu vết bị cái gì đó cào lên.” Lưu Khôn phán đoán.
“Là Tiểu Nhị.”
“Cũng chưa chắc. Không thể loại trừ khả năng do lính cứu hỏa để lại.”
“Không, không thể.” An Hiểu Phong chỉ vào bức tường ám đen, “Nếu do lính cứu hỏa quệt phải thì trình tự phải như này: tường bị thiêu đốt, tiếp đó khói bám vào, sau đó lính cứu hỏa tới dập lửa, rồi mới để lại dấu vết khi va quệt. Nếu vậy chỗ xước phải để lộ ra lớp tường mới, chứ chẳng thể nằm dưới lớp khói đen được.”
“Phải rồi, thứ tự vậy mới đúng.”
“Những vết xước ở đây rõ ràng là được tạo ra trước khi lửa cháy.” An Hiểu Phong lập tức ra lệnh, “Gọi nhân viên giám định dấu vết đến!” Lưu Khôn vội vàng chạy đi, rất nhanh, hai nhân viên giám định bước vào.
“Các cậu xem thử mấy thứ này?”
Hai người liền bật đèn chuyên dụng và kiểm tra một cách tỉ mỉ, sau đó đều kinh ngạc lẫn mừng rỡ.
“Đúng là do con người tạo ra rồi”, một người nói, “theo phân tích hình dạng và lực tạo thì khả năng do một vật cứng như chìa khóa, dao hoặc dụng cụ mở nắp chai để lại.”
Người còn lại bổ sung: “Trên tường xuất hiện hai loại vết xước. Khả năng là vết trước do vật nhỏ và sắc tạo ra, sau đó lại có vật cứng và to hơn cạo đè lên.”
“Tôi hiểu rồi,” hai mắt An Hiểu Phong sáng lên. “Chắc chắn là Tiểu Nhị, cô ấy đã lấy kẹp tóc để khắc lên tường hòng để lại manh mối cho chúng ta. Nhưng sau đó bị Đồng Hải Kiến phát hiện nên hắn đã cố xóa đi.”
“Có thể,” nhân viên giám định dấu viết đầy kinh nghiệm giải thích, “theo phân tích hướng và lực của hai vết xước trước lẫn sau, thì đều là bên trái đậm và sâu, bên phải nhỏ và nông hơn, hẳn cùng là kiểu người thuận tay mặt, có thói quen viết từ bên trái sang phải.” An Hiểu Phong nhìn dấu vết trên tường, rồi lại nhìn sang tủ sắt bên cạnh, đột nhiên kêu lên: “Giúp tôi một tay!” Mọi người cùng hợp sức dịch chiếc tủ sắt lớn bị cháy ra khỏi vách, để lộ một mảng tường trắng xóa không bị ám đen, sàn gạch đầy bụi. Trên lớp bụi dày ấy có một chiếc khuy áo bằng đồng sáng bóng.
“Tìm ra rồi!” An Hiểu Phong chỉ vào nó, vui mừng kêu lên, “Đây rồi! Tiểu Nhị đã để lại manh mối cho chúng ta.” Nhân viên giám định dấu vết cẩn thận dùng nhíp nhặt cái khuy lên và quan sát kỹ dưới ánh nắng mặt trời: “Tốt quá, chúng ta có thể tìm thấy dấu vân tay trên ấy.”
“Cái cúc này…”, Lưu Khôn vẫn có chút nghi hoặc, chưa dám khẳng định.
“Là từ áo gió của Tiểu Nhị. Cô quên rồi à, trên áo của cô ấy thiếu một khuy.”
“Là bị rơi trong lúc giằng co ư?” Lưu Khôn hỏi nhân viên giám định dấu vết.
“Vẫn chưa thể xác định.”
An Hiểu Phong suy luận: “Hẳn Tiểu Nhị đã tự giật ra rồi giấu dưới gầm tủ. Cô ấy cố ý vạch lên tường chỗ dễ nhận biết để Đồng Hải Kiến phát hiện. Một nơi rõ ràng thế này thì chẳng giấu được thông tin gì. Cô ấy đã thành công đánh lạc hướng sự chú ý của Đồng Hải Kiến, khiến hắn ta không kiểm tra những chỗ khác trong phòng, nên mới giữ lại được khuy áo dưới gầm tủ.”
“Trời, IQ của phóng viên Thành cao thật! Xem ra đây chính là nơi giam giữ con tin rồi.” Lưu Khôn nói.
“Đúng vậy. Điêu Quân Ni và cả Tiểu Nhị đều bị nhốt ở đây. Cũng có thể Đồng Hải Kiến đã cởi áo bóng chày của Điêu Quân Ni ở chính căn phòng này rồi mặc áo gió của Tiểu Nhị cho cô bé.”
“Tốt quá rồi. Xem lần này hắn ta còn định chối kiểu gì.”
An Hiểu Phong nói với nhân viên giám định: “Bây giờ tôi sẽ lập tức về đội tiếp tục thẩm vấn Đồng Hải Kiến. Làm phiền các cậu nhanh chóng kiểm tra khuy áo kia, nếu tìm thấy dấu vân tay thì càng tốt.”
“Anh yên tâm. Lần này nhất định cạy được miệng hắn ta.”
An Hiểu Phong đặt ba bức ảnh mới in xuống trước mặt Đồng Hải Kiến. Anh liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, lúc đó là 1:35 chiều.
Đồng Hải Kiến nhìn mấy tấm ảnh. Bức đầu tiên chụp toàn cảnh phòng nghiên cứu trên tầng ba; bức thứ hai là dấu rạch trên tường ở gian phòng nhỏ phía trong; cuối cùng là hình ảnh khuy áo trên mặt đất sau khi dịch tủ. Xem xong, mặt hắn lộ ý cười.
“Còn dám nói mày chưa từng gặp cô ấy?” An Hiểu Phong gõ gõ vào mấy tấm ảnh trên bàn nghiêm giọng nói, “Rõ ràng mày đã giam cả Điêu Quân Ni và Thành Hề Nhị.”
Đồng Hải Kiến chỉ cười nhạt, không thú nhận mà còn giảo biện: “Chỉ dựa vào cái khuy áo bé tí kia mà định thêm tội cho tôi à?”
“Thế này còn chưa rõ ràng sao?”
“Tôi đã nhận tội rồi, cũng thừa nhận có giam giữ Điêu Quân Ni trong gian phòng đó. Nhưng tôi thực sự chưa hề gặp Thành Hề Nhị. Cái cúc áo này ai biết của ai.”
“Đây là chiếc khuy rơi ra từ áo gió của Thành Hề Nhị!”
“Anh nói phải là phải chắc? Trên ấy có viết tên cô ta à?”
“Được! Còn già mồm hả? Mày nghĩ các chuyên viên của Sở Cảnh sát đều ăn không ngồi rồi à? Chờ đấy, đợi tao lấy kết quả kiểm nghiệm đập vào mặt mày.” Đồng Hải Kiến cười xấc xược, cố tình khiêu khích trước mặt An Hiểu Phong hòng che giấu nỗi bất an trong lòng.
An Hiểu Phong giận điên người, siết chặt nắm đấm, cố gắng kiềm chế bản thân.
Năm phút sau, cửa phòng bật mở, Lưu Khôn bước vào, ném thẳng bản kết quả trước mặt Đồng Hải Kiến: “Đã kiểm nghiệm chiếc cúc áo kia trùng khớp với khuy trên áo gió của phóng viên Thành. Ngoài ra, trên đó còn có dấu vân tay của chị ấy. Có thể xác nhận nó là từ áo khoác của Thành Hề Nhị và đã bị anh giam giữ trong nhà máy.” Nụ cười trên mặt Đồng Hải Kiến biến mất.
An Hiểu Phong đưa tay vỗ nhẹ hai cái vào mặt Đồng Hải Kiến: “Nói, người đang ở đâu?”
Đồng Hải Kiến thở một hơi dài, trả lời: “Các người lợi hại thật, nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều.”
“Tao hỏi lại, người đâu?” An Hiểu Phong hét lên.
Đồng Hải Kiến vẫn bình tĩnh đáp: “Tôi không biết cô ta ở đâu.”
“Anh còn không nhận đã bắt cóc phóng viên Thành à?” Lưu Khôn hỏi.
“Không. Là tôi.” Đồng Hải Kiến dịu giọng, “Tôi thừa nhận đã bắt cóc cô ta. Chính trong căn phòng mà các người phát hiện, tôi nhốt cô ta ở đó. Nhưng tôi thực sự không biết hiện giờ cô ta ở đâu.”
“Mẹ mày vẫn còn muốn giở trò à?” An Hiểu Phong đứng bật dậy, túm lấy cổ áo hắn ta.
“Cảnh sát An, đội phó An, hình như anh rất để tâm tới phóng viên Thành.” Đồng Hải Kiến khẽ nói.
“Muốn chết à.” Nói rồi, An Hiểu Phong giơ nắm đấm thẳng vào mặt Đồng Hải Kiến.
Rất may Lưu Khôn đã cản kịp, cô cảnh cáo hắn ta: “Tốt nhất anh đừng có khiêu khích. Phóng viên Thành là bạn gái của đội phó An, nếu anh biết chị ấy ở đâu, tôi khuyên anh mau chóng nói ra.”
“Tôi thực sự không biết. Vì lúc tôi trở về sau khi giết Điêu Quân Ni đã không thấy cô ta ở đó nữa.”
Lưu Khôn cảm thấy Đồng Hải Kiến không giống đang nói dối: “Khai thật đi, kể rõ chi tiết từ đầu đến cuối.”
“Chắc là vào đêm ngày mồng 1,” Đồng Hải Kiến ngồi trên ghế, hồi tưởng lại: “Cô ta tự nhiên đột nhập vào nhà máy, lúc đó tôi đã bắt cóc Điêu Quân Ni rồi. Tôi không muốn dây dưa gì với đám phóng viên, nên đã tận lực né tránh khi bố tôi nói có phóng viên của Thành thị vãn báo tới tìm. Không ngờ vẫn bị cô ta tìm ra nhanh như vậy. Lúc thấy cô ta xuất hiện ở nhà máy, tôi sững sờ cả người.”
“Anh mà còn biết sợ à?” Lưu Khôn hỏi.
Đồng Hải Kiến không để ý đến câu hỏi của Lưu Khôn, tiếp tục nhớ lại: “Lúc đó, tôi cũng không biết cô ta là phóng viên Thành. Khi phát giác cô ta đột ngột mò vào bên trong nhà máy, tôi cố tình không khóa cửa phòng giam Điêu Quân Ni, cầm một ống thép rồi ẩn nấp.” An Hiểu Phong thấy tim mình đau nhói, hai bàn tay siết chặt.
Đồng Hải Kiến nhìn chằm chằm vào hai nắm đấm của An Hiểu Phong, nói tiếp: “Cô ta phát hiện ra Điêu Quân Ni và có ý đồ muốn cứu nó. Nhân lúc cô ta không phòng bị, tôi đã đánh cô ta từ phía sau.”
“Bằng ống thép đó? Đánh vào đâu?” Lưu Khôn hỏi.
“Ở gáy.” Hắn nhấn mạnh, “Nhưng tôi chỉ đánh nhẹ một cái thôi, không dùng sức mấy. Vì mục tiêu của tôi là Điêu Quân Ni, cũng không thù oán gì với ai khác cả.”
“Anh đã đánh ngất phóng viên Thành?”
“Sau khi cô ta té xỉu thì tôi tìm thấy thẻ công tác trong túi mới biết đây chính là phóng viên Thành của tờ Thành thị vãn báo .”
“Tiếp đó thì sao?”
“Tôi nhốt chung hai người đó, không cho ăn uống, cố tình để họ đói lả đi. Sau đó tôi lấy điện thoại của phóng viên Thành vứt vào xe rồi lái đến bỏ lại ở một con đường hẻo lánh. Xử lý xong hết dấu vết, tôi quay về nhà máy và canh gác ở đó suốt đêm. Trước khi gây án, tôi cởi áo khoác của Điêu Quân Ni ra, muốn gửi về cho Lý Mi Vân. Tôi chỉ muốn khiêu khích chứ không định trả thù gì chị ta, vì mục đích của tôi là khiến Điêu Văn Long tuyệt hậu.”
“Vậy còn chuyện áo gió của phóng viên Thành là thế nào?”
“Khi tôi cởi áo Điêu Quân Ni, phóng viên Thành cố phản đối chống cự, tôi giận quá nên tát cô ta. Đêm đó, tôi nhốt phóng viên Thành một mình trong phòng, đưa Điêu Quân Ni lên cầu vượt đi bộ ở đường Hóa Công.”
“Chờ chút, anh vẫn chưa nói rõ chuyện cái áo.” Lưu Khôn nhắc.
“Khi đưa Điêu Quân Ni đi, tôi tiện tay giật luôn nó trên người phóng viên Thành, sau đó khoác vào cho Điêu Quân Ni, mục đích nhằm cảnh cáo phía tòa soạn và cảnh sát.”
“Cảnh cáo chúng tôi điều gì?” An Hiểu Phong đột ngột lên tiếng.
“Cảnh cáo mọi người đừng dính vào ân oán của tôi và nhà họ Điêu. Điêu Văn Long hại chết con trai tôi, thì tôi sẽ giết lại con gái hắn, một mạng đền một mạng. Tôi không muốn đám nhà báo và cảnh sát tham dự vào, tìm kiếm Điêu Quân Ni. Vì tôi thấy tôi mới là nạn nhân, là do Điêu Văn Long giết con trai tôi trước. Còn các người đều là những thành phần không liên quan, can dự vào chỉ làm hỏng chuyện. Giống như năm đó, nếu không có các người, mà để tôi tự xử lý thì con trai tôi đã không chết.”
“Anh mặc áo khoác của phóng viên Thành cho Điêu Quân Ni chỉ để cảnh cáo cảnh sát?” Lưu Khôn hỏi.
“Phải.”
“Vậy chị ấy đâu rồi?”
“Sau khi giết Điêu Quân Ni, tôi không rời đi ngay mà đứng cách đó khá xa, lặng lẽ chờ thi thể được người ta phát hiện.” Đồng Hải Kiến tựa như rất tận hưởng: “Có ba chiếc xe đi ngang, một chiếc van, hai xe con, một trong chúng thậm chí còn đâm vào lan can giữa đường. Sau khi một chiếc xe con báo cảnh sát thì các anh đến kiểm tra. Tôi đợi tới lúc ấy mới rời đi.”
“Anh đã đi đâu?”
“Tôi mang áo của Điêu Quân Ni đến nhà Lý Mi Vân.”
“Quả nhiên là anh. Sau đó thì sao?”
“Xong thì về nhà máy. Nhưng khi tôi quay lại, phóng viên Thành đã biến mất.”
“Biến mất?”
“Đúng vậy, không còn ở đó nữa.”
“Chẳng phải anh đã nhốt lại rồi à?”
“Tôi khóa cửa từ bên ngoài nhưng không rút chìa, vẫn cắm trên ổ. Khi đó thuốc của Điêu Quân Ni đã tan đi phần nào, khôi phục được chút ý thức, hỏi tôi mang nó đi đâu. Tôi lừa rằng đưa về nhà. Vì vội vàng đem Điêu Quân Ni đi nên không rút chìa khóa ra. Nhưng tôi nghĩ dù gì cũng chẳng mở được từ bên trong, nên rút hay không cũng chẳng sao. Lúc tôi quay về, chìa khóa còn cắm ở đấy, cửa vẫn đang khóa, nhưng khi mở ra thì chẳng thấy người đâu nữa.”
“Đúng thế không?”
“Lúc đó tôi cũng băn khoăn. Nhưng tôi dám khẳng định, phóng viên Thành không thể mở cửa từ bên trong được, nên ngờ rằng có người khác đến, là đồng bọn đã tới cứu cô ấy đi.”
“Anh có xác nhận lại không?”
“Ban đầu thì không dám. Tôi sợ phóng viên Thành sau khi thoát thân sẽ lập tức báo cảnh sát, đưa người đến bắt tôi. Nhưng trốn một thời gian không thấy ai đến cả. Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, chẳng lẽ cô ta không báo cảnh sát? Lúc đó vì muốn xác nhận lại nên mới cố tình vứt thẻ ngân hàng cho người khác nhặt, nhằm thăm dò xem có đang bị cảnh sát truy lùng không. Quả đúng thế, các anh ập tới ngay. Tôi chỉ cần lộ chút tung tích thì cảnh sát xuất hiện liền. Vì vậy tôi bắt đầu sợ hãi, không dám quay lại nhà máy, phần lớn thời gian đi lang thang khắp nơi bên ngoài.”
“Vậy sao khi chúng tôi điều tra đến nhà máy thì anh lại phóng hỏa?” An Hiểu Phong hỏi.
“Lúc đó vừa hay tôi quay về nhà máy, muốn tiêu hủy chứng cứ. Tôi đổ xăng, châm lửa hòng xóa mọi dấu vết, đồng thời cũng kết liễu chính mình.”
“Câu hỏi cuối cùng, vì sao anh lại không chạy?” Lưu Khôn hỏi.
“Ngay từ đầu tôi đã không có ý định bỏ trốn.” Đồng Hải Kiến nói, “Thậm chí nó còn không nằm trong kế hoạch trả thù của tôi. Bởi tôi biết các vụ án mạng nhất định sẽ bị phá, có chạy cũng vô ích vì sẽ bị các anh nhanh chóng bắt được.”
Quá trình phạm tội mà Đồng Hải Kiến mô tả nghe rất hoàn hảo, khớp với thời gian và manh mối mà mọi người đang nắm. Nghe xong cũng không tìm được kẽ hở nào nên Lưu Khôn đành gật đầu với An Hiểu Phong.
An Hiểu Phong nhìn kết quả này thì vô cùng giận dữ, vì quá trình thú nhận có hoàn hảo đến mấy thì vẫn chẳng giúp anh tìm được tung tích Tiểu Nhị. Anh quay người ra khỏi buồng thẩm vấn trở về phòng làm việc, đứng trước tấm bảng đen ghi đầy các manh mối, kiểm tra lại từng cái một.
Lưu Khôn đến gần: “Có nghi vấn gì không ạ?”
An Hiểu Phong lắc đầu, “Nếu những gì Đồng Hải Kiến vừa nói đều đúng thì ai đã đưa Tiểu Nhị đi?”
“Vụ án này đúng là càng ngày càng kỳ lạ.”
Đột nhiên, cửa phòng bị đẩy bật ra. Mã Tuấn Kiệt hốt hoảng chạy vào.
“Không hay rồi, đội phó An.” Cậu ta nói, “Lại, lại có một vụ treo cổ! Người chết, nghe nói, nghe nói...”
“Nghe nói cái gì? Anh nói nhanh lên xem nào?” Lưu Khôn giục.
“Theo báo cáo từ đồn cảnh sát địa phương, người tử vong là... một cô gái trẻ.”
“Cái gì?”
An Hiểu Phong thấy đầu mình ong lên, mắt mờ đi, trong cơn kinh sợ, anh vô thức nhìn lên đồng hồ trên tường, lúc này là 4:45 ngày 8 tháng 3.
