8:19 sáng, ngày 7 tháng 3.
Ngay khi xe cảnh sát đi vào khu công nghiệp, họ lập tức nhìn thấy cột khói dày bốc cao. Đi theo hướng đó, đội truy bắt do An Tiểu Phong dẫn đầu lần nữa tiến vào nhà máy bỏ hoang, nơi từng là Nhà máy sản xuất điện tử Hải Kiến.
Cánh cổng đã bị phá, ngay khi xe cứu hỏa đến, lính cứu hỏa đã sử dụng công cụ chuyên dụng để mở xích. An Hiểu Phong lái xe cảnh sát thẳng vào nhà máy, dừng lại trước điểm cháy đầu tiên.
“Nhanh lên, bình chữa cháy!”
Đội cứu hỏa đã nối xong vòi nước, An Hiểu Phong ôm bình chữa cháy trên xe lao lên phía trước, qua ngọn lửa rừng rực cháy trước mặt anh nhận ra chiếc xe điện bốn bánh. Với sự hỗ trợ của đội cứu hỏa, lửa nhanh chóng được khống chế và dập tắt.
“Đây chính là chiếc xe điện chúng ta đang tìm.” An Hiểu Phong vứt bình cứu hỏa xuống đất, ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà cao tầng đang bốc cháy ở phía xa, ra lệnh cho các điều tra viên bên cạnh: “Đi theo tôi.”
An Hiểu Phong dẫn đầu Đội Cảnh sát hình sự chạy như điên về phía tòa nhà cao nhất. Lính cứu hỏa cũng đã đến và đang chuẩn bị nhiều vòi phun nước dài. An Hiểu Phong ngẩng đầu nhìn nóc nhà, sự tự tin của anh đột nhiên bị thế lửa dữ dội phía trước làm cho lung lay.
Xem ra đám cháy bắt đầu từ tầng ba, nhiều ngọn lửa phun ra từ các cửa sổ ở trên đó. Và dường như đám cháy đã lan xuống dưới, những ô cửa tầng hai cũng đã có khói đen đùn ra.
“Theo tôi vào trong!” An Hiểu Phong cố tình hét to nhằm khích lệ bản thân.
Một điều tra viên vội khuyên: “Chúng ta hãy chờ đội cứu hỏa dập lửa trước!”
An Hiểu Phong nhìn lên vài ô cửa ít ỏi không khói trên tầng ba, trong một gian phòng nào đang bị rèm che khuất kia, có lẽ không chỉ có Đồng Hải Kiến, mà biết đâu còn cả Thành Hề Nhị của anh.
Nghĩ đến đây, máu trong người An Hiểu Phong rần rật như sôi, anh rút súng, nhảy phắt qua hàng rào chắn cứu hỏa, đạp tung cánh cửa tòa nhà và xông vào bên trong.
Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt thấy vậy, liền nhìn nhau rồi dẫn theo một số trinh sát viên cùng lao theo.
Khói ở tầng một không nhiều, rất nhanh đội trinh sát đã nắm rõ tình hình, chỉ giữ lại hai người gác ở cửa thoát hiểm, các thành viên khác mau chóng lên tầng hai.
Ở đây đã ngập trong khói dày, cầu thang và một số trần treo bắt đầu bốc cháy.
An Hiểu Phong vội vàng che mũi và miệng bằng ống tay áo trái, hô lớn: “Mọi người che mũi miệng lại”, rất nhanh đã nắm được tình hình, cũng chỉ lưu lại hai nhân viên trinh sát canh gác như trước.
An Hiểu Phong là người đầu tiên chạy lên tầng ba. Khi mọi người lao tới thì bị chặn lại bởi đám lửa lớn.
“Đội phó An, đừng vào, nguy hiểm lắm.” Lưu Khôn cảnh báo.
Đột nhiên, nước từ đâu ào ào giội tới. An Hiểu Phong nhìn lại, thì ra là do đội cứu hỏa phun từ tầng hai lên. Nước lạnh tạt vào đám cháy phát ra tiếng xèo xèo, khói trắng bốc lên cuồn cuộn.
Xuyên qua khói lửa, An Hiểu Phong mơ hồ nhìn thấy bóng một người đàn ông đang đứng ở hành lang nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng.
“Đồng Hải Kiến!” An Hiểu Phong hét to.
Đồng Hải Kiến quay người đi về phía một gian phòng không có lửa ở phía xa, trên tay hắn ta cầm một can xăng.
Tinh thần chiến đấu của An Hiểu Phong lập tức bị khơi dậy, anh cởi áo khoác ngoài, thấm ướt, trùm lên đầu rồi nhanh chóng nhảy qua đám lửa.
“Đứng im!” An Hiểu Phong giơ súng, ngắm về bóng người cuối hành lang, “Động đậy là tôi sẽ bắn.”
Đồng Hải Kiến dừng bước, quay đầu nhìn lại, trên mặt hiện lên nụ cười nhàn nhạt, sau đó biến mất trong làn khói.
“Đã phát hiện Đồng Hải Kiến, trong tay hắn có hàng nguy hiểm, mọi người chú ý an toàn.” An Hiểu Phong vừa nhắc nhở vừa cầm súng đuổi theo.
Các trinh sát viên khác xộc vào từng phòng để tìm Thành Hề Nhị.
Cột nước xuyên qua cửa sổ cuồn cuộn phun vào trong, chẳng mấy chốc mọi thứ đều ướt sũng. Lửa dần nhỏ hơn, nhưng khói ngày càng dày đặc, khiến tầm nhìn trở nên mơ hồ.
Lưu Khôn đang theo sát An Hiểu Phong vội nhắc nhở: “Khói dày quá, mọi người đừng tùy tiện nổ súng, chú ý xác định danh tính!” Vừa dứt lời thì “đoàng”, tiếng súng vang lên ở phía trước.
Là An Hiểu Phong, khi thấy Đồng Hải Kiến đã không còn đường thoát, anh liền bắn một phát súng lên trần nhà.
“Bỏ can xăng xuống! Mau bỏ can xăng xuống!” An Hiểu Phong hét lớn.
Đồng Hải Kiến quay người lại, quan sát An Hiểu Phong qua một lớp lửa.
“Tôi nói anh bỏ can xăng xuống, giơ tay lên!”
Đồng Hải Kiến giơ tay trái lên nhưng tay phải vẫn cầm can xăng không buông.
“Bỏ can xăng xuống!” Lưu Khôn vừa chạy tới cũng hô lên.
Nụ cười lại hiện lên trên khuôn mặt Đồng Hải Kiến, hắn ta buông tay trái xuống, vặn nắp can xăng.
“Đứng im! Còn động đậy nữa tôi sẽ nổ súng!” An Hiểu Phong lớn tiếng cảnh cáo.
Đồng Hải Kiến cứ như không nghe thấy gì, nhấc cao can xăng xối lên người mình. Rồi rút bật lửa ra.
“Dừng tay!” An Hiểu Phong vội cất súng nhảy qua đám lửa trước mặt lao về phía Đồng Hải Kiến.
“Đừng!” Lưu Khôn bị hành động của An Hiểu Phong làm cho kinh hãi, vô thức hét lên: “Đội phó An, nguy hiểm lắm.”
Hộp quẹt trên tay Đồng Hải Kiến đã được bật lên. An Hiểu Phong nhảy lên đè gục hắn ta xuống, ôm chặt rồi lăn lộn dưới đất cho tới khi ngọn lửa trên người hắn tắt hẳn.
Ngay lập tức, Mã Tuấn Kiệt giật lấy bình cứu hỏa trên tay một trinh sát viên phun thẳng vào mái tóc đang bốc cháy của Đồng Hải Kiến.
An Hiểu Phong cúi thấp đầu, rồi giữa làn bọt trắng xóa đang phụt tung tóe từ bình cứu hỏa, thành thạo còng tay Đồng Hải Kiến lại.
Mã Tuấn Kiệt vứt bình chữa cháy sang một bên, kéo Đồng Hải Kiến đầu đầy bọt trắng đứng lên.
“Mau tìm người!”
An Hiểu Phong lồm cồm bò dậy, đá tung cửa mấy căn phòng gần đó, mong thấy bóng dáng Thành Hề Nhị.
“Tiểu Nhị! Tiểu Nhị! Tiểu Nhị...”
Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt cũng gọi trong lo lắng: “Phóng viên Thành! Phóng viên Thành...”
Lửa nhanh chóng được dập tắt. Gần 10 giờ, đội cứu hỏa rút quân, phía cảnh sát phong tỏa hiện trường và tiến hành kiểm tra kỹ lưỡng, mục đích chính là để tìm ra tung tích của Thành Hề Nhị.
An Hiểu Phong đứng cạnh xe cảnh sát trong sân, thở hổn hển nhìn đội cứu hỏa thu dọn rút quân, thấy trong lòng hoang mang mờ mịt.
Lưu Khôn cầm điện thoại đi tới, An Hiểu Phong nhìn tấm ảnh chụp trong điện thoại: “Biển số xe không bị cháy, anh nhìn xem, đây chính là chiếc xe điện bốn bánh mà chúng ta tra ra lúc trước.” An Hiểu Phong gật gật đầu.
“Đáng tiếc là chiếc máy tính tìm thấy ở hiện trường đã bị hư hỏng nặng, chắc khó bề khôi phục dữ liệu.” Lưu Khôn nói.
Mã Tuấn Kiệt áp giải Đồng Hải Kiến đang bị bỏng ở mặt giao cho cảnh sát hình sự đưa lên xe.
“Đội phó An.” Mã Tuấn Kiệt gọi.
An Hiểu Phong nhìn Đồng Hải Kiến đang ngồi trong xe cảnh sát, hắn ta đang nhắm mắt nghỉ ngơi, vẻ mặt hết sức bình tĩnh.
“Cô và Tiểu Mã về đội thẩm vấn trước, tôi đưa người tiếp tục tìm kiếm xung quanh.” Anh nói với Lưu Khôn.
Lưu Khôn nhận lệnh, lên xe cảnh sát, Mã Tuấn Kiệt lái ra khỏi khu nhà máy.
An Hiểu Phong tập hợp lực lượng cảnh sát hình sự lại, chia khu vực kiểm tra theo phân bố của nhà máy. Nguyên ngày hôm sau, An Hiểu Phong dẫn đội của mình đi lùng sục khắp nơi để tìm kiếm Thành Hề Nhị. Toàn đội đã lục soát từng căn phòng, mỗi thùng hàng, thậm chí rà soát đến cả cống thoát nước, ống khói nhưng vẫn không chút tung tích.
Đến chiều, An Hiểu Phong điều đến mấy chú chó nghiệp vụ nhưng vẫn lực bất tòng tâm.
Nhìn mặt trời đã ngả về tây, chiều tà dần ảm đạm, vẻ mặt An Hiểu Phong từ hoang mang chuyển sang u ám.
Vốn nghĩ tìm được nơi Đồng Hải Kiến giấu thân, bắt được hắn ta thì sẽ cứu được Thành Hề Nhị. Nhưng hiện thực lại không như dự liệu, anh cũng chẳng biết khâu nào xảy ra vấn đề.
Tiểu Nhị, em đang ở đâu?
Nhìn từng tốp cảnh sát hình sự lần lượt hoàn thành nhiệm vụ điều tra, An Hiểu Phong nhìn họ tìm tới lui vô số lần, thấy trời chiều đã chạng vạng, đành phải ra lệnh cho các đội rút lui.
An Hiểu Phong ngồi lên ghế phụ của xe cảnh sát để cho một thành viên trong đội lái. Anh nhắm mắt, không muốn chấp nhận sự thật này.
“Đội phó An.” Trinh sát viên lái xe lên tiếng, “Anh về ngủ một giấc đi, trông anh kiệt sức lắm rồi. Hơn nữa, tay anh còn đang bị bỏng đấy.” Chỉ đến lúc này, An Hiểu Phong mới để ý mu bàn tay mình đã xuất hiện những vết phồng rộp, đau rát.
Nhưng anh nói: “Không, tôi phải về đội ngay để còn thẩm vấn. Phải nhanh chóng tìm ra tung tích của con tin.” Chiếc xe chở nhóm cảnh sát hình sự lao thẳng về văn phòng Đội Cảnh sát hình sự.
7:00 tối, phòng thẩm vấn Đội Cảnh sát hình sự.
An Hiểu Phong bước vào phòng quan sát, thấy Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt đang ngồi trước mặt Đồng Hải Kiến đã được quấn băng, chất vấn đầy tức giận.
“Tôi khuyên anh nên thành khẩn khai báo,” Mã Tuấn Kiệt đập bàn lớn tiếng, “sớm muộn cũng phải nói, anh phạm tội gì bản thân còn không rõ sao?” Đồng Hải Kiến vẫn ngậm miệng không hé một lời.
“Kể cả anh không lên tiếng, chúng tôi vẫn có thể kết tội.” Lưu Khôn to giọng.
Đồng Hải Kiến gật gật đầu như bảo hắn ta hiểu điều đó.
Hai trinh sát viên bất lực, giận đến đỏ mặt.
An Hiểu Phong đẩy cửa bước vào: “Hai người ra ngoài đi.”
Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt đứng dậy nhưng không chịu rời khỏi, họ có chút lo lắng An Hiểu Phong không giữ được bình tĩnh, mất kiểm soát mà động thủ với nghi phạm.
An Hiểu Phong nhắc lại lần nữa: “Tôi bảo các cậu ra ngoài!”
Hai người đành phải rời khỏi đó sang bên phòng quan sát để theo dõi.
“Hay là báo cáo với cấp trên, khéo lại bị kỷ luật.” Mã Tuấn Kiệt lo lắng hỏi.
“Đừng, không được. Bây giờ anh mà đi, một mình tôi ở đây không xử lý được đâu.” Lưu Khôn lo lắng.
Vẻ mặt An Hiểu Phong vô cùng nghiêm trọng, hai mắt trừng trừng nhìn Đồng Hải Kiến đầy giận dữ, tưởng chừng sắp bốc cháy.
Đồng Hải Kiến biết rõ An Hiểu Phong đang quan sát, nhưng anh ta vẫn mặc kệ, chỉ cúi đầu, liên tục cấu vào những vết bỏng phồng rộp trên mu bàn tay.
An Hiểu Phong ngồi xuống, vẫn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào đối phương. Chiếc đồng hồ treo trên tường đang đều đặn phát ra tiếng kêu tích tắc, căn phòng trở nên im lặng một cách đáng sợ.
Đồng Hải Kiến ngẩng đầu lên liếc mắt xem thử, thấy An Hiểu Phong vẫn đang nhìn mình, miệng hắn lại nhếch lên nụ cười khinh bỉ.
7:30, An Hiểu Phong đã nhìn hắn được gần 30 phút.
Biên bản thẩm vấn trước mặt anh vẫn trắng trơn. Nhưng dường như anh vẫn chưa có ý định bắt đầu. Bên phòng quan sát, hai trinh sát viên đã mất dần nhẫn nại. Mã Tuấn Kiệt hỏi: “Hay là gọi đội phó An ra đi?”
“Anh nghĩ gọi nổi không?” Lưu Khôn chỉ vào tấm kính trước mặt nói, “Mắt anh ấy vẫn đang phun lửa kia kìa.”
Đột nhiên Đồng Hải Kiến hơi nhúc nhích người, đằng hắng một tiếng rồi mở miệng trước: “Người do tôi giết.” An Hiểu Phong cầm lấy bút bắt đầu ghi chép lên tờ giấy trước mặt, vẫn không nói gì.
Đồng Hải Kiến nói tiếp: “Là tôi đã sát hại Điêu Quân Ni. Chính tôi đã tròng sợi dây thừng vào cổ nó, sau đó đẩy xuống cầu.” An Hiểu Phong lạnh lùng ghi chép tiếp.
“Áo cũng do tôi gửi đi. Là như vậy đấy, các anh có thể khép vụ án này lại rồi?”. Nói xong, Đồng Hải Kiến nhắm mắt ngả lưng về sau.
“Rầm!” An Hiểu Phong nện cây bút đang cầm trên tay xuống bàn.
“Thành Hề Nhị ở đâu?”
“Ai?” Đồng Hải Kiến mở mắt, nét mặt lộ vẻ khó hiểu.
“Đừng có giả vờ với tôi!” An Hiểu Phong giận dữ, “Tôi hỏi anh, Thành Hề Nhị đang ở đâu? Anh đã giấu cô ấy chỗ nào?”
“Tôi không gặp người mà anh nói. Nhà xưởng các anh đã kiểm tra hết, tội tôi cũng đã nhận.” Đồng Hải Kiến đáp chắc nịch.
“Thành Hề Nhị phát giác ra anh bắt cóc Điêu Quân Ni giấu ở nhà máy, anh mà tha cho cô ấy chắc?”
“Tôi thực sự không gặp người này.”
“Bớt giở trò đi. Khi Điêu Quân Ni chết, rõ ràng mặc áo gió của Thành Hề Nhị.”
Đồng Hải Kiến vẫn tiếp tục bày ra vẻ mặt vô tội: “Áo nào? Anh nói áo gió đó không phải của Điêu Quân Ni hả? Tôi biết thế nào được, tôi có phải bố nó đâu.”
“Khốn nạn!”
Nói đoạn, An Hiểu Phong bật dậy túm lấy cổ áo Đồng Hải Kiến. Hai người bên phòng quan sát thấy vậy vội vàng xông vào buồng thẩm vấn lôi An Hiểu Phong ra.
“Tôi hỏi anh lần cuối, chuyện chiếc áo khoác gió là thế nào? Có phải anh mặc nó cho Điêu Quân Ni không?” An Hiểu Phong vẫn túm chặt lấy Đồng Hải Kiến hỏi lớn.
Đồng Hải Kiến vẫn im lặng cười nhạt.
“Phải anh đã lái xe của Thành Hề Nhị đến chỗ đường vắng rồi vứt lại đó không?” An Hiểu Phong tiếp tục to tiếng.
Nhưng Đồng Hải Kiến vẫn chẳng hề phản ứng.
“Không nói đúng không? Được, cứ chờ đấy, tôi sẽ có cách làm cho anh phải mở miệng.” An Hiểu Phong bừng bừng tức giận, đẩy Mã Tuấn Kiệt và Lưu Khôn ra, quay người bước ra khỏi phòng thẩm vấn.
9:30 tối, phòng thẩm vấn số 2.
Lưu Khôn dẫn bố của Đồng Hải Kiến vào rồi cùng Mã Tuấn Kiệt bắt đầu tra khảo.
“Chúng tôi đã giam giữ con trai ông vì tội cố ý giết người. Hiện tại, anh ta đang ở phòng thẩm vấn bên cạnh.” Lưu Khôn nói.
Ông cụ Đồng đột nhiên hỏi: “Các người có chứng cứ không mà tùy tiện bắt người như vậy?”
Mã Tuấn Kiệt trả lời không chút khách khí: “Không có chứng cứ thì sao chúng tôi dám bắt người chứ? Tôi nói cho ông biết, bây giờ chứng cứ rành rành rồi! Con trai ông không ra ngoài được nữa đâu, ông hiểu chưa?” Ông cụ Đồng lộ vẻ buồn bã.
Lưu Khôn nói tiếp: “Chúng tôi triệu tập ông trong đêm là muốn xác nhận xem ông có phạm tội bao che không?”
“Bao... bao che?”
“Lần trước chúng tôi đã đến nhà để tìm hiểu tình hình vụ án, nhưng ông đâu nói thật.” Mã Tuấn Kiệt nhắc lại.
“Tôi không biết Hải Kiến làm việc gì bên ngoài thật mà.” Ông cụ Đồng trả lời.
“Được, ông cứ làm bộ làm tịch đi. Thế nhưng,” Mã Tuấn Kiệt cảnh cáo, “nếu chúng tôi tra ra ông biết chuyện con mình giết người và còn giúp đỡ hắn thì ông không thoát được tội bao che đâu.”
“Tốt nhất ông nên tự giác.” Lưu Khôn nhắc nhở, “Tự khai báo và bị chúng tôi điều tra ra là hai việc hoàn toàn khác nhau đấy.”
“Rồi rồi, tôi biết rồi...”, ông cụ Đồng khẽ lẩm bẩm.
10:00 tối, An hiểu Phong cầm máy tính xách tay quay lại phòng thẩm vấn Đồng Hải Kiến.
Sau khi ngồi xuống, anh không nói gì, chỉ mở cho hắn xem hình ảnh đang xảy ra ở phòng thẩm vấn số 2.
Tuy không có âm thanh nhưng khi thấy bố mình đang bị thẩm vấn thì cơ mặt Đồng Hải Kiến không khỏi co giật.
An Hiểu Phong biết Đồng Hải Kiến đã tức giận. Một cơn phẫn nộ đang cuộn trào lên trong lòng anh ta.
“Anh không chỉ tự mình phạm pháp, mà còn để liên lụy đến cha già, đúng là bất hiếu.” An Hiểu Phong cố tình khiêu khích.
Đồng Hải Kiến trừng mắt, bừng bừng lửa giận.
“Vì che giấu cho anh nên ông cụ đã nói dối phía cảnh sát. Nếu chứng cứ xác thực, cha anh sẽ phạm tội bao che chứa chấp thủ phạm giết người. Anh biết tội này có thể bị kết án bao nhiêu năm tù không?” An Hiểu Phong cố ý hỏi.
Đồng Hải Kiến tức tới nỗi hai tay bắt đầu run rẩy.
“Nếu anh không rõ luật, tôi sẽ cho anh hay...”
“Tôi nói!” Đồng Hải Kiến tâm thế như sẵn sàng chịu chết: “Anh thắng rồi, tôi khai là được chứ gì. Hãy thả cha tôi ra, chuyện này không liên quan gì tới ông ấy.”
An Hiểu Phong đóng máy tính lại, chờ Đồng Hải Kiến thú nhận.
Cùng lúc đó, bên phòng thẩm vấn số 2, ông cụ Đồng cũng đang kể lại với Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt những gì mình biết.
“Sau khi nhà máy bị đóng cửa, tính cách Hải Kiến thay đổi rất nhiều.” Ông cụ bắt đầu kể, “Một người vốn đầy chí khí bỗng trở nên ủ rũ, ít nói, tính tình cũng khó chịu hơn.”
“Khó chịu với ai? Bạn bè hay gia đình?” Lưu Khôn hỏi kỹ.
“Nó không có bạn. Từ lúc nhà máy đóng cửa, tất cả bọn họ đều trở thành chủ nợ, tránh còn không hết. Tôi nói nó trở nên khó chịu là với tôi và con trai nó. Hải Kiến cái gì cũng tốt, mỗi tội nó để tâm tới con trai quá, nhưng lại không biết cách giữ bình tĩnh khi trò chuyện với thằng bé. Cháu tôi thiếu kỹ năng sống, nên lúc làm tay bị thương, không chép được bài, rõ ràng nó rất xót thằng bé nhưng lại thể hiện bằng cách trách cứ quát mắng. Cao dán nó mua tôi tiếc không nỡ dùng, nó rõ ràng rất lo lắng khi thấy tôi bị đau lưng, nhưng lại chửi bới còn tức giận vứt luôn mấy miếng cao đi. Tính nó trước đó không đến nỗi nào, nhưng từ khi nhà máy bị đóng cửa, càng ngày nó càng dễ cáu giận. Sự nghiệp thất bại, cảm thấy mất mặt, có lỗi với con trai. Thằng bé mất mẹ từ nhỏ, nó muốn bù đắp cho con, nên muốn thể hiện thật tốt, ai ngờ càng làm hỏng chuyện thêm. Thực ra thằng bé rất sợ bố nó.”
Ông cụ cúi đầu, chậm rãi kể tiếp với giọng rất nhỏ: “Các anh nói nó giết người, nhưng đó cũng do lỗi phía bên kia. Nếu không phải cái tên họ Điêu đó giết chết Đồng Niên của chúng tôi thì sẽ không có bi kịch nào xảy ra.” Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt nhìn nhau, trong lòng có muôn ngàn lời muốn nói nhưng giờ phút này lại chẳng thể thốt ra.
Ở bên kia, Đồng Hải Kiến cũng đang bị thẩm vấn.
“Mẹ thằng bé mất sớm, tôi và ông nội nó đều bao bọc nó vô cùng.” Đồng Hải Kiến ngữ khí bình thản nói, “Tôi còn nhớ hồi tiểu học, có lần nó bị một anh lớn trong trường bắt nạt, bạt tai hai cái. Sau khi biết chuyện, tôi tìm đến nhà cậu học sinh kia gây ầm ĩ một trận. Mọi người đều khuyên tôi giao cho nhà trường xử lý hoặc báo cảnh sát. Nhưng tôi không làm vậy. Tôi đã tát lại bố mẹ của cậu học sinh kia hai cái, nhất định phải đòi công bằng cho con trai tôi. Nhưng mãi sau tôi mới biết, con trai tôi không hề vui vì điều đó. Ngược lại, nó còn cảm thấy xấu hổ vì sự bạo lực của tôi.”
“Nói thẳng vào vấn đề!” An Hiểu Phong nhắc nhở.
“Là Điêu Văn Long tìm tới tôi trước,” Đồng Hải Kiến thú nhận, “ngay từ đầu tôi đã tỏ rõ quan điểm của mình, từ chối hợp tác với hắn. Nhưng đấy là một tên vô lại, không thể nào nói lý nổi. Tôi không đồng ý thì quay qua làm phiền gia đình tôi. Với tôi, gia đình rất quan trọng, đặc biệt là con trai. Vì vậy, tôi vô cùng căm ghét tên đó.”
“Hắn định hợp tác với anh làm việc gì?”
“Mấy chuyện xấu xa hắn đang làm. Đòi nợ bạo lực, tiết lộ việc riêng tư của người khác, lừa đảo tống tiền. Những việc đại loại vậy.” Càng kể trên mặt Đồng Hải Kiến càng lộ vẻ phẫn nộ, “vì để biết địa chỉ nhà mà hắn đã đến trường chặn đường thằng bé. Cũng đều do tôi cả, từ nhỏ tôi đã bao bọc nó quá, luôn lo lắng đủ thứ nên chẳng cho nó qua lại với ai, không cho nó ra ngoài chơi, kết quả khiến tính cách Đồng Niên rất đơn thuần. Sau đó, không biết Điêu Văn Long dùng cách nào mà cuối cùng cũng lấy được thông tin địa chỉ nhà tôi từ thằng bé. Đến giờ tôi mới thấu hiểu, những gì tôi nghĩ sẽ tốt cho con kỳ thực là đang khiến nó bị tổn thương.”
“Anh không đồng ý hợp tác nên Điêu Văn Long đã bắt cóc con trai anh?”
“Đúng vậy. Đương nhiên tôi cũng có khiêu khích làm hắn tức điên. Tôi đã cảnh cáo, nếu hắn còn làm phiền gia đình tôi thì tôi sẽ báo cảnh sát, vạch trần hết mọi chuyện xấu hắn làm. Trước khi xảy ra sự việc bắt cóc, tôi và hắn đã đánh nhau một trận. Tôi đã vô cùng nhẫn nhịn, tận khi hắn làm phiền con trai tôi mới khiến tôi nổi giận thật sự, chúng tôi đã đánh nhau trên cầu vượt đi bộ.”
“Cho nên, anh chọn địa điểm cầu vượt đi bộ để giết con gái Điêu Văn Long?”
“Đúng thế. Tôi muốn hắn phải nhớ rằng, khiến hắn khắc sâu, mỗi nỗi đau mà tôi chịu đựng sẽ trả lại gấp đôi, ngay cả khi hắn đã chết.”
“Hai năm trước, Điêu Văn Long bắt cóc con trai anh, có phải để uy hiếp anh không? Hắn ta đưa ra yêu cầu gì?”
“Không có. Chỉ bắt cóc thôi. Hắn không nói gì, chỉ cần làm như vậy là tôi đã hiểu được dụng ý của hắn rồi.”
“Anh có mặt ở hiện trường lúc nào?”
“Tôi khi biết tin liền vội vã đến hiện trường nhưng mọi chuyện gần như đã kết thúc. Chưa chờ tôi và Điêu Văn Long đàm phán thì tiếng súng đã vang lên.”
“Vì vậy anh bắt cóc và giết Điêu Quân Ni chỉ để trả thù việc hai năm trước Điêu Văn Long đã làm hại Đồng Niên con trai anh, đúng chứ?”
“Đúng vậy.”
“Anh lên kế hoạch tận hai năm chỉ vì rửa hận?”
“Đúng thế.”
“Tại sao lại lâu như vậy?”
“Hai năm qua, rất nhiều lần tôi định bỏ cuộc. Nhưng cũng lại vô số lần tôi kiên quyết. Tôi suy nghĩ ra nhiều cách, mỗi cách đều thử đi thử lại. Vì để báo thù tôi đã lên kế hoạch trong hẳn hai năm.”
“Anh đã bắc cóc Điêu Quân Ni như thế nào?”
“Vào ngày giỗ Điêu Văn Long tôi biết con bé sẽ đến viếng mộ vì tôi vẫn luôn theo dõi nó nên nắm được kế hoạch đó. Nhưng bên ngoài nghĩa trang tôi không có cơ hội ra tay. Sau đó, con bé đi sang một nghĩa trang khác.”
“Nghĩa trang khác?”
“Vì ngày hôm đó không phải chỉ là ngày Điêu Văn Long mất, đó cũng là ngày giỗ của Đồng Niên con trai tôi. Hai người đó đã chết cùng một ngày.”
“Điêu Quân Ni đã đi viếng mộ con trai anh?”
“Đúng vậy. Cũng có thể vì muốn chuộc lỗi thay cho bố nó. Sau khi con bé cúng cho Đồng Niên xong thì tôi ra tay đánh ngất nó từ phía sau, dùng xe điện chở về.”
“Anh làm thế nào để khống chế Điêu Quân Ni?”
“Vừa hay nó có mua thuốc tâm thần, uống vào sẽ khiến thần trí rối loạn, cơ thể cũng xảy ra phản ứng rất mạnh. Tôi liền khóa nó vào trong một phòng trống, gần như không cho ăn uống gì khiến nó luôn ở trong trạng thái đói lả vô lực.”
“Khốn nạn!” An Hiểu Phong tức đến nỗi đập bàn, hét lớn, “Anh không sợ con bé sẽ chết à?”
Đồng Hải Kiến nhìn An Hiểu Phong, trên mặt lộ ra ý cười xấu xa: “Tôi đang muốn cho nó chết rấp đi mà.”
“Đồ cầm thú!”
“Trong lúc giam cầm Điêu Quân Ni, tranh thủ khi nó vẫn còn tỉnh táo, tôi có trò chuyện một lần.” Biểu cảm của Đồng Hải Kiến trở nên dịu dàng hơn, “Tôi nói Đồng Niên chết rồi, là bị bố nó hại chết. Nó xin lỗi tôi. Tôi còn nói tôi đang định giết nó, nếu có oán thì hãy đi mà hận bố nó. Nhưng con bé lại nói, nó không còn hận bố nó nữa rồi, mà hận mẹ nó. Từ nhỏ nó đã bị mẹ tiêm nhiễm vào đầu rằng bố là một tên xấu xa, là kẻ đã làm hại cuộc đời hai mẹ con nó, thậm chí mẹ nó oán giận tất cả đàn ông trên đời. Vì chịu ảnh hưởng của cách giáo dục này mà khi Điêu Quân Ni lớn lên không thể kết giao bình thường, không biết cách giao tiếp với con trai, càng không thể chấp nhận bố dượng. Nó đã rất đau khổ đến lúc chết. Nó cũng mong mỏi mẹ mình có thể sống hạnh phúc sau khi tái hôn, nhưng tận sâu trong lòng lại chẳng thể chấp nhận bố dượng, khiến mối quan hệ của ba người họ trong gia đình lúc nào cũng gay gắt.”
