Sau khi kiểm tra khu vực nhà máy và trở về đội thì đã nửa đêm.
Ngoại trừ biết thêm một chuyện vào ngày trước khi Thành Hề Nhị mất tích thì không tìm thấy manh mối hữu ích nào khác.
Tuy nhiên, điều này càng khiến An Hiểu Phong chắc chắn hơn về phán đoán của mình, Thành Hề Nhị đã rơi vào tay hung thủ trong lúc điều tra vụ Điêu Quân Ni mất tích.
Chỉ cần bắt được Đồng Hải Kiến sẽ giải cứu được Thành Hề Nhị. An Hiểu Phong không ngừng nhắc nhở bản thân.
Hơn nữa, anh tin rằng mình đang ở rất gần cô rồi. Chậm nhất là ngày mai trước khi mặt trời lặn, anh nhất định sẽ phải gặp được Thành Hề Nhị.
À, chính xác phải là trước khi mặt trời lặn hôm nay. Vì khi An Hiểu Phong về tới văn phòng làm việc, thì kim đồng hồ đeo tay đã nhích qua ngày 7 tháng 3.
An Hiểu Phong biết rõ hôm nay lại là một đêm dài không ngủ. Từ sau khi Thành Hề Nhị mất tích, chẳng đêm nào anh ngủ được yên giấc, chỉ vừa chợp mắt đã lại bừng tỉnh vì ác mộng. Cũng may, hiện nay hướng điều tra đã rõ ràng, việc của đêm nay chỉ cần chờ đợi mà thôi. Chờ các manh mối khác được thực hiện và tổng hợp, đợi kết quả mà anh mong muốn.
Nhưng hiện giờ anh cảm thấy vô cùng bất an. Chỉ ngồi lặng lẽ trên ghế như một kẻ mới vào nghề, suy ngẫm lại những ngày qua xem mình có bỏ sót điều gì không. Thói quen tự suy xét này là do thầy anh Toàn Thụ Hải dạy cho, nhất là khi giao đấu với tội phạm cao tay thì việc so tài chính là xem ai phạm ít sai lầm hơn.
Anh bày hết toàn bộ tài liệu của vụ án lên bàn, sắp xếp lại từng cái một. Anh quên cả thời gian, tới tận khi tia nắng đầu tiên của ngày mới chiếu vào cũng không hề phát giác.
Trên gương mặt mệt mỏi của An Hiểu Phong dần hiện lên tia khát vọng chiến thắng. Hiện giờ, thậm chí anh có chút nóng lòng muốn gặp mặt Đồng Hải Kiến.
Cửa mở, Lưu Khôn cầm chồng tài liệu bước vào.
“Đã tìm ra tung tích chiếc xe điện bốn bánh!” Cô vừa đẩy cửa vừa nói vội: “Mặc dù rất tốn thời gian và phải huy động nhiều kỹ thuật viên, nhưng cuối cùng cũng đã tìm được.”
Nói rồi, Lưu Khôn mở tập tài liệu trên tay, rút ra một số bức ảnh in từ camera giao thông đưa cho An Hiểu Phong: “Mấy tấm này được chụp vào sáng ngày 4 tháng 3 bởi một camera giao thông cách cầu vượt nơi Điêu Quân Ni bị giết khoảng 2,5 ki-lô-mét về phía đông. Lúc đó đang giờ cao điểm, xe cộ đi lại rất nhiều, trong khoảng hơn 100 phương tiện, chúng em xác định chiếc này. Đó là một chiếc xe điện hiệu Tianma màu trắng, loại bốn bánh được thiết kế dành riêng cho người cao tuổi. Độ mới khoảng 80%, không có biển số.” An Hiểu Phong nhìn kỹ mấy bức ảnh rồi hỏi: “Lý do gì mà mọi người khóa mục tiêu vào chiếc xe này?”
“Vì sau đó nó lại xuất hiện phía bên ngoài khu nhà của Lý Mi Vân.” Nghe vậy, mắt An Hiểu Phong lập tức sáng lên.
Lưu Khôn vội rút thêm mấy tấm nữa: “Đây là ảnh chụp khoảng một tiếng sau đó. Theo lộ trình của chiếc xe thì nó đã chạy thẳng từ nơi Điêu Quân Ni bị giết đến nhà Lý Mi Vân, nhưng lại khéo léo chọn đi đường nhỏ và lối tắt.”
“Hung thủ sau khi giết người đã đem túi đựng áo của Điêu Quân Ni tới nhà Lý Mi Vân.” An Hiểu Phong phán đoán.
“Đúng vậy.” Lưu Khôn nói, “Hơn nữa, xét về thời gian, hung thủ gây án xong không vội đi xa mà vẫn quanh quẩn gần đó, không chừng hắn còn chứng kiến cả quá trình cảnh sát ra quân rồi mới rời khỏi hiện trường đi giao túi đồ.”
“Tên đáng chết!”
“Chưa hết, kỹ thuật viên còn phát hiện dấu vết của chiếc xe này sớm hơn nữa.” Lưu Khôn cầm lấy mấy tấm ảnh cuối cùng, “Anh xem, đây là hình ảnh chụp ngày 1 tháng 2, này là ngày 7 tháng 2, rồi ngày 15 tháng 2, tấm cuối cùng vào 19 tháng 2, sau đó thì không thấy xuất hiện nữa. Địa điểm chính là ngã tư bên ngoài cổng chính lối vào nghĩa trang.”
“Quả nhiên là cùng một chiếc xe, đáng tiếc không chụp được hình ảnh bên trong xe.”
“Hung thủ hẳn đã thấy camera, trong tình huống không thể tránh được thì hắn đã chọn cách đứng xa camera nhất có thể.” An Hiểu Phong chỉ vào ngày giờ chụp hiển thị trên bức ảnh cuối cùng, nói: “Đây là thời gian Điêu Quân Ni mất tích, vậy hẳn địa điểm cũng quanh đó thôi.”
“Đúng vậy. Ngày 19 tháng 2 là ngày Điêu Văn Long – bố của Điêu Quân Ni mất. Hẳn cô bé đã một mình đi viếng mộ bố, sau đó bị hung thủ bắt cóc.” Lưu Khôn phân tích.
“Vậy thì ba lần chụp được trước đó là hung thủ tới khảo sát địa hình.” Lưu Khôn gật đầu đồng tình.
“Bây giờ, về cơ bản đã điều tra được quá trình Điêu Quân Ni bị mất tích và cách hung thủ đưa cô bé đến hiện trường vụ án. Việc còn lại là cần tìm ra chiếc xe.”
Lưu Khôn vội vàng báo cáo: “Đại thể đã tra được thông tin rồi. Nghi vấn đây là chiếc xe bị mất ba tháng trước. Chủ xe là ông lão họ Vương, sống cùng vợ thôn Thành Trung, cách nhà ông cụ Đồng 800 mét theo đường chim bay.”
“Gần vậy à.”
“Người của chúng ta đã tới đó điều tra. Gia đình này có hai chiếc xe điện người già, một cái màu đen nhưng cũ lắm rồi, chiếc kia màu trắng mới mua, nghi ngờ chính là xe bị camera giao thông ghi lại. Khoảng 3 tháng trước, ông Vương tưởng bị bong gân khi đi bộ. Khi tới bệnh viện chụp X-Quang thì phát hiện xương mắt cá chân bị rạn nên phải tĩnh dưỡng một thời gian dài. Chiếc xe của ông bị mất chính trong lúc ông đi lại khó khăn và ít ra ngoài này. Ông Vương đã cung cấp hóa đơn mua, chúng ta cũng đã lấy được biển số xe, đợi tìm được chiếc xe xuất hiện trong camera giám sát thì sẽ biết được có phải là một hay không.”
“Người ta thường nói thỏ không ăn cỏ gần hang, Đồng Hải Kiến đúng là lạ đời.” An Hiểu Phong cảm thán.
“Nếu đúng do Đồng Hải Kiến lấy cắp và ý đồ sử dụng nó để gây án thì quả thực suy tính rất tỉ mỉ, ắt hẳn hắn đã lên kế hoạch từ lâu rồi.” Lưu Khôn bổ sung thêm, “À, kỹ thuật viên còn tìm ra một manh mối khá kỳ lạ nữa. Đó là khoảng nửa năm trước, Đồng Hải Kiến cũng có mua cho ông cụ Đồng một chiếc xe điện người già y như vậy, nhưng không rõ vì sao, mới dùng được hai tháng thì bán.”
“Tôi đã nói rồi, hung thủ rất thông minh.” An Hiểu Phong phân tích, “Đồng Hải Kiến mua xe không phải để cho bố mình dùng, mục đích thực sự là tìm công cụ gây án. Hai tháng sau, khi đã thông thạo các tính năng, nhất là thời lượng pin, thì một người tinh ranh như hắn ta sẽ bán nó đi, vì nếu trong nhà có sử dụng chiếc xe đó hẳn sẽ nhanh chóng bị cảnh sát tìm tới. Sau khi bán, anh ta lại tìm một chiếc tương tự rồi trước khi gây án 3 tháng thì tiến hành ăn trộm.”
“Xảo trá quá, làm cho chúng ta mãi tới giờ mới tìm ra chiếc xe gây án.”
“Lên kế hoạch chi tiết đến vậy, đây quả là vụ trả thù được chuẩn bị rất tỉ mỉ.”
“Nếu Đồng Hải Kiến vì chuyện con trai thì khả năng hắn ta đã nung nấu ý định này từ lúc Đồng Niên gặp nạn rồi.” Lưu Khôn nói.
“Đợi bắt được Đồng Hải Kiến và tìm thấy chiếc xe thì mọi bí ẩn sẽ được giải đáp.” An Hiểu Phong nhìn đồng hồ, “Bây giờ chỉ chờ xem bên Tiểu Mã thôi.”
Vừa dứt lời, bên ngoài vọng lại tiếng bước chân vội vã. Một lúc sau Mã Tuấn Kiệt cầm một tập giấy bước vào, đập mạnh xuống trước mặt An Hiểu Phong đầy vẻ hưng phấn.
“Đã tìm ra rồi, chính là Đồng Hải Kiến.” Cậu ta nói.
An Hiểu Phong vồ lấy, đó là thông tin đăng ký của nhà máy cũ bỏ hoang kia, trong mục pháp nhân ghi rõ ba chữ “Đồng Hải Kiến”.
“Đó là xưởng của Đồng Hải Kiến. Đã đóng cửa mấy năm, trước đây từng là nhà máy sản xuất đồ điện tử.” Mã Tuấn Kiệt nói.
“Nhà máy sản xuất điện tử Hải Kiến?!” An Hiểu Phong nhìn vào giấy phép kinh doanh, hai mắt sáng rực.
“Đúng vậy. Nghe nói nhà máy mở ra chưa bao lâu đã phải đóng cửa vì tình hình kinh doanh không được tốt. Nguyên nhân chính là do hắn ta thiếu kinh nghiệm, mới bắt đầu đã xây dựng quy mô lớn, nên vay nợ khá nhiều, sau đó bị đứt gãy chuỗi vốn nên mới đóng cửa.”
“Bây giờ ai đang tiếp quản?” An Hiểu Phong hỏi.
“Không ai cả. Vì trong khu này còn đầy nhà máy trống chưa hoạt động, thêm vào đó vị trí xưởng của Đồng Hải Kiến khá hẻo lánh, nên hiện chưa người nào mua lại. Theo thông tin từ ban quản lý, vì để được hưởng thêm nhiều chính sách ưu đãi, Đồng Hải Kiến đã thanh toán hết chi phí quản lý trong nhiều năm. Chính vì vậy, đến nay quyền sử dụng khu nhà xưởng đó vẫn nằm trong tay Đồng Hải Kiến.”
“Lạ thật...”
“Đúng là rất lạ.” Mã Tuấn Kiệt nói tiếp, “Mới đầu, Ban quản lý khu công nghiệp cũng rất có trách nhiệm, còn chủ động tìm người đầu tư mới cho nhà máy bị phá sản. Nhưng một năm trở lại đây, mỗi lần họ gọi thì Đồng Hải Kiến đều không nghe máy. Dạo này thì hai bên gần như không liên lạc với nhau nữa.”
“Vì Đồng Hải Kiến không mong bất kỳ ai sẽ để ý tới khu nhà xưởng ấy, bởi hắn ta đã có mục đích khác rồi.”
“Đội phó An, ý của anh là?” Mã Tuấn Kiệt gần như cũng đoán được câu trả lời.
“Tiểu Nhị khi biết nhà máy bị bỏ hoang đột nhiên phát sinh tiền điện chắc cũng đã nghi ngờ điều gì đó. Nên hôm sau cô ấy chắc chắn sẽ đến kiểm tra nhà máy bỏ hoang kia, xâu chuỗi mối tương quan giữa Đồng Hải Kiến và Điêu Văn Long, không khó để cô ấy đoán rằng Điêu Quân Ni đã bị Đồng Hải Kiến bắt cóc và giam giữ ở đấy,” giọng nói An Hiểu Phong đầy vẻ kiên quyết, “Tiểu Nhị bị mất tích là do cô ấy đã phát hiện ra bí mật trong vụ án Điêu Quân Ni, ắt hẳn là chuyện nhà máy này.”
Mã Tuấn Kiệt cũng nói: “Nếu địa điểm giam cầm con tin là căn nhà xưởng bỏ hoang thì mọi thứ đều có thể giải thích hợp lý.”
“Tiền điện phát sinh mấy tháng gần đây chính là vì sạc pin cho chiếc xe điện bốn bánh đó.” An Hiểu Phong nói.
Lưu Khôn mặt thất sắc: “Trời ơi, giữa đêm hôm qua chúng ta vẫn còn đi lòng vòng quanh khu đó mà không phát hiện được điều gì. Xem ra chúng ta phải vào kiểm tra bên trong thôi.” An Hiểu Phong lại nhìn đồng hồ, đáp: “Tôi đang đợi trời sáng, đến giờ các lãnh đạo làm việc.”
Đột nhiên, một trinh sát chạy từ ngoài vào, vừa tới cửa loạng choạng suýt ngã. Hô lớn: “Báo cáo đội phó An, duyệt, phê duyệt rồi!”
An Hiểu Phong lao tới nhanh như chớp, nhận lấy công văn phê duyệt trên tay cậu trinh sát, liếc nhìn một lượt rồi quay người ra lệnh cho Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt: “Lệnh khám xét đã được phê duyệt. Toàn đội lập tức tập hợp, kiểm tra thiết bị, 15 phút nữa xuất phát bắt giữ Đồng Hải Kiến.”
“Rõ!”
“Chờ chút!”
Toàn đội đang chuẩn bị xuất phát thì một trinh sát viên khác vội vã chạy vào, mặt hoảng hốt kêu lên: “Khoan đã, đội phó An, có sự cố!”
“Chuyện gì?”
Trinh sát viên hổn hển báo cáo: “Cháy, nhà máy cháy rồi. Sáng nay, đột nhiên cột khói bốc lên dày đặc ở Nhà máy sản xuất điện tử Hải Kiến, bên đội cứu hỏa nhận được thông báo và đã ra quân rồi.”
“Cái gì?”
Nói xong, An Hiểu Phong cầm lấy khẩu súng lục rồi lao đi.
Tại một cửa hàng hoa quả mới khai trương ở tầng 1 trung tâm thương mại.
Vào 4:30 chiều ngày 6 tháng 3, một khách hàng nam bước vào, anh ta mặc áo gió tối màu, đội mũ bóng chày, chính là Đồng Hải Kiến.
Nhân viên cửa hàng niềm nở: “Chào quý khách, anh cứ chọn thoải mái ạ.”
Nhưng vị khách này rõ ràng không có hứng thú mua sắm. Anh ta chỉ xem sơ qua, thi thoảng liếc ngang ngó dọc, sau đó lại nhìn ra phía bên ngoài.
Đây là thói quen của anh ta, tới đâu cũng xác định vị trí camera giám sát trước.
Đồng Hải Kiến bước tới góc chết của camera, trước mặt là sạp dưa mật. Anh ta nhìn đồng hồ rồi chọn bừa vài trái.
“Cân giúp tôi.” Anh ta nói.
Khi đưa dưa sang, anh ta còn kẹp thêm tờ 100 nhân dân tệ.
Lát sau, nhân viên mang hoa quả đã thanh toán và đưa tiền thừa cho khách hàng.
Nhưng anh ta lại nhìn vào chồng giấy gói hàng màu trắng hỏi: “Có thể cho tôi một tờ không?” Nhân viên hơi ngớ ra, không hiểu ý khách là gì.
“Tôi muốn ghi mấy con số.”
Nhân viên nhanh nhẹn rút liền một tờ rồi lấy cả bút trong túi ra đưa cho khách. Anh ta chờ khi nhân viên quay sang làm công việc khác mới dùng tay trái viết vội 6 chữ số lên giấy, sau đó vứt lại bút xuống bàn rồi rời đi.
Đồng Hải Kiến bước chậm rãi men theo con phố bên cạnh trung tâm thương mại, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ.
Lúc nhìn thấy một thùng rác, Đồng Hải Kiến tiện tay ném luôn số hoa quả vừa mua, rồi cứ đi tiếp như vậy cho tới khi đến một chiếc ghế dài thì từ tốn ngồi xuống.
Anh ta nhìn quanh thấy không có ai liền lấy tờ giấy vừa ghi số lúc nãy ra, gói tấm thẻ ngân hàng lại rồi cầm chặt trong tay.
Đồng Hải Kiến kéo vành mũ thấp xuống, vẫn ngồi đó cho đến khi phát hiện bóng dáng một người đàn ông trung niên mập mạp từ xa đang đi tới, anh ta liền buông tay thả tờ giấy gói xuống ghế, rồi đứng dậy sải bước rời đi.
Quả nhiên, người đàn ông kia khi đi ngang qua chiếc ghế dài đã chú ý tới gói giấy trắng chói do phản sáng dưới nắng. Sau khi nhìn trái ngó phải, người đàn ông ngồi xuống, cầm gói giấy lên rồi mở ra thì thấy tấm thẻ ngân hàng.
Tất cả những điều này đều lọt vào tầm mắt của Đồng Hải Kiến đứng cách đó không xa.
Kế đó, anh ta giữ một khoảng cách rồi bám theo người đàn ông trung niên kia đang đi về phía trung tâm thương mại. Mãi tới khi người nọ vào một tiệm bánh mì mới rời khỏi.
Nhưng Đồng Hải Kiến cũng không đi quá xa, mà lên cây cầu vượt đi bộ gần đó, lôi chiếc ống nhòm cỡ nhỏ trong túi ra, theo dõi từ xa.
Qua ống ngắm, người đàn ông trung niên ra khỏi tiệm bánh mì thì dạo loanh quanh khu thương mại tìm cây ATM nhưng không thấy nên vào một cửa hàng thức ăn nhanh, cơm xong lại vào trung tâm thương mại. Đồng Hải Kiến vừa theo dõi vừa liếc đồng hồ để ý thời gian.
Chừng 40 phút trôi qua, người đàn ông vẫn chưa ra nhưng bên ngoài trung tâm thương mại đã xuất hiện nhiều xe cảnh sát. Tuy không cắm còi báo hiệu, tới cũng rất lặng lẽ nhưng Đồng Hải Kiến lập tức nhận ra ngay.
Đặc biệt là một chiếc SUV, từ khi nó xuất hiện thì Đồng Hải Kiến chưa hề rời mắt khỏi nó.
Anh ta nhìn đồng hồ lần cuối, lẩm bẩm: “Đến nhanh thật.”
Những gì sau đó anh ta không còn quan tâm nữa. Người đàn ông trung niên vừa bước ra khỏi trung tâm thương mại thì đội cảnh sát hình sự phục kích xung quanh bắt đầu truy bắt. Lúc An Hiểu Phong hô to “dừng lại” thì Đồng Hải Kiến đã bước xuống bậc thang phía bên kia của cầu vượt đi bộ.
Anh ta nhanh chân rẽ vào con ngõ phía bên phải, lên chiếc xe điện bốn bánh màu trắng đỗ sẵn, rồi lái về cuối ngõ bằng tốc độ đều đều.
Càng lúc hơi thở anh ta càng dồn dập, đôi tay nắm vô lăng cũng bắt đầu run nhẹ.
Đã bị khóa mục tiêu rồi. Hắn tự nhủ.
Đúng vậy, hiện tại anh ta đã bị cảnh sát nhắm tới. Chỉ cần lộ diện, dùng thẻ căn cước để đi lại, đặt phòng, hoặc tiếp nhận kiểm tra, chỉ cần quẹt thẻ ngân hàng hay sử dụng điện thoại đều sẽ bị cảnh sát tóm ngay lập tức.
Không thể trốn thoát nổi, ngay từ đầu anh ta đã rõ điều đó.
Thời gian không còn nhiều. Sau khi dùng thẻ ngân hàng thăm dò phía cảnh sát anh ta đã hiểu.
Nhanh thì đêm nay, chậm nhất là trước tối mai, thời gian của anh ta chỉ còn chừng đó.
Nghĩ tới đây, Đồng Hải Kiến đạp mạnh chân ga, lao đi với vận tốc tối đa hướng về phía khu công nghiệp.
7:00 tối ngày 6 tháng 3, Đồng Hải Kiến lái xe điện về lại nhà máy, khóa cổng chính, đỗ cạnh đống thùng bằng gỗ, sau đó lấy điện thoại ném vào trong xe.
Đồng Hải Kiến bước nhanh về phía nhà máy bỏ hoang, lôi ra hai can xăng. Một can để lên xe điện; rồi xách can kia lên khu vực làm việc trên tầng 3 của nhà máy.
Trong văn phòng bỏ hoang, anh ta đặt can xăng xuống, xoa đôi bàn tay đau nhức và mở máy tính xách tay.
Sau đó đăng nhập vào một trang web kỳ lạ, thấy 11 tin nhắn mới. Anh ta mở ra rồi trả lời từng cái chung một nội dung: “Tôi sẽ gửi video cho bạn.”
Mạng truy cập trộm nên khá chậm, nhìn mười một tệp đang được tải lên cùng lúc, Đồng Hải Kiến có chút sốt ruột. Anh ta vừa nhìn đồng hồ vừa canh tốc độ trên máy tính, thỉnh thoảng lại liếc ra ngoài cửa sổ.
Ánh hoàng hôn vàng rực soi qua lớp bụi dày trên cửa sổ rồi lại xuyên sang tấm rèm đã ố vàng chiếu vào phòng khiến cảnh tượng nom cực kỳ quỷ dị. Giống như thước phim đầy bạo lực và máu me của Quentin Tarantino. Đồng Hải Kiến cảm thấy mình hiện tại giống như người phụ nữ mặc đồ vàng, tóc vàng đang vung kiếm Samurai kia. Mà ngay giờ đây, anh ta cũng sẽ múa thanh Samurai của chính mình, vẽ nên vệt máu thuộc về riêng anh ta.
Không, chính xác hơn là, nhiều vệt máu.
Nghĩ tới đó, anh ta nhếch miệng cười.
Anh ta ngã người dựa vào ghế, gác hai chân lên góc bàn làm việc, nhắm mắt lại rồi lặng lẽ chờ đợi.
Ting-ting-ting-ting...
Âm thanh thông báo tải tệp thành công vang lên liên tiếp, nghe như tiếng mài đao, lại tựa tiếng nạp đạn vào súng, cộng với mùi xăng nhàn nhạt thi thoảng len vào mũi, phải nói là thật sự điện ảnh.
Đồng Hải Kiến khép mắt chờ trong im lặng.
Đến khi tà dương tắt hẳn, đến khi màn đêm buông xuống, đến khi bóng tối trước bình minh, đến khi bị tia sáng đầu ngày đánh thức.
Lúc này anh ta đột ngột mở to mắt, đứng dậy cầm can xăng lên và mở nắp, đổ chảy tràn máy tính, khắp trong phòng, ngoài hành lang, cùng tất thảy các đồ vật dễ cháy.
Anh ta nhìn đồng hồ lần cuối, 7:30 sáng ngày 7 tháng 3, giờ bắt đầu làm việc của Đội Cảnh sát hình sự. Khóe miệng anh ta lại nhếch lên, từ tốn rút bật lửa ra, nhìn chăm chăm vào ngọn lửa có thể khiến mình bỏ mạng...
