Tội Mô Phỏng

Chương 12: Quỷ kế của nghi phạm

7:00 tối ngày 6 tháng 3, tại phòng thẩm vấn của Đội Cảnh sát hình sự.

An Hiểu Phong ngồi trong phòng quan sát, theo dõi tình hình qua tấm kính một chiều. Trên mặt lộ rõ vẻ giận dữ.

Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt đang thẩm vấn người đàn ông vừa bị bắt. An Hiểu Phong không vào vì biết không cần tra hỏi kỹ người này, anh cũng không muốn thừa nhận lần truy bắt này đã thất bại, càng không cam lòng trước tình huống phải huy động lực lượng cảnh sát đông đảo để bắt giữ một người không phải Đồng Hải Kiến.

Nhưng dù thế nào thì vẫn cần đối mặt. Bởi anh buộc phải nhanh chóng nghĩ ra biện pháp khắc phục sau khi đã đánh rắn động cỏ. Phía cảnh sát thực sự không còn nhiều thời gian. Nghĩ đến đây, An Hiểu Phong đẩy cửa bước vào, khoát tay ra hiệu hai viên cảnh sát ra ngoài.

Đợi khi mọi người đi hết, anh ngồi xuống trước mặt người đàn ông trung niên kia. Anh không nói gì, cũng không nhìn đối phương lấy một lần, chỉ cầm bản ghi chép lời khai lên đọc. Đọc xong, anh ném nó lên bàn, thở dài.

“Tên là Tôn Kiếm Vũ đúng không?” An Hiểu Phong lạnh lùng. Tôn Kiếm Vũ vội gật đầu trả lời: “Vâng, vâng, vâng!”

“Làm nghề gì?” Anh hỏi với giọng không chút vui vẻ.

“Không, không có nghề nghiệp.”

“Kiếm ăn như nào? Hừ, không à, hít khí trời mà mập được thế này?”

“Tôi mới thất nghiệp năm kia, sau đó mãi không tìm được việc mới. Năm ngoái tôi đã bán căn nhà cũ, tới giờ đã tiêu sạch tiền tiết kiệm rồi.” Tôn Kiếm Vũ rụt rè nói.

“Vậy anh lượn lờ trong phố làm gì? Định làm chuyện xấu hả?”

Tôn Kiếm Vũ vội vàng giải thích: “Không, không phải! Tôi không bao giờ nghĩ tới chuyện phạm pháp cả. Chỉ, chỉ có một lần ăn trộm cơm hộp của xe bán đồ ăn mang về.”

“Hỏi lại anh lần nữa,” An Hiểu Phong gõ gõ lên thẻ ngân hàng trên mặt bàn, “Cái này ở đâu ra? Có người đưa cho anh?”

“Không, không phải.”

“Vậy là anh ăn trộm?”

“Không mà, thực sự không phải.”

“Khai thật đi!”

“Tôi, tôi nhặt được.” Tôn Kiếm Vũ nói nhỏ.

An Hiểu Phong đập mạnh tay xuống bàn, quát: “Còn không khai thật? Anh có biết đội chúng tôi là gì không? Là đội trọng án đấy. Biết vì sao anh bị bắt không? Tấm thẻ này liên quan tới vụ án giết người. Nếu còn không nói hết ra thì tôi đảm bảo cho anh ngồi tù mọt gông.”

“Đừng, đừng, đừng. Tôi phối hợp, tôi sẽ khai.” Tôn Kiếm Vũ vội vàng, “Tấm thẻ này đúng là tôi nhặt được.”

“Nhặt ở đâu?”

“Chỗ phía nam quảng trường, không xa lắm, tôi thường ngang qua đấy, bên đường còn có vạt cỏ xanh. Mấy nay, tôi tự nhiên thèm ăn dưa mật, nhưng đắt quá nên tiếc tiền không nỡ mua. Lúc trưa, tôi bấm bụng định ra mua chút về ăn nên qua đó. Bỗng thấy trên ghế băng dài có tờ giấy gói, vì hiếu kỳ nên cầm lên xem.”

“Giấy gói gì?”

Tôn Kiếm Vũ lấy một tờ giấy gấp đôi từ trong túi ra đưa cho An Hiểu Phong, nói tiếp: “Là tờ giấy trắng này. Tôi mở ra thấy bên trong kẹp một tấm thẻ ngân hàng, trên giấy còn viết 6 chữ số nữa, nghĩ bụng chắc là mật khẩu.” An Hiểu Phong nhìn chăm chú vào tờ giấy ấy.

Tôn Kiếm Vũ vẫn tiếp tục khai: “Tôi đoán của ai đó đánh rơi. Khi nhìn xung quanh thấy không bóng người bèn đút vội vào túi rồi rời khỏi chỗ ấy.”

“Tiếp theo thì sao?”

“Sau đó tôi đến khu thương mại bên cạnh. Muốn thử xem 6 chữ số đó có phải là mật khẩu không nên tới một tiệm bánh mì trước. Tôi chọn đại vài cái rồi đi thanh toán. Không ngờ nhập mật khẩu lúc quẹt thẻ, lại giao dịch thành công thật.” An Hiểu Phong day day thái dương, càng nghe càng thấy nhức đầu.

Tôn Kiếm Vũ tiếp tục kể: “Tôi liền định tìm cây ATM rút tiền, nhưng dạo một vòng không thấy cây ATM nào cả. Đúng lúc đang đói, tôi cầm thẻ tới một tiệm ăn nhanh. Ăn uống xong, tôi lại vào trung tâm thương mại đi dạo mấy cửa hàng hiệu. Lúc ra ngoài tính tìm cây ATM tiếp thì bị các anh ập tới bắt.”

“Hết rồi?”

“Vâng.” Tôn Kiếm Vũ vô cùng hối hận nói, “Lúc đó tôi chột dạ lắm. Cũng hiểu là nhặt được thẻ ngân hàng của người khác thì phải trả lại, không nên tiêu xài. Vì vậy khi thấy có người bao vây, tôi hoảng quá bỏ chạy luôn. Mà cũng phục các anh thật đấy, tôi nhặt được thẻ chưa được bao lâu đã bị bắt rồi, cứ như đang nằm mơ vậy.”

An Hiểu Phong gói thẻ ngân hàng lại trong tờ giấy trắng, cầm biên bản thẩm vấn, đứng dậy hỏi câu cuối cùng: “Sau khi nhặt được nó, hoặc trong lúc mua sắm, anh có nhìn thấy một người đàn ông trung niên lảng vảng quanh đấy không?” Tôn Kiếm Vũ lắc đầu.

An Hiểu Phong bước ra khỏi phòng thẩm vấn, giao mấy thứ trên tay cho Lưu Khôn đang đợi ở phòng quan sát. Cô thấy vẻ mặt ủ rũ của An Hiểu Phong nên không dám ho he gì.

Nhưng Mã Tuấn Kiệt thì vô tư bồi một câu: “Em thấy tên đó có vẻ không liên quan tới vụ này đâu.”

An Hiểu Phong thở dài, chỉ vào tờ giấy gói thẻ ngân hàng nói: “Chúng ta bị Đồng Hải Kiến lừa rồi.”

“Nghĩa là sao, đội phó An?” Mã Tuấn Kiệt hỏi.

“Ý anh là mọi chuyện ngày hôm nay đều do Đồng Hải Kiến bày ra sao?” Lưu Khôn hỏi.

“Anh ta cố ý vứt thẻ ở đó.” An Hiểu Phong suy đoán, “Không những vậy còn để lại mật khẩu, tức là muốn ai đó nhặt được, sau đó cầm đi giao dịch.”

“Hắn đang thăm dò chúng ta?” Lưu Khôn hỏi.

“Quá rõ ràng.” An Hiểu Phong gật đầu nói, “Hắn muốn tìm hiểu xem phía cảnh sát đã điều tra vụ này đến mức độ nào, hoặc đang chuẩn bị thực hiện kế hoạch tiếp theo nên ý đồ thăm dò xem có bị cảnh sát nghi ngờ không?”

“Ôi trời, vậy thì hỏng bét rồi!” Lưu Khôn giậm chân tức giận, bực bội nói, “Thẻ ngân hàng vừa bị nhặt được thì phía cảnh sát đã có phản ứng ngay, vụ vây bắt ồn ào tới vậy chắc chắn hắn ta đã nhìn thấy.”

“Đúng thế. Đồng Hải Kiến hẳn đã chứng kiến chúng ta truy đuổi Tôn Kiếm Vũ. Nhất định hắn đã nấp ở đâu đó xung quanh âm thầm theo dõi.” Mã Tuấn Kiệt cảm thán: “Thật đáng sợ, Tên này đúng là một đối thủ đáng gờm.”

“Chúng ta ở ngoài sáng, hắn thì trong tối.” An Hiểu Phong phân tích: “Trong cuộc đọ sức này, ngay từ đầu chúng ta đã ở vị thế bất lợi. Hiện tại tình hình còn trở nên tệ hơn, sau sự việc ngày hôm nay, Đồng Hải Kiến sẽ hiểu phía cảnh sát đã nghi ngờ hắn. Nên tiếp theo, hắn ta sẽ càng cẩn thận hơn, không dễ lộ mặt đâu. Không chừng còn giết luôn con tin.”

Lưu Khôn giật mình thảng thốt: “Chết rồi, phóng viên Thành gặp nguy hiểm rồi.”

“Đội phó An, chúng ta phải làm gì bây giờ?” Mã Tuấn Kiệt cũng hốt hoảng.

“Đã đến lúc quyết chiến một phen, bắt buộc phải tìm ra Đồng Hải Kiến ngay.”

9:00 tối, phòng công tác Đội Điều tra số 1.

An Hiểu Phong ngồi ở bàn làm việc, sốt ruột nhìn đồng hồ, thỉnh thoảng lại liếc về phía cửa.

Lúc nghe thấy tiếng bước chân vội vã vọng lại, anh lập tức đứng lên. Cánh cửa mở ra, là Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt. “Sao rồi?” An Hiểu Phong nôn nóng hỏi, “Người đã về chưa?”

Lưu Khôn báo cáo: “Về rồi ạ. Đã lên tàu, khoảng gần một tiếng nữa sẽ đến ga Cẩm Tú.”

“Không đợi nữa, đi thôi, ra thẳng đấy đón người.” Cả ba cùng chạy ra ngoài, lái xe về phía nhà ga.

Trên xe, An Hiểu Phong lộ vẻ bất an: “Có tìm được điểm đột phá hay không chỉ trông chờ vào người này thôi.”

Lưu Khôn nhận thấy tâm trạng An Hiểu Phong không ổn, nên cố gắng an ủi: “Vẫn là đội phó An lường trước được sự việc nên âm thầm để lại manh mối hòng theo dõi. Nếu không thì sau khi chúng ta làm kinh động tới nghi phạm, hẳn đã hoàn toàn rơi vào thế bị động rồi.”

Mã Tuấn Kiệt ngồi phía sau ngơ ngác, chồm lên trước hỏi: “Chuyện gì vậy? Manh mối nào? Bây giờ mọi người có thể nói với tôi được chưa?” An Hiểu Phong đáp: “Không phải tôi giấu cậu, nhưng lúc đó ai cũng bận bù đầu, thời gian đâu mà giải thích.” Mã Tuấn Kiệt nghe thế bèn nhìn sang Lưu Khôn.

Thấy vẫn còn cách ga tàu khá xa, Lưu Khôn trả lời: “Được, được, để tôi giải thích cho anh. Chuyện là thế này, sau khi phóng viên Thành mất tích thì ngay ngày hôm sau chúng ta đã tìm thấy điện thoại của chị ấy, nhớ không, sau đó trích xuất nhật ký cuộc gọi.”

“Phải, tôi biết.”

“Khi tôi phân tích lịch sử gọi, chỉ quan tâm đến cuộc cuối cùng nên dồn mọi chú ý vào Lý Mi Vân.” Lưu Khôn nói với giọng đầy thán phục, “Nhưng vẫn là đội phó An lợi hại, cũng nhờ anh ấy rất hiểu phóng viên Thành. Khi đó anh ấy đã phát hiện ra một điểm đáng ngờ khác.”

“Điểm nào? Là người hiện chúng ta đang đi đón ư?”

“Đội phó An phát hiện có một cuộc gọi khả nghi trước ngày phóng viên Thành mất tích. Là cuộc gọi đi ngắn ngủi chỉ đổ hai hồi chuông và đầu dây bên kia không trả lời. Nếu không phải gọi nhầm số thì chỉ có hai khả năng: một, có thể đó là kiểu ám hiệu, nhắc nhở, ám chỉ nào đấy.” Mã Tuấn Kiệt cướp lời: “Khả năng còn lại là khi mới quen nhau thường nhờ đối phương nháy máy để lưu số, sau này tiện bề liên lạc.”

“Thông minh. Cuộc gọi này của phóng viên Thành thuộc tình huống thứ hai. Nên đội phó An đã yêu cầu tôi điều tra manh mối này, hóa ra có kết quả thật.”

“Cô nói người đó là một thợ điện à?”

“Không phải thợ điện mà là nhân viên của công ty điện lực, phụ trách thu tiền, sửa chữa và phản hồi ý kiến khách hàng v.v... Họ Tôn, nam, 27 tuổi, sống tại thành phố này.”

“Việc cậu Tôn đó đột nhiên bỏ đi nơi khác sau khi vụ án xảy ra đúng là một điều đáng ngờ.” Mã Tuấn Kiệt nói.

“Không phải, anh hiểu nhầm rồi.” Lưu Khôn vội giải thích: “Nếu mà đáng ngờ thật thì chúng ta sao liên lạc với anh ấy được. Hơn nữa càng không thể phối hợp nhanh chóng quay về như thế này.”

“Cũng đúng.”

“Anh ấy nghỉ phép năm để đưa bố đi khám bệnh. Bác ấy mắc ung thư phổi, có vẻ khá nghiêm trọng.”

“Thế việc anh ấy liên lạc với phóng viên Thành là như thế nào?”

“Đó là ngày trước hôm phóng viên Thành mất tích, anh ấy đang thu tiền điện ở khu vực mình phụ trách. Do phía bên khu công nghiệp có nhiều nhà máy lớn hoạt động, lượng điện tiêu thụ nhiều, tình hình cũng tương đối phức tạp, nên nhiều đơn vị không sử dụng loại công tơ công nghệ để mua điện trước mà vẫn lắp loại cũ dùng trước đóng tiền sau.” Lưu Khôn nhận thấy đã sắp đến nhà ga nên giải thích nhanh hơn: “Tiểu Tôn sau khi thu xong tiền điện, trước khi quay về tiện đường ghé kiểm tra một nhà máy bỏ hoang. Vì theo như anh ấy nói, nơi đó đã đóng cửa từ lâu, nhưng gần đây lại phát sinh phí điện. Anh ấy nghi ngờ có người câu trộm. Nhưng kiểm tra xung quanh không phát hiện điều gì nên đã lên xe đạp điện trở về nhà.”

“Việc này thì liên quan gì tới phóng viên Thành?”

“Theo cuộc trò chuyện với Tiểu Tôn qua điện thoại, anh ấy có nói, hôm đó phóng viên Thành cũng đang đi phỏng vấn bên đó và tình cờ gặp nhau. Lúc đó chị ấy hỏi đường Tiểu Tôn, nên có giới thiệu thân phận của mình, sau đó Tiểu Tôn nói với phóng viên Thành anh ấy là độc giả trung thành của Thành thị vãn báo , rồi trò chuyện thêm một lúc. Cũng khi ấy, Tiểu Tôn vô tình tiết lộ với phóng viên Thành về việc anh nghi ngờ có người câu trộm điện vì nhà máy phá sản lại đột nhiên phát sinh phí điện.”

“Có phát hiện điều gì ở đây không?”

“Ý của Tiểu Tôn chỉ là phản ánh lại tình huống như thế xem có thể thông qua báo chí cảnh cáo những thành phần phạm pháp hay không. Nhưng theo thông tin mà Tiểu Tôn cung cấp, dường như phóng viên Thành phát hiện ra điều gì đó khả nghi. Nên chị ấy đã chủ động xin trao đổi số điện thoại với Tiểu Tôn để sau này tiện liên lạc. Nên mới có cuộc gọi ngắn ngủi kia.”

“Độ nhạy bén và khả năng quan sát của phóng viên Thành thực sự đáng kinh ngạc. Nhưng chị ấy đã phát hiện ra điều gì nhỉ?” Mã Tuấn Kiệt thực sự bối rối.

“Sắp tới nơi rồi, đón được người rồi nói tiếp.” An Hiểu Phong đột ngột ngắt lời.

9:35 tối, chuyến tàu mang số hiệu Phục Hưng giảm tốc tiến vào ga Cẩm Tú.

Một lúc sau, từng đoàn người mệt mỏi rời toa, tràn vào các lối ra.

An Hiểu Phong cùng Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt đang lo lắng chờ đợi. Lưu Khôn nhìn từng đám đông đi ngang qua mình, thi thoảng lại liếc điện thoại.

Rất nhanh, chuông reo, Lưu Khôn vội vàng nhấc máy: “Anh ra chưa... Chúng tôi đang đứng tại cửa số... anh ở đâu? Anh ra hiệu đi...”. An Hiểu Phong nhìn thấy người đàn ông đang vẫy tay trong đám đông trước tiên, vội vàng tiến lên: “Xin chào, anh Tôn phải không? Tôi là An Hiểu Phong.”

“Chào đội phó An.” Hai người bắt tay nhau.

Ba người đưa Tiểu Tôn lên chiếc xe SUV đỗ bên vệ đường, lái về vùng ngoại ô phía tây.

Trên xe, An Hiểu Phong vừa lái xe vừa nói chuyện với Tiểu Tôn đang ngồi ở ghế phụ: “Tình hình rất khẩn cấp, làm phiền anh đưa chúng tôi qua đó xem xét trước rồi anh về nghỉ ngơi sau nhé.” Tiểu Tôn cũng khách khí nói: “Vâng, không sao, đội phó An đừng khách sáo, đây là việc nên làm.”

“Ngày hôm ấy trông phóng viên Thành có điều gì khác thường không?” An Hiểu Phong hỏi.

“Cô ấy dường như đang đợi ai đó, nhưng lại không rành địa hình nên bị lạc. Khi cô ấy hỏi đường tôi, vẫn còn đang nhíu chặt lông mày, tôi nghĩ cô phóng viên này làm việc thật tận tâm.” Tiểu Tôn nhớ lại.

“Phóng viên Thành không nói với anh là đang tìm ai sao?” An Hiểu Phong hỏi.

“Không. Cô ấy hỏi nhiều đến tình hình bên khu công nghiệp, ví dụ như xây dựng từ năm nào, có bao nhiêu nhà máy chuyển đến, khi nào thì các con đường xung quanh sẽ được lắp đèn, v.v... Hỏi kỹ lắm. Tôi cũng khá thông thạo bên khu này nên đã trả lời được một vài câu.”

“Vậy cô ấy có nhắc tới ai tên Điêu Quân Ni không?”

“Không.” Tiểu Tôn đột nhiên nói tiếp: “Đúng rồi, cô ấy có đưa điện thoại cho tôi xem ảnh một nữ sinh, nom rất xinh xắn.”

“Phải đây không?” Lưu Khôn tìm một bức ảnh của Điêu Quân Ni đưa cho Tiểu Tôn xem.

Tiểu Tôn nhìn kỹ rồi thốt lên: “Đúng, đúng rồi, chính là cô ấy.”

“Tại sao cô ấy lại cho anh xem bức ảnh đó?” An Hiểu Phong tiếp tục hỏi.

“Phóng viên Thành hỏi tôi có nhìn thấy cô gái trong bức ảnh ở gần đó không. Tôi nhìn một lúc lâu rồi trả lời chắc chắn chưa từng thấy.”

An Hiểu Phong suy nghĩ hồi lâu, rồi nói với hai nhân viên đang ngồi ở hàng ghế sau: “Lúc đó cô ấy đang đi tìm Điêu Quân Ni, nhưng vì sao lại tìm ở khu công nghiệp chứ?”

“Vị trí cầu vượt nơi phát hiện xác cô bé không xa khu công nghiệp, chỉ vài ki-lô-mét. Nơi tìm thấy chiếc xe thì cách tận gần 10 ki-lô-mét.” Lưu Khôn phán đoán: “Xem ra, trọng tâm vụ án nằm ở khu vực đó rồi.”

“Cô ấy đã đánh hơi được điều gì đó”, An Hiểu Phong tự lẩm bẩm, sau khi lái xe vào đường Hóa Công thì quay sang nói với Tiểu Tôn ở bên cạnh: “Anh chỉ đường đưa chúng tôi tới vị trí mà anh gặp phóng viên Thành trước nhé.”

“Được, cứ tiếp tục đi thẳng.”

Dưới sự hướng dẫn của Tiểu Tôn, An Hiểu Phong và đội của mình tới khu phía tây bắc của khu công nghiệp nằm ở ngoại ô phía tây thành phố Cẩm Tú, tại một ngã tư đã lắp cột đèn đường nhưng chưa nối điện.

An Hiểu Phong dừng xe, mọi người đều đi xuống.

Tiểu Tôn chỉ vào ven đường: “Lúc đó tôi chạy xe đạp điện đến đây thì gặp xe của phóng viên Thành đỗ bên lề. Rồi cô ấy xuống xe hỏi đường tôi.”

Ba người cảnh sát quan sát địa hình xung quanh, là khu công nghiệp mới xây dựng còn trống không, ánh sáng mờ ảo, đường rải nhựa rộng rãi khiến mọi người cảm thấy trống trải.

Lưu Khôn mở bản đồ trên điện thoại và so sánh với môi trường thực tế.

An Hiểu Phong hỏi Tiểu Tôn: “Sau khi hỏi xong thì cô ấy đi về hướng nào?”

Tiểu Tôn chỉ sang con đường bên phải nói: “Bên kia. Đi đến cuối đường thì rẽ phải, bên đó có một nhà máy cũ bỏ hoang. Chính là nhà máy mà tôi nghi ngờ có người câu trộm điện đó, cô ấy nói là muốn qua đó dạo một vòng xem thử.”

“Lên xe.”

Mọi người lập tức men theo con đường mà ngày hôm đó Thành Hề Nhị đã đi, hướng về phía con đường tối tăm bên rìa khu công nghiệp.

10 phút sau, chiếc SUV dừng lại bên lề đường nơi không có đèn. Đối diện bên kia đường là cổng vào nhà máy. Tấm biển vốn được treo ở cạnh cổng nay không thấy đâu, chỉ còn lại mấy cái đinh gỉ sét.

An Hiểu Phong ngồi trong xe, hạ cửa kính xuống nhìn chằm chằm vào cánh cổng gỉ sét lỗ chỗ đang đóng chặt, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi. Không phải vì nơi này có vẻ rùng rợn, mà vì anh nghĩ tới những hung hiểm mà lúc đó Thành Hề Nhị phải đối mặt. An Hiểu Phong hiểu cô rất rõ, anh biết mục đích cô đến đây là để tìm Điêu Quân Ni, nhằm giải tỏa mối nghi ngờ trong lòng. Tuy không biết nơi này có liên quan tới việc Thành Hề Nhị bị mất tích hay không, nhưng An Hiểu Phong đã hiểu được tâm trạng của cô lúc đó. Là thứ cảm giác cấp bách xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng.

“Phóng viên Thành đã đến đây một ngày trước khi bị mất tích.” Lưu Khôn nói, “Nhưng chỗ này đã bỏ hoang từ lâu, sao có thể tìm thấy Điêu Quân Ni được.”

“Đây có phải là nơi phát sinh tiền điện không?” An Hiểu Phong hỏi Tiểu Tôn.

“Đúng.” Tiểu Tôn chỉ vào khu vực xung quanh nhà máy nói, “Tôi đã vào xem xét một vòng nhưng không phát hiện ra bất kỳ đường dây tự đấu nào cả.”

“Tiểu Mã,” An Hiểu Phong chỉ vào cửa chính của nhà máy, ra lệnh: “Lập tức kiểm tra tình hình nhà máy, càng kỹ càng tốt.”

“Rõ.”

An Hiểu Phong khởi động xe, nói “Chúng ta đi một vòng xem sao.”

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.