Tội Mô Phỏng

Chương 11: Tung tích của nghi phạm

1:00 chiều ngày 6 tháng 3, cuộc họp chuyên đề lần 2 diễn ra tại phòng họp Đội Điều tra số 1.

“Trước tiên chúng ta hãy tổng hợp lại tình hình.” An Hiểu Phong đứng dựa vào cạnh bàn làm việc, vừa ăn cơm hộp vừa chủ trì, “Tiểu Mã, bên cậu thế nào?”

Mã Tuấn Kiệt buông đũa, trình bày: “Năm đó, người tố cáo Đồng Hải Kiến và Điêu Văn Long lừa tiền là một người đàn ông trung niên tên Trương Chí Kỳ. Cảnh sát quận Nam Thành cũng đã điều tra vụ này, nhưng do không đủ chứng cứ, chẳng làm rõ được sự việc nên không khởi tố vụ án. Sau đó vì Trương Chí Kỳ không cung cấp thêm được chứng cứ mới nào nên bị bỏ qua. Em cũng định tìm ông ta để nói chuyện thêm nhưng không liên lạc được.”

“Không liên lạc được?”

“À do em nói chưa rõ. Là không thể liên lạc được nữa, vì ông ta chết rồi.”

“Chết như thế nào?”

“Mâu thuẫn tình cảm. Hình như vợ ông ta ngoại tình, khi bị phát hiện, thì bà vợ cấu kết cùng kẻ thứ ba giết ông ta.”

An Hiểu Phong suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy thì tiếp tục điều tra vợ ông ta, hỏi bà ta xem năm đó có biết chuyện Trương Chí Kỳ báo án không?”

“Rõ.”

An Hiểu Phong quay sang hỏi một chuyên viên điều tra: “Có phát hiện thêm các mối quan hệ mâu thuẫn với Điêu Văn Long không?”

Cậu chuyên viên báo cáo: “Do các mối quan hệ của Điêu Văn Long khi còn sống rất phức tạp, bọn em chỉ tập trung vào những xung đột rõ ràng, đặc biệt là mấy lần bị kết án xử phạt. Nhưng tất cả các đương sự đều cung cấp được chứng cứ ngoại phạm. Có người thì không ở trong thành phố, hoặc có nhân chứng hoặc trích xuất camera giám sát làm bằng chứng.”

An Hiểu Phong gật đầu hỏi tiếp: “Còn ai bổ sung gì không?”

Một người lên tiếng: “Trước đó, bác sĩ pháp y có nghi ngờ Điêu Quân Ni trước khi chết bị cho uống thuốc thần kinh nên em đã điều tra phần này, thuốc đó chắc không phải do hung thủ chuẩn bị. Vì em điều tra ra Điêu Quân Ni có tự mua thuốc trước khi bị bắt cóc. Lúc đó, cô bé mua hai loại, là thuốc điều trị trầm cảm, rối loạn ám ảnh cưỡng chế và tâm thần phân liệt. Hơn nữa có lý do để tin cô bé không mua cho bản thân mà là mua cho mẹ. Em có điều tra hồ sơ bệnh án của Lý Mi Vân. Vài năm trước, chị ta nhiều lần đi khám bác sĩ tâm thần. Sau đó có thể đã khỏi hoặc bệnh tình thuyên giảm nên không đi khám nữa, Vu Triển Quân cũng cho biết chưa bao giờ nhìn thấy chị ta mua thuốc.”

An Hiểu Phong nhớ lại: “Lý Mi Vân, nói thế nào nhỉ, quả thực hơi điên theo cơn.”

Lưu Khôn nghĩ một lúc, nói: “Theo em suy đoán thì Lý Mi Vân chưa hoàn toàn bình phục, chỉ là khi tái hôn đã giấu nhẹm bệnh tình với Vu Triển Quân. Chắc chắn lén chồng uống thuốc, nên không tự mua mà nhờ con gái mua.”

An Hiểu Phong tiếp lời: “Điêu Quân Ni mua thuốc xong định về nhà, nhưng không rõ vì sao lại rơi vào tay hung thủ.”

“Trước đó chúng ta nhận định về ngày giỗ của Điêu Văn Long là đúng,” Mã Tuấn Kiệt bổ sung thêm. “Bọn em phát hiện hình ảnh của Điêu Quân Ni chỗ camera giám sát nghĩa trang. Đây là hình ảnh duy nhất tìm thấy sau khi cô bé xuất hiện lần cuối cùng ở trường. Thời điểm bị mất tích có lẽ là sau khi đến mộ bố.”

“Không phát hiện đối tượng tình nghi nào qua camera chỗ đó sao?”

Mã Tuấn Kiệt lắc đầu: “Em cũng nghĩ tới điều này rồi. Người đến tảo mộ không nhiều, đều đã kiểm tra hết nhưng không có ai đáng nghi cả.”

“Còn người nào bổ sung thêm gì không?”

Một nhân viên điều tra khác lên tiếng: “Em có kiểm tra camera giám sát gần cầu vượt nơi Điêu Quân Ni bị giết, không có hình ảnh ghi nhận nào về xe điện nhỏ chạy qua khu vực đó vào đêm xảy ra vụ giết người.”

“Tôi đã nói rồi, hung thủ rất thông minh, lại thông thạo địa hình, hắn ta biết chỗ ấy đang sửa đường nên mới chọn vị trí đó để ra tay.” An Hiểu Phong nói.

Lưu Khôn gật đầu đồng tình: “Hung thủ không chọn dùng ô tô để chở nạn nhân khả năng là sợ sẽ bị ghi hình lại. Nếu là xe điện thì đa phần đều không có biển số, cho dù bị chụp được cũng khó tìm ra.”

“Có một điểm cần lưu ý,” An Hiểu Phong suy luận: “Nơi hung thủ giam giữ Điêu Quân Ni có thể nằm trong phạm vi chịu tải của pin xe điện.”

Lưu Khôn nhíu mày nói: “Vậy thì khó kiểm tra lắm. Đầu tiên, nhân chứng không thể xác nhận được đó là loại xe ba hay bốn bánh, thậm chí màu gì cũng không rõ. Thứ hai, lộ trình của xe điện hiện nay đều trong khoảng 50-60 ki-lô-mét, thậm chí cả trăm. Cho dù là loại xe điện giao hàng, nếu sạc đầy pin nghe nói có thể chạy trên cả trăm cây số.”

“Đùa à? Vậy cục pin phải to cỡ nào?” Mã Tuấn Kiệt tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Tôi cũng chỉ nghe nhân viên chuyển phát nói lại, chưa tự kiểm chứng.”

“Hung thủ quá là xảo quyệt,” An Hiểu Phong nói. “Hắn ta chọn xe điện chắc chắn là để phản trinh sát. Những năm gần đây, loại xe này tràn ngập trên thị trường, phần đa là không biển số nên rất khó kiểm tra.”

Mã Tuấn Kiệt đột nhiên nảy ra một ý tưởng, liền nói: “Chúng ta có thể tiến hành kiểm tra trong khoảng 10 ki-lô-mét tính từ cầu vượt, sau đó dần dần mở rộng phạm vi, tập trung tìm kiếm những nhân chứng nhìn thấy xe điện vào đêm hôm đó.”

“Có thể thử cách này.” An Hiểu Phong nói thêm, “Nhưng không cần quá nhiều nhân lực. Chúng ta đã bắt đầu theo dõi toàn diện Đồng Hải Kiến, buộc phải duy trì cơ động, nếu có động tĩnh gì cần lập tức bắt giữ.”

“Đội phó An cứ yên tâm, chỉ cần Đồng Hải Kiến lộ diện bọn em sẽ tóm ngay.” Mã Tuấn Kiệt vỗ ngực hùng hồn nói.

“Hắn còn có con tin trong tay nên thường sẽ không lựa chọn chạy trốn. Nếu phán đoán của tôi là đúng, Đồng Hải Kiến vì báo thù cho con trai mà giết Điêu Quân Ni thì điều đó cho thấy hắn ta có niềm tin cực đoan vào tình cảm gia đình, một người như vậy sẽ không dễ dàng bỏ rơi cha già. Người của chúng ta cần theo dõi nhà ông cụ Đồng 24/24, hắn ta có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Hơn nữa, ông cụ ấy cũng tuyệt đối không yếu đuối như vẻ ngoài chúng ta nhìn thấy, ông ấy rất giống con trai, nội tâm kiên cường mạnh mẽ, cũng rất lắm chiêu trò. Ít nhất là trong cuộc nói chuyện hôm nay, ông ấy không tâm sự thật với chúng ta.”

“Nếu vậy, chắc chắn ông cụ biết con trai mình ở đâu, đang làm những gì. Không chừng còn đang bao che cũng nên.” Một nhân viên điều tra lên tiếng.

“Ít nhất chúng ta cũng nắm được điểm yếu của nghi phạm. Có nó sẽ dễ làm việc, sớm muộn gì cũng bắt được hắn ta.” Một nhân viên điều tra khác nói.

Nhìn mọi người đều tràn đầy tự tin, Lưu Khôn không khỏi có chút lo lắng, do dự hồi lâu cô mới lên tiếng: “Đội phó An, anh có bao giờ nghĩ hung thủ không phải là Đồng Hải Kiến không? Nếu như, ý em là, nếu hung thủ là người khác, thì chúng ta đã bỏ lỡ thời gian điều tra rất nhiều manh mối.”

“Đúng là hơi liều. Nhưng...”, An Hiểu Phong kiên định nói, “Tôi tin tưởng vào phán đoán của mình, tôi cũng tin hướng đi này đáng để mạo hiểm. Chí ít, sau ngày hôm nay, tôi vẫn không có ý định chuyển hướng điều tra.”

Dứt lời, điện thoại liền đổ chuông, An Hiểu Phong liếc mắt nhìn, thấy người gọi đến là thầy anh thì vội vàng nghe máy: “Mọi người làm việc đi, tôi nghe điện thoại một chút.” An Hiểu Phong bước ra ngoài.

Đầu dây bên kia vọng lại giọng nói đầy quan tâm của Toàn Thụ Hải: “Nghe nói cậu xác định được nghi phạm rồi?”

“Trưởng phòng báo với thầy ạ? Hai người gọi điện cho nhau sao?”

“Xác định nhanh vậy à?”

“Trong tay hung thủ còn có con tin, bắt buộc phải nhanh thôi ạ.”

“Vậy tôi hỏi cậu, với những thông tin hiện tại, cậu biết được bao nhiêu về nghi phạm?”

An Hiểu Phong có chút chột dạ, nhưng miệng vẫn cứng: “Tuy biết chưa được nhiều nhưng cần nhanh chóng giải cứu con tin nên em định đi thẳng vào trọng tâm, khiến hắn bất ngờ không kịp trở tay. Thưa thầy, em tự tin hơn 90% vào phán đoán lần này của mình. Em dám chắc đến hung thủ cũng không ngờ rằng nhanh như vậy đã khiến cảnh sát nhắm tới, khả năng cao là đến tận bây giờ hắn ta vẫn chưa phát giác ra.”

“Đánh úp bất ngờ trong lúc đối phương không có sự chuẩn bị là tình huống lý tưởng nhất, thế nhưng”, đầu dây bên kia, giọng nói của Toàn Thụ Hải đầy vẻ lo lắng, “tôi vẫn lo cho cậu.”

“Thầy lo điều gì ạ?”

“Quá thuận lợi.”

“Thế không tốt sao?”

“Từ khi xảy ra vụ án đến lúc xác định nghi phạm mọi thứ đều quá thuận lợi. Tôi cảm thấy vụ này không đơn giản chút nào, đối thủ của chúng ta không kém cỏi thế đâu. Cho nên tôi e ngại chuyện suôn sẻ quá ắt có rủi ro.”

“Hiện nay rủi ro nhất chính là nguy cơ của con tin, chỉ cần cứu được Tiểu Nhị, cho dù có bị thương em cũng chẳng sao.”

“Bây giờ tôi không ở bên cạnh, cậu phải nhớ rõ, càng lúc quan trọng thì càng phải giữ bình tĩnh. Gặp chuyện không được vội vã quyết định, phải biết lắng nghe ý kiến của các thành viên, cậu cũng có thể gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào.”

“Em biết rồi ạ. Thầy cứ đợi tin tốt của em, em sẽ chứng minh phán đoán của mình cho thầy thấy.”

4:30 chiều, An Hiểu Phong đang bận kiểm tra những manh mối mới nhất. Lưu Khôn cầm một chồng hồ sơ nhật ký cuộc gọi đến trước mặt An Hiểu Phong: “Đồng Hải Kiến chỉ có một số điện thoại đứng tên mình, nhưng đã bị khóa. Nhật ký cuộc gọi nửa năm trước đó đều rất có quy luật, cơ bản đều gọi về nhà, ngoài ra chỉ là dịch vụ chăm sóc khách hàng của nhà mạng, ngân hàng, thanh toán tiền điện, nước, không có ghi nhận các cuộc liên lạc khác.”

“Rất có thể hắn ta đã lên kế hoạch phạm tội từ lâu và cố tình che giấu cuộc sống thường ngày của mình.” An Hiểu Phong phân tích.

“Ừ, chắc chắn hắn ta còn có số điện thoại khác.”

“Cũng có thể mượn hoặc dùng điện thoại công cộng.”

Mã Tuấn Kiệt cầm tài liệu đi vào đưa cho An Hiểu Phong: “Không có ghi chép gì về giao dịch thẻ ngân hàng, số dư tài khoản còn khá nhiều, nhưng đều không động đến.”

“Chắc chắn trước khi phạm tội hắn đã chuẩn bị số lượng lớn tiền mặt mang bên người.”

“Mấy tháng trước đúng là có ghi nhận vài lần rút tiền với con số khá lớn.”

“Rút ở đâu?”

“Tại điểm giao dịch ngay gần nhà ông cụ Đồng.”

An Hiểu Phong nhìn vào bảng sao kê ngân hàng, không khỏi thở dài: “Người này hành động rất cẩn thận kín kẽ, đúng là một đối thủ đáng gờm. Mỗi lần tìm hiểu sâu thêm, tôi lại càng chắc chắn hung thủ chính là hắn.”

“Quả thật càng ngày càng đáng ngờ.” Mã Tuấn Kiệt nói.

“Nếu cậu là Đồng Hải Kiến, mang theo một nữ con tin thì cậu sẽ trốn ở đâu?” An Hiểu Phong đột nhiên hỏi.

Mã Tuấn Kiệt nghĩ một lúc, đáp: “Nếu là em, em sẽ ở một chỗ, di chuyển càng nhiều càng dễ để lộ tung tích. Em sẽ tìm một nơi kín đáo để ẩn náu.”

Lưu Khôn nói: “Còn em thì sẽ không tới những nơi lạ lẫm, cũng không làm gì không chắc chắn. Trước khi phạm tội sẽ tìm sẵn một số nơi để trú ẩn, chuẩn bị trước nhu yếu phẩm, nhất định phải là nơi mình quen thuộc, có thể trốn lâu dài.” An Hiểu Phong gật đầu, rơi vào trầm tư. Lưu Khôn nháy mắt với Mã Tuấn Kiệt rồi rút ra ngoài tiếp tục công việc.

An Hiểu Phong bước tới chỗ tấm bảng đen, nhìn bức ảnh Đồng Hải Kiến được dán bên trên, miệng lẩm bẩm: “Đồng Hải Kiến, anh đang ở đâu? Anh ra đây đi, đến lúc phải gặp mặt rồi.” Trong ảnh, Đồng Hải Kiến mỉm cười như có như không, tựa đang trả lời câu hỏi của An Hiểu Phong, lại cũng giống như đang chế giễu anh.

An Hiểu Phong đi đến bên cửa sổ, nhìn những cành cây đã đâm chồi nảy lộc, anh nhớ Thành Hề Nhị quá đỗi.

“Tiểu Nhị, em đang ở đâu mới được chứ? Em vốn là cô gái thông minh, chắc chắn đã truyền đạt thông tin gì đó về, chỉ có điều anh vẫn chưa nhận được.”

Nghĩ đến đây, mắt An Hiểu Phong rơm rớm. Anh cầm điện thoại, tìm số của giáo sư Thành, định gọi điện an ủi ông mấy câu, do dự hồi lâu rồi lại cất đi.

Hiện giờ, anh không có mặt mũi nào để gặp, cũng chẳng có tư cách gì để an ủi họ.

Anh nhắc nhở bản thân, trước mắt cần phải dốc lòng dốc sức phá án.

Đột nhiên, Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt hớt hải chạy vào.

“Đội phó An, phát hiện hành tung rồi.” Lưu Khôn kêu lên.

An Hiểu Phong nhanh chóng gạt bỏ nỗi lo trong lòng, dặn dò: “Toàn đội tập trung, kiểm tra kỹ lưỡng, chuẩn bị xuất phát!” Toàn đội đều chuẩn bị còng tay, súng ngắn và các trang bị khác, mặc áo chống đạn rồi chạy thẳng ra bãi đậu xe dưới nhà.

Chưa đầy 10 phút, từng chiếc xe cảnh sát lao đi với tiếng còi hú inh ỏi.

An Hiểu Phong vừa lái vừa nhìn vào định vị mới được gửi tới, mặt lộ vẻ khó hiểu: “Vị trí này hơi kỳ lạ.”

“Đúng là có chút kỳ quái, chỗ đó cách nhà ông cụ Đồng không xa.” Lưu Khôn nhìn định vị nói: “Theo thông tin giám sát thẻ ngân hàng của Đồng Hải Kiến, đột nhiên xuất hiện giao dịch sau nhiều tháng không sử dụng. Có thể hắn ta đã tiêu hết tiền mặt nên buộc phải dùng thẻ.”

“Theo lý, hắn ta sẽ không xuất hiện ở gần nhà bố mình, như vậy sẽ dễ bại lộ.” Mã Tuấn Kiệt cũng nói.

“Cách giải thích duy nhất là do chúng ta hành động quá nhanh, hắn ta chưa kịp phát giác thì đã bị cảnh sát nhắm tới.” An Hiểu Phong đạp chân ga, lao về phía trước, chạy nhanh về hướng nhà ông cụ Đồng.

Ngay sau đó, cảnh sát đã bao vây tòa lầu từ bốn hướng khác nhau. Khu vực này thuộc ngoại ô thôn Thành Trung, sau khi dỡ bỏ thì xây dựng thành trung tâm thương mại, do một số cơ sở vật chất còn chưa hoàn thiện nên không nhiều doanh nghiệp hoạt động cho lắm, người qua lại cũng ít.

An Hiểu Phong dẫn đội của mình xuống xe, tập hợp cùng với toán cảnh sát của khu vực khác tới chi viện. Anh nhìn thấy đội phó Lý đội điều tra Nam Thành, hai người từng gặp mặt, coi như là đã quen biết.

“Tình hình thế nào anh?” An Hiểu Phong hỏi anh Lý, người đã đến hiện trường từ trước.

“Chúng tôi đang ở gần đây, nhận được lệnh tiếp viện liền lập tức tới.” Đội phó Lý chỉ vào mấy cửa hàng trước mặt nói: “Đầu tiên, nghi phạm vào một tiệm bánh mì để mua đồ ăn, rồi đi dạo loanh quanh như kiểu muốn tìm cây rút tiền nhưng không thấy, sau đó hắn ta lại vào một cửa hàng ăn, cơm nước xong lại vào một tòa trung tâm thương mại. Theo thông tin của trinh sát viên báo về, thì mục tiêu hiện đang xem đồ trong một cửa hàng đồ hiệu.”

“Nhàn nhã gớm.” An Hiểu Phong lại hỏi, “Bên trong người đông hay vắng? Có thể vây bắt không?”

“Để tránh liên lụy người vô tội, tôi đề nghị đợi hắn ra ngoài rồi mới hành động.”

An Hiểu Phong đảo mắt quan sát xung quanh, chỉ huy cấp dưới của mình: “Tiểu Mã, Tiểu Lưu, cô cậu ngụy trang thành khách hàng, canh gác ở lối ra vào, chờ lệnh bắt giữ. Những người còn lại tản ra hai bên quảng trường, không có lệnh của tôi không được tự ý di chuyển.”

“Không biết trong tay hắn có hàng nóng không?” Đội phó Lý lo lắng.

“Tôi không thấy ghi chép nào nhắc đến nghi phạm có vũ khí, hắn phạm tội bằng dây thừng, khống chế nạn nhân bằng thuốc. Nên có lẽ hiện hắn ta cũng không có vũ khí đâu.”

Nghe An Hiểu Phong nói vậy, đội phó Lý yên tâm phần nào: “Thật ngại quá, vụ án Điêu Quân Ni kẹt trong tay tôi nhiều ngày như vậy mà không chút tiến triển nào. Không ngờ, chỉ vừa giao cho anh trong thời gian ngắn đã chuẩn bị bắt được hung thủ rồi. Vẫn là Đội 1 lợi hại, đội trưởng Toàn Thụ Hải vắng mặt mà vẫn chiến như vậy.”

“Nếu không có những thông tin bên các anh điều tra trước đó thì chúng tôi cũng không thể nhanh thế đâu.”

Đột nhiên, từ bộ đàm trên tay An Hiểu Phong vang lên giọng nói của trinh sát bên trong trung tâm thương mại: “Chú ý, chú ý. Nghi phạm đang di chuyển ra bên ngoài.”

“Miêu tả rõ đặc điểm ngoại hình.” An Hiểu Phong đáp.

“Mọi người chú ý, nghi phạm là một người đàn ông trung niên, cao khoảng 1,65 mét, hơi đậm người, hói đầu. Anh ta mặc áo thể thao xanh lam, quần nỉ xám, mang giày chạy bộ màu xanh và vàng. Nghi phạm đang cầm một túi mua đồ ở tiệm bánh... Chú ý, chú ý, nghi phạm sắp bước ra ngoài cửa rồi.”

An Hiểu Phong nói vào bộ đàm: “Tiểu An, Tiểu Mã, đừng khống chế vội. Bên trong đông người, để hắn ra ngoài hẳn, chúng ta sẽ hành động tại quảng trường. Những người bên ngoài chú ý, chuẩn bị vây bắt.”

An Hiểu Phong và đội phó Lý ẩn mình sau biển quảng cáo bên đường, chăm chú quan sát động tĩnh ở cửa. Mấy chục giây sau, bên trong bước ra một người đàn ông trung niên, trên tay cầm túi bánh mì. Diện mạo người này không có gì nổi bật, mặt bóng nhờn, hai mắt đờ đẫn, khiến đội cảnh sát hình sự mai phục ở quảng trường được một phen bất ngờ. An Hiểu Phong bỗng có dự cảm không lành nên hơi do dự. Nhưng đúng lúc đó từ bộ đàm vang lên giọng Lưu Khôn.

“Đội phó An, trên quảng trường không còn ai nữa rồi, có bắt hay không?” Cô hỏi.

Anh nhìn người đàn ông trung niên đi về phía mình càng lúc càng gần, chỉ đành hạ lệnh: “Bắt!”

Mệnh lệnh vừa dứt, tất cả cảnh sát hình sự mai phục quanh quảng trường đồng loạt lao ra. Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt từ trong trung tâm thương mại chạy thẳng đến chỗ người đàn ông. An Hiểu Phong cũng nhanh chóng cất bộ đàm, xông lên như tên bắn chặn ngay trước mặt nghi phạm. Tên này giật mình hoảng hốt, vội vã nhìn xung quanh, thấy mọi người đều lao về đây, sắc mặt lập tức tái nhợt, ném túi bánh mì về phía An Hiểu Phong rồi quay người bỏ chạy.

Chỉ được mấy bước, anh ta phát hiện phía sau đã bị chặn, có hai người một nam một nữ đang chạy về phía mình. Trong lúc cấp bách, bèn băng qua rào chắn bên cạnh, chạy xuyên bãi cỏ về phía con đường nhỏ.

“Đứng lại!” An Hiểu Phong ra sức đuổi theo và cảnh cáo “Nếu anh còn chạy tôi sẽ nổ súng!”

Người đàn ông trung niên ngoái đầu nhìn đoàn hơn chục người đang đuổi theo phía sau thì càng hoảng hốt, anh ta bèn chạy tiếp bằng tất cả sức lực, tận dụng lợi thế thông thạo địa hình ở đây, lúc thì nhảy qua rào chắn, lúc thì len vào hẻm nhỏ, lao thẳng về phía thôn Thành Trung.

Càng đuổi An Hiểu Phong càng thấy tướng mạo người đàn ông này không giống Đồng Hải Kiến, nhưng hành động vừa nhìn thấy cảnh sát đã bỏ chạy cộng thêm việc hắn ta rất thông thạo địa hình xung quanh, đều rất đáng ngờ. An Hiểu Phong truy đuổi trong lo lắng, vì một khi hắn vào được làng rồi thì sẽ càng khó bắt giữ hơn.

Đúng như e ngại, những ngõ hẹp ngoằn ngoèo lại ở khu vực dân cư đông đúc khiến việc truy đuổi càng thêm khó khăn. Người đàn ông trung niên kia len lỏi như một con chạch già, mặc sức luồn lách trước mặt khiến An Hiểu Phong vô cùng tức giận. Anh ngoái nhìn phía sau, đoàn cảnh sát truy bắt chỉ còn Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt, phía đội phó Lý đã tụt lại sau vì không theo kịp.

An Hiểu Phong thở hồng hộc, cảm thấy phổi mình như sắp nổ tung. Anh không ngừng nghĩ đến giọng nói và nụ cười của Thành Hề Nhị, dùng cách đó để tiếp thêm động lực cho bản thân, buộc mình phải nghiến răng bám theo.

Tốc độ của nghi phạm cũng đã chậm lại, An Hiểu Phong cảm thấy tự tin hơn. Anh không ngừng hét lên: “Đứng lại! Đứng lại!” Một người bán hàng rong bên đường dường như hiểu chuyện gì đang xảy ra nên khi người đàn ông trung nhiên chạy tới, anh ta cố tình ngáng chân. Nghi phạm mất đà loạng choạng ngã xuống còn bị lăn thêm mấy vòng, nhưng không dừng lại xem xét gì chỉ vội bật dậy chạy tiếp.

An Hiểu Phong nhân cơ hội túm lấy áo khoác ngoài của anh ta, roẹt một tiếng, một mảng to ở nách rách ra, khiến người đàn ông lại ngã lăn quay.

Anh lập tức chồm tới, cưỡi lên người người đàn ông kia, đè chặt xuống khống chế.

Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt vừa đuổi kịp, tiến tới còng tay nghi phạm.

Mọi người cùng nhau kéo anh ta dậy, khi nhìn kỹ khuôn mặt kia, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến sửng sốt. Đây không phải là Đồng Hải Kiến.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.