Tội Mô Phỏng

Chương 10: Nghi phạm mất tích

8:00 sáng ngày 6 tháng 3, An Hiểu Phong cùng Lưu Khôn chạy từ Đội Điều tra hình sự ra, vội vàng lên xe rồi nhanh chóng lái chiếc SUV về phía một nhà dân ở khu phố cũ.

Vừa ngồi vào ghế phụ, Lưu Khôn lập tức báo cáo sơ bộ tình hình với An Hiểu Phong: “Vẫn đang tiếp tục điều tra về các mối quan hệ có mâu thuẫn với Điêu Văn Long, sau một đêm soát hồ sơ, bọn em tìm được 30 người. Vẫn còn chưa hết, sáng nay các thành viên đều đã rút ra làm nhiệm vụ bên ngoài, khả năng sau hôm nay lượng người vẫn còn tăng tiếp.”

“Tên này lúc sống làm cái trò gì mà đắc tội với nhiều người vậy?” An Hiểu Phong vừa đạp chân ga vừa hỏi.

“Chẳng việc nào tử tế hết, nào là đòi nợ thay các công ty cho vay bất hợp pháp, cờ bạc, lừa đảo... đủ cả, nên không ít kẻ thù đâu ạ.”

“Xem ra đi theo hướng này cũng khó tìm được manh mối giá trị rồi. Chỉ chờ xem chúng có bước đột phá nào không thôi.” An Hiểu Phong nói.

“Người bị Điêu Văn Long bắt cóc hai năm trước tên là Đồng Niên.” Lưu Khôn báo cáo tiếp, “Lúc chết mới 18 tuổi, vừa tốt nghiệp lớp 12. Nghe nói, cậu bé đó ngoan ngoãn, học giỏi, thành tích học tập luôn đứng đầu. Nếu không có sự cố ngoài ý muốn ấy, chắc hẳn giờ cũng là sinh viên Bắc Đại hoặc Thanh Hoa rồi.”

Học sinh cấp ba chăm ngoan sao lại dính dáng đến tên giang hồ Điêu Văn Long chứ?

“Em có xem lại hồ sơ cảnh sát, theo thầy cô và các bạn học phản ánh lại, Đồng Niên là người hướng nội, bình thường cũng chỉ tới lớp và về nhà, không bao giờ giao lưu với người ngoài. Ở trường cũng rất lặng lẽ, chưa từng đánh nhau, thậm chí còn chẳng cãi vã với ai bao giờ.”

“Điêu Văn Long bắt đại một người sao trời?”

“Cũng có thể.” Lưu Khôn bổ sung thêm, “Cậu bé bình thường sống với ông bà nội, theo tài liệu ghi chép, bà nội Đồng Niên qua đời một năm trước khi cậu bị hại. Sau khi bà qua đời, chỉ còn hai ông cháu sống với nhau.”

“Bố mẹ cậu bé đâu?”

“Mẹ mất từ khi lọt lòng do khó sinh. Bố thì hình như thường xuyên đi làm ăn xa, không mấy khi ở nhà.”

“Công việc gì?”

“Theo ghi chép là bên linh kiện điện tử. Từng mở nhà xưởng, sau đó làm về IT.”

“Anh ta tên gì?”

“Đồng Hải Kiến.”

“Đồng Niên... Đồng Hải Kiến...”, An Hiểu Phong vừa lẩm bẩm vừa ngẫm nghĩ, đột nhiên hai mắt anh sáng lên: “Kiểm tra xem hai năm trước Đồng Hải Kiến có vay nợ gì không?”

Lưu Khôn như đã có sự chuẩn bị từ trước, trả lời: “Em cũng nghĩ giống anh nên đã kiểm tra rồi, nhưng không có ghi nhận vay nặng lãi nào cả, vì vậy có thể loại trừ bắt cóc do tranh chấp nợ nần.”

“Lạ thật.”

“Sao vậy đội phó An?”

“Cảm giác thôi, tôi thấy có gì đó rất kỳ lạ.”

Nhà ông cụ Đồng là khu nhà một tầng nằm trong phố cổ. Đường sá ở đây chật hẹp, nhà cửa thì cũ kỹ, tình trạng xây dựng trái phép diễn ra khắp nơi, người bản địa lẫn dân ngoại tỉnh đến làm ăn ngụ cư sống lộn xộn rất phức tạp. Mấy năm gần đây, cùng với sự phát triển của thành phố, các nhà cao tầng mọc lên khắp nơi, đất đai bị khai thác gần hết, chỉ còn sót lại khoảng ở giữa này. Khiến nó nom bẩn thỉu và đổ nát, trong kệch cỡm với quang cảnh hiện đại xung quanh, bị mọi người gọi là nông thôn giữa lòng thành thị.

Dưới sự giới thiệu của tổ dân phố, An Hiểu Phong dừng xe đi bộ mấy trăm mét, xuyên qua một loạt con ngõ dài và hẹp mới đến nơi.

Ông cụ Đồng ở nhà một mình, thấy người bên tổ dân phố đến, tuy chưa biết chuyện gì những vẫn vội vàng rót nước mời khách.

Hai nhân viên cảnh sát hình sự do thói quen nghề nghiệp nên từ lúc vào nhà không vội ngồi xuống ngay mà đi một vòng quan sát xung quanh.

An Hiểu Phong vừa vào trong lập tức bị mặt tường treo đầy những tấm giấy khen thu hút. Nhìn kỹ thì tất cả đều là của Đồng Niên, đủ cả từ cấp 1 đến cấp 2, cấp 3...

“Đúng là một cậu bé ngoan ngoãn học giỏi, thật đáng tiếc.” An Hiểu Phong thở dài.

“Phải.” Bác tổ trưởng cũng nói, “Nếu Đồng Niên không tử nạn thì chắc chắn sẽ là ứng cử viên sáng giá của trường Thanh Hoa.”

An Hiểu Phong để ý thấy sự thay đổi nhỏ ở ông cụ Đồng, đang rót nước nghe được cuộc đối thoại, tay ông vô thức run lên, nhưng chỉ im lặng.

An Hiểu Phong ra hiệu cho Lưu Khôn tiếp tục kiểm tra từng phòng. Anh đón cốc nước ấm từ tay ông cụ rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ: “Ông ở nhà một mình ạ?”

“Tôi ở một mình.”

Tổ trưởng dân phố mời ông ngồi xuống phía đối diện An Hiểu Phong.

Anh nở nụ cười, cất lời với giọng điệu chỉ như đang chuyện trò: “Chúng cháu tới thăm hỏi người già neo đơn, cụ cứ nói chuyện thoải mái ạ.”

“Cảm ơn chính phủ đã quan tâm.” Có vẻ như ông không nhận ra người đến là cảnh sát hình sự.

“Ông lớn tuổi thế này rồi sống một mình có ổn không ạ, sao con trai lại không ở bên chăm sóc?” An Hiểu Phong cố tình dẫn dắt câu chuyện sang Đồng Hải Kiến.

“Nó bận kiếm tiền bên ngoài.”

“Con trai ông làm công việc gì vậy? Kiếm được nhiều tiền không ông?”

“Nó làm bên kỹ thuật, lương cũng khá cao.”

“Thế cơ ạ? Giỏi thật đấy? Ngành nào hả ông?”

“Bên mảng máy tính ấy, tôi cũng không hiểu mấy, có vẻ giống như kỹ sư thì phải. Ai thuê thì làm, thường xuyên phải đi tỉnh, mỗi lần đi cả mấy tháng liền.”

“Ôi chà, thế thì công trình lớn rồi.”

Lưu Khôn sau khi đi một vòng quanh nhà, trở ra liền lắc đầu với An Hiểu Phong, ra hiệu không phát hiện được gì, nhưng trên tay cô cầm một khung ảnh đưa cho anh.

Anh nhìn ảnh chụp, là một người đàn ông trung niên và một cậu bé, liền hỏi: “Ông ơi, đây là con trai ông ạ?”

“Con trai và cháu nội tôi, ảnh chụp năm thằng bé vừa mới lên cấp ba.”

“Sao trong ảnh không có ông ạ?”

“Không là đúng rồi, tôi là người chụp bức ảnh đó mà.”

An Hiểu Phong nhìn Đồng Hải Kiến chăm chú, nhưng miệng lại nói: “Chà cháu trai cụ khôi ngô thật, cao ráo trắng trẻo, trông rất thông minh.” Trên mặt ông cụ lộ vẻ đau buồn: “Nếu không xảy ra chuyện đó thì nó đã vào đại học rồi.”

“Ông buồn lắm phải không?”

“Lúc mới xảy ra chuyện, tôi chỉ muốn chết cho xong, cảm thấy sống cũng vô nghĩa. Sau đó, tổ dân phố thường xuyên đến chơi trò chuyện, khuyên bảo. Bây giờ cũng đỡ hơn nhiều rồi.”

Tổ trưởng nói chen vào: “Lúc đó chúng tôi cứ sợ ông cụ làm chuyện dại dột, ngày nào cũng sắp xếp người tới nhà vừa nói chuyện vừa canh chừng.”

“Tên bắt cóc là Điêu Văn Long nhỉ, ông còn hận hắn ta không?”

Câu hỏi này dường như chạm trúng nỗi đau, khóe miệng ông cụ bất giác run lên, “Đương nhiên, sao mà không được. Nhưng hận cũng được gì đâu? Hắn ta đã chết rồi.”

An Hiểu Phong hỏi tiếp: “Ông còn nhớ ngày hôm đó không? Chuyện xảy ra như thế nào vậy?”

“Lúc đó tôi đang ngồi xem tivi”, ông cụ hơi lên giọng, tâm trạng có phần xúc động, “cháu nội tôi thì làm bài tập trong phòng. Cửa không khóa nên hắn ta xông thẳng vào nhà.”

“Ai xông vào, Điêu Văn Long ạ?”

“Chính hắn, còn ai vào đây nữa?”

“Một mình hay còn ai khác?”

Ông cụ Đồng rời mắt khỏi người An Hiểu Phong nhìn lên trần nhà, sau đó nhắm lại với vẻ mặt đau đớn. Một lúc lâu sau mới nói: “Chỉ có hắn ta thôi.”

“Tiếp đó thì sao? Vào nhà xong hắn đã nói gì?”

Ông cụ từ từ mở mắt, nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó: “Hắn hỏi tôi Hải Kiến đâu? Tôi đáp không có nhà. Hắn liền không nói lời nào mà xông thẳng vào buồng, túm lấy cháu nội tôi lôi ra ngoài.”

“Ông có ngăn lại không?”

“Tôi hỏi hắn định làm gì, hắn chỉ im lặng. Tôi kêu lên bảo dừng lại, nhưng hắn lấy ra một con dao găm kề lên cổ thằng bé, tôi không dám cản nữa.”

“Hắn không nói gì nữa ạ? Ví dụ như lý do?”

“Không. Hắn cứ thế lôi cháu tôi ra ngoài. Sau đó có người nhìn thấy đã báo án, cảnh sát ngăn được hắn lại và bắn chết.” Ông cụ nói xong, hai tay ôm lấy mặt, vô cùng đau đớn.

An Hiểu Phong suy nghĩ về lời ông cụ vừa kể, đột nhiên hỏi tiếp: “Ông vừa nói, Điêu Văn Long tới nhà để tìm Đồng Hải Kiến? Hai người họ quen nhau ạ?”

“Phải.”

“Quen như thế nào?”

“Hình như hắn ta tìm Hải Kiến để làm gì đó liên quan đến máy tính, con tôi không đồng ý nên tránh mặt.”

“Bên tổ dân phố có biết hai người này quen nhau không?” An Hiểu Phong hỏi tổ trưởng.

“Không. Chúng tôi chẳng nghe nói hai người họ có qua lại.”

“Ông này, ông chắc chắn Điêu Văn Long quen con trai mình chứ?” An Hiểu Phong hỏi lại.

“Quen mà. Không rõ mối quan hệ cụ thể nhưng có gặp nhau hai lần. Hắn ta tới tìm một lần, nhưng Hải Kiến không cho vào nhà, chỉ đứng bên ngoài nói mấy câu.”

“Nói chuyện gì vậy ạ?”

“Thì việc không muốn làm cùng, rồi đuổi hắn về.”

An Hiểu Phong ra hiệu cho Lưu Khôn, cả hai đều chú ý tới tình huống này.

“Vậy ông cảm thấy Điêu Văn Long là người thế nào?” Lưu Khôn nói chen vào.

Ông cụ Đồng hồi tưởng lại một lát mới đáp: “Điệu bộ rất hung dữ, mặt nhọn má cao, tướng mạo rõ ràng không phải người tốt.”

An Hiểu Phong mỉm cười, quyết định khiêu khích ông cụ một chút nên cố tình nói: “Có khi nào con trai ông làm việc cho Điêu Văn Long mà giấu ông không?”

“Đời nào! Con trai tôi không bao giờ làm cho loại người đó!” Quả nhiên ông cụ Đồng rất tức giận, giọng đanh lại: “Hắn là một tên lưu manh, thứ khốn nạn. Muốn con trai tôi làm mà không muốn trả tiền, một tên lừa đảo. Người khác nếu bị từ chối thì thôi ngay. Nhưng tên vô lại này thì không, vẫn đeo bám mãi.”

“Điêu Văn Long quấy rầy gia đình mình mãi thế, vậy con trai ông phản ứng thế nào?”

“Nó là một đứa tốt, thật thà chất phác, kiếm sống bằng năng lực của mình, không phải như hạng người kia đâu.” Cuối cùng ông cụ còn nói thêm: “Tại nhà tôi toàn người thật thà quá nên mới bị hắn bắt nạt đấy.”

“Nhưng nếu chỉ từ chối làm việc thì hắn cũng không đến nỗi bắt cóc cháu trai ông.”

“Thằng điên mất hết nhân tính đấy, quen bắt nạt người thật thà, coi thường pháp luật, cho rằng không ai dám đụng vào mình.”

Điều này thật vô lý, An Hiểu Phong nghĩ thầm, mục đích thực sự của Điêu Văn Long khi bắt cóc Đồng Niên tuyệt đối không chỉ vì bị từ chối mà tức giận, chắc chắn phải có lý do khác.

Nguyên nhân gì được chứ?

An Hiểu Phong nghĩ mãi vẫn chưa thông. Nhưng dù sao chuyến đi hôm nay đã có bước đột phá mới, giờ nói tiếp hẳn cũng không moi thêm được manh mối gì, không chừng còn để lộ thân phận.

An Hiểu Phong bèn đứng dậy, cười nói: “Cảm ơn ông đã trò chuyện lâu như vậy. Chúng cháu cũng phải đi rồi. Chúc ông mạnh khỏe ạ”. Ông cụ Đồng đứng dậy tiễn khách.

An Hiểu Phong dợm bước ra ngoài thì chợt nhìn thấy bức di ảnh của Đồng Niên treo ở cửa, bên dưới đặt bát hương và một đĩa hoa quả. Chân nhang đầy ắp cho thấy ông cụ thường xuyên thắp hương cho cháu. An Hiểu Phong dừng bước, đứng trước tấm di ảnh, lớp kính trên khung ảnh phản chiếu khuôn mặt An Hiểu Phong và nửa khuôn mặt của ông cụ Đồng đứng ngay sau anh. An Hiểu Phong chợt nhận ra, nỗi nhớ nhung của ông cụ dành cho cháu không hề giảm bớt theo thời gian, thậm chí còn nặng nề hơn. Từ việc bức di ảnh được lau chùi sạch sẽ đến sáng bóng đến cả những tấm giấy khen treo đầy tường trong nhà, tuy đã cũ nhưng không hề hư hỏng hay ố vàng, chứng tỏ chúng rất được trân trọng.

An Hiểu Phong nhìn tàn tro đầy tràn bát hương như chính nỗi nhớ mong của ông cụ. Anh vờ như đang nhìn di ảnh, nhưng thực tình đang quan sát hình ảnh ông cụ Đồng đang phản chiếu trong tấm kính. Không biết đằng sau khuôn mặt khắc khổ đó, còn ẩn chứa bao nhiêu tâm sự chưa thể tỏ bày.

Anh bỗng nhìn thấy có vài tờ giấy được đè bên dưới bát hương nên với tay lấy ra.

Là ba tấm danh thiếp. Tấm trên cùng của tổ trưởng dân phố. Tấm thứ hai của công an khu vực. Tấm thứ ba, khi thấy nó, tay An Hiểu Phong bất giác run lên.

Vì trên tấm danh thiếp ấy có ký hiệu quen thuộc của Thành thị vãn báo , đó là danh thiếp của Thành Hề Nhị.

An Hiểu Phong cầm nó xoay người lại hỏi: “Phóng viên Thành, cô phóng viên này từng đến đây sao?”

Ông cụ Đồng nheo mắt nhìn hồi lâu: “Đây là danh thiếp của phóng viên Thành à?”

“Đúng vậy. Xin hỏi là cô ấy để lại cho ông ạ? Cô ấy từng đến đây ư?”

“Phóng viên Thành à, có, có đấy.”

“Cô ấy đến khi nào? Làm gì?”

“Hình như cũng mấy ngày trước rồi.”

“Đã nói những chuyện gì ạ?”

“Cô ấy muốn đăng bài về vụ bắt cóc lên tờ báo của họ. Còn nói muốn phỏng vấn Hải Kiến.”

“Mọi người nhận lời rồi ạ?”

“Chưa. Cô ấy để lại danh thiếp rồi vội vã rời đi.”

“Tại sao vậy?”

“Vì Hải Kiến không có nhà.”

“Vậy thôi ạ, cô ấy không nói gì thêm sao ạ?” An Hiểu Phong có chút kích động.

“Không. Thậm chí cô ấy còn chưa vào, chỉ đứng ngoài cửa nói vài câu, lúc biết con trai tôi không có nhà, thì để lại danh thiếp rồi rời đi.”

“Vậy anh Đồng Hải Kiến con trai ông giờ ở đâu?”

“Cụ thể thì tôi cũng không rõ.”

“Cho cháu xin số điện thoại của anh ấy với.”

An Hiểu Phong lái xe cùng Lưu Khôn trở về đội.

Lưu Khôn nói: “Em đã bảo Tiểu Mã điều tra thông tin của Đồng Hải Kiến rồi, bên đó tìm thêm được manh mối gì sẽ báo cáo lại cho chúng ta ngay.”

An Hiểu Phong gật đầu, gọi điện cho trưởng phòng cảnh sát hình sự. Điện thoại vừa kết nối, anh liền nói: “Báo cáo sếp, đã xác định được nghi phạm.” Lưu Khôn ngạc nhiên nhìn anh.

Trưởng phòng chất vấn qua điện thoại: “Đùa gì thế? Vừa đồng ý cho cậu điều tra vụ án hôm qua, mà hôm nay đã xác định được nghi phạm? Tốc độ hơi bị nhanh đấy nhỉ?”

“Thực sự đã xác nhận được nghi phạm. Tên Đồng Hải Kiến, hiện là kỹ sư mạng.”

“Chắc không?”

“Khả năng là hắn, hiện nay không ai biết anh ta ở đâu, có thể đã bỏ trốn.”

“Cậu định làm thế nào?”

“Em muốn đội xin phép lãnh đạo thành phố cho phát lệnh truy nã, phải nhanh chóng bắt được tên đó.”

Đầu dây bên kia rơi vào im lặng hồi lâu mới trả lời: “Hiện vẫn còn quá sớm. Cùng lắm tôi chỉ có thể đưa ra lệnh kiểm tra mọi phương tiện giao thông trên toàn thành phố, bao gồm ô tô, tàu hỏa, máy bay, cùng giám sát tất cả thẻ căn cước và tài khoản ngân hàng.”

“Cảm ơn sếp.”

Sau khi cúp điện thoại, Lưu Khôn vội hỏi: “Đội phó An, hung thủ là Đồng Hải Kiến thật hả?” An Hiểu Phong không trả lời ngay nhưng trên mặt lộ rõ vẻ tự tin.

“Bây giờ nhắm vào hắn có sớm quá không ạ?” Lưu Khôn băn khoăn.

“Tuy không thể khẳng định hoàn toàn nhưng tôi dám chắc chắn. Hiện nay con tin vẫn trong tay hắn, cứu người như cứu hỏa, không còn thời gian để điều tra theo trình tự, buộc phải đi đường tắt thôi.”

“Điêu Văn Long bắt cóc con tin đã làm chết con trai Đồng Hải Kiến. Đồng Hải Kiến hận Điêu Văn Long nên muốn báo thù. Nhưng thời điểm đó Điêu Văn Long đã bị cảnh sát bắn, hai năm sau Đồng Hải Kiến đem nỗi hận ấy đổ lên đầu Điêu Quân Ni con gái Điêu Văn Long.” Lưu Khôn cố gắng hiểu theo hướng kết luận của An Hiểu Phong: “Nếu suy luận theo cách này, động cơ phạm tội của Đồng Hải Kiến khá thuyết phục. Nhưng nói thật, để có thể kết luận Đồng Hải Kiến là hung thủ giết người thì vẫn còn thiếu quá nhiều chứng cứ.”

Trong lúc nói chuyện, điện thoại Lưu Khôn đổ chuông. Cô nhấc máy, nghe vài câu liền mở loa ngoài và đưa gần đến An Hiểu Phong đang lái xe.

“Cậu nói đi, đội phó An đang nghe rồi.” Cô trả lời.

Qua điện thoại, Mã Tuấn Kiệt báo cáo tình hình điều tra của mình: “Thông tin về Đồng Hải Kiến rất ít, nhất là mấy năm gần đây. Tạm thời em chỉ tìm được thông tin anh ta sở hữu một nhà máy sản xuất thiết bị điện tử tên Điện tử Hải Kiến, nhưng đã đóng cửa từ lâu. Sau đó anh ta làm bên kỹ sư mạng, chủ yếu cung cấp dịch vụ xây dựng máy chủ và trang web cho những công ty vừa và nhỏ.”

“Có điều gì đáng ngờ không?” An Hiểu Phong hỏi.

“Thông tin quá ít, không phát hiện được gì nhiều. Điều đáng ngờ duy nhất chính là nguồn thu nhập của anh ta.” Mã Tuấn Kiệt báo cáo tiếp: “Bọn em cũng kiểm tra tình hình tài chính rồi, phát hiện sau khi nhà máy phá sản, anh ta nợ nần đầm đìa, một số công ty trước đây có làm ăn với anh ta đều đến đòi. Kỳ lạ ở chỗ, chỉ vài năm ngắn ngủi, anh ta đã trả xong hết, tài chính cũng không đến nỗi tệ, theo thông tin giao dịch thẻ ngân hàng của anh ta cho thấy rất khá giả, tiền tiết kiệm cũng không ít.”

“Tình hình chi tiêu vượt quá điều kiện là kỹ sư mạng của anh ta không?”

“Một chút ạ. Chủ yếu là sau khi con trai chết, anh ta mua đất nghĩa trang, tổ chức tang lễ, tiêu rất nhiều tiền, khá hoành tráng. Còn cả lần bố anh ta ốm, từ ghi chép phía bệnh viện cho thấy, đó cũng là một số tiền lớn. Lần mẹ anh ta mất cũng vậy.”

“Thế còn bất động sản đứng tên anh ta thì sao?”

“Điểm này cũng rất đáng ngờ. Anh ta không sở hữu nhà và ô tô, cũng không mua bất kỳ loại bảo hiểm nào.”

An Hiểu Phong chợt nghĩ ra điều gì, vội hỏi: “Có tiền án tiền sự gì không?”

“Không ạ. Nhưng có ghi chép bị xử phạt.”

“Lúc nào và về việc gì?”

“Hơn hai năm trước, có người báo án với cảnh sát khu vực quận Nam Thành, nói là Đồng Hải Kiến và Điêu Văn Long lừa đảo anh ta 50.000 nhân dân tệ. Kết quả không đủ chứng cứ nên không chính thức lập hồ sơ. Chỉ có vậy thôi, đội phó An.”

“Lập tức liên hệ người năm đó báo án, nhất định phải tìm cho ra anh ta.”

“Anh yên tâm, đã phái người đi rồi.”

Sau khi cúp điện thoại, An Hiểu Phong càng khẳng định phán đoán của mình, anh nói: “Mối quan hệ giữa Đồng Hải Kiến và Điêu Văn Long chắc chắn không bình thường, giữa hai người họ hẳn có điều gì đó mà chúng ta chưa điều tra ra.”

“Quả thực hơi kỳ lạ.” Lưu Khôn vừa gọi điện vừa nói, “Đồng Hải Kiến đến giờ vẫn chưa xuất hiện, điều này khiến anh ta càng trở nên đáng nghi hơn.”

“Không nghe máy à?” An Hiểu Phong hỏi.

Lưu Khôn gọi lại thêm vài lần nữa, thất vọng lắc đầu: “Số điện thoại ông cụ Đồng đưa cho không gọi được, đã bị khóa rồi.”

“Đành phải chờ tới lúc tìm thấy Đồng Hải Kiến rồi tính vậy.”

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.