Trước khi bước vào đây, ít nhiều An Hiểu Phong cũng có chút nắm chắc, anh tin tưởng trong thời gian anh quay về đội thì các thành viên bên kia sẽ tìm được nhân chứng.
Câu chuyện phải bắt đầu từ buổi chiều khi An Hiểu Phong cùng mọi người đi kiểm tra lại hiện trường cầu vượt.
Đột nhiên anh nhận được điện thoại của bác sĩ Triệu thông báo có manh mối mới, lập tức vội vã quay về. Khi sắp rời đi, anh thấy có hai người đang cãi nhau cạnh thùng rác bên dưới chân cầu, họ túm lấy áo và túi xách của nhau giằng co mãi không thôi.
Thấy cuộc cãi vã ngày càng gay gắt, An Hiểu Phong, Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt đành phải xuống dưới xem có chuyện gì.
“Đừng gây gổ nữa!” Đang vội quay về đội nên giọng điệu của An Hiểu Phong có phần gấp gáp, “Buông tay ra xem nào!”
Hai người đàn ông quần áo rách rưới nhìn ba người họ đột ngột xuất hiện thì tỏ ra bối rối nhưng vẫn túm chặt lấy đối phương.
Mã Tuấn Kiệt đành đưa thẻ cảnh sát ra: “Cảnh sát đây. Đừng đánh nhau ở đây, buông tay ra mau!”
Hai người nọ vẫn nhìn nhau, không ai muốn nhượng bộ trước. An Hiểu Phong cảm thấy bất lực, ra hiệu cho Mã Tuấn Kiệt.
Mã Tuấn Kiệt ra tay quả quyết, nhanh chóng tách hai người kia ra.
“Chuyện gì thế?” An Hiểu Phong hỏi.
“Hắn ta lấy chai nước khoáng của tôi!” Người có râu giành nói trước.
“Vớ vẩn! Trên này có ghi tên mày không? Cái chai đó là tao tìm thấy trong thùng rác trước, nên nó là của tao.” Người không có râu cũng chẳng chịu thua.
An Hiểu Phong nhìn quần áo cả hai, đại khái đoán được chuyện gì đang xảy ra: “Các người đều là nhặt rác à?”
“Người thu gom phế liệu nhá.” Tên có râu nhấn mạnh.
Người không râu bật cười: “Đều là dân ngủ gầm cầu mà còn khoe khoang? Ối giời ơi, trong đám hơn mười người vô gia cư ở đây thì mày là thằng giỏi chém nhất đấy.” An Hiểu Phong ra hiệu cho hai người họ ngưng đấu khẩu: “Được rồi, được rồi, tôi biết chuyện gì rồi. Các anh đều là người vô gia cư, kiếm sống bằng nghề nhặt phế liệu phải không?” Cả hai cùng gật đầu.
“Vậy cũng không được đánh nhau.” An Hiểu Phong trách mắng, “Chỉ vì mỗi cái vỏ chai thôi, có đáng không hả?”
Người không râu vội giải thích: “Anh cảnh sát, tôi không giành gì của hắn. Cái chai là do tôi nhặt được, hắn ta từ đâu chạy ra tranh cướp đấy chứ.”
“Cướp lúc nào, tôi chỉ lấy lại cái chai thuộc về mình thôi.”
An Hiểu Phong thấy vô cùng đau đầu, đành cầm lấy chai nước, hỏi: “Được rồi, anh nói đây là chai của anh, đúng không? Nào, lại đây, chứng minh cho tôi xem.”
“Có hàng chục người ăn xin sống dưới gầm cầu này.” Người đàn ông có râu nói.
“Được rồi, hàng chục người, sao nữa?”
“Chúng tôi đều phân chia rõ địa bàn và sẽ không tranh giành việc làm ăn của nhau.”
“Các anh gọi việc nhặt vỏ chai là chuyện làm ăn hả? Thôi được rồi, anh nói tiếp đi.”
“Địa bàn của anh ta là bên kia cầu, nhưng hôm nay lại chạy sang khu vực của tôi.”
An Hiểu Phong nhẫn nại hỏi người không có râu: “Tại sao anh lại chạy sang địa bàn của người ta vậy.”
“Sếp à, anh đừng nghe nó nói linh tinh, bên này có phải là khu vực của hắn đếch đâu.”
An Hiểu Phong thấy đầu mình càng lúc càng đau hơn, anh lại hỏi người có râu: “Lòng vòng một hồi, bên này lại không phải địa bàn của anh? Giỏi thật đấy, dám ăn nói luyên thuyên với tôi?”
“Đúng là không phải khu vực của tôi.”
“Trời, vậy ông còn tuyên bố hùng hồn thế?” Mã Tuấn Kiệt thấy hơi nóng.
“Bên này vốn là địa bàn của tên què, nhưng gần đây hắn không tới nữa, bảo bàn giao lại cho tôi.” Người có râu nói.
“Đừng có phét lác. Tên què đó không nói vậy, ít nhất là tao không nghe thấy.”
“Có, không tin mày đi mà hỏi hắn.”
“Không cần hỏi cũng biết, nó không bao giờ cho mày. Nếu nó không đến nữa thì đây là chỗ chung, ai nhặt được thì của người đó.”
“Dừng lại, chỉ vì mỗi cái vỏ chai, các người không thấy mệt à?” Lưu Khôn nhịn hết nổi.
Không ngờ, hai người đó chẳng thèm để ý đến lời nữ cảnh sát, vẫn tiếp tục cãi vã.
“Dù tên què đó không nhường lại cho tao thì mày cũng không được qua đây.” Người có râu nói, “chẳng qua dạo này nó sợ quá nên không dám tới. Chờ qua đợt này lại quay về thôi.”
“Bị dọa cũng đáng, ai khiến dậy sớm vậy làm gì.” Người không râu nói, “Sợ người khác cướp việc, nửa đêm gà gáy đã mò ra.” An Hiểu Phong càng nghe càng thấy có gì đó không ổn, vội nháy mắt với Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt, ba người lập tức cảnh giác với mấy lời vừa rồi.
Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay, dặn dò: “Tiểu Lưu, Tiểu Mã, tôi phải về đội gấp, ở đây giao lại cho hai người, nhất định phải tìm được tên què kia.”
7:00 sáng ngày 5 tháng 3, tại phòng họp Đội Điều tra số 1, một người ăn xin bị què chân được Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt đưa về.
An Hiểu Phong bước vào phòng tiếp khách, nhìn thấy tên đó đang nhồm nhoàm hộp cơm trước mặt. Anh vừa quan sát đánh giá vừa hỏi với giọng như đang tán gẫu: “Anh tên gì vậy?”
“Què.”
An Hiểu Phong không nhịn được cười, hỏi: “Thôi được. Anh bao nhiêu tuổi rồi?”
“31.” Tên què vừa nuốt vừa trả lời.
“Trẻ vậy à, tôi thấy chân anh bị thương cũng chẳng nặng lắm, sao không tìm một công việc vừa sức mà lại đi ăn xin.”
“Bị mất thẻ căn cước lâu rồi.”
“Sao không làm lại?”
“Không có hộ khẩu.”
“Sao không hỏi người nhà?”
“Không còn ai cả. Chết hết mấy chục năm trước rồi.”
“Vậy anh có thể đến ủy ban xã hoặc đồn công an địa phương để xin cấp lại hộ khẩu mà.”
“Nhà cũ bị dỡ rồi, không còn gì nữa.”
“Cái tên này, lười chảy thây ra.” An Hiểu Phong không nhịn được kêu lên, “người đâu thà ngủ gầm cầu cũng không chịu đi làm lại thẻ căn cước.” Tên què chỉ cười ngốc nghếch, và nốt mấy miếng cơm cuối cùng vào miệng.
“Ăn nữa không? Thêm hộp nhé?”
“No rồi.”
“Sao dạo này anh không ra ngoài?” An Hiểu Phong thăm dò, “không đi kiếm ăn nữa à?” Nghe An Hiểu Phong hỏi vậy, mặt tên què đột nhiên biến sắc, đầu cúi gằm, không dám thở mạnh.
“Nghe nói anh bị dọa? Có thể nói với tôi chuyện gì khiến anh sợ tới vậy?” Tên què vẫn không ngẩng đầu, càng không lên tiếng.
Lưu Khôn ngồi bên cạnh thấy vậy, liền nói: “Anh không phải sợ. Đã xảy ra chuyện gì, anh cứ nói rõ, chúng tôi là cảnh sát, sẽ bảo vệ anh.”
“Trước khi đến đây ta trao đổi thế nào và anh đã đồng ý điều gì thì bây giờ cứ nói với đội phó An.”
Tên què từ từ ngẩng đầu lên, đánh giá An Hiểu Phong hồi lâu mới nhẹ giọng nói: “Giết... giết người...”
“Giết người như thế nào?” An Hiểu Phong nháy mắt với Lưu Khôn, ra hiệu cô bắt đầu ghi chép. “Cứ nói từ đầu, kể lại cho tôi tất cả những gì anh nhìn thấy.”
“Hôm, hôm qua, lúc trời còn chưa sáng, cũng không rõ mấy giờ, tôi không có đồng hồ. Lúc đó, gió rất mạnh, dưới gầm cầu gió cứ thổi lồng lộng nên tôi tỉnh giấc.” Mặt tên què đầy vẻ sợ hãi, hắn ta cúi đầu, giọng run rẩy kể tiếp, “sau khi lục tung hết các thùng rác trong con hẻm phía bắc, tôi đi ra phía đường chính.”
“Anh đang nhắc tới đường Hóa Công phải không?” An Hiểu Phong xác nhận.
Tên què gật đầu, suy nghĩ một lúc lại nói tiếp: “Tôi đi dọc theo lề đường, lúc đó còn cách cây cầu khá xa.”
“Có phải là cầu vượt đi bộ không?”
“Đúng, chính nó. Thường thì ở chân cầu thang sẽ có thùng rác. Nằm ngay bên lề đường dưới cây cầu.”
“Anh nhìn thấy ai sao?”
“Thấy, nhưng không rõ lắm.”
“Rốt cuộc là thấy hay không?”
“Thấy, thấy mà.” Tên què hít thở sâu, nói tiếp: “Có vẻ như do đang sửa đường nên đèn đường không bật, trời rất tối.”
“Có mấy người?”
“Hai người. Khi đó tôi ở bên nam, họ ở phía bắc. Tôi lúc này vẫn còn cách cây cầu rất xa, nhìn thấy một chiếc xe nhỏ chạy tới chân cầu thì dừng lại.”
“Xe nhỏ? Loại nào?”
“Loại nhỏ nhỏ đó.”
“Xe ba gác? Xe giao hàng? Xe điện? Xe cho người già?”
“Đại loại thế, kiểu kiểu đó. Tại xa quá, còn bị cây che, nói chung không phải xe cỡ lớn.”
“Có hai người bước xuống xe à?”
“Phải. Người nam ôm một nữ rồi cùng đi lên cầu.”
“Họ khoảng bao nhiêu tuổi? Mặc quần áo thế nào? Anh có nhìn được rõ mặt không?”
“Người đàn ông đội mũ có vành, cao hơn cô gái một cái đầu, mặc áo màu xanh hay đen gì đó, nói chung là tối màu.”
“Cô gái để tóc ngắn, kiểu tóc học sinh, mặc áo gió màu be phải không?”
“Đúng đúng đúng. Ban đầu tôi cứ nghĩ họ là một cặp nên cũng không để ý mấy. Khi tới gần hơn, ngẩng đầu lên thì thấy... thấy...”
“Anh nhìn thấy gì?”
“Thấy người đàn ông đẩy cô gái từ trên cầu xuống.”
“Anh có nhìn rõ không? Là người đàn ông đã đẩy cô gái, không phải cô gái tự nhảy xuống chứ?”
“Rõ mà, rõ mười mươi luôn, là người đàn ông đẩy. Cô gái đó không chút chống cự, giống như đang say rượu vậy, mặc cho người kia muốn làm gì thì làm. Trước khi bị đẩy xuống, hình như cô gái đó có cầu xin gì đó.”
“Cô ấy nói gì?”
“Gió to quá, tôi nghe không rõ, hình như cô ấy khóc.” Tên què nhớ lại, trên mặt vẫn đầy vẻ sợ hãi, “Cây cầu cao như vậy, tôi chắc mẩm kiểu gì cũng ngã chết nên không dám nhìn. Đến khi tôi ngước lên lần nữa, ôi chao ôi, cô gái đó không rơi xuống mà đang lơ lửng trên không.”
“Người đàn ông kia thì sao, đang làm gì?”
“Đang lau lan can đấy.”
“Lau bằng cái gì?”
“Tay. Hắn đeo đôi găng tay màu trắng, lau chùi cẩn thận rồi lái chiếc xe nhỏ rời đi.”
“Sau đó anh có lên cầu xem không?”
“Ai mà dám. Tôi nhìn thấy giết người thì đã sợ chết khiếp đi được, vội vã chạy về luôn.”
“Nếu bây giờ gặp người đàn ông đó, anh có nhận ra không?”
Tên què lắc đầu: “Không. Lúc đó xa quá, trời lại tối, tôi còn không biết nổi hắn trẻ hay già nữa kìa.” An Hiểu Phong chờ Lưu Khôn ghi chép xong thì đưa cho tên què ký tên.
Cầm lấy bản ghi chép, An Hiểu Phong lại nhìn hắn ta lần nữa, không khỏi thở dài, hỏi: “Anh lang thang đã hơn mười năm rồi?” Tên què gật đầu.
“Hồi đầu sao lại lang bạt?”
Nhớ về quá khứ, tên què chợt thấy sống mũi cay cay, “Lúc nhỏ tôi bị chứng rối loạn tăng động. Mẹ mất sớm, bố tái hôn. Vì chứng bệnh này, lại thêm một chân bị tật, hay gây rắc rối nên họ thường đánh đập tôi.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó họ rời nhà xuống phía nam làm thêm. Tôi ở cùng bà nội. Bà rất thương tôi, nhưng sức khỏe không tốt, ốm đau suốt, cuối cùng cũng mất. Không còn ai chăm sóc, họ nói muốn gửi tôi vào cô nhi viện. Lúc đó tôi cũng lớn rồi, thấy mình không còn là một đứa trẻ nữa, trong cơn tức giận đã bỏ nhà ra đi.”
“Sau đó anh cứ lang thang vậy thôi à?”
Tên què gạt nước mắt, gật đầu.
“Anh có nhớ người thân không?” An Hiểu Phong hỏi.
“Không.” Cảm thấy không đúng cho lắm, tên què vội nói thêm, “Nhiều năm không gặp nên không còn tình cảm gì nữa. Chỉ là, tôi hơi nhớ bà nội một chút.”
“Bà rất tốt với anh à?”
“Chỉ có bà thương tôi thôi. Nhưng người tốt thì không được sống lâu, bà tôi mất sớm.”
“Tôi làm lại thẻ căn cước cho anh nhé. Có nó rồi anh không cần lang bạt nữa. Tìm một công việc nào đó, sống cuộc sống tốt hơn, tôi tin là bà nội anh sẽ nhìn thấy điều đó.”
“Tôi thực sự sẽ có thẻ căn cước sao?”
“Tôi nói được là được.”
“Lúc đó tôi không cần như này nữa...”, tên què gạt nước mắt, tự lẩm bẩm.
An Hiểu Phong dặn dò Mã Tuấn Kiệt: “Cậu liên lạc với bên hộ khẩu giúp tôi.” Nói xong, anh cầm bản ghi chép đi về phía văn phòng trưởng phòng cảnh sát hình sự.
“Em nói được làm được. Bây giờ đã chứng minh đây là vụ án giết người.” An Hiểu Phong tiếp, “Anh còn điều gì muốn nói nữa không?” Trưởng phòng cảnh sát hình sự nhìn vào biên bản lời khai, trên mặt hiện lên nét cười: “Tôi chẳng có gì muốn nói cả, còn cậu muốn làm thế nào, nói tôi nghe xem?”
“Em muốn điều tra vụ án Điêu Quân Ni bị giết hại và cả vụ Thành Hề Nhị mất tích. Hơn nữa sẽ do Đội 1 chúng em phụ trách, em là đội trưởng đội chuyên án.”
“Được, tôi phê duyệt.” Trưởng phòng còn bổ sung thêm một câu, “Nhưng tôi có một điều kiện.”
“Điều kiện gì ạ?”
“Cậu phải hứa với tôi, không vì Thành Hề Nhị là bạn gái cậu mà làm bất cứ điều gì vượt quá phạm vi cho phép. Nghiêm túc thực hiện quy định của cảnh sát hình sự, cậu phải tạm thời quên rằng người mất tích là bạn gái mình. Phải điều tra vụ án này một cách khách quan, công bằng, tỉnh táo và lý trí. Nếu để tôi biết cậu bị tình cảm chi phối, không những tôi sẽ hủy bỏ tư cách điều tra mà còn cho cậu rút khỏi vụ án này.”
“Rõ!”
“Đi làm việc đi, tôi gọi điện thoại một chút.”
An Hiểu Phong cầm lấy bản ghi chép rồi phấn khởi chạy về đội của mình.
15 phút sau, tại phòng họp Đội Điều tra số 1, cuộc họp chính thức đầu tiên của tổ chuyên án được triệu tập.
An Hiểu Phong đứng trước màn hình máy chiếu, trên đó hiển thị những bức ảnh về cuộc sống thường ngày của Điêu Quân Ni và Thành Hề Nhị.
An Hiểu Phong trịnh trọng tuyên bố: “Cấp trên đã chính thức phê duyệt cho chúng ta điều tra hai vụ án này. Với vụ Điêu Quân Ni mất tích rồi bị hại, theo những thông tin đã điều tra trước đây và manh mối hiện tại, tôi xếp vụ này vào loại bắt cóc và giết người để trả thù. Vụ mất tích của Thành Hề Nhị được xác định là bắt cóc có liên đới tới vụ án Điêu Quân Ni.” Các thành viên trong đội gật đầu tán thành.
An Hiểu Phong tiếp tục: “Căn cứ vào việc thi thể Điêu Quân Ni mặc áo khoác của Thành Hề Nhị, kết hợp với chuyện cô ấy đang phỏng vấn vụ Điêu Quân Ni mất tích, chúng ta có lý do để đặt ra nghi vấn Thành Hề Nhị trong lúc phỏng vấn đã phát hiện ra manh mối vụ án, cũng có thể cô ấy nhìn thấy kẻ đã bắt cóc Điêu Quân Ni, dẫn đến gặp nạn. Hiện nay vẫn chưa thể liên lạc được với Thành Hề Nhị, gần như có thể coi là cô ấy đã bị kẻ giết người bắt cóc.” An Hiểu Phong dừng lại một chút, giọng nói có phần nhẹ nhàng hơn, “Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra Thành Hề Nhị, vì cô ấy rất có thể bị hung thủ giết hại bịt đầu mối bất cứ lúc nào. Khi giết Điêu Quân Ni, hung thủ đã đưa áo Thành Hề Nhị cho cô bé mặc, đây thực ra là hành động thừa thãi. Nhưng hung thủ làm vậy chắc là một loại cảnh cáo. Hàm ý dọa tòa soạn đừng lo chuyện bao đồng, cũng đe phía cảnh sát không được nhúng tay. Dường như hung thủ đang dùng chiếc áo gió này để nói với chúng ta, đây là tư thù cá nhân, người ngoài đừng xía vào. Hung thủ sau khi giết người lại gửi áo về cho mẹ nạn nhân, đó là một hành động mang tính báo thù, càng chứng minh cho phán đoán của tôi rằng hung thủ giết Điêu Quân Ni là vụ án trả thù có chủ đích.” Mọi người đều cẩn thận lắng nghe và nhanh chóng ghi chép.
An Hiểu Phong tiếp tục: “Sau đây, chúng ta sẽ sắp xếp hướng điều tra. Lấy vụ án nữ sinh đại học Điêu Quân Ni mất tích làm cốt lõi, trọng điểm điều tra cô bé và mẹ cũng như mối quan hệ đầy xung đột với cha đẻ Điêu Văn Long. Đặc biệt là phải điều tra chuyện ông ta lúc còn sống thường hay qua lại với ai, gieo thù kết oán với những kẻ nào. Tiểu Mã và Tiểu Lưu, hai cô cậu phối hợp với tôi, dốc sức điều tra lại vụ bắt cóc hai năm trước, tìm hiểu xem động cơ lúc ấy của Điêu Văn Long là gì, lý do, rồi người bị bắt cóc là ai, và có mối quan hệ như thế nào.”
Lưu Khôn xem qua hồ sơ rồi trả lời: “Vụ án bắt cóc của Điêu Văn Long hai năm trước vì thời gian đối đầu rất ngắn, hơn nữa kẻ thủ ác nhanh chóng bị phía cảnh sát bắn chết tại chỗ nên không có ghi chép của bất kỳ cuộc đàm phán nào, càng không có dữ liệu về việc kẻ bắt cóc tống tiền gia đình con tin. Không biết có phải do hắn đã bị bắn chết trước khi kịp thực hiện hay không. Tóm lại, rất bất thường. Không tống tiền, cũng chẳng ngược đãi con tin. Nguyên nhân cái chết của con tin, trong hồ sơ vụ án có ghi là do sự cố vô tình cướp cò từ một khẩu súng tự chế.”
“Đây là phương hướng điều tra chính tiếp theo của chúng ta. Nếu không vì tống tiền hay trả thù thì ắt phải có mục đích khác, chỉ là chúng ta chưa biết thôi.” An Hiểu Phong nói, “Tôi có dự cảm mãnh liệt chỉ cần chúng ta bám chặt vào vụ Điêu Văn Long thì nhất định sẽ tìm ra manh mối.”
Lưu Khôn nêu ra điểm nghi vấn: “Nhưng đội phó An à, toàn đội đều tập trung nhân lực chỗ này thì có mạo hiểm quá chăng? Không điều tra manh mối vụ phóng viên Thành bị mất tích nữa sao? Rồi chuyện hung thủ gửi áo cho Lý Mi Vân cũng bỏ qua luôn hả?”
“Đúng vậy. Tạm thời gác hết sang một bên.” An Hiểu Phong suy đoán, “Tên này không phải là kẻ tầm thường, hắn ta rất thông minh, hắn đã lên toàn bộ kế hoạch và chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng. Kiểu người này không dễ gì để lại manh mối rõ ràng cho chúng ta nắm thóp đâu. Việc tìm dấu vân tay, hình ảnh qua camera giám sát chỉ khiến chúng ta bận rộn và lãng phí thời gian. Chuyện gấp rút hiện nay là cứu người, tôi không định đi theo lộ trình thông thường, tôi muốn tất cả chúng ta bện lại như một sợi thừng, tạo thành lưỡi dao sắc bén, trực tiếp đâm vào cốt lõi của vấn đề.”
“Hơi mạo hiểm.” Lưu Khôn nói.
“Đúng vậy.” Mã Tuấn Kiệt cũng đồng tình, “nhưng không thử thì sao mà biết được.”
Lưu Khôn gật đầu nói, “Đội phó An, chúng em tin anh.”
“So giờ chút nào.” An Hiểu Phong nhìn đồng hồ trên tay, nói: “Bây giờ là 9:05 ngày 5 tháng 3, trước khi trời sáng, các cô cậu phải tìm cho được manh mối mới có giá trị.”
“Rõ!”
Cả đội lập tức tản ra ngoài, bận rộn với nhiệm vụ được giao.
