Tội Mô Phỏng

Chương 8: Chứng cứ giết người

Điêu Văn long, tội phạm bắt cóc đã bị cảnh sát bắn chết, khi còn sống là phường cặn bã, một tên lưu manh khét tiếng. Không có gì là ngạc nhiên khi một kẻ như hắn có nhiều kẻ thù. Nhưng kẻ thù nào vẫn còn oán hận sau khi hắn đã chết những hai năm? Cho dù báo thù đi nữa, thì những người thân như bố mẹ, anh chị em ruột chẳng phải là lựa chọn tốt hơn ư? Tại sao lại phải tìm đến vợ cũ đã ly hôn lâu rồi? Sao lại phải trả thù đứa con gái đã nhiều năm không liên lạc với cha mình? Đây là những câu hỏi mà An Hiểu Phong đặt ra khi triệu tập cuộc họp chuyên án với đội mình sau khi đã “đuổi” Lý Mi Vân đi.

Mặc dù phương hướng mà Lý Mi Vân đưa ra khớp với giả thiết của An Hiểu Phong nhưng vẫn còn nhiều nghi điểm.

“Tuy có thêm manh mối là chiếc áo, nhưng…”, Lưu Khôn trình bày, “vẫn chưa thể coi đây là bằng chứng trực tiếp để kết luận bị giết hại. Cũng có khả năng nó được Điêu Quân Ni khi còn sống nhờ người gửi về.” Mã Tuấn Kiệt gật đầu: “Đúng vậy. Phải đợi kết quả kiểm tra áo và túi.”

An Hiểu Phong suy nghĩ một lúc lâu rồi nói: “Có hai việc quan trọng tiếp theo cần làm, một mặt tiếp tục điều tra... khụ... khụ, điều tra vụ Thành Hề Nhị mất tích, tìm kiếm nhân chứng trực tiếp. Mặt khác kiểm tra lại dữ liệu về vụ bắt cóc của Điêu Văn Long hai năm trước xem có mối liên hệ ẩn giấu nào với vụ án này không. Tôi vẫn tin chắc rằng Thành Hề Nhị nhất định đã điều tra được điều gì đó, dẫn đến bị mất tích.”

“Đội phó An cứ yên tâm. Đã cho điều tra rồi.” Lưu Khôn nói.

“Các cậu không cần quá áp lực,” An Hiểu Phong biết lời nói của mình lúc này không có sức thuyết phục lắm, nhưng ở trong hoàn cảnh này anh vẫn phải nói vậy, “Đội trưởng Toàn hiện không có mặt nhưng chúng ta vẫn phải làm việc như khi anh ấy vẫn ở đội, cần giữ sự tỉnh táo, tin rằng chúng ta nhất định sẽ phá được án.”

“Đội phó An, bọn em vất vả chút cũng không sao. Bọn em lo cho anh hơn đấy.” Mã Tuấn Kiệt thẳng thắn nói đầy chân thành.

“Trong lúc này, tôi càng không muốn trốn tránh. Tôi biết đây là một thử thách lớn, nhưng tôi vẫn muốn thử.”

“Bọn em ủng hộ anh.”

“Đúng thế, bọn em ủng hộ anh.”

“Mọi người còn có ý kiến gì về vụ án này không?”

“Điều em cảm nhận rõ rệt nhất là vụ án này rất kỳ lạ.” Lưu Khôn nói.

“Cô giải thích xem nào.”

Lưu Khôn đứng dậy, chỉ vào tấm ảnh chụp chiếc áo gió trên người Điêu Quân Ni và một tấm ảnh khác chụp cô bé mặc đồng phục bóng chày trên tấm bảng, nói: “Câu hỏi trước vẫn chưa có lời giải, chính là, tại sao Điêu Quân Ni mặc áo khoác của phóng viên Thành? Bây giờ lại có một câu hỏi mới, sao sau khi chết lại có người trả áo về cho mẹ cô bé? Nếu Điêu Quân Ni bị sát hại, vậy tại sao hung thủ hằn học chuyện quần áo?”

“Đúng vậy, tên này sao cứ phải xoáy vào điều này chứ?” Mã Tuấn Kiệt cũng thắc mắc.

“Có phải phóng viên Thành gửi áo của cô bé về không?” Một trinh sát viên mạnh dạn đưa ra giả thiết, “Áo của phóng viên Thành ở chỗ Điêu Quân Ni, không chừng hai người đổi áo cho nhau, như vậy của Điêu Quân Ni sẽ ở chỗ phóng viên Thành.”

“Tuyệt đối không thể.” Lưu Khôn phản bác, “Nếu vậy thì phóng viên Thành sẽ biết hung thủ là ai, thì lý do gì chị ấy không liên hệ thẳng với chúng ta?”

“Cũng đúng.”

“Khả năng áo do người trong cuộc gửi đến là rất thấp, có lẽ là từ hung thủ.” Lưu Khôn phán đoán, “Và rất có thể phóng viên Thành đang ở trong tay hắn.” An Hiểu Phong cố kìm nén nỗi đau đớn và sự lo lắng đang trỗi dậy trong lòng, buộc bản thân phải bình tĩnh.

“Nếu đây là một vụ giết người,” Mã Tuấn Kiệt nhận ra vẻ đau khổ của anh, vội tiếp lời: “Chúng ta cần nhanh chóng tóm gọn hung thủ mới được.”

“Khiêu khích một bà mẹ chẳng mấy quan tâm tới con gái thì không có cảm giác thành tựu chút nào”, Lưu Khôn mạnh dạn phân tích. “Hung thủ giết người, mặc áo của phóng viên Thành lên thi thể Điêu Quân Ni, sau đó lại gửi áo của cô bé về cho người nhà, chuỗi hành động này giống như một lời tuyên chiến, khiêu khích phía cảnh sát chúng ta.”

“Ừ, tôi cũng có cảm giác như vậy.” An Hiểu Phong hỏi: “Theo suy đoán của cô, điểm mấu chốt của vụ án này là gì?”

“Có vẻ như chúng ta đang nghĩ giống nhau.”

“Là gì vậy?” Mã Tuấn Kiệt khó hiểu hỏi.

An Hiểu Phong gõ mạnh vào tấm bảng có bức ảnh Điêu Văn Long.

Mọi người đều hiểu ý, lặng lẽ mở hồ sơ vụ án bắt cóc hai năm trước.

Đột nhiên, điện thoại bàn đổ chuông, Lưu Khôn liền ra nghe.

“Alo, Đội 1 đây... Chú tìm đội phó An ạ?” Lưu Khôn nắm chặt điện thoại, nói khẽ với An Hiểu Phong, “Là trưởng phòng gọi anh qua đó.” An Hiểu Phong vội vã lắc đầu.

Lưu Khôn hiểu ý, thả lỏng ống nghe, trả lời: “Đội phó An vừa ra ngoài rồi ạ. Hay để cháu tìm anh ấy về?”

“Thôi, để mai rồi tính.” Đầu dây bên kia trả lời.

Vừa cúp điện thoại, Lưu Khôn vội hỏi: “Sếp gọi anh qua đó để làm gì nhỉ?”

An Hiểu Phong thở dài bất lực: “Anh ấy gọi sang chắc là lại khuyên tôi rời vụ án, giao lại cho bên Đội 2. Sợ tôi nhận vụ này sẽ bị tình cảm chi phối.”

“Cả Đội 1 chúng ta đều rất thân với phóng viên Thành, nếu tránh cảm tính thì cả đội đều phải né vụ này quá.” Lưu Khôn chán nản nói.

“Chính vì vậy không thể đi gặp trưởng phòng được.” An Hiểu Phong nói với Mã Tuấn Kiệt, “Điều quan trọng nhất bây giờ là phải chứng minh được cái chết của Điêu Quân Ni không phải tự tử mà là bị giết hại. Tiểu Lưu, Tiểu Mã, cô cậu theo tôi rà soát lại hiện trường. Gọi thêm cả bên Phòng Điều tra dấu vết, tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.”

Chiều ngày 5 tháng 3, hai chiếc xe SUV cắm còi hiệu cảnh sát dừng lại bên dưới cầu vượt đi bộ đoạn đường Hóa Công.

An Hiểu Phong dừng xe và là người đầu tiên nhảy ra ngoài. Anh ngước lên nhìn những kẻ bộ hành đang băng qua cầu vượt, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.

“Nhiều người đi lại như vậy khả năng hiện trường đã bị phá hoại.” Anh tự lẩm bẩm.

“Không sao,” nhân viên giám định dấu vết cầm một túi tài liệu trên tay, lạc quan đáp. “Hiện trường ban đầu đã được chụp lại, chỉ cần đối chiếu hình ảnh là biết khác biệt ở đâu.” Thấy mọi người đầy vẻ tự tin, An Hiểu Phong liền mỉm cười: “Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi, hôm nay phải làm một mẻ thật lớn.” Nói rồi, anh dẫn theo Lưu Khôn, Mã Tuấn Kiệt cùng hai chuyên viên lên cầu. Bước tới hiện trường, nhân viên giám định lập tức mở hộp điều tra, bắt đầu công việc một cách cẩn thận. Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt tỉ mỉ quan sát phía hai đầu cầu. An Hiểu Phong không khỏi rơi vào trầm tư. Vì anh nhìn thấy một bó hoa dại héo úa dựng ở đó. An Hiểu Phong đoán rằng Lý Mi Vân đã tới viếng thăm con gái. Nhìn mấy bông hoa do thiếu nước trở nên khô héo, anh chợt thấy khó chịu trong lòng.

Nhất định mình phải tìm ra chân tướng! Anh thầm tự nhủ.

Chuông điện thoại bỗng vang lên, An Hiểu Phong liếc vào màn hình, là đội kỹ thuật gọi đến, anh vội vàng nghe máy. “Trên túi đựng áo chỉ có dấu vân tay của Lý Mi Vân,” nhân viên đi thẳng vào vấn đề, “không có dấu vết gì của người khác.” An Hiểu Phong cười nhạt: “Y như tôi nghĩ, người gửi đồ chắc đã đeo găng tay.”

“Chỉ có thể giải thích như vậy.” Nhân viên kỹ thuật lại tiếp, “Trên áo cũng chỉ có DNA mẫu da của Điêu Quân Ni, không tìm thấy manh mối nào có giá trị.”

“Có thể tra được bao bì gói chuyển phát là của công ty nào không?” An Hiểu Phong hỏi.

“Đã tra qua rồi, có vẻ không thuộc công ty nào cả. Chỉ là một loại túi đựng rác cỡ to thông thường, có thể mua ở bất cứ đâu.” Sau cùng, nhân viên kỹ thuật bổ sung thêm, “Rất tiếc, đội phó An, chúng tôi không giúp được gì với manh mối này.”

An Hiểu Phong vội nói: “Đừng nói vậy, anh đã giúp chúng tôi rất nhiều rồi. Nếu là vụ án giết người thì riêng việc trên bao bì không có dấu vân tay đã là manh mối rất giá trị, cho thấy hung thủ là một tên cực kỳ xảo trá.”

Tắt điện thoại, An Hiểu Phong lấy số ảnh chụp hiện trường ở trong hộp điều tra, tỉ mỉ đối chiếu lại từng ngóc ngách.

So đi so lại, mắt An Hiểu Phong đột nhiên sáng lên. Anh nhanh chóng đi đến cuối cầu vượt và cẩn thận kiểm tra từng thanh chắn lan can.

“Có gì đó khác lạ ở đây!” Anh quay lại nói với mọi người, “Mọi người xem này, trước đó tôi cũng cảm thấy điều gì đó sai sai, cuối cùng cũng tìm ra rồi.” Mọi người vội tập trung lại.

“Nhìn này, vì cầu vượt được xây ở vị trí người xe qua lại tấp nập nên dễ tích bụi.” An Hiểu Phong chỉ lên thành cầu nói, “Ở đây, ở đây và còn đây nữa, đều đóng một lớp dày.” An Hiểu Phong chỉ vào một chỗ, “Nhưng tay vịn cầu thang do người đi bộ thường xuyên chạm vào hoặc có nhân viên vệ sinh lau chùi nên bằng mắt thường khó thấy bẩn.” An Hiểu Phong cầm một tấm hình chụp lan can cầu lên đối chiếu, “Mọi người nhìn phần lan can trong tấm hình này xem, rất sạch sẽ, đúng không? Tại sao cùng một cây cầu vượt mà một phía đầy bụi, phía kia thì không?” Nhân viên kỹ thuật như tỉnh cơn mơ.

“Nó đã được lau dọn rồi.” Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt vội vàng đồng thanh.

An Hiểu Phong đi men theo lan can tới vị trí tìm ra thi thể, đi một đoạn thì dừng lại: “Chỗ này! Ở đây rất rõ ranh giới của bụi, khoảng 10 mét từ đây tới vị trí thi thể đều đã bị lau chùi.” Mọi người vây lại xem, đúng là có dấu vết từng được dọn dẹp.

“Điều mà trước đây tôi thấy lạ lùng chính là điểm này.” An Hiểu Phong giải thích với nhân viên kỹ thuật, “Nếu do nhiều người qua lại chạm vào thì ngoài của nạn nhân phải có nhiều vân tay và dấu chân khác. Nhưng xung quanh khu vực thi thể, nhân viên kỹ thuật của chúng ta chỉ tìm thấy duy nhất dấu chân và vân tay của nạn nhân mà thôi.”

“Đúng là bất thường.” Nhân viên kỹ thuật thừa nhận.

“Liệu đây có phải là vụ giết người được ngụy trang khéo léo thành tự tử không?” Lưu Khôn kêu lên.

“Trước tiên hãy thu thập manh mối quan trọng này đã.” Hai nhân viên kỹ thuật bắt đầu bận rộn.

“Tuy chưa thể trực tiếp chứng minh là bị sát hại, nhưng…”, An Hiểu Phong kích động nói, “đã bắt đầu lộ diện đầu mối rõ ràng rồi. Cần phải hiểu rằng, nếu là tự tử thì trước khi chết, không bao giờ Điêu Quân Ni lại đi lau chùi xung quanh. Nhất định có kẻ đứng đằng sau đã cố tình làm việc ấy, mục đích không phải dọn dẹp mà là để xóa mọi dấu vết của chính mình.”

“Quả thực không thể do Điêu Quân Ni tự mình làm được.” Lưu Khôn cũng nói.

“Mọi người cùng tìm kỹ lại xem.” Mọi người lại kiểm tra hiện trường thêm lần nữa, nhưng không tìm ra thêm manh mối gì. Chỉ có một nhân viên kỹ thuật phát hiện được một sợi vải mắc lại trên gờ lan can.

Cậu ta chỉ vào vết ma sát tương đối rõ ràng ở nơi tìm thấy sợi vải và đưa ra phỏng đoán táo bạo: “Mọi người hãy nhìn chỗ này đi, gần như có thể nhìn ra nó có hình dạng như ngón tay. Lúc đó hắn ta đeo găng tay, theo như sợi vải này thì đó là đôi găng tay bảo hộ lao động màu trắng, hắn ta trực tiếp lau lan can bằng găng đeo.”

“Vẫn chưa thể chứng minh là bị giết hại sao?” Mã Tuấn Kiệt hỏi.

Kỹ thuật viên trả lời: “Vẫn chưa. Vì không thể loại trừ khả năng nhân viên vệ sinh đã lau dọn qua, thật không may, sau đó lại có người tự tử tại đây.”

“Hung thủ thật giảo hoạt, xảo trá. Xem ra vẫn rất khó để xác nhận.” Mã Tuấn Kiệt thở dài.

Điện thoại An Hiểu Phong chợt đổ chuông, là bác sĩ Triệu gọi đến.

Sau khi nhấc máy, giọng ông ấy đầy lo lắng: “Đội phó An, cậu có ở đội không?”

“Tôi đang ở hiện trường, sao vậy?”

“Cậu mau về đi, có phát hiện mới!”

Sau khi cúp điện thoại, An Hiểu Phong dặn dò mọi người tiếp tục điều tra, tự mình vội vã lái xe quay về Đội Hình sự bằng tốc độ nhanh nhất.

5:30 chiều, trước cửa phòng Pháp y, bác sĩ Triệu đang lo lắng chờ đợi, trên tay cầm kết quả xét nghiệm và vài tấm ảnh.

An Hiểu Phong chạy vào, còn chưa nói gì đã cảm nhận được có chuyện xảy ra từ dáng vẻ của bác sĩ Triệu: “Hiếm khi thấy anh lo lắng như vậy, phát hiện được gì hả?”

“Đây là báo cáo khám nghiệm tử thi chi tiết.” Bác sĩ Triệu đưa tập tài liệu cho An Hiểu Phong, “Tôi chỉ có thể giúp cậu đến mức này thôi. Có thể xác định được là giết người hay không đều tùy thuộc vào cậu cả đấy.” An Hiểu Phong liếc qua bản báo cáo rồi cẩn thận xem xét mấy bức ảnh: “Nghĩa là sao? Vết bầm dưới da?”

“Đúng vậy.” Bác sĩ Triệu giải thích: “Vì là vết bầm dưới da nên lần khám nghiệm đầu tiên đã không phát hiện ra.”

“Tại sao lại là nghi ngờ vết thương do bị trói? Nghi ngờ là sao? Không thể khẳng định?”

“Không thể khẳng định trực tiếp, cũng không thể coi nó là bằng chứng để xác định bị sát hại. Cần kết hợp với các chứng cứ khác.”

“Dựa vào điều này có thể nghi ngờ Điêu Quân Ni từng bị bắt cóc trước khi chết, phải không?”

“Chí ít có thể xác nhận từng bị trói hoặc là tự làm mình bị thương.” Bác sĩ Triệu chỉ vào một tấm ảnh, tiếp tục giải thích: “Chúng tôi phát hiện nhiều tổn thương mô mềm và xuất huyết dưới da ở cổ tay, cổ chân cô bé. Nhưng đều rất mờ. Tôi nghi ngờ rằng nạn nhân chỉ bị trói bằng loại dây vải mềm hoặc bị nắm, bóp trong thời gian ngắn. Vì không chắc là tự sát hay bị giết hại nên bên pháp y cũng không thể xác định nguyên nhân gây ra những vết thương này. Vì tự bản thân hoặc người khác đều có thể làm điều đó. Vậy nên mới kết luận là nghi ngờ do bị trói.”

“Việc phát hiện thêm vết thương này càng khẳng định phán đoán của tôi. Một nữ sinh trưởng thành, bị người khác khống chế mấy ngày liền, không thể nào tránh khỏi bị trói. Nếu không, cô bé đã chạy thoát.”

“Cậu vẫn nhận định là bị người khác giết hại? Nếu đây là một vụ bắt cóc, lại bị giam giữ nhiều ngày thì vết trói trên người không thể nhẹ như vậy.” Bác sĩ Triệu nêu ra nghi vấn của mình, “Hơn nữa, tôi còn tìm thấy một lượng thuốc nhỏ trong một số cơ quan nội tạng của cô bé.”

“Thuốc?”

“Phán đoán ban đầu là một loại thuốc về thần kinh. Nạn nhân có thể đã dùng thuốc trầm cảm hoặc thuốc điều trị tâm thần phân liệt trước khi chết. Cụ thể là loại nào thì tạm thời vẫn chưa xác định được. À phải rồi, mẹ của nạn nhân có nói là cô bé đang trị bệnh tâm thần không?”

“Không. Phía gia đình và nhà trường đều nói sức khỏe của cô bé bình thường.”

“Nếu vậy khi dùng loại thuốc này sẽ xảy ra một số tác dụng phụ, như rối loạn nhịp tim, thậm chí là hôn mê, suy nhược thần kinh.”

“Bác sĩ Triệu vẫn cho là cô bé tự tử sao? Ý anh là Điêu Quân Ni uống nhầm thuốc, dẫn đến tâm thần rối loạn, có những hành động bất thường, đột nhiên mất tích sau đó tự sát sao?”

“Không, ý tôi không phải vậy. Uống nhầm thuốc thần kinh cho dù có tác dụng phụ thì cũng không dễ xảy ra những hành động cực đoan như thế. Cùng lắm là mất đi khả năng vận động, cơ thể thiếu lực, hô hấp khó khăn, tim đập nhanh, hôn mê, cần phải tiếp nhận điều trị thôi.” An Hiểu Phong vui mừng reo lên: “Tốt quá, bác sĩ Triệu cũng đứng về phía tôi phải không? Anh cũng cho rằng đây là vụ giết người, đúng chứ?” Bác sĩ Triệu không trực tiếp trả lời, chỉ mỉm cười gật đầu.

“Ban đầu tôi vẫn còn thắc mắc, một cô gái trưởng thành bị bắt cóc, giam giữ nhiều ngày tại sao không phản kháng, không giãy giụa, không bỏ trốn? Chỉ nắm chặt cổ tay và trói hai chân bằng dây vải mềm mà có thể khống chế nhiều ngày đến vậy? Không thể. Nhất định là có sử dụng thuốc.”

“Rốt cuộc có phải là bị giết hại hay không? Loại thuốc được sử dụng là loại nào, cậu phải tự mình điều tra.”

“Như vậy là đủ rồi! Anh đã giúp tôi rất nhiều!”

Nói đoạn, An Hiểu Phong cầm bản kết quả xét nghiệm tử thi chạy về phía phòng của Trưởng phòng cảnh sát hình sự.

An Hiểu Phong vừa bước vào thì thấy trưởng phòng nhìn mình với vẻ mặt hết sức lạnh lùng.

“Cậu trốn đấy hả? Biết tôi sẽ khuyên cậu không nên nhận vụ này, đúng không? Bao nhiêu cái tốt của đội trưởng Toàn chẳng thấy học được điểm nào, không biết học lỏm đâu ra mấy cái thói xấu này.” Ông nghiêm giọng nói.

“Là vụ giết người!”

“Sao?”

“Tôi nói, đó là một vụ án mạng. Điêu Quân Ni bị giết hại.”

“Dù cậu sợ tôi chuyển án sang cho Đội 2 cũng không thể nói bừa!”

“Nhưng đúng là vậy.”

“Bằng chứng đâu?”

“Không có ghi nhận nạn nhân mua dây thừng leo núi, là do hung thủ chuẩn bị.”

“Không đủ.”

“Trước khi Tiểu Nhị gặp nạn, cô ấy đang điều tra vụ Điêu Quân Ni, sau đó cô ấy cũng mất tích, tiếp đến là Điêu Quân Ni chết, trên người cô bé còn mặc áo của Tiểu Nhị.”

“Vẫn chưa đủ.”

“Sau khi Điêu Quân Ni chết, áo của cô ấy đã bí ẩn được gửi về. Lý Mi Vân cũng nói, chính là kẻ thù cũ của Điêu Văn Long đã làm chuyện này.”

“Không đủ cấu thành là bị giết hại.”

“Nơi phát hiện thi thể Điêu Quân Ni, có người đã cố tình xóa dấu vết.” Nói rồi, An Hiểu Phong lấy điện thoại ra, cho trưởng phòng xem những hình ảnh mà mình đã chụp.

Vẻ mặt trưởng phòng trở nên nghiêm túc: “Đúng là một điểm đáng ngờ, nhưng lại không thể lấy làm bằng chứng trực tiếp để xác nhận là bị giết hại được.”

An Hiểu Phong đưa ra kết quả khám nghiệm chi tiết: “Trên thi thể Điêu Quân Ni có dấu vết bị trói. Hơn nữa, phát hiện dư lượng thuốc thần kinh trong gan, thận và các cơ quan khác, cho thấy cô bé đã bị người khác khống chế.” Trưởng phòng không còn phản bác nữa mà rơi vào trầm tư. “Có thể kết luận là bị giết hại rồi chứ ạ?” Trưởng phòng suy nghĩ hồi lâu, lắc đầu nói: “Chứng cứ vẫn chưa đủ. Thực tình, những manh mối mà cậu đưa ra chỉ có thể gợi lên sự nghi ngờ, không đủ để kết luận, cần phải tiếp tục điều tra.”

“Anh thật là vừa cố chấp, vừa quan liêu!” An Hiểu Phong buột miệng.

“Ôi trời, cái thằng nhóc này, nổi giận với cả tôi đấy hả?” Nói rồi ông lấy điện thoại ra, “Hay là giờ tôi điện cho thầy cậu, hỏi đội trưởng Toàn xem những chứng cứ này có đủ để kết luận chưa nhé?” Trưởng phòng chuẩn bị bấm điện thoại, An Hiểu Phong vội ngăn lại: “Ôi, không được, anh làm gì mà kích động quá vậy?” Trưởng phòng vừa cất điện thoại của mình đi thì điện thoại An Hiểu Phong đổ chuông.

“Tìm thấy rồi, đội phó An!” Giọng nói đầy kích động của Lưu Khôn từ bên kia truyền đến.

Sau khi cúp máy, ánh mắt An Hiểu Phong sáng rực, nhìn trưởng phòng với vẻ mặt kiên quyết.

“Sao? Cậu định ăn thịt tôi luôn đấy à?”

“Là bị giết hại, có thể khẳng định được rồi!”

“Nghĩa là sao?”

“Vì... đã tìm thấy nhân chứng trực tiếp.”

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.