Mồng 4 tháng 3 đã được định sẵn là một ngày đặc biệt dài, quá nhiều vấn đề mơ hồ chưa được giải quyết, khiến ngày hôm đó khó mà kết thúc dễ dàng.
11:00 đêm, một người phụ nữ trung niên xông vào Đội Cảnh sát hình sự. Sau khi bị cảnh vệ ngăn lại, chị ta kích động cào cấu vào mặt người cảnh vệ.
Nhân viên này cũng biết sơ qua chuyện xảy ra với chị ta nên dù rất tức giận cũng không chấp nhất.
Khi nhận được điện thoại từ phòng cảnh vệ, An Hiểu Phong đang cùng nhóm của mình điều tra manh mối vụ án Điêu Quân Ni mất tích. Sau khi biết danh tính, anh lệnh cho các nhân viên trinh sát tiếp tục điều tra rồi gọi Lưu Khôn cùng Mã Tuấn Kiệt xuống với mình.
Vừa ra tới cổng đã nhìn thấy người phụ nữ ngồi bệt dưới đất khóc lóc, An Hiểu Phong hỏi, “Không phải chị bị ngất và được đưa đến bệnh viện rồi ư? Nửa đêm nửa hôm sao chị lại chạy ra ngoài?”
“Tôi không sao, tôi muốn gặp con gái!” Khi Lý Mi Vân ngẩng đầu lên, một gương mặt giàn giụa nước mắt khiến người ta dâng lên sự đồng cảm.
“Tôi có thể đưa chị đi bất cứ lúc nào. Nhưng sức khỏe chị thật sự không sao chứ? Không chừng lát nữa lại xỉu ra đó.” An Hiểu Phong biết có nói như vậy cũng chẳng có tác dụng gì.
“Tôi muốn gặp, nhất định phải gặp!”
An Hiểu Phong ra hiệu, Lưu Khôn lập tức hiểu ý, vừa đỡ Lý Mi Vân vừa đi về phía Phòng Pháp y.
Cùng lúc, An Hiểu Phong gọi điện cho bác sĩ Triệu báo ông biết việc thân nhân muốn nhìn mặt con. Bác sĩ Triệu sắp xếp đồng nghiệp chuẩn bị sẵn, còn ông đích thân ra cửa đón.
An Hiểu Phong đi phía trước, khi còn cách khoảng 10 mét liền lộ vẻ mặt lo lắng. Làm việc với nhau thời gian dài, bác sĩ Triệu lập tức hiểu ngay, anh sợ rằng việc khám nghiệm tử thi bắt buộc phải mở dạ dày của Điêu Quân Ni. Nếu Lý Mi Vân nhìn thấy con mình trong tình trạng này, e rằng không chịu đựng nổi.
Do vậy, bác sĩ Triệu vội lên tiếng trước: “Thi thể đã chuẩn bị xong, mời người nhà.”
Mọi người cùng đưa Lý Mi Vân vào trong, thi thể trẻ trung của Điêu Quân Ni nằm trên bàn xác, được đắp một tấm vải trắng. Lý Mi Vân lao về phía trước, lật một góc vải lên, nhưng do giật quá mạnh, phần đầu và nửa thân trên đều lộ ra ngoài. Chị ta nhìn vào khuôn mặt tái nhợt của con gái, nhìn vết thương dài trên ngực sau khi khám nghiệm tử thi đã được khâu lại, chị ta chua xót vuốt ve cơ thể lạnh ngắt của con nhưng không hề khóc lóc.
Con người ta khi rơi vào đau đớn tột độ thì sẽ như vậy, An Hiểu Phong biết rõ điều đó.
Lý Mi Vân chỉ nhẹ nhàng vuốt ve, như đang cố gắng truyền chút hơi ấm ít ỏi cho con bằng đôi bàn tay run rẩy.
Cuối cùng, nửa thân trên của bà nằm đè lên thi thể, áp chặt má mình vào mặt con gái.
Bác sĩ Triệu tính tiến lên ngăn cản nhưng bị An Hiểu Phong giữ lại.
Một lúc lâu sau, thi thể lạnh ngắt khiến Lý Mi Vân tỉnh táo phần nào, chị ta đột nhiên ngẩng đầu lên nói: “Tôi phải đưa con gái tôi đi.”
“Bây giờ chưa được.” Bác sĩ Triệu nói.
“Chẳng phải các người kiểm tra xong rồi sao?”
“Việc khám nghiệm tử thi sơ bộ đã hoàn tất, làm rõ được nguyên nhân và thời gian tử vong.” Bác sĩ Triệu cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất để giải thích, “Nhưng vẫn còn nhiều điểm chưa rõ. Ví dụ như, tại sao cô bé lại mặc áo của người khác, v.v... Bên Đội Cảnh sát hình sự cũng đưa ra nghi vấn bị giết hại. Do vậy, ngày mai bộ phận pháp y chúng tôi cần tiến hành chi tiết hơn.” Nghe thấy vẫn còn phải khám nghiệm, Lý Mi Vân lập tức ôm chặt thi thể con, nét mặt lộ vẻ đau đớn và miễn cưỡng.
Bác sĩ Triệu vội vàng giải thích: “Chị yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để không làm tổn hại đến thi thể con gái chị, để cô bé được ra đi một cách đàng hoàng. Việc khám thêm lần nữa cũng là thể hiện trách nhiệm với nạn nhân và người nhà. Nếu thực sự có oan trái mà không được phát hiện thì chúng ta đều có lỗi với người đã khuất, đúng không?”
Lý Mi Vân mềm nhũn hai chân, ngồi sõng soài lên nền nhà. Đôi tay chị ta vẫn bấu vào bàn xác, nhìn về phía An Hiểu Phong hỏi: “Rốt cuộc có phải bị giết hay không? Chẳng lẽ còn chưa làm rõ?”
“Theo phân tích dựa trên những chứng cứ hiện tại, có vẻ không phải bị sát hại, càng giống tự sát hơn. Thế nhưng,” An Hiểu Phong nói rõ thêm, “cảnh sát chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra. Chị cũng thấy đấy, đã nửa đêm rồi, chúng tôi còn chưa ngơi nghỉ, vẫn đang tăng ca xuyên đêm. Cho nên, dù là tự tử hay bị hại, xin chị hãy tin tưởng, chúng tôi sẽ có câu trả lời chính xác.” Lưu Khôn đỡ Lý Mi Vân đứng dậy.
Lý Mi Vân vẫn chìm trong đau đớn tột cùng, đầu óc không được tỉnh táo, chị ta có vẻ hoảng loạn, lộ sự bối rối. Một lúc lâu sau, mới hỏi tiếp: “Vậy khi nào tôi mới có thể đem con gái tôi đi?” An Hiểu Phong nhìn sang bác sĩ Triệu.
Bác sĩ Triệu trả lời: “Phải mất vài giờ để khám nghiệm cụ thể. Nhanh thì tối mai, muộn nhất là ngày kia. Cậu đợi tin của tôi.” Lý Mi Vân lại ôm chặt lấy con gái, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Không không, không phải tự sát, không thể là tự sát, tuyệt đối không phải, chắc chắn đã bị kẻ xấu giết hại!” An Hiểu Phong vội khuyên: “Chúng ta đi được rồi chứ? Các bác sĩ pháp y còn phải làm việc.”
Đâu ngờ, Lý Mi Vân càng ôm chặt hơn: “Tôi đã nói rồi, không phải tự sát, là bị người khác giết chết! Các người không nghe thấy sao?”
“Như vậy đi, chúng ta không thảo luận vấn đề này ở đây, chị theo chúng tôi sang phòng họp Đội 1 được không? Đừng làm ảnh hưởng công việc của bác sĩ.”
“Không, tôi không đi, tôi muốn ở đây, tôi muốn ở cùng con gái.” An Hiểu Phong và bác sĩ Triệu đưa mắt nhìn nhau, đều cảm thấy bất lực.
“Đi thôi nào, vừa đi vừa trò chuyện, nhé.” Lưu Khôn nhẫn nại khuyên nhủ: “Chị cũng muốn được sớm đưa con gái về nhà đúng không?”
“Chị ở đây thêm một phút thì làm lỡ một phút của các bác sĩ, vậy thì lại chậm một phút để đưa cô bé về, mau đi thôi.” Mã Tuấn Kiệt cũng nói.
Cứ như vậy, với sự chung tay thuyết phục của mọi người, cuối cùng cũng đưa được Lý Mi Vân ra khỏi đó để về phòng họp Đội điều tra số 1.
Ban đầu, Lý Mi Vân chỉ ngơ ngác ngồi im. Tựa hồ đang suy ngẫm, nhưng cũng lại giống như chẳng nghĩ ngợi điều gì. Lưu Khôn rót cho chị ta một cốc nước ấm, chị ta không uống. Mã Tuấn Kiệt gọi đồ ăn khuya, chị ta cũng không ăn. An Hiểu Phong đành phải để cho các thành viên đi làm việc trước, một mình anh ngồi lại trước mặt Lý Mi Vân, ngẩn ngơ cùng chị ta.
An Hiểu Phong liếc mắt nhìn đồng hồ trên tay, đã gần 1 giờ sáng. Để dụ Lý Mi Vân sớm nói ra điều trong lòng, anh bèn tiết lộ thêm một số chi tiết để kích thích đối phương.
“Khi con gái chị chết, cô bé mặc áo khoác của bạn gái tôi.” Anh nói.
Lý Mi Vân quả nhiên kinh ngạc, mở to mắt nhìn An Hiểu Phong.
“Bạn gái tôi tên Thành Hề Nhị, chị đã gặp rồi đấy, chính là phóng viên Thành.” An Hiểu Phong nói tiếp, “Hiện cô ấy đã mất tích. Tôi tìm mấy ngày liền, nhưng vẫn chưa thấy tung tích. Thật lòng mà nói, bây giờ tôi rất nhớ cũng rất lo lắng cho cô ấy. Tôi nghĩ, chị sẽ hiểu tâm trạng này của tôi.”
“Cô ấy có liên quan đến... cái chết của con gái tôi không?” Cuối cùng Lý Mi Vân cũng chịu mở miệng cất lời.
“Ít nhất cũng xác nhận được một chuyện. Chiếc áo khoác mà con gái chị mặc là của bạn gái tôi.” An Hiểu Phong nói với giọng nặng nề, “Theo ký ức của tôi và đồng nghiệp tòa soạn, cô ấy đã mặc nó vào ngày bị mất tích.”
“Sao lại như vậy được?”
“Tôi cũng không biết.” An Hiểu Phong cố gắng lựa chọn những thông tin mà mình có thể tiết lộ, nói tiếp: “Tôi nghi ngờ có mối liên hệ nào đó giữa hai vụ án này. Ít nhất, Thành Hề Nhị có tiếp xúc trực tiếp hoặc gián tiếp với con gái chị.”
“Không thể nào.” Lý Mi Vân khẳng định, “Sau khi con gái tôi mất tích, đến tôi là người hiểu nó nhất còn không mò ra tung tích con bé. Một người ngoài như phóng viên Thành, sao có thể tìm được?”
“Năng lực của Tiểu Nhị giỏi hơn những gì chị tưởng tượng nhiều, rất nhiều đấy.” An Hiểu Thành nhỏ giọng nói. Lý Mi Vân cúi đầu, cố gắng nghĩ điều gì đó.
Lý Mi Vân không chịu đứng dậy, vẫn tiếp tục ngồi suy ngẫm. An Hiểu Phong có dự cảm không lành.
Quả nhiên, Lý Mi Vân đột ngột lên tiếng: “Nếu không có manh mối gì mới thì sao? Phía cảnh sát các anh sẽ kết luận là tự sát?” An Hiểu Phong biết tỏng đây là một câu hỏi bẫy, cho dù trả lời theo cách nào cũng không thỏa đáng. Anh chỉ đành trả lời: “Tôi đã nói rồi, trước mắt chứng cứ chưa đủ để kết luận là bị giết hại, nhưng…”
“Không phải tự sát!” Lý Mi Vân gào lên, lớn tới nỗi kinh động toàn bộ Đội Điều tra, “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, không phải! Không thể là tự sát!!”
“Tôi rất hiểu tâm trạng của chị...”
“Cậu thì hiểu quái gì! Xem ra các người muốn kết luận từ lâu rồi, vậy cho rảnh nợ, nên mới mong đó là vụ tự tử đúng không?”
“Không phải vậy.”
“Không phải cái gì chứ? Các người rặt một lũ trốn tránh trách nhiệm! Khi người ta mất tích thì không chịu đi tìm, một người lớn lù lù như vậy suốt bao nhiêu ngày không thấy. Giờ nó chết rồi thì các người lại vội vàng đùn đẩy trách nhiệm, muốn kết luận tự tử để nhanh chóng khép lại vụ án.”
“Nếu tôi muốn kết luận vụ án thì hà tất phải ngồi đây xuyên đêm chịu khổ với chị?” An Hiểu Phong cố gắng nén cơn giận trong lòng.
“Chịu khổ? À, cuối cùng cậu cũng chịu nói thật lòng rồi đấy, chuyện phiền phức này đã khiến các người phải chịu khổ rồi, nên mới muốn mau chóng giải thoát.”
“Chị đừng vô lý như vậy được không? Bây giờ tôi đang giúp chị đấy.”
“Cậu giúp tôi ư? Đây là công việc của cậu!”
“Đúng vậy, đây là công việc của tôi.”
“Việc của cậu thì than vãn cái nỗi gì?”
“Tôi than vãn gì chứ?” An Hiểu Phong bị quay tới gần nổi điên, “Sao chị lại vô lý quá vậy? Trước giờ chị đều thế này sao? Bình thường cũng nói chuyện với chồng con mình vậy à?”
“Cậu quản tôi đấy chắc?”
“Được được, tôi không quản. Chị về trước đi được không? Tôi còn phải làm việc tiếp.”
“Cậu thử nói một câu tự sát nữa xem!”
“Tôi không nói, không nói nữa, được chưa?” An Hiểu Phong đứng lên. “Để tôi điều xe đưa chị về.”
“Không cần. Tôi tự bắt được.” Nói xong, Lý Mi Vân quay đầu bỏ đi.
An Hiểu Phong tiễn chị ta ra ngoài cổng chính, khi quay trở vào, anh thở ra một hơi rõ dài. “Ôi mẹ ơi!”
Mã Tuấn Kiệt nhịn hết nổi than thở: “Đội phó An, Lý Mi Vân bị ngốc sao? Rõ ràng chúng ta đang giúp đỡ, đứng về phía chị ta, sao chị ta không phân biệt được người tốt kẻ xấu chứ?” Lưu Khôn cũng thêm vào: “Lần trước tôi đến phỏng vấn tổ dân phố họ đều nói chị ta điên điên khùng khùng, có vẻ không được bình thường cho lắm.”
“Tôi thấy không đến nỗi nghiêm trọng vậy.” An Hiểu Phong rùng mình: “Nhưng quả thực hơi cảm tính.”
“Ôi, cả đêm nay coi như là quậy cùng chị ta đi.” Mã Tuấn Kiệt nói.
“Để không nói chúng ta đùn đẩy trách nhiệm, thôi, mọi người cùng cố gắng lên vậy.” Lưu Khôn đáp.
An Hiểu Phong biết rõ, mọi người chỉ càm ràm chút vậy thôi chứ không ai dừng công việc lại cả. Vì mọi người đều có cùng suy nghĩ như anh, tuyệt đối không tin Điêu Quân Ni tự sát. Mặc dù không nói ra, nhưng ai nấy đều đang nghẹn ứ trong lòng giống như An Hiểu Phong, muốn sớm phá giải nguyên nhân thực sự về cái chết của Điêu Quân Ni. Để nhanh chóng tìm ra tung tích của Thành Hề Nhị hiện vẫn đang mất liên lạc.
Sáng sớm ngày 5 tháng 3, sau khi ra khỏi Sở Cảnh sát hình sự, Lý Mi Vân không về nhà.
Đi bộ dưới ánh đèn đường mờ ảo, chị ta rút điện thoại ra gọi cho Vu Triển Quân.
Chị ta hỏi chồng đang làm gì. Anh ta nói phải tăng ca suốt đêm để giải quyết gấp một lô hàng tồn kho bị lỗi. Sau đó tắt máy mà không nói thêm gì.
Chị ta rất tức giận. Chị ta muốn hỏi anh ta tại sao không xin nghỉ để cùng chị đến nghe kết quả đối chiếu DNA. Chị ta cũng muốn hỏi sao anh ta lại vô tâm đến vậy, chị bị ngất xỉu phải đưa đi cấp cứu cũng không tới thăm. Chị còn mong anh ta sẽ cùng chị đi ra đường Hóa Công một chuyến. Nhưng tất cả những mong muốn đó, bỗng chốc biến thành nỗi thất vọng.
Lý Mi Vân một mình lê đôi chân mệt mỏi, cuối cùng cũng tới một tiệm hoa. Nhưng trời chưa sáng nên tiệm chưa mở cửa.
Lý Mi Vân ngồi bên bậc cửa tiệm bán hoa tươi, cứ vậy chờ mãi, đợi mãi. Nhưng ngồi hơn hai tiếng vẫn không thấy tiệm hoa mở cửa. Chị ta muốn mua một ít, nhưng giờ chỉ muốn bỏ cuộc. Cho đến khi chị ta đột nhiên ngẩng đầu lên, thấy mấy đóa hoa không biết tên giữa một luống cây ven đường phía xa. Như chợt tìm thấy ốc đảo giữa sa mạc, chị ta vội vàng chạy lại, không chút do dự ngồi thụp xuống hái từng bông ít ỏi đang nở, cầm chặt trong tay, vẫy một chiếc taxi và đi về phía đường Hóa Công.
Chẳng mấy chốc, tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai xuyên qua tầng mây, chiếu xuống các tòa nhà và đường phố, cũng rọi qua đoạn lan can cầu vượt trên đường Hóa Công, cuối cùng soi trên khuôn mặt của Lý Mi Vân. Chị ta đang đặt những bông hoa dại hái được ven đường xuống nơi con gái mình tử nạn. Bó hoa bé nhỏ dựa vào thành lan can loang lổ tróc sơn, từng cánh rung rinh trong làn gió nhẹ buổi sáng, giống như hai mẹ con không nơi nương tựa, thậm chí còn không còn cơ hội để chăm sóc cho nhau.
Lý Mi Vân ngồi xuống đất, nửa thân trên dựa vào thành cầu, chị ta muốn ở cùng với vong linh con gái, nhưng không thể nào cảm nhận được sự tồn tại của con bé nữa rồi.
Con mình không ở đây, con bé đang nằm trong nhà xác. Lý Mi Vân nghĩ.
Vài người đi bộ ngang qua, bước chân vội vã nhưng cũng kịp vứt lại cho chị ta ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên. Lý Mi Vân thấy có chút buồn bã. Với chị ta, đây là nơi con gái mình đã bỏ mạng, nhưng với người khác, đó đơn giản chỉ là con đường mà họ bước dưới chân.
Lý Mi Vân liếc nhìn bó hoa thê thảm, đấm thùm thụp vào ngực mình, chị ta căm ghét bản thân khi không thể tổ chức cho con gái một lễ tang đàng hoàng. Chị ta thấy cuộc đời con bé như bó hoa dại kia, không đáng một xu trong mắt người khác. Chị ta hối hận trước đây không đối xử với con tốt hơn, dù chỉ một chút thôi cũng được.
12:00 trưa ngày 5 tháng 3, Lý Mi Vân bắt xe buýt về nhà sau khi viếng thăm con gái.
Còn chưa kịp vào nhà, lúc đang mở khóa chị ta chợt nhìn thấy một gói hàng dưới tấm thảm trước cửa.
Chị ta lật tấm thảm rồi cầm lên xem. Đó là một túi ni lông màu đen không có thông tin người nhận.
Chị ta ước lượng, không nặng lắm, đưa tay sờ thử thì có vẻ là thứ gì đó mềm mại.
Sự tò mò trỗi dậy thôi thúc chị ta mở ra xem.
Rầm một cái, Lý Mi Vân ngồi phịch xuống đất ngay khi nhìn thấy thứ bên trong.
Đó là một chiếc áo bóng chày, cỡ XS, hai màu đen trắng xen kẽ, chất liệu bằng len và da, vài miếng vải được may đáp lên ống tay, hình như là biểu tượng của ban nhạc rock, hoặc là ký hiệu văn hóa ngầm nào đó mà chị ta không nhớ nổi. Nhưng có một điều chị ta rất rõ, đây là áo của con gái chị. Con bé rất thích kiểu kết hợp không mấy hài hòa này, mặc váy trắng và khoác áo bóng chày màu đen bên ngoài, còn khâu mấy mảnh vải hoa hòe hoa sói lên trên. Mỗi lần giặt, chị ta đều thấy ngứa mắt muốn lột mấy cái lòe loẹt đó ra, nhưng cuối cùng đều nhịn được. Vì nếu làm vậy thì con gái chị lại càng không muốn về nhà.
Rốt cuộc là ai? Sau khi con chị bỏ mạng lại gửi áo của nó về nhà. Hung thủ? Nếu là hung thủ, đã giết rồi còn gửi áo về, nhằm mục đích gì?
Lý Mi Vân chợt òa ra khóc. Chị ta ôm chặt áo con vào lòng gào lên thảm thiết. Khóc mãi. Khóc mãi.
Có lẽ do quá lâu không ăn gì nên dạ dày chị ta quặn thắt, nôn khan một chặp, khuôn mặt đẫm nước mắt trở nên đỏ lựng do kìm nén tột độ.
“Không phải tự sát, không phải tự sát!”
Dường như nghĩ ra điều gì, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm, chị ta cố gắng đứng dậy, cầm chiếc áo chạy về phía Sở Cảnh sát hình sự.
Chiều ngày 5 tháng 3, trong phòng họp Đội Điều tra số 1, Lý Mi Vân ngồi vào chiếc ghế mà vừa mấy tiếng trước chị ta đã ngồi.
An Hiểu Phong cầm áo và túi đựng rất lâu, sau đó có chút kích động gọi Mã Tuấn Kiệt: “Đưa ngay sang cho đội kỹ thuật kiểm tra, chủ yếu xem trên đó có dấu vân tay hay không.” Mã Tuấn Kiệt vội vàng cầm đi ra ngoài.
“Tôi đã nói không phải tự sát, tôi đã nói không phải tự sát, giờ thì các cậu tin rồi chứ?” Lý Mi Vân vô cùng kích động.
“Đúng vậy, đột nhiên có người gửi áo đến, rất khả nghi.” An Hiểu Phong đáp, “Điều này càng khẳng định thêm suy đoán của tôi. Tôi lập tức cho người kiểm tra xung quanh, thu thập video giám sát gần đó, xem có nhân chứng nào tận mắt nhìn thấy người giao gói hàng này không.”
“Hung thủ, nhất định là hung thủ. Hắn ta sau khi giết người còn dùng cách này hành hạ tôi.”
“Chị yên tâm, tôi nhất định sẽ tìm ra người này.”
“Cậu đã tin đây là vụ án giết hại chưa?”
“Thực tình tôi vẫn luôn nghĩ như vậy. Trước đó do thân phận đặc biệt, và yêu cầu nghề nghiệp mà tôi không thể khẳng định với chị. Vì không có bằng chứng trực tiếp, tôi không thể nói bừa được.” An Hiểu Phong suy đoán, “Hiện giờ có vẻ tên sát nhân đang khiêu khích chị. Hắn ta càng hung hăng như vậy thì càng sớm lộ tung tích. Vì vậy, chị phải tin tưởng, nhất định tôi sẽ tìm ra kẻ đó.” Lý Mi Vân kích động nắm lấy tay An Hiểu Phong, “Cậu hứa với tôi rồi nhé? Cậu nhất định phải bắt được hung thủ đã giết hại con gái tôi.”
“Được, tôi hứa với chị, nhất định sẽ bắt được hắn ta. Tôi nói vậy không phải vì muốn nhanh chóng tìm được bạn gái mình, mà còn vì tôi là một cảnh sát hình sự.”
Lý Mi Vân không kìm được nghẹn ngào: “Tôi có lỗi với con bé lắm. Vì muốn Vu Triển Quân đón nhận nó mà tôi đã cố tình lạnh nhạt, không quan tâm tới nó. Tôi cứ nghĩ rằng nếu tỏ ra khinh thường quá khứ ti tiện đó thì sẽ khiến Vu Triển Quân không để ý nữa, sẽ không ghét bỏ Quân Ni, để anh ta nghĩ là tôi một lòng một dạ với anh ta.”
“Ở đâu lại có cái kiểu biểu đạt hoang đường như vậy. Nhưng tôi vẫn thấu hiểu chị, đứng về phía chị.”
“Cậu đã nói vậy thì tôi sẽ kể hết mọi chuyện.” Lý Mi Vân bí bí mật mật nói thêm: “Tôi biết do ai làm!”
“Thật ư?”
“Là Điêu Văn Long, chồng cũ của tôi. Hắn ta chẳng phải hạng tốt đẹp gì, một tên khốn nạn.”
“Nhưng ông ta chết rồi mà.”
“Ông ta đắc tội với nhiều người lắm. Chắc chắn là do mấy kẻ đó gây ra.”
