Tội Mô Phỏng

Chương 36: Hy vọng bị dập tắt

Trưa ngày 13 tháng 3, sau cuộc họp chuyên án đặc biệt, An Hiểu Phong có một bữa ăn tương đối nhẹ nhàng thoải mái.

Vì Toàn Thụ Hải đã quay lại, tinh thần các anh em trong Đội 1 đều phấn chấn hẳn lên, không chỉ có mục tiêu rõ ràng và kiên định hơn mà còn xóa bỏ được sự hoang mang của mấy ngày qua.

Tuy khó khăn vẫn còn rất lớn, nhưng sau khi phân tích xong, nhiệm vụ được giao cho mỗi người đã trở nên cụ thể hẳn.

Với việc hai tên sát thủ mạng bị sa lưới, quá trình và động cơ của nhiệm vụ giết người mô phỏng mà Đồng Hải Kiến đăng tải trên dark web đã lộ diện, cảnh sát cũng thu được video giám sát mà Đồng Hải Kiến gửi cho các sát thủ. Dựa trên hình ảnh và chú thích trong đó, phía cảnh sát đã nhận diện và nắm được danh tính chính xác của bảy mục tiêu. Hai trong số mười một sát thủ đã nhận nhiệm vụ cũng đã bị bắt. Trong quá trình phá án, An Hiểu Phong mơ hồ bắt được tín hiệu của Thành Hề Nhị.

An Hiểu Phong tin chắc rằng điện thoại và manh mối trong đó là do Thành Hề Nhị gửi. Cô đang phối hợp với anh, một ngoài sáng một trong tối, không hề có giao hẹn nào trước đó, chỉ duy dựa vào niềm tin dành cho nhau. Với những gì anh hiểu về cô, An Hiểu Phong dường như đoán biết được bước tiếp theo của cô, cô muốn đưa những kẻ đào tẩu còn lại và cả đám sát thủ đến trước mặt cảnh sát. Còn anh, tuyệt đối không muốn người mình yêu phải tiếp tục mạo hiểm thêm chút nào nữa, nên việc phải làm là nhanh chóng tìm ra những tên sát thủ đó càng sớm càng tốt, ngăn chặn việc có thêm người bị hại.

Vì anh hiểu rằng, nếu tất cả các vụ giết người có cùng thủ đoạn gây án thì đã sắp vô pháp phá giải.

Một phóng viên, hai cảnh sát hình sự, sáu tên tội phạm đào tẩu, mười một sát thủ cùng lao vào một trận chiến sinh tử, chạy đua giữa giết chóc và cứu rỗi, bên nào sẽ giành chiến thắng? Giờ phút này, An Hiểu Phong có chút mong chờ muốn biết đáp án.

Bữa trưa diễn ra tại nhà ăn của đội cảnh sát hình sự, toàn bộ thành viên Đội 1 vây quanh một chiếc bàn dài, dùng canh thay rượu chào mừng Toàn Thụ Hải trở về.

Sau khi cụng bát canh thì nghi thức chào đón đơn giản này cũng coi như kết thúc, sếp Toàn theo thói quen chuyển từ chế độ ăn mừng sang chế độ công việc.

“Cũng không biết họ đã thấy tin tức chúng ta công bố hay chưa.”

Nghe Toàn Thụ Hải hỏi vậy, An Hiểu Phong lập tức trả lời: “Thầy yên tâm, em đã nhờ các đồng nghiệp của Tiểu Nhị rồi. Chỉ cần có điện thoại hoặc máy tính có thể lên mạng thì đều đọc được, nhất định sẽ nhìn thấy. Em tin là họ cũng đang liên tục theo dõi, vì đây là con đường chính để họ tìm hiểu diễn biến vụ án.”

Toàn Thụ Hải gật đầu, nói: “Sau khi đọc được, họ cũng không có động thái mới ngay đâu. Vẫn còn chút thời gian, chiều nay tôi muốn làm một cuộc thử nghiệm.”

“Thử nghiệm gì ạ?”

“Tôi muốn xác nhận xem Đồng Hải Kiến thiết kế tất cả những điều này là để trả thù Điêu Văn Long và đồng bọn hay còn có mục đích nào khác. Nếu xác định được điểm này thì vụ án chưa đến nỗi hoàn toàn mất kiểm soát, chúng ta có thể đã sắp phá được án rồi.” Toàn Thụ Hải dừng lại một chút rồi lại nói, “Tôi còn muốn biết một việc nữa, khởi điểm ân oán giữa Đồng Hải Kiến và Điêu Văn Long là gì. Tôi vẫn chưa rõ lắm về sự mâu thuẫn giữa hai kẻ này, nếu có thể nắm bắt chuẩn xác hơn, thì chúng ta càng làm chủ được tình hình vụ án.”

An Hiểu Phong rất quen thuộc phong cách làm việc của Toàn Thụ Hải. Ông rất giỏi trong việc xua tan sương mù và nhìn rõ bản chất sự việc, không bao giờ đánh những trận mà không ăn chắc phần thắng, không xuất những quân bài khi chưa có chuẩn bị, trước đây ông toàn bị châm biếm vì cách làm lỗi thời đó, nhưng giờ đây xem ra vẫn là gừng càng già càng cay. “Thầy định làm thử nghiệm như thế nào?” An Hiểu Phong hỏi.

“Cậu lúc nào cũng chê tôi bảo thủ nhỉ? Để hôm nay tôi chơi lớn cho cậu xem.” Toàn Thụ Hải cười nói, “Chiều nay, tôi sẽ sắp xếp cho Đồng Hải Kiến gặp Lý Mi Vân.”

“Hả!”

Tất cả mọi người đều rất kinh ngạc.

“Bất ngờ chưa? Cũng khó trách. Đến bản thân tôi khi nói ra câu này cũng cảm thấy rất kinh ngạc đây.”

“Quan hệ của hai người này dường như tám tầm đại bác bắn cũng không tới.” Mã Tuấn Kiệt nói.

“Trước khi Điêu Quân Ni bị giết thì đúng là không thật. Nhưng sau đó, đã trở thành mối quan hệ giữa hung thủ và người nhà nạn nhân, hận thù lẫn nhau.” Lưu Khôn bổ sung.

“Thế cho gặp để đánh nhau sứt đầu mẻ trán à?” Mã Tuấn Kiệt hỏi.

“Lát nữa chúng ta đừng nói gì, cũng không cần can thiệp nhiều. Chỉ đưa Lý Mi Vân vào phòng thẩm vấn gặp Đồng Hải Kiến, để lại một người giám sát, còn lại sang phòng quan sát theo dõi.”

An Hiểu Phong trầm ngâm nghĩ một lúc, nói: “Thôi được. Đồng Hải Kiến trước giờ toàn giở trò với chúng ta. Lần nào thẩm vấn hắn cũng nhức hết đầu. Nếu gặp Lý Mi Vân mà có thể cạy được miệng anh ta, có lẽ sẽ giúp ích không nhỏ cho việc điều tra.”

2:30 chiều, Lý Mi Vân được Lưu Khôn đưa vào phòng thẩm vấn của Đội điều tra hình sự.

Theo kế hoạch, lúc này trong phòng quan sát không có ai. Lý Mi Vân cũng khá thoải mái cho đến khi bước vào phòng thẩm vấn và nhìn thấy Đồng Hải Kiến bị còng tay trên ghế, cảm xúc mới bắt đầu dao động mạnh.

Đầu tiên, chị ta sững mất một lúc, cảm giác xa lạ mạnh mẽ khiến chị ta nhất thời chưa kịp nhận ra phạm nhân trước mặt là ai. Nhưng trên đường đến đây, Lưu Khôn đã nói rõ ràng với Lý Mi Vân là đưa chị ta đi gặp hung thủ đã giết Điêu Quân Ni, muốn nhờ chị ta xác nhận xem kẻ giết người có phải là người quen hay không.

Vì vậy, khi chị ta nhìn thấy Đồng Hải Kiến thì đột nhiên sửng sốt vì chị ta hoàn toàn không biết người này.

Trong lúc ấy, Toàn Thụ Hải dẫn An Hiểu Phong và Mã Tuấn Kiệt lặng lẽ sang phòng quan sát, theo dõi thái độ của hai người trong phòng thẩm vấn qua tấm kính một chiều.

Đồng Hải Kiến ngẩng đầu nhìn Lý Mi Vân rồi lập tức cúi xuống. Do theo dõi và giám sát Lý Mi Vân một thời gian nên hắn ta biết rất rõ người phụ nữ có tiền sử bệnh tâm thần này, hơn nữa mặc cảm tội lỗi khi giết con gái chị ta khiến hắn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt chị ta.

“Mày là ai?” Lý Mi Vân đột nhiên kích động, giọng cũng lớn hơn: “Đồ chết tiệt, mày là thằng khốn nào? Sao lại giết Quân Ni của tao? Một thằng đàn ông lại đi hại một đứa bé gái, mày thật là giỏi.”

Đồng Hải Kiến vẫn cúi gằm đầu không dám nhìn thẳng.

Lý Mi Vân nổi giận, xông lên túm lấy áo Đồng Hải Kiến, giằng xé: “Mày nhìn tao đi! Tao đang hỏi mày đấy! Con gái tao đã làm gì đến nỗi mày phải giết nó? Sao mày lại độc ác như vậy?”

Lưu Khôn thấy thế vội ngăn lại. Ngặt nỗi Lý Mi Vân khỏe hơn cô nghĩ, nhất thời cô không thể nào tách hai người ra được. Lý Mi Vân gần như gục ngã, gào khóc, vừa đánh Đồng Hải Kiến vừa chửi bới: “Tao đánh chết mày, thằng giết người! Đền mạng cho con tao, mày sẽ không được chết tử tế đâu!”

Trong phòng quan sát, An Hiểu Phong định sang giúp Lưu Khôn nhưng bị Toàn Thụ Hải ngăn lại. Để không khơi dậy sự đề phòng của hai bên, đành phải để Lưu Khôn xử lý một mình trong phòng thẩm vấn.

Cuối cùng Lưu Khôn cũng không làm mọi người thất vọng.

Mặc dù tốn nhiều công sức nhưng cô đã trấn an được Lý Mi Vân. Lý Mi Vân dùng sức quá lớn, lại thêm nhiều ngày đau buồn vì cái chết thương tâm của con gái nên chị ta yếu đi thấy rõ, sau khi phát tiết chị ta ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện Đồng Hải Kiến, mệt nhoài thở dốc.

Lưu Khôn thấy đã đến thời điểm thích hợp liền cố ý nói với Lý Mi Vân: “Chị ngồi ở đây một lúc, tôi đi gọi đội trưởng tới.” Nói xong, Lưu Khôn nhân cơ hội rời khỏi đó để sang bên phòng quan sát, tạo cơ hội cho hai người kia nói chuyện riêng với nhau.

Lý Mi Vân vẫn nhìn chằm chằm tên hung thủ trước mặt bằng ánh mắt giận dữ, nỗi hận thù trong lòng khiến chị ta chỉ muốn xông lên đánh hắn tiếp nhưng chẳng còn tí sức nào.

Lúc này không còn cảnh sát ở trong phòng, Đồng Hải Kiến cũng có phần thoải mái hơn. Hắn ta đã có thể hơi ngẩng đầu lên nhìn Lý Mi Vân.

“Đồ chết tiệt, mày là ai?”

“Đồng Hải Kiến.”

“Ai?”

“Tôi nghĩ là chị phải ghi khắc tên tôi rồi chứ. Chẳng phải mấy tờ báo đã đăng lên từ lâu rồi à? Chẳng lẽ không nhớ được tên kẻ giết hại con gái mình là ai? Dạo này chị không uống thuốc đúng không?”

Lý Mi Vân hoàn toàn không lĩnh hội được sự khiêu khích của Đồng Hải Kiến, chị ta chỉ hỏi điều mình muốn hỏi: “Rốt cuộc tại sao mày lại làm vậy?”

“Trả thù Điêu Văn Long chứ sao.”

Lý Mi Vân cảm thấy đầu óc choáng váng, vì câu trả lời này chị ta đã lường trước từ lâu. Chị ta đưa hai tay ôm lấy mặt, đau đớn vô cùng.

“Điêu Văn Long đã giết con trai tôi.”

Lý Mi Vân đột ngột ngẩng đầu lên: “Ai giết con mày thì mày đi mà tìm kẻ đó chứ!”

Nói xong câu đó Lý Mi Vân chợt thấy hối hận, bởi Điêu Văn Long đã chết từ đời nào rồi.

Đồng Hải Kiến cười đau khổ.

“Mày thật độc ác, quá là độc ác.” Lý Mi Vân nói rất nhỏ, giống như đang tự lẩm bẩm một mình.

“Không ác bằng Điêu Văn Long. Đúng thế, chắc chắn không ác bằng hắn.”

“Mày sẽ bị xử bắn. Hôm mày bị bắn tao nhất định sẽ đến xem.”

“Chả sao cả, tôi đã chết cùng con trai tôi từ hai năm trước rồi.”

Lý Mi Vân dường như bị kích động, đột nhiên đứng bật dậy, hai tay đập mạnh xuống bàn hét lên: “Nhưng mày đã giết mất niềm hy vọng của tao rồi. Mày muốn chết cũng đâu ai ngăn cản, tại sao mày lại giết luôn niềm hy vọng duy nhất của tao? Con bé chính là hy vọng duy nhất của tao, sao mày có thể hủy hoại nó chứ?”

“Tôi muốn chị cũng không còn đường sống nữa... giống như tôi vậy.” Đồng Hải Kiến cũng hét lên.

“Tao trăm phương nghìn kế để duy trì cuộc hôn nhân đó, nhẫn nhục chịu đựng bao nhiêu chỉ để sau này Quân Ni có được hộ khẩu thành phố. Giờ thì thế này đây, mọi tâm huyết của tao đã bị mày phá hỏng cả rồi!” Nói rồi, Lý Mi Vân bật khóc trong uất nghẹn.

“Là các người đã hủy diệt hy vọng của tôi trước, chính các người đã hủy diệt niềm hy vọng duy nhất của tôi trước!” Đồng Hải Kiến cũng bắt đầu khóc theo.

Một cảnh tượng kỳ cục xuất hiện trong phòng thẩm vấn. Hai con người trung niên khóc lóc trong đau khổ giống như họ đã chịu đựng vô vàn uất ức đến nỗi những người xung quanh không thể phân biệt được ai mới là nạn nhân ai mới là thủ phạm.

Thời gian kéo dài 15 phút trước khi hai người bọn họ từ từ kết thúc cảnh tượng dùng nước mắt để phơi bày niềm tủi hận.

Đồng Hải Kiến là người dừng lại trước, hắn ta lau nước mắt và nói những lời tự đáy lòng với Lý Mi Vân vẫn đang chìm trong đau buồn: “Đừng tùy tiện dập tắt hy vọng của người khác như vậy. Bởi khi phá nát điều quan trọng nhất ấy cũng đồng nghĩa với việc đã giết họ.”

Lý Mi Vân ngừng khóc.

“Không, còn tệ hơn cả giết.” Đồng Hải Kiến đột nhiên nhắc đến Thành Hề Nhị, khiến An Hiểu Phong đang trong phòng quan sát cảm thấy rất bất ngờ. Hắn ta nói, “Khi bị tôi giam giữ, phóng viên Thành của tờ Vãn báo có nói, ước mơ của cô ấy là trở thành một phóng viên vĩ đại, dùng khả năng của mình để khiến thế giới trở nên tốt đẹp hơn.”

Nghe được lời ấy, An Hiểu Phong chợt thấy sống mũi cay cay, nước mắt chực trào. Đồng Hải Kiến nói đúng. Vì Thành Hề Nhị đã từng nói với An Hiểu Phong như thế.

Lúc đó, Thành Hề Nhị đã nói vậy và còn hỏi lại anh một câu: “Anh thì sao? Ước mơ của anh là gì?”

An Hiểu Phong vẫn còn nhớ rõ anh đã trả lời rất nhanh: “Anh muốn tạo ra một thế giới an toàn để các phóng viên như em không còn tin tức gì mà đăng, để em thất nghiệp và có nhiều thời gian yêu đương với anh.” Nghĩ đến đây, An Hiểu Phong nhận thấy một dòng nước mắt lăn xuống gò má.

“Ước mơ của chị là gì?” Trong phòng thẩm vấn, Đồng Hải Kiến lên tiếng hỏi.

Lý Mi Vân quay đầu sang một bên, cố tình không trả lời.

Đồng Hải Kiến đáp thay: “Tôi biết ước mơ của chị, chị mong con gái mình có thể quên sạch sành sanh thằng bố côn đồ Điêu Văn Long của nó đi, gần gũi hơn với người cha dượng Vu Triển Quân.”

Lý Mi Vân lại nghẹn ngào, vì Đồng Hải Kiến đã nói đúng. “Chị có biết ước mơ của tôi là gì không?”

Lý Mi Vân không dám lên tiếng. Đồng Hải Kiến tự trả lời luôn: “Tôi mong cho con trai tôi được thành tài và tự hào về bố nó. Nhưng bây giờ thì không thể nữa rồi, chẳng còn chút hi vọng nào nữa.”

“Không còn hy vọng nào nữa.” Lý Mi Vân lặp lại.

Đồng Hải Kiến dừng một lúc rồi đột nhiên hỏi: “Chị có biết Lại Mỹ Lâm hy vọng điều gì không?”

Lý Mi Vân sửng sốt.

“Cô ta hy vọng xuất hiện một người đàn ông có thể trở thành lý do để cô ta ly hôn với chồng mình là Trương Chí Kỳ.”

“Hả? Cái gì?” Lý Mi Vân hoàn toàn ngơ ngác.

Đồng Hải Kiến không có ý định giải thích, đơn phương tổng kết: “Bây giờ không có gì còn có thể thực hiện được nữa. Tất cả mọi hy vọng đều đã bị phá hủy.”

Lý Mi Vân nhìn về phía Đồng Hải Kiến, ánh mắt trống rỗng. Đồng Hải Kiến im lặng nhắm nghiền mắt.

Hai người trầm lặng hồi lâu trong phòng thẩm vấn, Toàn Thụ Hải mới ra hiệu cho Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt bước vào, Lý Mi Vân và Đồng Hải Kiến được đưa ra ngoài.

5:00 chiều, Toàn Thụ Hải và An Hiểu Phong đứng trước tấm bảng đen ghi chằng chịt các manh mối để thảo luận vụ án. Ông nhận ra học trò mình vẫn trong trạng thái thất thần.

“Sao thế, bị lời nói của Đồng Hải Kiến làm cho rối trí à?”

“Thầy nhìn ra ạ?”

“Viết hết lên mặt rồi kìa. Vừa nãy trong phòng quan sát còn khóc cơ mà!”

An Hiểu Phong chợt thấy ngượng ngùng.

“Có sao đâu. Con người ai chẳng có điểm yếu về tình cảm. Chúng ta cũng phải thường xuyên đánh vào điểm yếu của phạm nhân đó thôi. Bây giờ ngược lại, bị họ đánh trúng cũng là chuyện bình thường.”

“Đồng Hải Kiến dường như nhìn ra điểm yếu của em nên mới có thể ngang tàng không chịu phối hợp như vậy.” An Hiểu Phong nói.

“Không, không phải vậy.” Toàn Thụ Hải an ủi, “Bị đối thủ nhìn thấy điểm yếu không có gì đáng ngại, chính mình không tránh được điểm yếu của bản thân mới là chuyện cần phải sợ. Thực ra Đồng Hải Kiến gặp phải đối thủ như em cũng đáng thương. Vì hắn ta sẽ phải đối mặt với không chỉ một mà là hai người.”

An Hiểu Phong hiểu Toàn Thụ Hải đang nói đến một người khác là Thành Hề Nhị: “Hai đâu, hẳn ba người cơ ạ. Còn có cả thầy nữa. Hiện giờ hắn vẫn chưa biết đối thủ của hắn chính là thầy.”

“Vì vậy chúng ta nhất định sẽ thắng.”

“Vâng!”

Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt đi tới.

“Tình trạng tinh thần của Lý Mi Vân thế nào rồi?” Toàn Thụ Hải hỏi.

“Tạm ổn ạ. Cháu đã khuyên nhủ chị ta rồi.” Lưu Khôn trả lời.

“Hôm nay coi như cũng có được chút thu hoạch.” Toàn Thụ Hải an ủi ba người đang trong tâm trạng không được tốt lắm, “Đầu tiên, về mặt động cơ gần như đã được xác nhận.”

“Đúng, động cơ khiến Đồng Hải Kiến làm tất cả những chuyện này là để trả mối thù giết con của Điêu Văn Long và đồng bọn. Chính là việc hủy diệt hy vọng mà anh ta đã nhắc đến.” An Hiểu Phong nói.

“Trong vụ án này, Đồng Hải Kiến là chủ mưu, động cơ gây án cũng quá rõ ràng, không có mục đích gì khác ngoài trả thù, như vậy thì dễ dàng hơn nhiều rồi. Nhưng,” Toàn Thụ Hải chỉ vào bức ảnh chụp 500.000 tệ tiền thưởng nói, “vẫn chưa điều tra ra được vấn đề mấu chốt, là Đồng Hải Kiến đưa tiền thưởng cho các sát thủ bằng cách nào.”

“Điểm này cháu nghĩ hắn ta không dễ mở miệng đâu.” Lưu Khôn đoán.

“Cuộc gặp gỡ ngày hôm nay cũng có những điểm khiến tôi rất phấn chấn.” Toàn Thụ hải đột nhiên nói, “Chúng ta đã có thêm được manh mối mới.”

Tất cả mọi người đều nhìn ông với ánh mắt chờ đợi.

“Lại Mỹ Lâm!” Toàn Thụ Hải giải thích, “Đồng Hải Kiến tại sao lại nhắc đến Lại Mỹ Lâm? Hắn ta có quan hệ thế nào với cô ta? Lại Mỹ Lâm thì liên quan gì đến vụ án này? Đây là điều mà hiện giờ chúng ta cần điều tra làm rõ.”

“Em sẽ tiến hành ngay.” An Hiểu Phong đang chuẩn bị rời đi thì Toàn Thụ Hải ngăn lại.

“Chờ chút!” Ông nói, “Còn một hướng nữa cậu cũng phải đi điều tra luôn.”

“Là gì ạ? Thầy cứ nói đi.”

Toàn Thụ Hải cầm bút viết lên bảng hai chữ: “Tây Câu.”

“Tây Câu?”

“Đúng! Là Tây Câu. Phải điều tra kỹ lưỡng nơi này.”

“Chúng ta rà hết thị trấn rồi mà?” Mã Tuấn Kiệt cảm thấy khó hiểu.

Toàn Thụ Hải gõ mạnh vào bức ảnh nạn nhân Bạch Tử Minh được dán trên tấm bảng và nói lớn: “Vụ treo cổ hành quyết thứ ba, Bạch Tử Minh bị giết hại ở Tây Câu. Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là nhóm Đảng Vĩnh đã từng dừng chân nơi đây. Sau khi Bạch Tử Minh gặp nạn, người của chúng ta đã kiểm tra toàn bộ thị trấn nhưng không phát hiện tung tích bọn chúng, việc này lại nói lên điều gì? Có nghĩa là bọn chúng đã có một nơi ẩn náu rất tốt ở thị trấn Tây Câu!”

“Nhưng bắt đầu từ ngày 10 chúng ta đã tiến hành điều tra rải thảm toàn bộ thị trấn rồi mà.” Mã Tuấn Kiệt nhấn mạnh.

“Đó là vì Bạch Tử Minh chết chiều ngày mồng 8, sáng ngày mồng 9 bị phát hiện, còn chúng ta tận ngày 10 mới có mặt tại đó.” Toàn Thụ Hải suy luận, “Đám người Đảng Vĩnh chiều ngày 8 đã phát hiện đồng bọn mất tích, ngày 9 khi phát hiện ra vụ án thì bọn chúng đã nhanh chóng biết được thông tin. Không chừng còn nhìn thấy tận mắt, rất có thể ở ngay trong đám đông đến xem nữa.”

Mọi người đều cảm thấy rất có lý, đồng loạt gật đầu.

Toàn Thụ Hải tiếp tục suy luận: “Sáng ngày mồng 9, bọn chúng biết tin Bạch Tử Minh bị giết, và ngay lập tức chuồn khỏi đó, vì vậy ngày mồng 10 khi người của chúng ta đi điều tra đã không còn phát hiện được gì nữa.”

“Nhưng không hề có thông tin cư trú hay đi lại gì cả.” Lưu Khôn nhắc.

“Đúng vậy. Chứng tỏ bọn chúng có xe riêng và một chỗ trú ẩn cố định cực kỳ lý tưởng.”

“Ý thầy là chúng ta vẫn chưa rà soát kỹ?” An Hiểu Phong hỏi.

“Không phải chưa kỹ. Người của chúng ta chắc chắn đã kiểm tra rồi, nó cũng đã nằm trong danh sách rà soát của chúng ta. Nhưng có người thân quen đã bao che và nói dối cảnh sát, mới giúp bọn chúng thoát được cuộc điều tra tìm kiếm.”

“Đúng vậy.”

Toàn Thụ Hải dặn dò An Hiểu Phong: “Lập tức phái người đến thị trấn Tây Câu kiểm tra lại, xác nhận lần nữa với các hộ dân mà lúc trước đã kiểm tra, nhất định phải nhanh chóng tìm ra kẻ đã che giấu đám Đảng Vĩnh!”

“Rõ!”

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.