Tội Mô Phỏng

Chương 37: Con tin bị bỏ rơi

Sáng ngày 14 tháng 3, Thành Hề Nhị tỉnh dậy từ trong lều, xỏ giày và bước ra ngoài bờ sông vẫn đang mờ ảo trong làn sương sớm.

Cô thấy bốn người bọn chúng đang ngồi hút thuốc lá bên ven sông xì xào bàn luận điều gì đó. Cô đang định tiến lại gần thì Đảng Vĩnh đưa tay ra hiệu dừng lại, đứng ở cạnh bờ xa xa.

Không nghe được nội dung nhưng nhìn vào sắc mặt, cô cũng có thể đoán được chuyện liên quan đến mình. Cô suy đoán vậy cũng là có nguyên do, từ tối hôm qua, bốn người họ rõ ràng có khúc mắc gì đó, có vẻ đề phòng cô.

Thành Hề Nhị biết sự thay đổi này liên quan trực tiếp tới việc cô dùng điện thoại Nhậm Xuân Lệ giúp cảnh sát tìm ra hung thủ. Cô bí mật cung cấp manh mối cho An Hiểu Phong, thành công tìm được bọn chúng khiến bốn kẻ đào tẩu sinh lòng cảnh giác. Vẻ khúc mắc trên nét mặt họ như đang nói với Thành Hề Nhị: cô giúp cảnh sát bắt được hung thủ thì cô cũng sẽ giúp cảnh sát bắt được chúng tôi.

Sự nghi ngờ của bốn người bọn chúng cũng không phải vô lý, Thành Hề Nhị thực sự cũng đang toan tính như vậy.

Một việc khác khiến bốn người kia nảy ý đề phòng cô xuất phát từ lời đề nghị tối hôm qua.

Bắt đầu từ chuyện Đảng Vĩnh đề xuất, hắn tập trung năm người lại cùng thương lượng chuyện sẽ đi đâu tiếp sau khi rời khỏi Hoa Nam.

Thành Hề Nhị đề nghị quay lại Cẩm Tú với lý do: “Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất. Cảnh sát nhất định nghĩ rằng các anh sẽ trốn đi rất xa, họ sẽ không bao giờ ngờ được chúng ta lại quay trở về thành phố.”

Hình Tường Đông ngay lập tức phản đối: “Vẫn còn chín tên sát thủ đang truy lùng chúng ta kìa, nếu bọn chúng đều lợi dụng thủ đoạn công nghệ cao thì nên trốn về các vùng quê sẽ khó bị tìm ra hơn. Ở thành phố, khắp nơi đều có camera giám sát, chẳng phải là tự tìm đường chết à?”

Thành Hề Nhị phản bác: “Chỗ thành phố có một lợi thế là rất đông người, dễ dàng ẩn náu. Chứ về nông thôn, nhỡ bị phát hiện thì chẳng có chỗ nào mà trốn. Đặc biệt là ở đây, bốn bề trống trải, giờ mà xuất hiện tên sát thủ, thì cũng chẳng ai biết chúng ta chết thế nào.”

Cuộc thảo luận không đạt được kết quả thống nhất. Đã thế đề nghị quay về thành phố của Thành Hề Nhị khiến bốn người kia sinh nghi. Sợ cô sẽ giao bọn họ vào tay cảnh sát. Vì vậy, sáng sớm hôm nay, cả bốn người đều không tài nào ngủ được nên ra bờ sông bàn xem tiếp theo nên làm gì và phải đối phó Thành Hề Nhị ra sao.

Thành Hề Nhị ngắm những tia nắng ban mai phản chiếu lấp lánh trên mặt sông, chờ đợi đám người kia đưa ra quyết định.

Đột nhiên một hồi chuông điện thoại vang lên.

Miêu Húc lấy điện thoại từ trong túi ra nhìn, rồi nói với Đảng Vĩnh: “Là cậu em.”

“Nghe máy đi.”

Miêu Húc nghe xong thì mặt mày tái mét, đầy vẻ sợ hãi.

“Chuyện gì thế?” Đảng Vĩnh hỏi.

“Tối qua, cảnh sát tiến hành kiểm tra lại suốt đêm. Nghe nói họ sẽ rà soát lại lần nữa tất cả các tình huống đã điều tra trước đó. Hiện giờ chưa xét đến nhà cậu em, nhưng chắc hôm nay sẽ tới lượt thôi.”

“Hung thủ giết Bạch Tử Minh đã bị bắt rồi cơ mà? Tại sao còn phải điều tra nữa?” Lý Lập Bân tỏ vẻ khó hiểu.

“Đúng thế, chuyện này thật kỳ lạ.” Miêu Húc cũng nói.

“Hay là…” Hình Tường Đông nhìn sang Thành Hề Nhị ở ven bờ phía xa.

“Chắc chắn phía cảnh sát đã đánh hơi thấy chúng ta rồi.” Đảng Vĩnh suy đoán, “Họ đang truy tìm tung tích bọn mình.”

“Cũng đúng. Bạch Tử Minh bị giết ở Tây Câu, chứng tỏ chúng ta đã từng dừng chân tại đó.” Hình Tường Đông lên tiếng.

“Cậu mày không đến nỗi sợ rồi khai hết đấy chứ?” Lý Lập Bân hỏi Miêu Húc.

Miêu Húc đá hắn một cái, chửi rủa: “Mẹ kiếp! Mày còn nói thêm một câu nữa tao khử luôn đấy!”

“Được rồi, đừng nói chuyện vô bổ nữa. Cảnh sát đuổi sát đít rồi còn không mau tính đường chuồn đi.” Đảng Vĩnh nhắc nhở.

“Đi đâu cũng được nhưng không thể quay về thành phố. Tao không tin phóng viên Thành, lần này cảnh sát tiến hành điều tra lại, chắc chắn là chiêu trò của cô ta.” Hình Tường Đông nói.

Bốn người một lần nữa lại rơi vào bế tắc khi bàn tính tương lai. Miêu Húc mở điện thoại ra kiểm tra gì đó.

“Hiện tại nên sử dụng điện thoại ít thôi.” Hình Tường Đông nhắc nhở.

“Tao lên mạng kiểm tra xem cảnh sát có phát hiện được gì không.” Miêu Húc nói.

“Để tao.”

Hình Tường Đông giật lấy điện thoại trên tay Miêu Húc bắt đầu tìm kiếm. Đồng thời đánh mắt nhìn về phía Thành Hề Nhị đang đứng đằng xa.

“Bọn họ tìm ra manh mối gì chưa?” Miêu Húc sốt ruột hỏi.

“Chưa có gì.” Hình Tường Đông vừa quan sát Thành Hề Nhị vừa trả lời, “nhưng tao tìm thấy một chuyện rất thú vị.”

“Chuyện gì? Đưa tao xem nào!”

Miêu Húc giành lấy điện thoại vừa xem vừa không khỏi nhìn về phía cô phóng viên.

Bốn người sau khi xem điện thoại xong đều dùng ánh mắt hết sức ngạc nhiên nhìn Thành Hề Nhị, khiến cô cảm thấy sợ hãi.

Chắc chắn họ đã phát hiện ra điều gì đó. Cô nghĩ.

Trong lúc cô đang hồi hộp thì Đảng Vĩnh vẫy tay, cô đành cắn răng đi về phía họ.

Đảng Vĩnh vẫn ngồi dưới đất nhưng biểu cảm đã trở nên rất lạnh lùng.

“Cô và Đội phó Đội 1 có quan hệ gì?” Hắn ta hỏi.

Đầu Thành Hề Nhị chợt ong lên, không ngờ mối quan hệ của cô và An Hiểu Phong bị bại lộ nhanh đến vậy.

Đảng Vĩnh thấy Thành Hề Nhị không trả lời liền lắc lắc điện thoại trước mặt cô. Lúc này cô mới hiểu rõ, hóa ra trước đó có phóng viên báo lá cải nào đó đã đưa tin đồn trên một diễn đàn địa phương rằng Thành Hề Nhị, nữ phóng viên của “ Thành thị vãn báo ” và đội phó Đội Điều tra số 1 của Sở Cảnh sát thành phố đã nảy sinh tình cảm trong quá trình tiếp xúc làm việc, nói rằng lý do Thành Hề Nhị trở thành phóng viên kỳ cựu của tờ báo này hoàn toàn là do có cậu đội phó họ An kia cung cấp thông tin nội bộ.

Thành Hề Nhị và An Hiểu Phong đều biết bài báo này, sau đó anh cảm thấy nội dung không đúng sự thật nên đã yêu cầu các phòng ban liên quan xóa tin đăng và cả các bài do báo khác đăng lại. Thành Hề Nhị không ngờ được, bài duy nhất sót lại chưa bị xóa này đã bị bốn người bọn chúng vô tình đọc được.

“Đội phó An là bạn trai của cô phải không?” Đảng Vĩnh hỏi lại lần nữa.

“Anh ấy là bạn trai tôi.” Thành Hề Nhị đành thừa nhận, “Trước đó tôi đã nói rồi mà các anh không tin.”

“Mẹ kiếp!” Hình Tường Đông đứng bật dậy, đi tới đi lui mặt đầy vẻ tức giận, “Bọn tôi đều bị cô lừa, hóa ra cô cùng một hội với cảnh sát. Lúc cô bảo gửi điện thoại đi là tôi đã nghi nghi rồi, sao cô lại có thể hiểu rõ bọn họ như vậy!”

“Bạn trai tôi đúng là cảnh sát hình sự, nhưng tôi không phản bội lại lời hứa với các anh.”

“Cô nên nói trước với chúng tôi.” Miêu Húc đáp.

Thành Hề Nhị cố gắng tự bào chữa: “Khi gửi điện thoại đi tôi hoàn toàn làm theo chỉ thị của các anh, người chuyển điện thoại cũng do các anh tìm, tôi luôn ở bên cạnh, chưa hề liên lạc với cảnh sát, điểm này không lẽ các anh không rõ.”

“Cô là bạn gái của cảnh sát thì chúng tôi không thể tin cô được nữa, càng không thể tiếp tục hợp tác.” Hình Tường Đông nói, “Vì mục đích của cô là giúp cảnh sát bắt chúng tôi.”

“Tôi cũng ở trong tình huống giống như các anh. Cũng đang bị sát thủ trên mạng truy sát!” Thành Hề Nhị không muốn dễ dàng từ bỏ mối liên kết mà khó khăn lắm cô mới tạo dựng được, “Đúng! Tôi đã mất tích rất nhiều ngày, cảnh sát vẫn đang tìm kiếm tung tích. Nhưng các anh thử nghĩ xem, với cục diện nguy hiểm như hiện tại thì ở gần cảnh sát hay gần sát thủ sẽ an toàn hơn? Điều này chẳng lẽ các anh còn chẳng rõ sao? Không lẽ tôi đề nghị các anh về lại thành phố là sai à? Ở xung quanh cảnh sát thì những tên sát thủ sẽ càng khó ra tay hơn, các anh không hiểu thật ư?” Bốn người định phản bác nhưng không thể tìm được lời lẽ nào hợp lý, Hình Tường Đông thấy vậy chỉ đành nói: “Đừng nghe cô ta, phóng viên mà nói có khi người chết cũng sống lại được đấy.”

“Tạ ơn anh. Nếu tôi có năng lực đó thì các anh đã không bị mất Xuân Lệ và Bạch Tử Minh rồi.”

Đảng Vĩnh vẫn luôn im lặng bỗng rút dao găm ra đâm xuống khoảng đất dưới chân Thành Hề Nhị: “Chúng tôi không thể tiếp tục hợp tác với cô được nữa.”

“Anh hãy nghĩ cho kỹ, mạng sống của cả bốn đều nằm trong tay anh đấy.” Thành Hề Nhị nhắc nhở.

“Mạng của chúng tôi không đáng giá, chẳng dám phiền phóng viên Thành phải nhọc lòng đâu.”

“Đã bắt được hai tên sát thủ rồi, nghĩa là sự hợp tác của chúng ta đã có hiệu quả, sao lại không làm tiếp?”

“Cô đi đi.” Đảng Vĩnh nói đầy đột ngột.

Tất cả mọi người đều sững sờ, đồng loạt nhìn sang Đảng Vĩnh, bao gồm cả Thành Hề Nhị.

“Nhân lúc tôi chưa đổi ý, cô hãy mau đi đi.”

“Là sao? Ý anh là thả tôi ra ư?”

“Cô muốn đi đâu thì tùy, nói chung đừng theo chúng tôi nữa.” Đảng Vĩnh rút dao lên đứng dậy nói.

Bốn người đồng loạt đứng theo, vây lấy Đảng Vĩnh đầy căng thẳng.

“Cứ thế thả đi à?”

“Cô ta sẽ báo cảnh sát đấy.”

“Cô ta biết quá nhiều chuyện về chúng ta rồi.”

Đến cả Thành Hề Nhị cũng khuyên Đảng Vĩnh: “Đúng vậy, họ nói rất đúng, anh không thể cứ thế thả tôi đi được.” Nhưng Thành Hề Nhị càng không muốn đi thì Đảng Vĩnh càng không dám giữ cô ở lại.

“Cô mau đi đi!” Đảng Vĩnh vung con dao lên muốn đuổi Thành Hề Nhị.

Cô thấy vậy vội vàng né ra nhưng vẫn do dự ở phía xa.

“Chúng ta cũng phải nhanh chóng rời khỏi đây, cảnh sát tới giờ đó.” Nói rồi, bốn người thu dọn đồ đạc chất lên xe.

Thành Hề Nhị nhìn muốn đuổi theo nhưng bị Đảng Vĩnh ngăn lại.

Hắn hạ cửa kính ở ghế lái phụ xuống, chĩa con dao về phía cô cảnh cáo: “Cấm bám theo bọn tôi, nếu còn gặp lại cô thì đảm bảo dao này nhuốm máu, nghe rõ chưa?”

Thành Hề Nhị nhìn bốn người rời đi, nét mặt lộ vẻ buồn bã. Cô không thể ngờ kế hoạch lại đổ bể như vậy, rất không cam tâm. Cô đứng một mình cô đơn bên bờ sông như thể bị cả thế giới bỏ rơi.

Chiếc xe màu đen tiếp tục xuôi nam. Bốn người bên trong đã lấy lại được sự thoải mái thường ngày. Trong lúc lái xe, Miêu Húc hỏi Đảng Vĩnh đang ngồi bên ghế phụ: “Chúng ta vẫn đi về phía nam chứ?”

“Ừ,” Đảng Vĩnh cất dao, chỉ về phía trước nói, “đi thẳng xuống phía nam là đến khu thắng cảnh Song Câu. Đó là vùng thung lũng, giao thông không thuận tiện, cuộc sống lạc hậu, bọn sát thủ sẽ khó mà tìm đến.”

“OK!” Miêu Húc đạp chân ga, tăng tốc.

“Trước khi vào khu thắng cảnh, tìm nơi nào vứt xe đi, rồi cùng nhau đi bộ vào.” Kế hoạch của Đảng Vĩnh có vẻ đã được lên sẵn từ trước, “Chẳng phải trong xe có lều sao? Chúng ta vác theo, giả vờ là dân phượt bộ đường dài, hẳn không gây sự chú ý.”

“Quá tuyệt vời. Có sông có núi, coi như đi nghỉ dưỡng vậy.” Lý Lập Bân reo lên.

Hình Tường Đông vẫn cảm thấy khó hiểu, không nhịn được hỏi: “Nhưng tại sao lại thả phóng viên Thành ra? Cô ta đã nhìn thấy chúng ta đi về hướng nào rồi mà.”

“Bọn mày nghĩ tao thả thật hả?” Đảng Vĩnh cười nói, “Mấy ngày vừa rồi chúng mày câu cá vô ích à? Có chút chuyện đấy cũng không nhìn ra được hả?”

“Câu cá? Chuyện gì?” Miêu Húc vốn chậm tiêu nên hoàn toàn mù tịt.

Đảng Vĩnh tiếp tục cười gian xảo, hơi đắc ý nói: “Trước khi câu cá thì phải nhử chút chứ? Tao thả phóng viên Thành ra chính là đang thả mồi đấy.”

Hình Tường Đông hiểu ý, vỗ đùi cái đét: “Diệu kế!”

“Chúng ta sát hại cô ta thì sẽ mang tội giết người, không đáng.” Đảng Vĩnh giải thích, “Tao bỏ cô ta lại chính là vứt con mồi cho đám sát thủ đang truy lùng mình kia. Cứ để cái đám đấy tóm cô ta, như vậy không những giải quyết được mối lo mà còn có thể đánh lạc hướng bọn sát thủ. Chúng ta tung mồi, rồi nhân cơ hội đó ve sầu thoát xác, trốn vào khu rừng sâu núi thẳm, từ nay về sau sống yên ổn vui vẻ.”

Nói xong, Đảng Vĩnh cầm điện thoại Miêu Húc để gần cần số, mở album ảnh tìm một tấm của Thành Hề Nhị. Đó là bức ảnh hắn ta chụp trộm trên đường khi cô đang dựa vào cửa sổ xe nhắm mắt nghỉ ngơi.

Đảng Vĩnh đưa điện thoại cho Hình Tường Đông ngồi ở ghế sau: “Đăng lên mạng đi, nói cô ta đang câu cá ở bờ sông huyện Hoa Nam.”

Hình Tường Đông hiểu ý, lập tức tìm một diễn đàn gửi lên.

“Xong rồi.” Hắn nói.

“Tiếp theo là cuộc đua giữa cảnh sát và sát thủ xem ai đến bên bờ sông nhanh hơn, ha ha ha!” Đảng Vĩnh bật ra một tràng cười hiếm thấy.

Hình Tường Đông đắc ý hạ kính xe xuống, ném điện thoại Miêu Húc đi và hít thở không khí trong lành bên ngoài cửa sổ.

“Chúc cô may mắn nhé, phóng viên Thành!” Hắn phấn khích hét lên, âm thanh vang vọng vào tận rừng cây hai bên đường.

Toàn Thụ Hải ngồi trong văn phòng sốt ruột chờ đợi. Thi thoảng ông lại liếc xem giờ trên chiếc đồng hồ cũ hiệu Thượng Hải đang đeo trên tay, bồn chồn đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc sau, An Hiểu Phong quay về cùng một cậu thanh niên.

“Thầy ơi, em đưa người về rồi. Đây là kỹ sư Tưởng bạn học của Thành Hề Nhị, trước đây cậu ấy là honker rất nổi tiếng.” Toàn Thụ Hải nhiệt tình đứng dậy, hai người bắt tay nhau rồi mời khách ra sofa.

“Kỹ sư Tưởng dọc đường chắc vất vả lắm rồi, chưa kịp nghỉ ngơi, vừa xuống máy bay đã phải đi thẳng tới đây.” Ông nói với vẻ ngại ngùng.

Cậu thanh niên cười nói: “Sếp Toàn đừng khách sáo, cháu và Tiểu Thành là bạn học suốt thời phổ thông, khi biết cô ấy bị bắt cóc, cháu tới cung cấp manh mối cũng là điều nên làm.”

“Cậu nói lại một lượt tình hình với đội trưởng chúng tôi nhé.” An Hiểu Phong rót một cốc nước cho khách, nói.

Kỹ sư Tưởng quay sang Toàn Thụ Hải ngồi bên cạnh, vừa mở nhật ký cuộc gọi ra vừa nhớ lại: “Đây là ngày Tiểu Thành gọi cháu. Lúc ấy cháu đang làm thêm giờ ở công ty thì đột nhiên nhận được cuộc gọi từ số máy lạ. Trước đây cháu không bao giờ trả lời đâu, nhưng hôm đó do mệt quá nên bấm nhầm. Tới khi kết nối mới biết đó là của bạn cũ Thành Hề Nhị, cháu cũng không nghĩ gì nhiều và bắt đầu trò chuyện. Bây giờ nhớ lại cháu cảm thấy hôm đấy cô ấy rất lạ, nhưng vào thời điểm đó, vì chúng cháu lâu rồi không gặp nhau nên nhất thời cháu không nhận ra điều đó. Cô ấy đã hỏi cháu rất nhiều thứ, chủ yếu liên quan tới vụ án giết người mô phỏng xảy ra gần đây, còn hỏi cháu sát thủ trên dark web thường dùng thủ đoạn nào để theo dõi mục tiêu. Cháu cứ nghĩ cô ấy hỏi để viết báo nên nói hết những gì cháu biết. Sau khi cúp máy, càng ngẫm càng thấy lạ, nên cháu bấm gọi lại nhưng đầu bên kia đã khóa máy. Cháu tra số trên trang chủ của tòa soạn rồi gọi điện đến đó, thì mới biết cô ấy đã mất tích được mấy ngày rồi.”

An Hiểu Phong trình bày tiếp: “Lúc đó kỹ sư Tưởng rất bận, không thể rời đi được nên đành thông qua nhiều cách để liên hệ với tổ chuyên án chúng ta. Sau khi kết nối được với em, cậu ấy kể lại tình hình và em đã mời kỹ sư Tưởng tới đây một chuyến để hỗ trợ chúng ta phá án.”

Cậu thanh niên đưa điện thoại cho Toàn Thụ Hải.

Toàn Thụ Hải nhìn dãy số trong nhật ký cuộc gọi, sau đó giao điện thoại cho An Hiểu Phong: “Nhanh chóng điều tra đi.”

“Đã gửi cho bên kỹ thuật rồi ạ.” An Hiểu Phong trả lại điện thoại cho bạn của Thành Hề Nhị, “Trước khi xuất phát, kỹ sư Tưởng đã gửi số điện thoại cho em. Vừa rồi, trên đường ra sân bay đón cậu ấy, bên kỹ thuật đã phản hồi kết quả điều tra. Số điện thoại này là của một người từng bị mất thẻ căn cước, nghe chính chủ nói sau đó không đăng ký thêm số điện thoại nào cả, chắc là có người đã nhặt được hoặc lấy trộm thẻ căn cước này để đăng ký.”

“Vậy tại sao phóng viên Thành lại gọi bằng số này? Nếu cô ấy ở cùng đám bắt cóc thì sao bọn chúng đồng ý cho cô ấy gọi điện ra ngoài?”

“Điều đáng ngờ hơn, người bị mất thẻ căn cước này là người ở thị trấn Tây Câu.”

“Tôi đã nói chỗ này có vấn đề mà, thực sự cần phải rà soát lại.”

An Hiểu Phong đột ngột đề xuất với Toàn Thụ Hải: “Đúng rồi, thầy ạ, cậu Tưởng là chuyên gia về mạng, kỹ thuật của cậu ấy chắc chắn giỏi hơn Đồng Hải Kiến và mấy tên sát thủ kia. Lần này em đặc biệt mời cậu ấy đến cũng là muốn nhờ cậu ấy hỗ trợ thêm đội ta về mặt này.”

Kỹ sư Tưởng nói: “Cháu đã nghe đội phó An nói qua, hiện vẫn còn chín tên sát thủ mạng, mục tiêu tuy năm người nhưng lại tụ tập cùng nhau, nên có thể xem là một, tình thế này rất bất lợi. Cũng may cháu biết tỏng mấy mánh khóe của đám người đó, nên có thể phối hợp với đội kỹ thuật để phản truy vết. Chỉ cần họ tiến hành theo dõi mục tiêu thì chúng ta có thể lần ngược ra được.”

“Tốt quá, tôi lập tức sắp xếp để cậu bắt đầu công việc.” Toàn Thụ Hải phấn khởi.

“Ngoài ra, chúng ta có thể triển khai giám sát dựa trên vị trí cuối cùng mà năm mục tiêu xuất hiện, đặc biệt là giám sát đường bộ ở thành thị và nông thôn, kiểm tra xe cộ và người khả nghi, cố gắng tìm ra mục tiêu trước bọn sát thủ.” Kỹ sư Tưởng nói.

“Cậu nghĩ cũng giống tôi đấy, tôi đã bắt đầu cho kiểm tra lại thị trấn Tây Câu rồi.”

“Giám sát và điều tra toàn diện là một chuyện lớn, khối lượng công việc cần xử lý nhiều cỡ nào mọi người cũng biết rồi đấy, mong là sự tham gia của cháu cũng góp được phần nhỏ công sức giúp đỡ mọi người.”

“Vậy mình bắt đầu luôn thôi.” Toàn Thụ Hải đứng dậy, nói với An Hiểu Phong, “Cậu đưa kỹ sư Tưởng sang đội kỹ thuật, tôi sẽ báo cáo với trưởng phòng ngay.”

Ba người sải bước ra khỏi văn phòng.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.