Chiều ngày 14 tháng 3, tại phòng họp Đội 1, Toàn Thụ Hải đang họp cùng An Hiểu Phong và hai trinh sát viên thì Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt vội vã chạy về.
“Thế nào? Việc điều tra Lại Mỹ Lâm sao rồi?” Toàn Thụ Hải hỏi.
Mã Tuấn Kiệt đưa tập hồ sơ cho sếp Toàn, báo cáo: “Đây là thông tin về vụ án Lại Mỹ Lâm. Theo người phụ trách chuyên án đó nhớ lại, trong quá trình xét xử vụ án giết chồng, chị ta có khai với cảnh sát mình từng bị Điêu Văn Long và Đồng Hải Kiến cấu kết tống tiền.”
“Còn có chuyện này nữa ư?”
“Theo lời khai ấy, cảnh sát sau đó có tiến hành điều tra, nhưng không lấy được chứng cứ trực tiếp nào.” Mã Tuấn Kiệt tiếp tục nói, “Hơn nữa lúc ấy cảnh sát không tìm ra Điêu Văn Long và Đồng Hải Kiến nên cũng không thể định tội.”
“Chuyện tống tiền có đáng tin không?” Toàn Thụ Hải hỏi.
“Gần như tin được ạ.” Mã Tuấn Kiệt suy luận, “Theo phán đoán của người phụ trách vụ án, thái độ nhận tội của Lại Mỹ Lâm lúc đó rất thành khẩn, hơn nữa việc cung cấp chuyện bị tống tiền cũng không giúp ích gì cho việc định mức án của chị ta, nên khả năng nói dối là rất thấp.”
“Tiền của vợ chồng Lại Mỹ Lâm đều là thu nhập bất hợp pháp, vì vậy thường xuyên có một lượng vốn lưu động lớn, nên không có cách nào điều tra được trên sổ sách.” Lưu Khôn nói thêm.
“Điêu Văn Long đã chết, vậy chuyện này chỉ có thể hỏi Đồng Hải Kiến thôi.” Toàn Thụ Hải đáp.
“Đấy là nếu như hắn chịu hợp tác khai nhận.” An Hiểu Phong bổ sung một câu không mấy lạc quan.
“Nếu việc tống tiền được xác định thì Điêu Văn Long và Đồng Hải Kiến là đồng phạm, sự khúc mắc giữa hai người họ hẳn bắt đầu từ đây.” Toàn Thụ Hải suy luận, “Hai năm trước phóng viên Thành vô tình bị cuốn vào vụ bắt cóc Đồng Niên, điều đó cho thấy cô ấy cũng biết được việc Lại Mỹ Lâm bị hai người kia tống tiền, không khéo lúc đó cô ấy còn đang đi lấy chứng cứ. Thế thì người tiết lộ thông tin này cho Thành Hề Nhị chắc chắn là Lại Mỹ Lâm. Phóng viên Thành từng đến nhà giam gặp cô ta. Cuối cùng, Lại Mỹ Lâm có thể là điểm khởi đầu của tất cả sự việc hiện tại.”
An Hiểu Phong gật đầu.
“Quả thực nên khai thác sâu thêm về người này.” Toàn Thụ Hải nói với Mã Tuấn Kiệt và Lưu Khôn, “Còn manh mối nào khác không?”
Lưu Khôn trình bày: “Về cơ bản chỉ có vậy thôi ạ. Sếp Toàn nói rất đúng, cháu thấy chúng ta cần sắp xếp người đến nhà giam để gặp Lại Mỹ Lâm một chuyến. À, đúng rồi, vụ án giết chồng của chị ta có hai hung thủ. Lúc đó Lại Mỹ Lâm cấu kết với người tình, cùng nhau sát hại Trương Chí Kỳ, sau đó Lại Mỹ Lâm chủ động gọi điện thoại báo án, cũng được coi là tự thú. Nhưng khi cảnh sát tới căn biệt thự của họ thì chỉ còn mình Lại Mỹ Lâm ở hiện trường, tên gian phu kia đã bỏ trốn rồi?”
“Gian phu?”
“Cháu nghĩ hắn ta đúng là tên gian phu. Nhưng theo lời kể của chị ta thì gã đàn ông đó là người yêu của mình, nói rằng giữa họ là tình yêu đích thực, tình cảm chân thành.”
“Hắn chạy trốn lâu vậy rồi, khó bắt đây.” An Hiểu Phong thở dài.
Toàn Thụ Hải không nói gì, chỉ cúi đầu suy nghĩ.
“Thầy sao vậy ạ?”
“Có lẽ tôi biết đồng bọn của Đồng Hải Kiến là ai rồi!” Toàn Thụ Hải đột ngột ngẩng đầu lên nói lớn, “Người đã thay mặt Đồng Hải Kiến đưa 500.000 tệ tiền thưởng cho các sát thủ, hắn cũng giống Đồng Hải Kiến, có mối thâm thù đại hận với Điêu Văn Long và băng nhóm Đảng Vĩnh!”
“Ý thầy là... tên gian phu bỏ trốn đó...”
“Nếu hai người họ tình cảm sâu đậm thì kẻ đã đẩy người yêu của hắn ta vào con đường giết chồng, khiến chị ta từ một người phụ nữ giàu có trở thành kẻ tù tội và không bao giờ được gặp lại nhau nữa... chính là Điêu Văn Long và đồng bọn.” Toàn Thụ Hải ra lệnh một cách quyết đoán, “Lập tức điều tra tất cả thông tin về tên người tình bỏ trốn của Lại Mỹ Lâm, càng chi tiết càng tốt!”
“Rõ!”
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.
Cánh cửa mở ra, kỹ sư Tưởng và một nhân viên kỹ thuật hớt hải chạy vào.
Kỹ sư Tưởng đặt máy tính xách tay trước mặt Toàn Thụ Hải mở một bức ảnh ra. Toàn bộ thành viên đội trinh thám đều sửng sốt. Đặc biệt là An Hiểu Phong, anh xúc động đến lặng người, vì bức ảnh anh đang nhìn thấy chính là... Thành Hề Nhị.
“Tôi tìm thấy tấm này trên một diễn đàn, được đăng cách đây không lâu. Người trong bức ảnh rõ ràng là Thành Hề Nhị, cô ấy ngồi ở vị trí phía sau trong xe ô tô, xét góc máy thì hẳn người ngồi chỗ ghế phụ chụp trộm nhân lúc cô ấy đang ngủ.” Kỹ sư Tưởng nói, “Thông tin từ bức ảnh này rất hạn chế, chỉ biết xe đang di chuyển trên một tuyến đường tỉnh lộ nào đó, hai bên lưa thưa cây cối. Có thể xác định được model máy ảnh và thời gian chụp. Ngoài ra, chúng ta phải nhanh chóng điều tra địa chỉ để lại trên bài đăng này, là bờ sông phía nam huyện Hoa Nam.”
“Tín hiệu cầu cứu của phóng viên Thành gửi đi sao?” Toàn Thụ Hải hỏi.
“Không, không giống lắm ạ.” Kỹ sư Tưởng phân tích, “Theo giọng điệu bài đăng thì như là một sự dẫn dụ.”
“Dẫn dụ?”
“Phải. Tựa như có người cố ý tiết lộ tung tích của Thành Hề Nhị lên, để dụ đám sát thủ mạng kia tới lùng giết cô ấy.”
An Hiểu Phong đột nhiên đứng bật dậy: “Tôi biết rồi, chắc chắn là đám Đảng Vĩnh, bọn chúng đã bỏ Tiểu Nhị lại để thoát thân.”
Toàn Thụ Hải gật đầu.
“Chúng ta phải nhanh chóng điều người, kịp thời cứu phóng viên Thành trước khi bọn sát thủ đến.” Chuyên gia mạng nhắc nhở.
Khu thắng cảnh Song Câu nằm ở giữa hai ngọn núi, một bên giáp vách đá và suối, là địa điểm du lịch lý tưởng để trekking và chèo bè.
Mùa hè là lúc cao điểm nhất, khi ấy sẽ có rất nhiều đoàn leo núi từ khắp cả nước đổ về. Nhưng do nơi này khá hẻo lánh, giao thông không mấy thuận tiện, các dịch vụ tiếp đón còn hạn chế, nên những năm gần đây họ cũng áp dụng các biện pháp giới hạn khách vào mùa cao điểm.
Hiện tại đang là tháng ba mùa xuân, tuy cây cối đã đâm chồi nảy lộc, khí hậu dễ chịu nhưng du khách thưa thớt, các đoàn tham quan lại càng lác đác, quy mô chưa lớn.
Trên một đỉnh đồi ven khu du lịch, một số người dân địa phương cải tạo những căn nhà nhỏ thành nhà trọ, nhưng vì mùa này ít khách nên đều để trống. Ai ngờ, tối nay có bốn người đi bộ đến đây, trông có vẻ đã rất mệt mỏi. Họ bao một căn nhà nhỏ có sân riêng, vừa nhận phòng là lên giường ngủ ngay, không hề có hứng ra ngoài thăm thú.
Đến tối bốn người tỉnh dậy, sau khi ăn mì xong thì thảo luận có nên ra ngoài đi dạo một vòng hay không.
Người cầm đầu chính là Đảng Vĩnh, tâm trạng hắn khá nặng nề, nói thẳng mình không muốn: “Khu du lịch đóng cửa rồi, đừng đi nữa.”
“Ra ngoài nghe ngóng tình hình xung quanh một chút.” Hình Tường Đông đề nghị.
“Để mai đã. Chỗ này heo hút như vậy, chỉ cần bọn mình đừng để lộ dấu vết thì chẳng ai phát hiện đâu.” Đảng Vĩnh nói.
Xong bữa tối, bốn người xem tivi một lúc rồi ra sân hút vài điếu thuốc, sau đó đi ngủ.
Ngày 15, cả đám ngủ một mạch đến trưa mới dậy. Đầu tiên chúng tìm một quán ăn bình dân trong khu du lịch giải quyết bữa trưa, rồi mua rất nhiều đồ ăn nhanh, sau đó quay về nhà trọ.
Bốn người vừa đặt đồ xuống, còn đang thảo luận có nên đi khảo sát địa hình xung quanh hay không thì đột nhiên chuông cửa reo lên khiến cả đám lập tức cảnh giác.
Chúng cẩn thận bước ra khỏi phòng, tới sân, tay đặt sẵn lên dao găm ở hông.
Miêu Húc bước ra phía cổng, hỏi đầy căng thẳng: “Ai đấy?”
“Phục vụ đây ạ, tôi mang hoa quả lên cho các anh.” Ngoài cổng, vọng lại giọng nói một người phụ nữ rất nhẹ nhàng.
Miêu Húc nhìn về phía Đảng Vĩnh thấy anh ta gật đầu thì từ từ mở cổng.
Một bóng dáng quen thuộc lách nhanh vào trong đến trước mặt Đảng Vĩnh, hơn nữa còn nở một nụ cười cực kỳ tự tin.
“Là cô?” Đầu Đảng Vĩnh chợt ong lên, cảm giác huyết áp tăng vọt, tim đập thình thịch.
Miêu Húc thấy vậy vội vàng khóa cửa lại: “Sao cô lại đến đây?”
“Sao tìm được bọn tôi?” Hình Tường Đông lo lắng hỏi.
Lý Lập Bân vội chạy ra cổng qua khe cửa nhìn ra bên ngoài: “Cô không kéo cảnh sát đến chứ?”
Người con gái xuất hiện trước mặt nhóm Đảng Vĩnh chính là Thành Hề Nhị.
Lúc này cô mặc bộ đồ thể thao, đội mũ tai bèo, giống hệt dân hiking vậy: “Các anh tưởng có thể thoát được tôi hả? Mơ đi!”
Đảng Vĩnh nổi điên, đẩy cô ra ngoài. Nhưng Thành Hề Nhị ngoan cố chạy tọt luôn vào phòng. Đảng Vĩnh đuổi theo, giơ tay định đánh nhưng dừng lại, bực bội đi đi lại lại trong nhà, nghĩ cách đối phó với cô.
“Chúng tôi đã thả cô rồi còn gì. Cô mau về nhà đi.” Miêu Húc khuyên.
“Tôi đi đâu được chứ? Đâu cũng tuyệt lộ, vẫn còn chín tên sát thủ chưa sa lưới. Chỉ còn cách ở với các anh, đoàn kết thành một khối, có chết thì cùng chết. Nếu chỉ từng tên tìm đến, chúng ta liên thủ với nhau không chừng còn xử được hắn ấy.” Thành Hề Nhị nói.
Lý Lập Bân quay trở lại phòng vừa lắc đầu vừa nói với Thành Hề Nhị: “Chết tiệt, cô đúng là đồ âm hồn bất tán!”
“Biết thế khử cô chỗ bờ sông luôn cho xong.” Hình Tường Đông nói.
Thành Hề Nhị nghiêng đầu trợn mắt nhìn cậu ta: “Bớt dọa tôi đi, đồ nhóc!”
Hình Tường Đông bị nói cho nghẹn lời, không phản bác được, tức tới nỗi mặt đỏ lừ.
Đảng Vĩnh ra vẻ thờ ơ lạnh nhạt, nói bằng giọng nghiêm túc: “Tôi đã cảnh cáo, bảo cô đừng bám theo chúng tôi, đúng không? Mau biến đi, bây giờ chúng tôi không giết cô, không có nghĩa sau này sẽ không. Thế nên đừng ép chúng tôi phải ra tay.”
“Đều sắp chết cả lũ rồi, bớt tỏ vẻ anh hùng đi. Hiện giờ chúng ta đều là con mồi, đã bị theo dõi cả rồi.” Nói đoạn, Thành Hề Nhị ngồi phịch xuống ghế, điệu bộ vô cùng thản nhiên.
Miêu Húc càng gấp gáp: “Cô nói sao, ai đã nhắm vào chúng ta? Cảnh sát hả? Cô gọi cảnh sát đến đây rồi?”
“Không. Là sát thủ!”
“Không thể nào!” Đảng Vĩnh nói.
“Còn chẳng phải một tên, mà là rất nhiều.” Thành Hề Nhị dùng ánh mắt tra hỏi từng người một, “Rốt cuộc các anh đã làm chuyện gì, mà tự làm lộ vị trí thế?”
Hình Tường Đông đột nhiên nhớ lại bức ảnh mình đã đăng lên diễn đàn bằng điện thoại của Miêu Húc, chột dạ: “Cô nhìn thấy rồi à? Đến bao nhiêu thằng?”
“Không chắc lắm. Trước mắt tôi chỉ đang nghi ngờ. Nhưng khẳng định không phải một tên, mà là rất nhiều. Trường hợp xấu nhất là cả chín tên cùng đến.” Thành Hề Nhị nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Không thể nào!” Đảng Vĩnh lặp lại lần nữa.
“Tại sao cô biết được?” Miêu Húc hỏi.
Thành Hề Nhị chỉ vào áo của mình: “Tôi đến đây cùng một nhóm phượt bộ, có thể do đã thay quần áo nên chúng chưa nhận ra. Nhưng, bốn người thì thảm rồi đấy. Nên tôi có lòng tốt chạy tới đây báo tin cho các anh.”
“Bọn chúng đã tới thật ư?” Giọng Lý Lập Bân đã trở nên run rẩy.
“Tôi nói cho các anh biết, bọn chúng đã đến khu thắng cảnh này rồi, chính trong số dân phượt đó.” Thành Hề Nhị đứng lên, đi đến bên cửa sổ nhìn ra cảnh đêm bên ngoài, cảm thán: “Núi cao rừng rậm, vách đá vực sâu, dân cư thưa thớt, thêm trang bị leo núi, đặc biệt là dây thừng chuyên dụng, chuẩn một bữa tiệc giết chóc tuyệt hảo.” Thành Hề Nhị đột ngột quay người lại, một lần nữa quan sát cả bốn , “Người nào thế? Giỏi thật, lại đưa mọi người đến đây? Rõ ràng là một trường săn tự nhiên bày sẵn cho đám sát thủ. Chỗ khỉ ho cò gáy này sẽ không đủ cảnh sát để chi viện, không lối thoát, nếu tôi mà là bọn chúng, chắc chắn sẽ bị sự ngu xuẩn của các anh làm cho cảm động đến phát khóc đấy!”
Tất cả đồng loạt cúi đầu sợ hãi.
Thành Hề Nhị tiếp tục trách móc: “Đã thế còn có tâm trạng đi ăn uống phè phỡn ở nhà hàng, vào cửa tiệm mua sắm, ngang nhiên dạo đi dạo lại trong khu thắng cảnh nữa. Các anh có biết là ngay khu nhà các anh đang ở đây có thể cũng đã bị một đống kẻ ngắm tới rồi không?”
Cả bốn đều im lặng, vẻ thù địch trên mặt đã giảm đi rất nhiều.
“Vậy sao cô không chạy đi?” Giọng Miêu Húc lí nhí hỏi.
“Anh không hiểu vừa rồi tôi nói gì à?” Thành Hề Nhị lại ngồi xuống ghế: “Tôi chạy đi đâu được? Các anh vứt tôi lại trong tầm nhìn của sát thủ thì tôi biết chạy chỗ nào? Chỉ có thể đi tìm các anh thôi!”
“Nhưng chúng tôi cũng đang không tự bảo vệ nổi mình mà.” Lý Lập Bân chẳng còn chút cảm giác thù địch nào nữa.
Nói rồi, hắn ta ngồi bệt xuống đất, giống như quả bóng xì hơi.
Miêu Húc và Hình Tường Đông cũng ngồi im. Duy chỉ có Đảng Vĩnh đứng tựa vào bức tường ở cửa, khuôn mặt không chút biểu cảm, giống như đang nỗ lực suy nghĩ biện pháp đối phó.
Tình huống Thành Hề Nhị vừa nói không phải chuyện bịa, trước khi cô tìm tới bọn Đảng Vĩnh thì thật sự đã phát hiện ra tên sát thủ đáng ngờ. Thì ra, sau khi bốn người họ bỏ lại cô bên bờ sông phía nam huyện Hoa Nam, cô đã không quay về thành phố mà tiếp tục đuổi theo về phía họ đi. Vì cô tin rằng, sự hấp tấp của đám Đảng Vĩnh sẽ chỉ khiến chúng rơi vào tầm ngắm của sát thủ, không chừng sẽ nhanh chóng có nạn nhân tiếp theo. Cô quyết định, trước khi cảnh sát tới, phải đuổi theo bốn người đó, một lần nữa buộc cùng một chỗ chịu chung số mệnh.
Đầu tiên, cô đi ra vệ đường, ngăn một chiếc xe chở hàng nhằm đi nhờ và đuổi theo dọc đường tỉnh lộ xuống phía nam.
Tài xế nói với cô, theo con đường này đi thẳng xuống là huyện Nam Câu. Dọc đường, cô nhìn thấy một biển chỉ dẫn rất lớn, báo còn vài ki-lô-mét nữa là đến ngã ba rẽ vào khu thắng cảnh Song Câu.
“Khu thắng cảnh này thì thế nào? Có gì hay không?” Thành Hề Nhị cố ý hỏi.
Bác tài có vẻ rất thông thạo nơi đây, nhiệt tình giới thiệu: “Vốn nó là một thung lũng, vài năm gần đây mới rộ lên hoạt động du lịch. Đủ các loại hình như đạp xe, đi bộ leo núi, chèo bè, còn có cả homestay, lớp trẻ như các cô có thể đến chơi cho biết. Chỉ có điều giao thông không thuận tiện cho lắm, ra vào chỉ có một con đường núi độc đạo, phải đi bộ mấy chục cây số.”
Thành Hề Nhị cho rằng nhóm Đảng Vĩnh sẽ không trốn đến nơi đông người, khả năng cao là chúng sẽ chọn khu thắng cảnh trong thung lũng. Khi tài xế dừng xe đổ xăng ở trạm ven đường, Thành Hề Nhị xuống kiểm tra siêu thị nhỏ bên cạnh trạm xăng và khu bãi đỗ xung quanh, quả nhiên cô đã tìm thấy chiếc xe màu đen mà bọn Đảng Vĩnh bỏ lại. Thành Hề Nhị tình cờ gặp một nhóm leo núi đang mua nước bèn chủ động bắt chuyện, giả vờ mình cũng đang đi vào khu du lịch nhưng lạc mất đoàn của mình. Và cứ thế, Thành Hề Nhị tận dụng sự xinh đẹp và thân thiện của mình để lấy lòng nhóm du khách, họ cho mượn dụng cụ và còn đưa cô đến tận nơi.
Sau khi vào đó, Thành Hề Nhị cùng nhóm leo núi ở tại một nhà trọ rẻ tiền. Sau khi ăn cơm, mọi người quyết định đi thăm thú xung quanh, mua một số vật dụng cần thiết, kế hoạch sáng sớm ngày mai sẽ bắt đầu leo núi.
Mục đích của Thành Hề Nhị chỉ là tìm tung tích nhóm Đảng Vĩnh chứ không phải leo trèo gì, nên sau bữa ăn, cô giả vờ bị trẹo chân để từ chối hành trình tiếp theo của đoàn.
Trong lúc nhóm người tin cô đau chân thật và dìu cô về nhà trọ thì những phượt thủ khả nghi đầu tiên xuất hiện.
Đó là một cặp tự xưng anh em, thân thể lực lưỡng, đeo ba lô leo núi khá to, trang bị đầy đủ, hơn nữa đều là hàng hiệu. Hai người nhiệt tình thái quá, một mực đòi tham gia chung, còn chủ động giới thiệu chỗ ở và đồ bổ sung tốt hơn cho mọi người.
Sau khi thương lượng, cuối cùng nhóm leo núi cũng đồng ý cho hai người họ tham gia. Mọi người đưa Thành Hề Nhị về phòng rồi tiếp tục đi mua sắm. Thành Hề Nhị cực kỳ ngờ vực. Thoạt trông là biết họ là dân kỳ cựu của các hoạt động thám hiểm ngoài trời, tài chính dư thừa, trang bị chuyên nghiệp, thể lực tốt, kinh nghiệm phong phú, theo lý mà nói, sẽ rất coi thường những nhóm mới bập bẹ leo núi nghiệp dư này, nhưng cả hai lại quá nhiệt tình và chủ động. Khi đi ra ngoài mọi người đều cố gắng đem ít đồ, nhưng họ lại quá thận trọng, không chịu gửi hai túi đồ khổng lồ của mình lại nhà trọ.
Thành Hề Nhị nghi ngờ hai kẻ này trà trộn vào đoàn chỉ để che giấu thân phận, mục đích chính là tìm tung tích đám Đảng Vĩnh.
Việc không thể chậm trễ, cô nhân lúc mọi người ra ngoài liền vội vàng đến các khu nhà trọ của người dân, với lý do khảo sát điều kiện lưu trú để tiện cơ hội tìm kiếm nhóm Đảng Vĩnh.
Trong quá trình đó, một số nhóm đáng ngờ lần lượt xuất hiện. Chúng cũng giống Thành Hề Nhị, viện cớ tìm nhà trọ nhưng thực tế là lùng sục gì đó. Những người này đều hành động riêng lẻ, nhưng vì không nói chuyện trực tiếp nên Thành Hề Nhị không dám chắc hoàn toàn.
Cũng may là cô đã thay quần áo thể thao, còn đội mũ rộng vành, hơn nữa phơi mặt mộc dưới nắng cả mấy ngày trời, mới không khiến người khác chú ý.
Đêm đó, do nhóm Đảng Vĩnh ở nhà trọ không ra ngoài nên Thành Hề Nhị không tìm thấy.
Sáng hôm sau, đoàn leo núi xuất hành, Thành Hề Nhị lại tiếp tục công cuộc tìm kiếm.
Đến giữa trưa, cô lại gặp một người rất khả nghi. Người đó cũng trong bộ đồ phượt, dường như đã để mắt đến Thành Hề Nhị, luôn theo phía sau cô với khoảng cách chừng 10 mét. Thành Hề Nhị nghi ngờ mình đã rơi vào tầm ngắm của bọn sát thủ mạng nên rất sợ hãi, do quá hoảng loạn, cô vội vàng trốn theo lối cửa sau vào gian bếp của một nhà hàng.
Chính vì vậy, cô vô tình phát hiện ra hành tung của nhóm Đảng Vĩnh. Bọn chúng đang nhàn nhã ăn cơm bên trong, cùng lúc, phía ngoài cửa sổ, tên sát thủ kia cũng đang âm thầm theo dõi bốn bọn chúng.
Nói cách khác, sau khi Thành Hề Nhị theo Đảng Vĩnh về tới khu nhà trọ này, thì có ít nhất một tên sát thủ cũng đã biết nơi đây.
“Hợp tác tiếp nhỉ.” Thành Hề Nhị nói với bốn người gần như đã không còn thái độ thù địch.
Đám Đảng Vĩnh hiện giờ đã bị những lời nói của Thành Hề Nhị làm cho khiếp sợ. Bọn chúng không thể ngờ nổi, nơi chúng cho là địa điểm ẩn náu tuyệt vời lại trở thành lò mổ, càng không tưởng tượng được, bọn sát thủ mạng lại tìm đến nhanh như vậy, thật sự quá hối hận vì hành động đăng ảnh lên diễn đàn trước đó.
“Cô có kế hoạch gì không?” Đảng Vĩnh nhìn vẻ mặt tự tin của Thành Hề Nhị, hắn biết cô đã có ý tưởng.
“Tôi phải tìm một chỗ kín đáo giấu các anh, sau đó tự ra làm mồi nhử dụ bọn sát thủ đang ngụy trang kia ra.”
“Cô chán sống rồi à?”
“Chuyện sống chết của tôi không cần các anh quan tâm, tôi tự có cách.”
“Cô có chiêu gì phải không?” Đảng Vĩnh vô thức buột miệng.
“Hợp tác hay không tùy anh.” Thành Hề Nhị cười, “Nhưng các anh còn lựa chọn nào khác nữa không?”
Miêu Húc lôi Đảng Vĩnh ra ngoài hạ giọng nói: “Nếu cô ta hợp tác với cảnh sát để hốt trọn ổ thì sao?”
“Không sao, tao tự có cách.”
Nói xong, Đảng Vĩnh quay lại phòng, hỏi: “Cô có chỗ núp tốt hơn à?”
“Phía sau chỗ này có một hang động tự nhiên, chỉ dân bản địa mới biết. Những tên sát thủ kia từ tứ xứ đến sẽ khó mò ra được. Hơn nữa nơi đó dễ thủ khó công. Nếu chúng đuổi theo được tới đó, dù chỉ ngồi ném đá xuống thôi cũng cầm cự được dăm ba ngày.”
Đảng Vĩnh lộ ý cười gian xảo, đưa tay ra với Thành Hề Nhị: “Hợp tác vui vẻ!”
