Đêm khuya ngày 14 tháng 3, tiếng còi từ hai xe cảnh sát xé tan màn đêm tĩnh mịch, lao thẳng về phía huyện Hoa Nam. Ngay khi vừa vào địa phận huyện đã có một số xe cảnh sát địa phương chờ đón và dẫn đường ra hướng bờ sông vùng ngoại ô.
Một số xe cảnh sát khác đã đỗ ở bãi đất trống ven sông, cảnh sát nơi đây lập hàng rào chắn khoanh vùng rất rộng, vô số đèn xe chiếu rọi nguyên khu vực hàng chục mét sáng trưng như giữa ban ngày.
An Hiểu Phong nhảy phắt xuống chạy thẳng tới chỗ cảnh sát đang khảo sát thực địa ở bãi đất trống.
“Ở đây có dấu vết dựng lều, hai cái một to, một nhỏ.” Một người giới thiệu, “Vẫn còn nhiều tro than lửa trại sót lại ở phía kia.”
An Hiểu Phong chạy qua bên đó, quả nhiên dọc bờ sông có vài đống tro và một lượng củi chưa cháy hết ở bên cạnh. Một cơn gió đêm thổi ngang mặt sông, tạt thẳng đến chỗ An Hiểu Phong khiến anh không khỏi rùng mình. Anh nhìn dòng nước sông đen kịt và lớp đất đen lộ ra trong đám cỏ dại, cảm giác mông lung như những cơn gió lạnh kia đang không ngừng ập tới.
Mã Tuấn Kiệt trao đổi tình hình với cảnh sát địa phương xong thì đến bên cạnh, vỗ lên vai anh, cố giữ giọng điệu nhẹ nhàng, nói: “Khi nhận được thông báo của chúng ta, cảnh sát địa phương đã lập tức điều động lực lượng đến đây phong tỏa hiện trường, nhưng không thấy phóng viên Thành hay bất kỳ đối tượng khả nghi nào khác. Xét theo tình hình thu dọn lều trại và đồ đạc thì họ đã rời đi từ lâu. Manh mối giá trị là thu thập được dấu bánh xe khá rõ ràng, có thể phân tích ra loại xe, nhằm đối chiếu với hình ảnh giám sát đường bộ trong và ngoài thành phố, sẽ sớm tìm ra thôi. Ngoài ra, còn tìm thấy một số đầu lọc thuốc lá, việc thu thập mẫu DNA cũng chỉ là vấn đề thời gian.”
“Tôi chỉ sợ bọn sát thủ sẽ nhanh tay hơn chúng ta.” An Hiểu Phong lo lắng.
“Khả năng này rất thấp.” Mã Tuấn Kiệt báo lại với An Hiểu Phong kết quả mà cậu vừa phân tích với cảnh sát địa phương, “Không phát hiện dấu vết đánh nhau tại hiện trường, cũng không thấy vết máu và hung khí. Ngoài ra, vùng này đều là đồng bằng rộng lớn, không có nơi nào thích hợp để treo cổ hành quyết. Sau khi cảnh sát địa phương nhận được tin, một mặt lập tức tập hợp tới ngay hiện trường, mặt khác đã phong tỏa toàn huyện để kiểm tra kỹ lưỡng. Sau mấy giờ đồng hồ, cơ bản đã loại trừ khả năng có vụ án treo cổ hành quyết xảy ra.”
“Vậy thì kỳ lạ thật.” Trong đầu An Hiểu Phong vẫn tràn ngập thắc mắc chưa thể giải đáp, “Có người cố ý tung tin về Tiểu Nhị lên mạng chắc chắn là để dụ bọn sát thủ, nên gần như là do bọn Đảng Vĩnh làm. Nhưng giờ đám sát thủ mạng chưa thấy tới, người lại không biết đã đi đâu. Nhưng cũng không thể là tin giả, hiện bọn chúng chỉ mong sao che giấu được hành tung, nên khi mạo hiểm đăng ảnh Tiểu Nhị như vậy chính là muốn đem cô ấy làm con mồi dụ bọn sát thủ, để chúng dễ dàng thoát thân.”
“Đúng vậy.” Mã Tuấn Kiệt nói, “Em cũng nghi ngờ đám đó đã bỏ rơi phóng viên Thành. Giờ không thấy người hẳn chị ấy đã tự rời đi rồi.”
“Nếu cô ấy bỏ trốn một mình thì trước tiên sẽ đi về hướng phố huyện, đến đó rồi tìm cách liên lạc với tôi. Nhưng cô ấy không làm vậy. Thế nên chỉ có hai khả năng, một là đã bị sát thủ khống chế, hai là vẫn ở cùng nhóm Đảng Vĩnh.”
Mã Tuấn Kiệt suy đoán: “Khả năng bị sát thủ bắt đi rất thấp. Sau khi bức ảnh được đăng lên, không chỉ sát thủ mà cảnh sát cũng thấy. Vì vậy, nếu chúng muốn ra tay thì phải tới đây với tốc độ thật nhanh, đồng thời còn phải mau chóng tìm ra địa điểm lý tưởng để thực hiện nhiệm vụ treo cổ hành quyết, sau khi gây án xong, lại phải lập tức rút khỏi hiện trường trước khi cảnh sát tới. Anh ngẩng đầu nhìn thử về hướng huyện lị xem, chỉ cách bờ sông vài ki-lô-mét, cảnh sát có thể đến đây nhanh hơn sát thủ nhiều.”
“Vậy chỉ còn lại một khả năng. Nhưng bọn Đảng Vĩnh đã bỏ rơi cô ấy, sao có thể vẫn ở cùng nhau được chứ?”
“Chúng ta chỉ có thể biết được sau khi giải cứu phóng viên Thành thôi.”
“Thông báo cảnh sát địa phương tập trung rà soát những nơi bán lều và than củi, bên giao thông thì kiểm tra các phương tiện đáng ngờ.” An Hiểu Phong đi về phía xe cảnh sát, “Đi thôi, đêm nay chúng ta sẽ ở lại huyện Hoa Nam.”
Sáng ngày 15, An Hiểu Phong ở khách sạn để nhận bản báo cáo phân tích do đội kỹ thuật gửi đến, họ đã dựa vào dấu vết bánh xe lưu lại để đối chiếu và xác định dòng xe.
Vừa nhận được hình ảnh ô tô, Mã Tuấn Kiệt vội vã quay lại cùng hai cảnh sát địa phương.
“Tìm thấy cửa hàng bọn chúng mua lều rồi.” Cậu ta nói.
Mọi người lập tức xuống nhà, lên xe cảnh sát, chạy thẳng tới cửa hàng bán dụng cụ ngoài trời kia.
Khi tới nơi, vẫn chưa tới giờ mở cửa. Suốt đêm hôm qua, cảnh sát địa phương đã kiểm tra tất cả các cửa hàng bán đồ dã ngoại và triệu tập chủ tiệm đến thẩm vấn xuyên đêm.
“Đáng tiếc, camera trong cửa hàng chỉ trưng bày chứ không bật.” Viên cảnh sát địa phương phàn nàn.
“Bọn họ có bao nhiêu người?” An Hiểu Phong đến trước mặt ông chủ hỏi thẳng.
“Tất cả có năm, bốn nam một nữ.” Ông chủ nhớ lại.
“Người con gái trông như thế nào?”
“Tôi không nhìn rõ, hình như để tóc ngắn. Lúc đó bốn người đàn ông xuống xe vào cửa hàng chọn đồ. Cô gái đó cũng định xuống nhưng bị mấy người kia ngăn lại. Thế là cô ấy không xuống nữa, mà ngồi ở hàng ghế sau.”
“Họ đi xe đến à? Anh có nhìn rõ biển số không?”
“Không nhìn rõ. Là một chiếc xe con cũ màu đen, có dán lớp chống nắng trên cửa sổ.”
“Họ đã mua những gì?”
“Hai chiếc lều, một to một nhỏ, túi ngủ, dây thừng, đồ nấu ăn, than củi, mấy cái áo gió.”
“Còn điều gì khả nghi nữa không?” Mã Tuấn Kiệt nói xen vào.
“Khi tôi chuyển đồ ra cho họ thì thấy trong cốp có một số đồ câu cá mới mua, còn có rất nhiều thức ăn nhanh như mì ăn liền, nước khoáng, thịt nguội. Có lẽ họ đang định đi câu cá ở bờ sông.”
“Anh có nghe thấy họ nói chuyện gì không?” An Hiểu Phong hỏi.
“Họ nói ít lắm, chỉ cúi đầu chọn đồ thôi. Kể cũng lạ, chẳng thèm hỏi giá, chọn xong rồi hỏi tổng tiền luôn.” Ông chủ cửa hàng chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng nói, “À đúng rồi, lúc thanh toán tiền, cậu thanh niên trẻ tuổi nhất có hỏi một câu, hình như là tên của người kia.”
“Hắn hỏi gì?”
“Có đủ tiền không anh Dũng [2] ?” Ông chủ cửa hàng cố gắng nhớ lại, “Đúng rồi, chỉ hỏi mỗi câu đó thôi.”
“Chắc hội Đảng Vĩnh rồi.” An Hiểu Phong bước ra ngoài cửa hàng, vừa tìm camera giám sát trên đường vừa nói với Mã Tuấn Kiệt.
“Bây giờ chỉ hy vọng tìm manh mối từ chiếc xe ô tô thôi.”
“Nhưng ở đây không có camera giám sát đường bộ.”
“Vùng này lạc hậu thật.” Mã Tuấn Kiệt càm ràm.
“Cảnh sát giao thông đã phối hợp với cảnh sát địa phương, thông đêm kiểm tra những chiếc xe khả nghi, nhưng phạm vi quá lớn, lượng công việc quá nhiều, lực lượng lại quá mỏng, e là phải mất vài ngày mới có kết quả.” Vừa nói xong, điện thoại chợt đổ chuông. Là cuộc gọi từ đội kỹ thuật, An Hiểu Phong bấm nghe ngay lập tức.
“Tìm thấy chiếc xe khả nghi rồi!” Đó là giọng của kỹ sư Tưởng, “May nhờ có bức ảnh chụp dấu bánh xe mà anh gửi về, chúng tôi phối hợp với bộ phận điều tra hình ảnh và cơ quan quản lý giao thông, tiến hành trọng điểm đối chiếu dọc theo tuyến tỉnh lộ từ thị trấn Tây Câu đến Hoa Nam và từ phố huyện Hoa Nam đến khu bờ sông. Đã phát hiện ra một chiếc Honda Accord cũ là phương tiện ăn khớp nhất.”
“Màu gì?”
“Màu đen.”
“Cậu có chụp được biển số không?”
“Có camera giám sát chụp được, sau khi xử lý độ phân giải thì đã nắm được biển số. Chủ xe là người Tây Câu, họ Phùng, 53 tuổi.”
“Có phải là xe bị đánh cắp không?”
“Không. Hiện tại không có thông tin báo án nào của xe.”
“Vậy thì chủ xe này cũng rất đáng ngờ!” An Hiểu Phong đáp.
“Cần điều tra thêm về người này không?” Đột nhiên, một cuộc điện thoại khác lại gọi tới. An Hiểu Phong nhìn màn hình, thấy là Lưu Khôn liền nói với cậu Tưởng: “Tôi gọi lại cho cậu sau.” Tắt điện thoại, An Hiểu Phong nghe máy của Lưu Khôn. “Có phát hiện gì mới ở Tây Câu à?”
Giọng nói của cô nàng trinh sát vang lên ở đầu dây bên kia có chút phấn khích: “Đêm qua, em và sếp Toàn đến thị trấn Tây Câu cùng cảnh sát địa phương kiểm tra một số hộ trọng điểm suốt đêm. Đến sáng nay, quả thực đã tìm thấy rồi. Sếp Toàn lợi hại thật đấy, nếu không có sếp đi cùng, có khi lại bị lão già đó qua mặt lần nữa rồi.”
“Là thầy tìm ra à?”
“Chứ còn gì nữa. Sau khi bọn em kiểm tra một hộ dân xong, mọi người đều đã đi hết ra ngoài. Bỗng nhiên sếp Toàn phát hiện ra có vết bánh xe mờ mờ bên lề đường phía ngoài sân, liền hỏi chủ nhà đang đứng tiễn, phải nhà ông ta có xe không? Lúc đó, lão già hơi hoảng hốt, buột miệng nói không. Sếp Toàn không tin, quay lại trong sân kiểm tra, kết quả có vết bánh xe bên cạnh tường và vài giọt dầu vương dưới đất.”
“Wow, đôi mắt thầy đúng là khắc tinh của cái ác!”
“Vậy nên mọi người đều muốn về đội của sếp Toàn đó!” Lưu Khôn tiếp tục phấn khởi báo cáo tình hình, “Lão già đó thấy không thể che đậy được nữa thì nói trước đây có xe, nhưng nay già rồi nên lão ta đã bán nó đi. Sếp Toàn càng ép mạnh hơn liên tục hỏi, bán lúc nào, bán cho ai. Lão ta ấp a ấp úng, trả lời vòng vo. Bọn em liền cho nhân viên kỹ thuật kiểm tra thông tin đăng ký xe dưới tên ông ta, quả nhiên, đã từng mua một chiếc Honda Accord cũ màu đen.”
“Honda Accord màu đen? Có phải chủ xe họ Phùng, 53 tuổi không?”
“Anh biết rồi à?”
“Tên họ Phùng này là nghi phạm rất lớn.”
“Không còn là nghi phạm nữa, ông ta không chịu được sự thẩm vấn của sếp Toàn đã khai hết rồi.” Lưu Khôn nói tiếp, “Anh đoán xem tên này là ai?”
“Ai vậy?”
“Ông ta chính là cậu của Miêu Húc. Ghê gớm thật!”
“Miêu Húc, đồng bọn của Đảng Vĩnh á? Bọn chúng đã trốn ở nhà cậu hắn ta suốt thời gian ở Tây Câu sao?”
“Chính xác. Trong lần điều tra đầu tiên, cậu của Miêu Húc đã nói dối cảnh sát nên chúng ta không tìm ra chỗ ẩn náu của nhóm Đảng Vĩnh.”
“Ông ta đã khai ra tung tích của chúng chưa?”
“Ông ta nói rằng, khi đến đây nhóm Đảng Vĩnh có sáu người, sau đó thêm một người con gái từ thành phố. Dựa trên mô tả ngoại hình thì chắc là phóng viên Thành. Bọn họ rời đi vào sáng ngày mồng 9, chính là sau khi Bạch Tử Minh chết, rất có thể bọn họ đã nhìn thấy anh ta bị treo cổ ở tháp nước. Khi rời đi chỉ có năm người, bốn người đàn ông và phóng viên Thành. Nghe nói là đi theo đường tỉnh lộ về phía nam, nhưng sau đó về đâu thì không rõ. Ông ta cung cấp một số điện thoại mà Miêu Húc sử dụng, nhưng khi gọi đến thì trong trạng thái tắt máy.”
“Sau khi rời Tây Câu thì hẳn bọn họ đã đi về hướng huyện Hoa Nam.”
“Em và sếp Toàn kết thúc công việc bên này sẽ qua đó hỗ trợ anh.” Lưu Khôn nói.
An Hiểu Phong tắt máy, rồi gọi lại cho kỹ sư Tưởng.
Kỹ sư Tưởng gửi biển số chiếc xe đáng ngờ cho An Hiểu Phong và thông báo thêm cho anh thông tin mới: “Chiều ngày hôm qua, phát hiện nó xuất hiện trên đường tỉnh lộ đi Nam Câu. Camera giám sát đã ghi lại được hình ảnh chiếc xe ở trạm xăng cách Hoa Nam 60 ki-lô-mét về phía nam.”
“Giờ tôi sẽ đến đó ngay!” Sau khi cúp điện thoại, An Hiểu Phong gọi Mã Tuấn Kiệt, hai chiếc xe cảnh sát lại lao đi như chớp về phía trạm xăng.
Hơn nửa tiếng sau, An Hiểu Phong đã tới trạm đổ xăng ven đường tỉnh lộ.
“Để em đi trích xuất hình ảnh camera.” Vừa xuống xe, Mã Tuấn Kiệt đã chạy vào trong văn phòng trạm.
An Hiểu Phong đi vòng quanh quan sát. Kiểm tra xong trạm xăng, anh sang tiếp phía cửa hàng tiện lợi ở bên cạnh. Đột nhiên, một bãi đỗ xe nhỏ cạnh đó đã thu hút sự chú ý của anh.
An Hiểu Phong đi sang phía bãi đỗ, nhanh chóng tìm thấy chiếc xe màu đen bị bỏ lại.
An Hiểu Phong kéo thử cửa, quả nhiên không khóa, chìa vẫn cắm bên trong.
An Hiểu Phong mở cốp, lều và đồ dùng ngoài trời khác đều đã bị mang đi. Đúng lúc này, có mấy khách phượt bộ đường dài vào siêu thị mua nước, An Hiểu Phong suy nghĩ gì đó.
Trong lúc mải mê thì “tinh tinh”, một tiếng chuông báo tin nhắn vang lên.
An Hiểu Phong mở ra xem, từ số lạ gửi đến, nội dung là một dãy số kỳ quặc: “Nhà trọ Hoa Gian, 4+1+9”.
An Hiểu Phong nghĩ rằng đây là tin nhắn rác nên không để ý lắm. Vừa vặn có hai phượt thủ đi xe đạp cũng vào siêu thị để nghỉ chân, An Hiểu Phong quyết định vào trong xem xét, hỏi thăm mấy người kia coi gần đây có chỗ nào vui chơi không.
Sáng ngày 16 tháng 3, tại nhà trọ Hoa Gian, nơi nhóm Đảng Vĩnh thuê trọ, Thành Hề Nhị đã khóa cửa đi ra ngoài, khu trọ không còn một ai.
Lúc này Thành Hề Nhị không đội mũ rộng vành, cũng không cố ý chọn nơi ẩn náu, mà nghênh ngang đi trên phố của khu thắng cảnh, giống như một du khách thực thụ. Thỉnh thoảng cô dừng lại ngắm nghía ở một vài chỗ cảnh đẹp, lúc lại đi dạo xem đồ ở các cửa hàng lưu niệm, cứ như không hề hay biết có sát thủ đang tiếp cận.
Đúng vậy, chính lúc này, khi Thành Hề Nhị thong dong trên phố đã bị mấy du khách khả nghi bám theo.
Cứ thế, chuyến thăm quan công khai không hề che giấu kéo dài đến tận trưa, sau khi dùng bữa tại một nhà hàng nổi tiếng trong khu du lịch, cô lại một mình đi bộ về nhà trọ Hoa Gian. Để xua tan sự nghi ngờ của bọn sát thủ, cô còn vào cửa hàng mua khá nhiều đồ, giả vờ như đang đi du lịch dài ngày.
Sau khi vào phòng, Thành Hề Nhị lập tức cởi bỏ vẻ thoải mái cố công ngụy trang, mặt hiện sự căng thẳng rõ rệt. Cô ở trong nhà trọ, lúc thì mở to tiếng tivi, lúc thì xả nước phòng tắm, sau khi làm xong một loạt động tác che mắt thường ngày, cô cũng không quên liên tục nhìn qua khe rèm cửa ra bên ngoài. Quả nhiên, có vài gã đàn ông khả nghi đang đi qua đi lại. Bọn chúng đều cải trang thành dân đi phượt, trông rất chuyên nghiệp, nhưng việc giám sát nhà trọ đã dễ dàng vạch trần mục đích của chúng.
Thành Hề Nhị liên tục nhìn đồng hồ, càng lúc càng căng thẳng. Bởi cô biết, những kẻ bên ngoài kia đã chuẩn bị tấn công rồi.
Tiếng tim đập thình thịch thình thịch. Người mà Thành Hề Nhị nhớ nhất lúc này chính là An Hiểu Phong.
Cô có thể cảm nhận được sự hiện hữu của anh, nhưng lại không nhìn thấy bóng dáng. Cô không hề biết rằng, lúc này đây, An Hiểu Phong đang trốn trong một gian phòng khác của khu nhà trọ Hoa Gian.
An Hiểu Phong tới khu thắng cảnh vào ngày hôm qua, ngay sau khi nhận được ám hiệu của Thành Hề Nhị.
Thì ra, trước khi gặp Đảng Vĩnh, cô đã mượn điện thoại của chủ nhà trọ để nhắn tin cầu cứu cho An Hiểu Phong.
Nhà trọ Hoa Gian, 4+1+9
An Hiểu Phong đang điều tra khu vực gần trạm xăng, ban đầu không để ý đến tin nhắn kia lắm. Sau đó anh ngẫm lại lập tức hiểu ra ý nghĩa các con số chính là “bốn tên đào tẩu, một phóng viên và chín kẻ sát nhân”, lập tức gọi điện lại mới biết đó là số của chủ nhà trọ Hoa Gian nằm trong khu thắng cảnh Song Câu. Người ấy nói vừa rồi có một cô gái trẻ tóc ngắn mượn điện thoại của mình, còn dặn rằng nếu có ai gọi lại thì nhắn cho anh ấy địa chỉ nhà trọ.
Sau cuộc gọi, An Hiểu Phong dẫn theo Mã Tuấn Kiệt triệu tập lực lượng lập tức đến khu du lịch.
Chiều ngày 15, Toàn Thụ Hải dẫn theo Lưu Khôn và người của Đội 1, lục tục chạy tới đó. Để không gây nghi ngờ, họ không đi xe cảnh sát mà giấu xe trong khu rừng bên ngoài, mặc thường phục, chia thành từng nhóm lần lượt đi bộ vào trong. Đến tối, đội cảnh sát đặc nhiệm của thành phố cũng được cử tới, mai phục rải rác quanh nhà trọ Hoa Gian và cả mấy nhà trọ xung quanh, ngụy trang thành khách du lịch, tất cả nghe theo sự điều động của Toàn Thụ Hải.
Đến tối, toàn bộ khu thắng cảnh đã nằm trong sự kiểm soát của cảnh sát, mọi con đường lớn nhỏ đều được canh gác. Nhà trọ Hoa Gian cũng được giám sát chặt chẽ. Cách gian nhà Thành Hề Nhị ở không xa, An Hiểu Phong trốn trong phòng lặng lẽ quan sát người yêu mình qua ống nhòm.
Toàn Thụ Hải và Mã Tuấn Kiệt cũng ở đấy, căng thẳng lên kế hoạch bắt giữ. Lưu Khôn đã lấy được danh sách và thông tin toàn bộ khách du lịch ở trọ trong mấy ngày gần đây, đang lên mạng cùng các nhân viên kỹ thuật đối chiếu thông tin của họ. Đến khuya, phía bên ngoài Hoa Gian, cảnh sát bố trí người cẩn thận để bảo vệ Thành Hề Nhị. Mã Tuấn Kiệt còn giả vờ là du khách say rượu cố ý tiếp cận mấy đối tượng tình nghi, thăm dò lai lịch của chúng. Trên thực tế, đã có hai tên sát thủ để lộ hành tung đáng ngờ, nhưng Toàn Thụ Hải chưa cho phép vây bắt, kế hoạch của ông là tung lưới hốt trọn một mẻ chín tên, một người cũng không để thoát.
Đến sáng ngày 16, bầu không khí rõ ràng căng thẳng hẳn. Có nhiều du khách đáng ngờ vào ở trong khu nhà trọ Hoa Gian, khiến nơi vốn vắng vẻ đột nhiên kín phòng vào lúc chẳng phải mùa cao điểm. Toàn Thụ Hải có linh cảm đám sát thủ sắp sửa ra tay, ông ra lệnh cho các cảnh sát chuẩn bị tinh thần chiến đấu bất cứ lúc nào, một khi Thành Hề Nhị bị tấn công thì toàn bộ xuất động thu lưới, bắt giữ mọi thành phần nằm trong diện khả nghi.
Quá trưa ngày 16, một hồi chuông cửa vang lên, phá tan sự yên tĩnh. Một du khách cũng ở trọ trong Hoa Gian tay cầm chìa khóa phòng đến bấm chuông chỗ Thành Hề Nhị.
Cô thận trọng bước ra sân, cách một tấm cửa hỏi: “Ai đấy? Có chuyện gì không?”
Du khách nam kia trả lời: “Tôi là khách mới nhận phòng, chủ trọ đưa tôi chìa khóa nhà này. Cô là khách trọ trước hả? Sao vẫn chưa trả phòng thế?”
“Anh nhầm à? Tôi có trả phòng đâu.”
“Vậy chắc ông chủ nhầm rồi. Lại đưa cho tôi chìa khóa nhà này. Hay thế này, cô ra kia giải thích cùng tôi nhé.”
“Anh chờ một chút, tôi đi thay đồ.”
Thành Hề Nhị lo lắng quay trở lại phòng, nhìn ra ngoài qua cửa sổ.
Một lúc sau, du khách nam không thấy Thành Hề Nhị đi ra liền bấm chuông thêm mấy lần nữa. Vẫn không thấy người, hắn đành phải đứng đợi phía xa.
Tiếp một lúc sau, lại có một người đàn ông đến bấm chuông, vừa bấm vừa gọi: “Xin chào, tôi là thợ của nhà trọ tới sửa đường điện để tránh bị cúp về đêm.”
Thành Hề Nhị biết ngay hai nhóm người này không hề thiện chí, trong lúc đang sợ hãi thì lại có hai du khách đeo ba lô đi tới. Thành Hề Nhị lập tức nhận ra đó là hai kẻ lành nghề chủ động xin gia nhập đoàn leo núi lúc trước.
