Tội Mô Phỏng

Chương 40: Nhìn Vào Vực Thẳm

Hai tên du khách từng trà trộn nhóm phượt bộ ấy tiến đến cổng, bấm chuông. Thành Hề Nhị bước ra, nhỏ giọng hỏi: “Các anh tìm ai?”

“Chúng tôi ở nhóm leo núi đây, hôm gặp nhau đó, cô không nhớ à?”

Kẻ còn lại lên tiếng: “Trưởng nhóm biết cô chuyển đến khu nhà trọ này, nên bảo chúng tôi qua mời cô chiều nay sang kia, mọi người tổ chức họp mặt ăn uống.”

“Tôi biết rồi, các anh cứ về trước, lát nữa tôi sẽ sang sau.”

Hai tên đó vẫn không chịu rời đi: “Cô mở cửa đi, chúng tôi có thứ này gửi cô.”

“Vậy các anh đợi chút, tôi thay bộ quần áo.”

Thành Hề Nhị chạy vội vào trong phòng, khóa chặt cửa lại.

Bên ngoài, hai tên phượt thủ nhìn nhau, rút đồ nghề trong ba lô ra, bắt đầu cạy khóa.

Hai nhóm sát thủ tới trước đó thấy vậy, không muốn chịu thua, một người bèn thử trèo cây vượt tường vào trong, kẻ thì vòng ra sân sau định dùng dụng cụ leo núi để nhảy lên nóc nhà.

Tiếng gõ cửa xuyên qua sân vọng vào, Thành Hề Nhị giữ chặt tay nắm, chờ đợi sự xuất hiện của tử thần.

“Rầm” một tiếng, cổng bị đạp tung, hai người đàn ông xông vào, lao thẳng đến chỗ cửa nhà, thấy bị khóa chặt, liền quay sang đập kính cửa sổ. Thành Hề Nhị từ bỏ việc canh giữ cửa, chạy vào phòng ngủ khóa trái lại. Cô tìm được một cây gậy gỗ dưới gầm giường, siết chặt trong tay, cầu trời khấn Phật.

“Xoảng”... Tiếng kính cửa sổ vỡ vang lên, một gã đàn ông chui qua giữa đống gương nát vụn, hất tung đám bàn ghế chắn cửa, định mở ra cho đồng bọn cùng xông vào. Nhưng hắn mở xong liền chết sững.

Chẳng thấy đồng bọn đâu, trước mắt hắn chính là An Hiểu Phong.

Anh cầm súng lục gí thẳng vào trán kẻ nọ. Sau lưng An Hiểu Phong, tên đồng bọn của hắn hiện đang bị Mã Tuấn Kiệt khống chế.

Cùng lúc đó, tên sát thủ trèo cây vượt tường cũng đã bị Lưu Khôn chĩa súng không dám nhúc nhích.

Đột ngột, từ trong phòng vang lên tiếng hét thất thanh. An Hiểu Phong đạp cửa xông vào, nhìn lên nóc nhà, thấy một viên ngói bị lật, lộ ra lỗ hổng lớn. Sợi dây thừng leo núi chuyên dụng đang thòng xuống, một gã đàn ông mặc đồ dã ngoại đang thoăn thoắt tụt theo nút thắt trượt vào.

An Hiểu Phong nhanh như cắt xông tới đạp một nhát vào tên sát thủ vừa đặt chân xuống nền nhà. Hắn lăn một vòng trên sàn, cũng nhanh nhẹn đứng bật dậy, rút từ bên hông ra một con dao găm, chĩa về phía An Hiểu Phong.

Anh không có thời gian nói chuyện với Thành Hề Nhị, chỉ kéo vội cô ra sau lưng mình. Sau đó nhét khẩu súng lục vào túi, rút cây dùi cui cảnh sát ra, chiến đấu với gã đàn ông kia.

Thân thủ gã nọ khá nhanh nhẹn linh hoạt, dường như đã từng học võ đối kháng. Nhưng có lẽ hắn quá coi thường chàng cảnh sát hình sự trẻ đang đứng trước mặt. An Hiểu Phong chính là quán quân thực chiến trong hệ thống cảnh sát toàn tỉnh. Cây dùi cui trong tay anh vung vun vút như múa, quật vào từng khớp xương của tên sát thủ. Tách... Tách... An Hiểu Phong còng tay hắn lại lôi ra ngoài. Cùng lúc đó, cảnh sát cũng đồng loạt thu lưới, tóm gọn những kẻ trong tầm ngắm còn lại.

Chúng lần lượt bị kéo ra sân. Ngay trước mặt Toàn Thụ Hải, Mã Tuấn Kiệt và những đồng đội của mình, An Hiểu Phong không còn kìm nổi sự nhớ nhung mà ôm chầm lấy Thành Hề Nhị, hai người như muốn khảm chặt vào nhau.

“Khụ khụ...” Toàn Thụ Hải giả vờ ho vài tiếng, nhắc khéo: “Khoan vội ôm ấp, nhiệm vụ vẫn chưa xong đâu!”

Lưu Khôn bước lên trước nói: “Báo cáo sếp, tóm được cả thảy tám tên sát thủ web đen.”

Tất cả đều giật mình, nhất là Toàn Thụ Hải: “Cái gì? Tám sao? Còn một tên nữa đâu?”

Lưu Khôn báo cáo tiếp: “Đúng là chúng ta đã xác định được chín mục tiêu truy bắt. Nhưng không hiểu sao có một tên mãi không xuất hiện. Có lẽ hắn đã nghe phong thanh gì nên chuồn trước.”

“Tên đó nhận ra kế hoạch vây bắt của chúng ta ư? Không thể nào!” Toàn Thụ Hải tỏ ra hết sức nghi ngờ.

“Thôi chết! Hỏng rồi!” An Hiểu Phong đột nhiên nói: “Tên sát thủ duy nhất không xuất hiện đó, mục tiêu của hắn không phải là Tiểu Nhị!”

“Ý cậu là...”

“Bốn người kia giờ đang trốn ở đâu?” An Hiểu Phong vội quay sang hỏi Thành Hề Nhị.

“Ngay trong hang núi phía sau kia. Để em dẫn mọi người đi.”

An Hiểu Phong lập tức tổ chức lại lực lượng, đi theo sự dẫn đường của Thành Hề Nhị. Ba mươi phút sau, cả đoàn tới trước cửa hang. Sau một hồi khám xét, phát hiện bên trong không một bóng người. “Bọn Đảng Vĩnh đâu?” An Hiểu Phong hỏi Thành Hề Nhị.

Cô cũng bối rối không hiểu.

Mã Tuấn Kiệt và Lưu Khôn vào trong rà soát một lượt, trở ra báo cáo: “Vẫn còn sót lại một số đồ ăn, cửa hang cũng có dấu vết sinh hoạt hàng ngày, cho thấy từng có người ở đây một thời gian, mới bỏ đi chưa lâu.”

Thành Hề Nhị chợt nghĩ ra: “Ôi thôi, hỏng bét! Đảng Vĩnh lừa em. Bọn họ không định sẽ núp mãi ở đây, chắc chắn sợ bị cảnh sát bắt nên đã bỏ trốn trước rồi.”

“Thế này thì tiêu! Bọn chúng đi khỏi đây sẽ bị tên sát thủ kia phát hiện ngay!” Nói xong, An Hiểu Phong lập tức lấy điện thoại ra, gọi cho Toàn Thụ Hải báo cáo tình hình: “Đội trưởng, bốn tên Đảng Vĩnh đã bỏ trốn hết rồi. Hiện giờ bọn họ đang gặp nguy hiểm.”

“Cửa ra vào khu du lịch đã bị người của chúng ta chốt chặt, bất luận là gã sát thủ kia hay bọn bốn tên Đảng Vĩnh, đều khó thể chạy thoát. Bước tiếp theo, lập tức tổ chức lại lực lượng lùng sục trên núi. Bọn chúng chỉ còn con đường duy nhất là chuồn vào trong đấy thôi.”

Cúp điện thoại, An Hiểu Phong nhìn về những đỉnh núi sừng sững cao tít tắp đằng xa, vẻ mặt đầy đăm chiêu.

“Hai ngọn núi lớn như vậy, khắp nơi toàn vách đá dựng đứng, dưới khe sâu thì nước chảy xiết. Trời ạ! Tìm kiểu gì bây giờ?” Mã Tuấn Kiệt than thở.

“Kiểu gì cũng phải tìm. Bốn người bọn Đảng Vĩnh giờ đã bị tên kia khóa mục tiêu rồi, tính mạng đang ngàn cân treo sợi tóc.” An Hiểu Phong nói.

“Tên duy nhất lọt lưới mới là tên nguy hiểm nhất. Khi những kẻ khác còn đang vây quanh nhà trọ thì hắn đã nhắm tới hội Đảng Vĩnh rồi. Quá đáng sợ!” Lưu Khôn phân tích.

“Thông báo tất cả mọi người tập trung về đây, chuẩn bị công cuộc truy lùng.”

Tối ngày 16 tháng 3, cuộc truy quét núi quy mô lớn vẫn đang diễn ra.

Toàn Thụ Hải đang đau ốm vẫn đảm nhiệm chỉ huy, tuy đã bắt đầu có dấu hiệu thấm mệt, nhưng ông vẫn cố cắn răng kiên trì.

8:30, Toàn Thụ Hải đang dưới chân núi nhận được cuộc điện thoại đầu tiên của An Hiểu Phong gọi xuống. Tìm được Miêu Húc rồi... đã chết.

Khi An Hiểu Phong thấy Miêu Húc, anh ta đã bị sát hại.

Đây là vụ án treo cổ thứ tư. Anh ta lơ lửng trên một cây cầu treo trong khe núi.

Đó là cây cầu treo mềm làm bằng dây thừng và ván gỗ. Trước đó, một số nhóm cảnh sát đã đi qua nơi này nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường. Đến khi An Hiểu Phong đứng phía đầu cầu chiếu đèn pin cao áp thì vô tình soi thấy. Rất nhanh, An Hiểu Phong cho người kéo thi thể Miêu Húc lên. Vẫn dây thừng leo núi chuyên dụng, lại là núi thắt thòng lọng quen mắt. Khám nghiệm sơ bộ cho thấy, trên mặt và tay nạn nhân có nhiều vết bầm tím, phỏng đoán có xô xát với sát thủ, sau khi bị khống chế mới bị tròng cổ vào dây thừng và đẩy xuống dưới. Đằng sau lưng áo sơ mi trắng của Miêu Húc, có người dùng bút dạ viết một chữ lớn: “Chết”. An Hiểu Phong còn báo cho Toàn Thụ Hải một manh mối mới: “Nhóm Đảng Vĩnh không còn chạy chung nữa. Bọn chúng chắc chắn đã tản nhau ra. Không rõ lạc nhau do chạy loạn hay cố tình làm vậy. Nói chung, Miêu Húc đã bị giết sau khi tụt lại phía sau.”

Toàn Thụ Hải ra lệnh cho An Hiểu Phong: “Các cậu giờ không phải đang chạy đua với hung thủ, mà là đối đầu với thời gian. Phải tìm bằng được ba người còn lại một cách nhanh nhất, mau chóng tóm gọn gã sát thủ kia, như vậy mới giảm thiểu được thương vong.”

Sau đó, An Hiểu Phong lập tức dẫn đoàn lùng sục theo hướng Miêu Húc bỏ trốn.

Gần 11 giờ, An Hiểu Phong nhận được điện thoại của một đội tìm kiếm khác.

Đội này do lực lượng cảnh sát địa phương tổ chức. Họ mang theo chó nghiệp vụ lùng phía vực đá ngang sườn núi, phát hiện ra Lý Lập Bân, cũng đã chết.

An Hiểu Phong lập tức đến hiện trường. Mọi người đang cố sức kéo Lý Lập Bân lên. Anh ta đã chết một lúc khá lâu rồi.

Đây là vụ án treo cổ thứ năm. Cũng dây thừng leo núi, vẫn nút thắt thòng lọng. Một đầu dây buộc vào thân cây to trên vách đá, một đầu tròng vào cổ Lý Lập Bân. Hắn bị đánh ngất bằng gậy gỗ, rồi mới bị tròng dây và đẩy xuống vực, thành kẻ chết treo. Trên bụng thi thể Lý Lập Bân cũng để lại một chữ lớn: “Không”.

Lưu Khôn suy đoán, chữ để lại trên thi thể nạn nhân là do tên hung thủ viết. Đầu tiên là “chết”, sau đó là “không”. Vậy nếu hai mục tiêu còn lại cũng gặp bất trắc, hẳn sẽ bị viết “hết” và “tội”. “Chết không hết tội”. Có lẽ đây là thái độ của hung thủ đối với bốn mục tiêu.

Liên tiếp giết chết hai mục tiêu. An Hiểu Phong bắt đầu nhận thức được rằng, đây là kẻ khó đối phó nhất trong số mười một tên sát thủ. Hắn rất giỏi chạy trốn và truy đuổi, thành thạo ngụy trang ẩn núp, cũng cực tinh vi trong việc giết người mô phỏng, thậm chí còn trôi chảy và quyết đoán hơn cả Đồng Hải Kiến.

Hắn ta càng giống kẻ chủ mưu hơn. Còn Đồng Hải Kiến lại như tên đồng phạm.

Tờ mờ sáng ngày 17 tháng 3, Thành Hề Nhị thuyết phục Toàn Thụ Hải đồng ý cho cô dùng loa thông báo của khu du lịch, phát tin trên toàn khu vực.

8:00 sáng, ban quản lý khu thắng cảnh đặc cách mở cửa phòng phát thanh. Thành Hề Nhị và Toàn Thụ Hải bước vào trong, bắt đầu cuộc nói chuyện với hai tên tội phạm đào tẩu và một kẻ sát nhân.

Thành Hề Nhị cầm micro, dõng dạc nói: “Đảng Vĩnh, Hình Tường Đông, các anh đừng chạy trốn nữa, toàn bộ nơi đây đã bị cảnh sát phong tỏa, dù chạy thế nào cũng không thoát được đâu. Tôi biết các anh hiện đã tản mác ra. Nhưng biết không? Miêu Húc và Lý Lập Bân đã bị sát hại. Nếu còn không ra đầu thú, tính mạng của các anh sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào!” Thành Hề Nhị nói tiếp: “Đảng Vĩnh, tôi khuyên anh đừng dại dột nữa. Anh chỉ còn cách duy nhất về bên cảnh sát mới bảo toàn được mạng sống.”

Ngừng một lúc, Thành Hề Nhị tiếp tục: “Hình Tường Đông, cậu còn trẻ, lại không phải là thủ phạm chính, chạy cái gì? Nhóc có bị hâm không thế? Thử nghĩ xem, giữa việc ăn vài năm cơm tù và mất đi tính mạng, cái nào lợi hơn? Hai người không hề có chút kỹ năng sinh tồn nào, lẩn trốn trong rừng chỉ tổ làm mồi cho thợ săn thôi. Nếu còn muốn sống để rời khỏi đây thì hãy quay về đầu thú ngay!” Một lúc sau, Toàn Thụ Hải cũng cầm micro nói với hung thủ: “Tên sát thủ kia, hãy nghe đây. Mười một tên thì mười tên đã bị tóm gọn, chỉ còn mỗi ngươi. Ta khuyên ngươi không nên tiếp tục tàn sát nữa, hãy đầu thú đi. Giết người chỉ càng làm cơn thù hận trong ngươi thêm điên cuồng, chứ không hề giảm đi. Ngươi đã hạ sát hai người, thử hỏi chính lương tâm ngươi xem có thấy vui không? Không vui chút nào đúng không! Vì vậy, hãy ra đầu thú. Cảnh sát bao vây rồi. Hơn nữa, ta cũng đã biết ngươi là ai!”

Lời nói của Thành Hề Nhị và Toàn Thụ Hải được phát ra từ loa phát thanh, vang vọng đến mọi ngóc ngách trong khu du lịch. Không chỉ người của cảnh sát, mà cả các tội phạm bỏ trốn lẫn sát thủ đều có thể nghe được.

Quả nhiên, khi công tác tìm kiếm kéo dài đến tầm trưa, những lời thuyết phục trên loa của Thành Hề Nhị đã có tác dụng. Hình Tường Đông chủ động xuống núi đầu thú.

An Hiểu Phong về lại lều dưới chân núi. Đây là “bộ chỉ huy tác chiến” tạm thời của Toàn Thụ Hải. Hai thầy trò gấp rút thẩm tra Hình Tường Đông ngay tại chỗ.

Sau một hồi thuyết phục, cảm hóa của Thành Hề Nhị, cậu ta đã quyết định khai báo tất cả và mong nhận được sự bảo vệ của cảnh sát.

Để công tác lấy lời khai của Hình Tường Đông được thuận lợi, Toàn Thụ Hải đồng ý cho Thành Hề Nhị tham gia cùng.

Trong lều trại, bốn người chia làm hai, ngồi đối diện nhau. Do liên tiếp phát sinh hai vụ treo cổ nên sắc mặt của Toàn Thụ Hải và An Hiểu Phong vô cùng nghiêm nghị. Thành Hề Nhị cũng là lần đầu tiên chứng kiến bầu không khí thẩm vấn như thế này.

“Đảng Vĩnh đang ở đâu?” Toàn Thụ Hải đi thẳng vào trọng tâm.

Hình Tường Đông lẩn trốn suốt đêm đã mệt lả, đáp bằng giọng khàn đặc: “Bốn người chúng tôi sau khi chạy ra khỏi hang, vốn định tìm cách thoát khỏi khu thắng cảnh, nhưng thấy cổng ra đã bị phong tỏa, thế nên Đảng Vĩnh quyết định quay ngược vào trong, xuyên qua bên kia núi cũng có thể tẩu thoát được, lại không dễ bị phát hiện. Nhưng khi vừa quay vào trong núi thì chúng tôi bị một tên sát thủ nhắm tới. Hắn như một con thú hoang, rượt đuổi chúng tôi giữa rừng rậm. Cầm theo một con dao rựa, hắn đã chém bị thương cánh tay của Đảng Vĩnh.”

“Cậu nói Đảng Vĩnh đã bị thương?” Toàn Thụ Hải truy hỏi.

“Đúng vậy.” Hình Tường Đông nói tiếp: “Bọn họ có giao đấu với nhau, nên bị chém một nhát.”

“Vậy Miêu Húc và Lý Lập Bân làm sao mà chết?” An Hiểu Phong hỏi.

Nhắc đến cái chết của hai đồng bọn, Hình Tường Đông hiện rõ sự sợ hãi, miệng lắp bắp không cất nổi lời.

Thành Hề Nhị vội khuyên nhủ: “Anh cứ nói sự thật, không biết thì nói không biết, đừng suy đoán. Anh có thể kể từ đoạn vì sao lại tản nhau ra.”

Hình Tường Đông nghĩ ngợi một lúc, kể tiếp: “Sau khi Đảng Vĩnh bị thương, càng trở nên cáu bẳn. Anh ta bắt chúng tôi xé ra, đường ai nấy chạy. Nếu sống mà thoát được thì hẹn gặp nhau ở huyện Nam Câu phía nam. Miêu Húc và Lý Lập Bân lo ngại nếu một mình mà đụng phải sát thủ thì chết chắc, nên không đồng ý tách đoàn. Thế là hai người đó và Đảng Vĩnh đánh nhau.”

“Thế lúc đó cậu làm gì?” Toàn Thụ Hải hỏi.

“Can ngăn chứ làm gì. Sau đấy, Đảng Vĩnh tức quá, bỏ đi, tôi liền đuổi theo anh ta.”

“Nghĩa là Miêu Húc và Lý Lập Bân chết thế nào cậu cũng không biết?”

“Phải. Sau đó tôi rượt theo kịp Đảng Vĩnh, hai bọn tôi lẩn vào trong núi. Thấy Miêu Húc và Lý Lập Bân mãi không đuổi tới, tôi nghĩ chắc hai người họ đi theo đường khác. Nhưng chắc chắn là đi cùng nhau, vì họ đều khá nhát chết.”

“Có thể khi bị sát thủ truy đuổi, hai người đó hoảng loạn nên mới chạy lạc nhau.” An Hiểu Phong nói nhỏ với thầy mình. Toàn Thụ Hải tiếp tục hỏi: “Cậu vẫn chưa nói đến tung tích của Đảng Vĩnh.”

“Chúng tôi chạy đến một vực núi, phía dưới là con sông lớn. Đảng Vĩnh bảo nhảy xuống, có thể đến huyện Nam Câu nhanh hơn. Tôi không biết bơi nên không dám, định bàn cách đi đường khác. Anh ta không chịu, tự mình nhảy xuống. Trong lúc tôi đang do dự có nên theo hay không, thì nghe được tiếng của phóng viên Thành trên loa phát thanh.”

“Đảng Vĩnh đã chạy về hướng Nam Câu rồi sao?” An Hiểu Phong hỏi lại.

“Chắc thế. Vì đúng là trôi dọc theo con sông này sẽ đến đó nhanh hơn.”

“Lúc xuống núi, anh không gặp phải tên sát thủ sao?” An Hiểu Phong lại hỏi.

Hình Tường Đông lắc đầu nguầy nguậy.

“Tên đó chắc chắn đang truy sát Đảng Vĩnh rồi.” An Hiểu Phong nói với thầy.

Sếp Toàn gật đầu, suy đoán điều gì đó.

Lưu Khôn bước vào, đưa cho Toàn Thụ Hải một tờ danh sách: “Thưa sếp, sau khi khảo cung tám tên sát thủ suốt đêm, tất cả đã nhận tội. Đây là tên thật và ID trên dark web của chúng.”

Toàn Thụ Hải nhìn lướt qua rồi đưa cho An Hiểu Phong.

An Hiểu Phong nhìn danh sách, đọc nickname của từng người: “Hidden Killer, Máy Buôn Người, 0x00000035, Kén Tơ Thép, Format C, Sữa Xyanua, IPC$, Hũ Mật 3344... Như vậy, ID của kẻ duy nhất lọt lưới là...”

“Ánh Nhìn Vực Thẳm!” Lưu Khôn nói thêm, “Khi bạn chăm chú nhìn vực sâu, thì vực sâu cũng đang dõi nhìn bạn. Đây là câu nói ở hồi 146 trong cuốn “Bên kia thiện ác” của Nietzsche.”

“Xem ra, tên đang truy đuổi Đảng Vĩnh chính là Ánh Nhìn Vực Thẳm rồi.” An Hiểu Phong đề xuất với Toàn Thụ Hải: “Nếu Đảng Vĩnh đã nhảy sông bơi về phía huyện Nam Câu, vậy chúng ta nên tạm dừng công tác truy tìm trong núi. Hiện cần khẩn trương bố trí lực lượng quay về Nam Câu chặn đường hai tên kia. Thầy để em và Mã Tuấn Kiệt dẫn đội đến đó nhé!”

“Cháu cũng đi!” Lưu Khôn chủ động xin lệnh.

“Được. Nhưng các cô cậu nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối không được khinh địch. Tên Ánh Nhìn Vực Thẳm đó đáng sợ hơn chúng ta nghĩ nhiều.” Toàn Thụ Hải dặn dò mấy người xong, quay sang hỏi Hình Tường Đông, “Tôi thấy cậu có vẻ hoảng sợ, có phải còn gì muốn nói không?”

Nghe Toàn Thụ Hải hỏi, thần sắc Hình Tường Đông càng hoảng loạn hơn.

Thành Hề Nhị vội vã lên tiếng: “Cậu đã nhìn thấy tên sát thủ, phải không? Khi hắn và Đảng Vĩnh giao chiến, chắc chắn cậu đã nhìn thấy. Hắn ta là ai? Cậu cũng biết hắn phải không?”

Hình Tường Đông cúi đầu, hai chân run lên bần bật, bộ dạng rất do dự.

“Cậu còn biết những gì thì mau nói ra. Chỉ khi nào bắt được hắn, cậu và Đảng Vĩnh mới thực sự an toàn.” Thành Hề Nhị động viên một cách chân thành, “Nhóc vẫn còn trẻ, lại không phải phạm vào tội chết, nhiều nhất vài năm sẽ được thả thôi. Còn nếu không bắt được tên sát thủ kia, sau này cậu làm sao trở về với gia đình? Chẳng lẽ định tiếp tục sống cuộc đời chui lủi chạy trốn hay sao?”

Cuối cùng, Hình Tường Đông đã bị thuyết phục. Hắn khai toẹt ra hết: “Trước kia, khi chúng tôi và Điêu Văn Long tống tiền bà nhà giàu kia...”

“Bà nào? Lại Mỹ Lâm hả?” An Hiểu Phong truy hỏi.

“Vâng. Khi chúng tôi tống tiền Lại Mỹ Lâm đã phát hiện ra chị ta giấu chồng thông gian với một tình nhân bên ngoài.”

“Anh nói là Tống Ninh?” Thành Hề Nhị đột nhiên hỏi.

“Đúng. Là Tống Ninh.”

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.