Thấy Thành Hề Nhị nhắc đến cái tên Tống Ninh, cả Toàn Thụ Hải và An Hiểu Phong đều nhìn sang cô bằng ánh mắt khó hiểu.
Thành Hề Nhị vội giải thích: “Trước đây em từng phỏng vấn Lại Mỹ Lâm, chị ta có nhắc đến kẻ này, hai người trước khi lập gia đình từng yêu nhau mấy năm.”
“Cậu nói tiếp đi.” Toàn Thụ Hải quay ra bảo Hình Tường Đông.
“Kẻ truy sát chúng tôi chính là Tống Ninh.” Hình Tường Đông không giấu được vẻ kinh hãi khi nhắc đến tên sát thủ, nói tiếp, “Chỉ có điều hắn đã thay đổi rất nhiều, không thư sinh như trước. Hắn giờ vừa đen vừa béo, mặt để râu còn đầy sẹo, trông rất già dặn khắc khổ. Do Đảng Vĩnh đã nhận ra hắn, nên hắn bám riết lấy không buông. Anh ấy lại đang bị thương, tôi nghĩ chắc khó lòng thoát nổi, sớm muộn cũng bị Tống Ninh đuổi kịp.”
Vừa dứt lời, Mã Tuấn Kiệt bước vào, đưa cho Toàn Thụ Hải một bức ảnh. Là hình ảnh đối chiếu bút tích.
“Đây là thông tin mới nhất do đồng nghiệp ở đội gửi. Sau khi điều tra Lại Mỹ Lâm, biết được gã tình nhân bỏ trốn của chị ta tên Tống Ninh, hai người là bạn học phổ thông, có thể coi là thanh mai trúc mã, qua lại nhiều năm rồi. Sau khi Lại Mỹ Lâm bị bắt, Tống Ninh tháo chạy. Cảnh sát lục soát chỗ ở của anh ta, tìm được một mẩu giấy nhắn hắn viết lại cho Lại Mỹ Lâm. Sau khi đối chiếu bút tích trên giấy nhớ và nét chữ trên thi thể của Miêu Húc và Lý Lập Bân, về cơ bản có thể khẳng định là của cùng một người.”
“Gã này chính là Ánh Nhìn Vực Thẳm .” Toàn Thụ Hải nói.
“Hắn ta có oán thù sâu đậm với Đảng Vĩnh như thế sao?” An Hiểu Phong thắc mắc.
Toàn Thụ Hải không trả lời.
Thành Hề Nhị cung cấp thêm thông tin cho An Hiểu Phong: “Khi em phỏng vấn Lại Mỹ Lâm, chị ta đã nói rất nhiều chuyện về Tống Ninh. Chị ta kể, hai người đều là mối tình đầu của nhau, cùng lên thành phố lập nghiệp, cùng phấn đấu, xây dựng kế hoạch tương lai. Tống Ninh lo cho chị ta từng tí một, tình cảm vô cùng sâu đậm. Theo lời Lại Mỹ Lâm, hai người không phải lén lút vụng trộm, mà là tình yêu đích thực. Chỉ có điều, Trương Chí Kỳ thành công hơn, và cuối cùng chị ta chọn sống thực tế. Sau khi lấy chồng, Lại Mỹ Lâm vẫn tiếp tục giữ mối quan hệ yêu đương với Tống Ninh, còn thường xuyên giấu Trương Chí Kỳ hỗ trợ kinh tế cho anh ta. Sau này, khi Lại Mỹ Lâm vào tù, Tống Ninh chắc chắn đã bị sốc nặng. Có thể hắn ta cho rằng, chính việc Điêu Văn Long và hội Đảng Vĩnh tống tiền đã làm hại Lại Mỹ Lâm. Nghe nói anh ta là một người rất cực đoan. Dù sao cũng đã là tội phạm bỏ trốn rồi, trong tình cảnh này, càng khiến tâm lý báo thù của hắn trở nên bất chấp.”
An Hiểu Phong lại thấy thắc mắc: “Nhưng Đồng Hải Kiến cũng tham gia, vậy tại sao Tống Ninh không trả thù anh ta, hơn nữa còn kết đồng minh gây án?”
“Đó chính là lý do vì sao hai năm trước em đi tìm phỏng vấn Đồng Hải Kiến.” Thành Hề Nhị giải thích, “Bởi vì anh ta không giống bọn Điêu Văn Long. Vốn là dân kỹ thuật tính tình chất phác, việc tham gia vụ tống tiền hoàn toàn chỉ là sai lầm nhất thời, cộng thêm bị sự đeo bám dây dưa của Điêu Văn Long ảnh hưởng. Về sau, khi vụ án này càng ngày càng trở nên phức tạp, thậm chí mất kiểm soát, thực ra đều do một tay Điêu Văn Long gây ra. Đồng Hải Kiến không hề tham gia chuyện sau đó. Cũng bởi nhận thấy sự thức tỉnh của Đồng Hải Kiến về tội ác của mình, có ý hối cải, và chính bởi anh ta có ý định muốn rút lui nên mới dẫn đến mâu thuẫn với Điêu Văn Long. Vì thế em mới quyết định đi thuyết phục anh ta đầu thú và khai ra đồng đảng.”
“Thế thì hợp lý rồi.” Toàn Thụ Hải nói, “Nhất là sau đó khi Điêu Văn Long bắt cóc và bắn chết Đồng Niên, thì Đồng Hải Kiến cũng căm hận hắn ta đến tận xương tủy. Trong hoàn cảnh đó, Tống Ninh hoàn toàn có thể bắt tay với Đồng Hải Kiến, bọn họ có chung... khụ... khụ khụ…”, Toàn Thụ Hải ho sặc sụa. Ông đã bôn ba suốt mấy ngày liên tục, sắc mặt tái nhợt hẳn đi.
An Hiểu Phong vội kết thúc cuộc hỏi cung, lệnh cho Lưu Khôn đi gọi bác sĩ trong khu thắng cảnh đến kiểm tra tổng quát cho Toàn Thụ Hải.
Sếp Toàn không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là do tất bật trắng đêm, nghi bị nhiễm lạnh nên phổi có bị ảnh hưởng. An Hiểu Phong quyết định chia lực lượng thành hai nhóm. Anh, Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt tiếp tục đuổi xuống phía nam truy bắt. Hai trinh sát khác thì tháp tùng Toàn Thụ Hải quay trở lại thành phố Cẩm Tú.
Buổi chiều, mọi người bắt đầu tập trung rồi chia nhóm hành động theo phân công.
Đội đặc nhiệm áp giải tám tên sát thủ và Hình Tường Đông lên xe cảnh sát, đưa về thành phố.
Thành Hề Nhị cũng về cùng Toàn Thụ Hải. Trước khi lên xe, An Hiểu Phong và cô bịn rịn, không muốn rời xa. “Em về đến nhà thì nghỉ ngơi và ở bên bố mẹ đã nhé, đừng đi làm vội. Dạo này chú dì lo cho em đến mất ăn mất ngủ đấy. Anh bắt được bọn chúng xong sẽ về ngay.” An Hiểu Phong dặn dò.
Thành Hề Nhị ôm ghì lấy An Hiểu Phong. Lớp áo chống đạn đanh cứng trên người anh khiến tim cô đau thắt: “Anh phải bình an trở về nhé. Không được để bị thương. Hứa với em đi!”
An Hiểu Phong không đáp lại Thành Hề Nhị. Khi nhìn cô lên xe cảnh sát đi khuất, anh mới chợt nhận ra họ khó khăn lắm mới gặp lại nhau, mà chẳng kịp nói với nhau mấy lời, chưa ở bên nhau được mấy phút, bỗng thấy sống mũi cay sè, suýt trào nước mắt.
Sau khi tiễn Toàn Thụ Hải và Thành Hề Nhị, An Hiểu Phong tiến hành xử lý thi thể Miêu Húc và Lý Lập Bân với sự hỗ trợ của cảnh sát địa phương, ướp kín bằng đá lạnh, đồng thời cho người quay lại hiện trường xem xét kỹ lưỡng, thu thập những dấu vết và vật chứng còn sót lại lúc ban đêm, rồi chuyển hết về thành phố cùng với thi thể.
Hoàn tất các công việc còn lại xong thì An Hiểu Phong dẫn theo Mã Tuấn Kiệt và Lưu Khôn, thêm một số trinh sát khác của Đội 1 lái xe rời khỏi khu thắng cảnh, chạy thẳng về phía nam, hướng tới huyện Nam Câu. Trên đường đi, Mã Tuấn Kiệt liên hệ trước với lực lượng cảnh sát nơi đó, hai cánh sẽ phối hợp cùng triển khai truy bắt Đảng Vĩnh và Tống Ninh.
Đêm khuya ngày 17 tháng 3, sau khi về đến phòng cảnh sát hình sự, Toàn Thụ Hải chỉ nghỉ ngơi hai tiếng, rồi lập tức đi khảo cung Đồng Hải Kiến.
Vừa gặp mặt, sếp Toàn đã chìa luôn tấm ảnh chụp tám tên sát thủ mạng đã bị bắt tới trước mặt Đồng Hải Kiến.
“Mười một gã nhận nhiệm vụ giết người mô phỏng, chúng tôi đã bắt được mười tên.” Ông đi thẳng vào vấn đề.
“Chỉ còn Ánh Nhìn Vực Thẳm , chính là Tống Ninh – người tình của Lại Mỹ Lâm. Hắn cũng sắp bị tóm rồi, chỉ là sớm hay muộn thôi.”
Đồng Hải Kiến lập tức tối sầm mặt, héo như cà phơi sương, mất hẳn vẻ tự tin hồi trước.
“À, đúng rồi. Tôi quên chưa nói. Phóng viên Thành Hề Nhị đã bình an về nhà.” Toàn Thụ Hải tiếp tục đả kích lòng tự tin của phạm nhân, “Hình Tường Đông cũng đã bị bắt. Còn Đảng Vĩnh... khả năng giờ cũng sắp bị tóm.”
“Mục tiêu... mục tiêu...” Kế hoạch mà Đồng Hải Kiến dày công thiết kế, hiện đã bị phá tan tành, hắn bỗng nói năng lộn xộn. “Bảy mục tiêu… không!”
“Bảy mục tiêu, phía cảnh sát chúng tôi có đủ tự tin giải cứu được ba người. Tôi thừa nhận kế hoạch của cậu và Tống Ninh rất hoàn hảo, gây ra rất nhiều thương vong, cũng khiến chúng tôi gặp không ít khó khăn. Nhưng rốt cuộc chúng tôi vẫn phá được kế hoạch đó. Và chắc chắn sẽ phá được vụ án này.” Toàn Thụ Hải cố nén sự khó chịu trong người, giọng điệu cất lên đanh thép mạnh mẽ. Đồng Hải Kiến cúi đầu không nói gì.
“Nửa đêm rồi tôi vẫn phải đến đây, chỉ để thông báo với anh một tiếng thôi. Sắp kết thúc rồi.”
Đồng Hải Kiến từ từ ngẩng đầu, nhìn Toàn Thụ Hải đang rất điềm tĩnh lạnh lùng. Chỉ trong khoảnh khắc đó, trông Đồng Hải Kiến như già đi chục tuổi: “Đúng là gừng càng già càng cay. Ông quả thực lợi hại hơn cậu nhóc kia nhiều.”
“Không, cậu ấy giỏi hơn tôi.”
“Thôi được. Tôi nhận tội. Tôi thừa nhận, Tống Ninh là đồng bọn của tôi.” Đồng Hải Kiến vứt bỏ sự đề phòng, trả lời.
“Trong hai người, Tống Ninh là chủ mưu, đúng không?”
“Cũng khó nói.” Giọng Đồng Hải Kiến trở nên trầm buồn, “Ban đầu, chỉ mình tôi độc lập tác chiến, tôi chỉ muốn trả thù Điêu Văn Long. Hắn đã khiến tôi tuyệt hậu, vậy thì tôi cũng phải cho hắn nếm trải, đơn giản thế thôi. Có thể nói, tôi là chủ mưu chính trong vụ án của tôi. Nhưng sau đó Tống Ninh chủ động tìm đến, đưa ra một kế hoạch lớn hơn, báo thù cả 7 người bọn Đảng Vĩnh. Hắn nói 7 bọn chúng chết không hết tội, kẻ tham gia bắt cóc, kẻ thì tống tiền, thậm chí có mặt ở cả hai vụ, vậy mà vẫn nhởn nhơ, ung dung ngoài vòng pháp luật. Sao để vậy được, phải trừng phạt tất cả. Thế là chúng tôi bắt tay cùng lên một kế hoạch giết người mô phỏng. Nên giờ cũng không chắc ai là chủ mưu, ai là đồng phạm.”
“Hắn ta có năng lực gì mà thuyết phục anh một cách dễ dàng như vậy?”
“Hắn chỉ ra tình cảnh khó khăn của tôi. Hắn rất thông minh. Quãng ngày dài trốn chạy đã mài hắn trở nên xảo quyệt hơn nhiều. Hắn chỉ ra một khi tôi giết con gái của Điêu Văn Long, cảnh sát sẽ lập tức điều tra những mối quan hệ trước đây và nhanh chóng khoanh vùng nghi phạm là tôi, thậm chí tôi chẳng có thời gian mà trốn chạy, rất nhanh sẽ sa lưới. Hơn nữa, nếu tôi bị bắt, bọn Đảng Vĩnh sẽ điên cuồng trả thù bố tôi. Hắn nói vì vậy cần nhổ cỏ tận gốc, đã ra tay thì phải làm triệt để, một phát xử lý gọn gàng sạch sẽ tất cả.”
“Kế hoạch giết người mô phỏng là do hắn vạch ra?”
“Là tôi. Kế hoạch của hắn là khử từng người một, giống như thợ săn vậy, còn phải lập bẫy trước, quá là lạc hậu. Tôi đã dùng sở trường của mình, đưa ra một số ý kiến. Giờ đã là thời đại internet rồi, phải tận dụng sức mạnh công nghệ. Tôi đề xuất tung nhiệm vụ mô phỏng lên dark web, lấy hết tiền tiết kiệm ra làm phần thưởng cho đám sát thủ. Sau khi nghe kế hoạch này, Tống Ninh cực kỳ hưng phấn, nể phục tôi vô cùng. Vì nếu dùng nó, thì ngay cả khi tôi đã bị bắt vì tội giết người, mọi chuyện vẫn có thể tiếp tục diễn ra thuận lợi.”
“Người trước đây đưa tiền thưởng cho hai tên sát thủ, là Tống Ninh đúng không?”
“Phải. Tiền đều ở chỗ hắn.”
“Cậu không sợ hắn ôm tiền rồi cao chạy xa bay sao?”
Đồng Hải Kiến cười: “Không đâu. Vì Lại Mỹ Lâm, hắn còn hận bọn Điêu Văn Long hơn tôi. Các ông chắc cũng đã điều tra ra chuyện tình cảm giữa hai bọn họ rồi. Thế nào nhỉ, người bình thường sẽ không tưởng tượng nổi đâu.”
“Có cách nào khiến Tống Ninh đầu thú, hoặc dừng tay lại không?”
Đồng Hải Kiến lại cười: “Ông nghĩ tôi sẽ nói sao?”
“Vì Đồng Niên, con trai cậu, để cậu bé dưới suối vàng được an lòng, các cậu bớt giết hại một người, mọi việc dừng lại ở đây, không tốt hơn ư?”
Đồng Hải Kiến suy nghĩ một hồi lâu mới trả lời: “Toàn Thụ Hải, tôi sẽ nể mặt ông. Thế này đi, hãy đi tìm Lại Mỹ Lâm, chỉ chị ta mới tác động được hắn.”
“Cảm ơn!”
Toàn Thụ Hải đứng dậy, như trút được một gánh nặng.
Ngày 18 tháng 3, Thành Hề Nhị phấn khởi đến tòa báo, nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt của đồng nghiệp chào đón cô trở về. Giám đốc tòa soạn biểu dương Thành Hề Nhị có công trong việc hỗ trợ phía cảnh sát truy bắt nghi phạm, còn nói sẽ đề xuất lên Hiệp hội nhà báo yêu cầu mức khen thưởng cao hơn cho cô.
Thành Hề Nhị nói: “Trước đây tôi cũng coi trọng những công trạng này lắm. Nhưng qua lần mất tích đặc biệt này, tôi nhận ra thứ tôi thực sự yêu thích chính là công việc nhà báo này. Có thể đến tòa soạn mỗi ngày, được đi phỏng vấn, viết tin, ở bên cạnh gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, đó mới thật sự là những điều tôi yêu thích. Nên tôi không muốn nghỉ ngơi hôm nào cả, mau mau để tôi đi làm việc đi!”
Tổng biên tập không quên trêu: “Đó là muốn được ở bên bạn trai đấy chứ!”
Mọi người phá lên cười vui vẻ.
“Cô có đề tài gì mới muốn làm không?” Giám đốc tòa soạn hỏi.
Thành Hề Nhị ngẫm nghĩ một lúc, nghiêm túc trả lời: “Tôi muốn lấy vụ lần này để thực hiện bản tin đặc biệt cho chuỗi phóng sự “Mất tích”, cũng nghĩ luôn tên rồi, đặt là “Tội mô phỏng”. Tôi sẽ nhìn lại toàn cục ở một góc độ khác, nhất là vụ bắt cóc hai năm trước, và cả án giết chồng của Lại Mỹ Lâm. Tôi nhận ra kiến văn trước đây của mình quá hạn hẹp. Tôi vẫn luôn biết con người vốn phức tạp, nhưng không ngờ đến mức như vậy. Hoặc có thể nói, tôi chỉ lường theo chiều rộng, mà chưa từng lần sâu vào những thứ lớp bên trong. Chiều sâu ấy như một vực thẳm, khi ta cố chăm chú nhìn vẫn không thể trông rõ, nhưng nó lại nhìn thấy ta mồn một.” Lời của Thành Hề Nhị lại đón nhận thêm một tràng pháo tay.
Buổi sáng, Thành Hề Nhị ngồi bên bàn làm việc đã xa cách lâu ngày, vừa suy ngẫm về đề tài mới, vừa hồi tưởng lại những gì đã xảy ra hơn nửa tháng qua. Tất nhiên, còn cả nỗi lo lắng cho sự an nguy của An Hiểu Phong đang trên đường truy đuổi tội phạm nữa.
Đến trưa, Thành Hề Nhị cùng đồng nghiệp xuống nhà ăn tòa soạn dùng bữa qua loa. Vừa về văn phòng, cô nhận được điện thoại của đội trưởng Toàn Thụ Hải.
“Phóng viên Thành, cô có rảnh không? Tôi muốn nhờ cô giúp một việc.” Toàn Thụ Hải vẫn thói quen đi thẳng vấn đề.
“Sếp Toàn, người nhà cả, chú đừng khách sáo, có việc gì thế ạ?”
“Tôi muốn nhờ cô đi sang nhà giam chuyến nữa.”
“Gặp Lại Mỹ Lâm phải không ạ?”
“Đúng vậy.”
Thành Hề Nhị mắt rực sáng: “Nếu cháu đoán không nhầm thì chú muốn cháu thuyết phục Lại Mỹ Lâm khuyên Tống Ninh ra đầu thú, đừng tiếp tục giết người nữa. Phải không ạ?”
“Tiểu Thành, đây là lý do vì sao tôi rất thích làm việc với cô. Cô rất thông minh.”
“Không phải cháu thông minh, mà là chúng ta có suy nghĩ giống nhau.”
“Thế thì tốt quá, việc không thể chậm trễ.”
“Cháu sẽ đi ngay. Cháu cũng đang muốn nói thêm với chị ta vài chuyện.”
Cúp máy, Thành Hề Nhị quay sang dặn đồng nghiệp: “Tất cả điện thoại gọi đến tìm tôi đều chuyển tiếp sang số di động của tôi nhé.” Nói xong, Thành Hề Nhị lập tức chạy xuống lầu, lái xe đến nhà giam số 1 thành phố.
Lách cách... lạch cạch..., tiếng xích chân vang lên từ xa tiến đến gần, vọng vào tai Thành Hề Nhị. Khi âm thanh đó ngày càng gần hơn, cô chủ động đứng dậy đón nữ phạm nhân quen thuộc. Cai ngục đưa Lại Mỹ Lâm tới phòng thăm. Chị ta nhìn thấy chiếc điện thoại đã đặt sẵn trên giá đỡ dựng bên cạnh Thành Hề Nhị, hơi sững người ra.
“Gì đây, phóng viên Thành, cô định quay phim tôi à?” Chị ta vừa nói, vừa ngồi xuống ghế.
“Thời gian gấp rút, tôi đi thẳng vào vấn đề nhé.” Thành Hề Nhị ngồi xuống, nói một cách chân thành, “Hôm nay tôi đến, là muốn nhờ chị giúp một việc.”
“Liên quan đến Tống Ninh đúng không?” Nữ phạm nhân bỗng hỏi.
Thành Hề Nhị gật đầu.
“Anh ấy lại giết người hả?” Lại Mỹ Lâm quả nhiên rất hiểu người tình.
“Nói thật là... anh ta giết thêm hai người nữa rồi. Và vẫn đang tiếp tục truy sát, tình hình hết sức nguy hiểm.”
“Điêu Văn Long chết rồi, anh ấy còn muốn giết ai? Đảng Vĩnh sao?” Lại Mỹ Lâm đoán bừa một cái tên mà cũng trúng phóc.
Thành Hề Nhị gật đầu.
“Điên quá! Điên rồ hết sức! Điều tôi lo lắng nhất cuối cùng cũng xảy ra! Từ ngày chịu án, tôi lúc nào cũng gặp ác mộng. Điều duy nhất khiến tôi không an tâm chính là Tống Ninh. Tôi lo chừng nào anh ấy còn chưa bị cảnh sát bắt, thì không biết sẽ gây ra những chuyện ngu ngốc gì nữa. Con người ảnh, nói sao nhỉ, hơi xốc nổi lại cực đoan. Nếu không thì đã chẳng... Thực ra lúc đó tôi không có ý định giết chồng, nếu không vì một số hành động của Tống Ninh, thì sự việc cũng không ra nông nỗi này.”
“Trong lòng anh ta, chị là người quan trọng nhất. Nên tôi muốn nhờ chị giúp.”
“Giúp thế nào?”
“Tôi muốn chị ghi một đoạn video, nói chuyện và bảo anh ta dừng tay lại, đừng tiếp tục giết người nữa, hãy khuyên nhủ anh ta quay về đầu thú với cảnh sát.”
“Với tội trạng của anh ấy, đầu thú hay không cũng chết, khác biệt gì đâu? Cô nghĩ anh ấy sẽ nghe tôi sao?”
“Tôi chỉ không muốn có thêm ai nữa phải mất mạng. Hy vọng giảm bớt chết chóc, dù chỉ một người.”
Lại Mỹ Lâm ngẫm nghĩ hồi lâu, nói: “Thôi được, phóng viên Thành, tôi nghe cô.”
Thành Hề Nhị xoay điện thoại về phía Lại Mỹ Lâm, bấm nút ghi hình. Lại Mỹ Lâm nhìn thẳng ống kính, chỉnh lại đầu tóc, quần áo, cố nở một nụ cười ấm áp, từ tốn nói: “Tống Ninh, lâu ngày không gặp. Anh có nhớ em không? Em thì rất nhớ anh. Em ở đây mọi thứ đều ổn, và thấy lòng giờ thanh thản vì đã chịu trách nhiệm cho những tội lỗi mình từng gây ra. Anh biết không, em yêu anh, cho đến tận bây giờ vẫn rất yêu. Và em tin anh cũng vậy. Nhưng, em phải nói với anh lời xin lỗi. Em đã sai, em sai vì không nên chọn cách này để yêu anh. Trước đây em quá tham vọng, luôn tìm đủ mọi cách, không trừ thủ đoạn để chọc tức anh, ép anh tiến bộ, bắt anh phải có thành tựu. Em thậm chí lợi dụng việc lấy Trương Chí Kỳ để kích động anh. Còn cố tình nói rằng, em lựa chọn lấy một doanh nhân thành đạt bởi anh không có chí tiến thủ. Em còn khiêu khích nói nếu anh là một thằng đàn ông thì hãy cố gắng thành công hơn Trương Chí Kỳ, giành em về lại bên anh.
Ôi, em ấu trĩ quá. Bây giờ em mới hiểu, những hành động đó nào phải là tình yêu, em đã đem tham vọng của mình để đánh đổi một cách tàn nhẫn lấy tình yêu chân thành anh dành cho em. Em đã bắt cóc, đã tống tiền tình yêu của anh, đâu khác gì hành động của bọn Đảng Vĩnh đối với em năm xưa. Tống Ninh, giờ đây em chỉ muốn nói em đã sai rồi. Thứ cuồng vọng ấy chẳng phải là yêu, mà là không cam tâm. Tình cảm sâu nặng của anh mới gọi là yêu, đó mới thật sự là tình yêu! Vì vậy... em xin lỗi... đó là điều duy nhất em có thể nói với anh. Em không xứng đáng với tình cảm ấy, không xứng đáng được anh yêu.” Lại Mỹ Lâm đã khóc, nấc nghẹn hồi lâu rồi nói tiếp, “Là em đã làm tổn thương anh, chính em đã ép anh biến thành một người cực đoan, cũng là em đã đẩy anh vào con đường giết người rồi trốn chạy. Tống Ninh, hãy quay về đi, đừng vì em mà phạm sai lầm thêm nữa. Anh như vậy càng khiến em tự trách mình, càng thêm ân hận. Nếu anh còn yêu em, mong anh đừng làm tăng thêm nghiệp chướng của em nữa, được không? Xin anh hãy quay về, ra đầu thú với cảnh sát. Đừng trốn chạy nữa, càng đừng giết thêm người nữa. Nếu anh còn yêu em, xin anh hãy làm nốt việc cuối cùng này cho em, được không anh?”
Thành Hề Nhị bấm tắt ghi hình. Trong phòng vẫn nức nở tiếng khóc của Lại Mỹ Lâm.
Hu...hu...hu... Lại Mỹ Lâm vỡ òa, nước mắt như mưa, chẳng thể ngưng lại.
Thành Hề Nhị sờ lên má, chợt phát hiện có một hàng nước mắt không biết đã chảy từ bao giờ. Nhìn giọt nước mắt dần khô trong lòng bàn tay, cô nhất thời không hiểu tại sao mình lại khóc. Vì tình yêu ư? Cô cũng không chắc nữa.
Thành Hề Nhị cố gắng điều chỉnh tâm trạng bi thương của bản thân, nhanh chóng thu dọn điện thoại và thiết bị ghi hình, vì cô phải khẩn trương gửi video này cho Toàn Thụ Hải.
Gương mặt Lại Mỹ Lâm nhạt nhòa, ướt đẫm. Trong lúc cô nhà báo đang thu dọn đồ đạc, Lại Mỹ Lâm bộc bạch thêm lời tâm sự cuối: “Con người ta khi thể hiện tình yêu thường không chọn cách trực tiếp, mà cứ thích bày trò ngược lại.”
“Nghĩa là sao?” Thành Hề Nhị hỏi.
“Tôi không yêu anh, nhưng cứ đeo bám lấy anh. Tôi yêu anh, thì lại từ chối anh.”
“Vậy theo chị vì sao người ta thà chọn cách ngược lại ấy mà không dám thẳng thắn hơn để yêu một người?”
Lại Mỹ Lâm lắc đầu, hất đi giọt nước mắt cuối cùng đang lăn trên má.
Thành Hề Nhị lê bước chân nặng nề rời khỏi nhà giam. Ra đến cửa, cô dừng lại ngoái đầu nhìn vào trong lần nữa. Bởi cô biết rằng, đây có thể là lần cuối cùng cô và Lại Mỹ Lâm gặp nhau.
Lúc này, Thành Hề Nhị thấy nỗi lòng của Lại Mỹ Lâm, rất thuần khiết. Trong lòng cô đã thừa nhận lời chị ta vừa nói rất đúng. Lý Mi Vân, dùng sự thờ ơ đối với con gái để đổi lấy sự coi trọng của người chồng sau. Cái thờ ơ ghẻ lạnh ấy chính là biểu hiện tình yêu sâu dày của người mẹ, nghĩa là làm ngược lại. Đồng Hải Kiến thì thông qua chửi mắng để thể hiện sự che chở đối với con trai. Sự khắt khe độc đoán đó là tình yêu giấu kín của người cha, cũng là ngược lại. Lại Mỹ Lâm lại chọn cách lấy người đàn ông khác để bày tỏ tình yêu của mình. Làm trái lòng chung thủy với người yêu, cũng là làm ngược lại.
Những người đang thì thầm trong lòng câu “ta yêu người”, tại sao lại dùng những hành động trái ngược ấy để tỏ bày? Thành Hề Nhị thực sự không hiểu.
