Chiều ngày 18 tháng 3, sau khi gửi video cho Phòng Cảnh sát hình sự – Cục Công an thành phố, Thành Hề Nhị không về nhà luôn mà quay lại tòa soạn trước. Cô vẫn đang chìm đắm trong lời kể của Lại Mỹ Lâm, đồng thời vẫn rất lo lắng cho An Hiểu Phong.
Trong lúc đang mải suy nghĩ, một đồng nghiệp đột nhiên gọi: “Tiểu Thành, Tiểu Thành!”
Thành Hề Nhị ngẩng đầu lên. Đồng nghiệp chỉ vào điện thoại nói: “Có người gọi tới tòa soạn tìm cô, tôi nối máy nhé?”
Reng reng reng, đồng nghiệp vừa đặt ống nghe xuống thì điện thoại trên bàn cô đổ chuông, Thành Hề Nhị nhấc máy.
“Phóng viên Thành! Có phải phóng viên Thành không?” Một giọng nói vừa lạ vừa quen truyền đến từ đầu bên kia, giọng điệu cực kỳ căng thẳng.
“Anh là... Đảng Vĩnh?”
“Phóng viên Thành, may quá, cô đã thực sự trở về toà soạn! Mau giúp tôi với, hắn đuổi được tôi rồi!”
“Ai? Anh nói ai đuổi tới?” Kỳ thực Thành Hề Nhị đã đoán ra, cô hỏi chẳng qua để xác nhận lại và có thêm thời gian suy nghĩ.
“Tống Ninh! Hắn ở ngay bên ngoài!” Đảng Vĩnh nhỏ giọng hẳn đi, tỏ ra cẩn thận.
“Đảng Vĩnh, anh đừng cuống, nói tôi biết anh đang ở đâu?”
“Nam Câu! Huyện Nam Câu!”
“Chỗ nào Nam Câu?”
Đảng Vĩnh do dự một chút mới nói: “Bệnh viện huyện, tôi đang ở đó.”
“Anh bị thương phải không?”
“Không sao, không chết được. Hắn đang bên ngoài bệnh viện, hình như tôi đã nhìn thấy hắn. Chết tiệt, hắn gí theo nhanh quá.”
“Đảng Vĩnh, nếu anh muốn sống sót như Hình Tường Đông thì buộc phải tìm sự bảo vệ của cảnh sát, anh phải đi đầu thú.”
“Hiện tại nói cái này thì nghĩa lý gì chứ, tôi hiểu điều đó, nhưng vấn đề là giờ chuồn đi cách nào!” Giọng nói của Đảng Vĩnh càng nhỏ hơn, “Tôi hỏi bên bệnh viện, họ nói chỗ này nằm ở phía tây của huyện mà đồn công an thì ngược về phía đông, Tống Ninh thì đang phục ở bên ngoài, tôi không ra được!”
“Anh tìm nơi trốn trước đi, bệnh viện đông người, tôi tin hắn ta không dám manh động đâu. Chỉ cần anh kiên trì thêm chút, tôi báo cảnh sát tới cứu ngay bây giờ.”
“Cô báo cảnh sát tìm kiếm ở bên ngoài, bắt được hắn rồi tôi mới đi tự thú. Nếu không tôi sẽ chẳng hợp tác đâu, tôi đếch tin bọn họ.”
“Được, nhưng anh cũng phải hứa cứ ở yên trong bệnh viện, đừng tự ý chạy trốn nhé? Nếu không thì kết cục của anh rất có thể sẽ giống như hội Miêu Húc đấy. Anh đã bị thương sẽ không phải là đối thủ của hắn đâu, đừng cố đấu làm gì, được chứ?”
“Vậy chúng ta sẽ hợp tác lần cuối, tôi tin cô và cô cũng phải tin tưởng tôi.”
Sau khi gác máy, Thành Hề Nhị lấy điện thoại ra gọi cho An Hiểu Phong.
“Đảng Vĩnh vừa gọi em, anh ta nói đang ở bệnh viện huyện Nam Câu. Tống Ninh có lẽ đang canh ở bên ngoài, nên muốn nhờ cảnh sát tới ứng cứu.” Thành Hề Nhị kể lại, “Anh có thể nhờ bên địa phương hỗ trợ, tìm và khống chế Tống Ninh trước, Đảng Vĩnh sẽ ra đầu thú.”
“Em tin hắn ta à?” An Hiểu Phong đột nhiên hỏi.
Thành Hề Nhị bỗng nhiên không biết phải đáp thế nào.
Trong điện thoại, An Hiểu Phong tiếp tục nói: “Sau khi bọn anh tóm được Tống Ninh rồi, hắn thực sự sẽ ra đầu thú ư? Nếu hắn nhân lúc cảnh sát vây bắt Tống Ninh mà trốn thoát thì sao? Ngộ nhỡ hắn bắt người trong bệnh viện làm con tin rồi yêu cầu chúng ta thả hắn thì thế nào?”
“Em nghĩ đơn giản quá rồi.” Thành Hề Nhị không thể không thừa nhận.
“Anh sẽ lập tức tổ chức lực lượng tới bệnh viện huyện ngay bây giờ.” An Hiểu Phong nói, “Nếu thông tin Đảng Vĩnh cung cấp là thật, bọn họ đều ở đó thì anh sẽ cho phong tỏa toàn bộ bệnh viện, sau đó từ từ tìm kiếm mục tiêu. Có điều tình hình bệnh viện khá phức tạp, ở đó có quá nhiều người, nếu Tống Ninh bí quá làm liều thì sẽ liên lụy người vô tội, vì vậy chúng ta chỉ có thể thận trọng tìm kiếm. Nhưng anh tin, chỉ cần bọn chúng ở đó thì không tên nào có thể thoát được. Chỉ e... Đảng Vĩnh đang lập lờ.”
“Ý anh là Đảng Vĩnh nói dối à, hắn ta không ở bệnh viện huyện ư?”
“Theo tình hình truy quét của bọn anh, hắn chắc đã vào huyện Nam Câu rồi. Anh muốn nói là, Tống Ninh đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu, tên này có ở đó hay không cũng khó nói. Gã trốn chạy nhiều năm như vậy đã thành thạo các kỹ năng ẩn náu quá rồi, vô cùng xảo quyệt.”
“Vậy anh phải chú ý an toàn đấy.”
“Em cũng thế. Có tình hình gì hoặc hắn ta tiếp tục gọi đến thì cố gắng kéo dài thời gian cho anh.”
“Được.”
Cúp điện thoại, tâm trạng Thành Hề Nhị luôn ở trạng thái vô cùng căng thẳng. Cô lo lắng không biết An Hiểu Phong có bắt được Tống Ninh hay không và cũng lo cho cả mạng sống của Đảng Vĩnh nữa.
Cùng lúc ấy, trong phòng thẩm vấn số 1 của đội cảnh sát hình sự, Toàn Thụ Hải và Đồng Hải Kiến đã có cuộc trò chuyện cuối cùng.
“Tôi thực ra chẳng có gì để nói nữa.” Toàn Thụ Hải mở lời, “Cho nên tôi đến gặp anh chỉ muốn hỏi xem anh còn gì muốn thổ lộ không?”
“Sắp kết thúc rồi sao?” Tên phạm nhân với khuôn mặt đã hằn thêm nhiều nét khắc khổ cất lời.
Toàn Thụ Hải gật đầu.
Đồng Hải Kiến thở dài, không nói gì cả mà chỉ ngồi đối mặt nhìn Toàn Thụ Hải rất lâu.
Cuộc trò chuyện không lời này kéo dài 15 phút, một khoảng thời gian khá dài, Toàn Thụ Hải cho là vậy.
“Không có gì muốn nói à?” Toàn Thụ Hải lại hỏi.
Đồng Hải Kiến nghĩ ngợi một lúc, sắp xếp lại lời nói rồi mới thận trọng mở miệng: “Tôi phạm tội không phải vì tiền.”
“Tôi biết. Là để trả thù.”
“Ông có biết bản chất của sự trả thù là gì không?”
“Biết chứ. Là một tội ác lớn hơn.” Ngữ khí của Toàn Thụ Hải đầy kiên định.
“Không đúng.” Đồng Hải Kiến lắc đầu, nói, “Trả thù là một cơ chế phòng vệ tâm lý của con người. Có người làm tổn thương họ, phản bội họ, và đó là biện pháp hữu hiệu để chấm dứt những khổ đau mà họ phải chịu đựng.”
“Cậu đã nghĩ về cái này trong suốt 15 phút vừa rồi đấy à?”
Đồng Hải Kiến gật đầu, tiếp tục nói: “Thế giới rất công bằng, con người phải tuân theo quy tắc. Nếu ai đó phá vỡ thì sẽ gây tổn thương cho bên vẫn luôn tuân thủ nó.”
“Ví dụ?”
“Điêu Văn Long lợi dụng bí mật của Lại Mỹ Lâm và bạn trai chị ta để tống tiền. Lại Mỹ Lâm đã chi một khoản lớn và hai bên đã đạt được thỏa thuận bảo mật. Tuy nhiên Điêu Văn Long đã không tuân thủ thỏa thuận đó. Hắn ta tiết lộ bí mật cho chồng của Lại Mỹ Lâm là Trương Chí Kỳ vì ham muốn bỉ ổi, muốn kiếm càng nhiều tiền hơn. Hành động của hắn đã làm tổn thương Lại Mỹ Lâm, khiến chị ta mất tất cả lại còn vướng vòng tù tội. Lại Mỹ Lâm và Tống Ninh mới là nạn nhân, Điêu Văn Long là kẻ thủ ác, sở dĩ Tống Ninh trả thù vì anh ta là người tuân theo quy tắc nhất.”
“...” Toàn Thụ Hải không phản bác, ra hiệu cho phạm nhân tiếp tục nói.
“Tôi đã hứa giúp Điêu Văn Long lần cuối, đổi lại anh ta đồng ý sẽ không động đến con trai tôi, chúng tôi đã thỏa thuận với nhau. Nhưng hắn lại trở mặt đe dọa, thậm tệ hơn vì muốn buộc tôi phải phạm tội mà bắt cóc con tôi, cuối cùng hại chết thằng bé. Tôi đã giữ lời, tôi là người bị hại, hắn mới là kẻ lật lọng, mới là kẻ gây tội. Sở dĩ tôi báo thù vì tôi là bên vẫn luôn tuân thủ giao ước.”
“Cậu nghĩ như vậy sao?” Toàn Thụ Hải đột nhiên nhớ ra một câu, nên ông thử nói ra, “Gandhi từng nói rằng Hận thù chỉ sinh thêm thù hận, thứ giành được bằng gươm rồi cũng sẽ vì gươm mà mất đi. ”
“Lời ông ấy không hoàn toàn đúng.” Quả nhiên, phạm nhân lập tức phản bác, “Tôi thừa nhận sự trả thù của mình đã gia tăng cái ác, nhưng tôi không mất đi gì, vì tôi sớm đã mất tất cả rồi.”
“Không, anh vẫn còn mạng sống.”
“Có quan trọng không?”
“Cho dù nó cũng chẳng còn lâu.”
“Trong Lễ ký có một câu này,” Đồng Hải Kiến chợt thấy sống mũi mình cay cay, dừng lại một lúc lâu mới nói tiếp, “ Thù giết cha, không đội trời chung, thù này không trả thề không làm người. Tôi chỉ đang thuận theo trái tim mình. Nếu ông hỏi giữa mối thù giết cha và mối thù giết con cái nào sâu hơn, thì tôi nghĩ là như nhau.”
“Không ngờ cậu lại nhìn nhận bản chất sự trả thù theo cách này.” Toàn Thụ Hải hỏi lần cuối, “Cậu muốn mang theo quan niệm này rời khỏi thế gian sao?”
“Phải.”
“Thôi được, vậy thì tạm biệt.”
Đồng Hải Kiến khẽ cười, một nụ cười đầy gượng gạo.
Sáng sớm ngày 19 tháng 3, hai chiếc xe cảnh sát đang chạy với tốc độ cao trên đường tỉnh lộ từ huyện Nam Câu đến thành phố Cẩm Tú.
Trong xe của An Hiểu Phong, Lưu Khôn ngồi ở ghế phụ, có thêm ba người ở hàng sau. Ngồi ở vị trí hai bên là hai trinh sát viên của Đội 1, trong đó có Mã Tuấn Kiệt, người ngồi giữa chính là Đảng Vĩnh.
Lúc này, ánh mắt Đảng Vĩnh luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ lộ rõ sự tiếc nuối với tự do. Vết thương do dao đâm đã được băng bó, không còn đau đớn nữa, nhưng nét mặt hắn đầy vẻ không cam lòng, xen lẫn là cảm giác may mắn khi được cứu và nhiều hơn là nỗi thất vọng về tương lai. Mã Tuấn Kiệt ngồi bên cạnh, đánh vào sau đầu hắn một cái nhắc nhở: “Đừng suy tính gì nữa. Chúng tôi bắt anh, nhưng thực chất là cứu anh đấy. Hãy nghĩ đến việc thú nhận mọi chuyện đi, thái độ nhận lỗi sẽ quyết định bản án của anh đấy.”
An Hiểu Phong vẫn tập trung lái xe, dọc đường không nói lời nào.
Lưu Khôn ngồi bên cảm thấy hơi kỳ lạ, không nhịn được hỏi: “Đội phó An, anh đang lo lắng điều gì vậy?”
“Cứ thấy sai sai đâu đó.”
“Sai gì cơ?”
“Tên Tống Ninh vẫn luôn cắn chặt Đảng Vĩnh tại sao lại không xuất hiện ở Nam Câu?”
“Em nghĩ chắc do video tự sự của Lại Mỹ Lâm đã có tác dụng. Đến em xem còn thấy sống mũi cay cay, nghẹn ngào muốn khóc.” Lưu Khôn không quên bồi thêm, “Đương nhiên, có lẽ tại em là con gái nên hơi cảm tính.”
“Đoạn ghi hình đó có thực sự thuyết phục được Tống Ninh dừng tay không?”
“Anh nghĩ không thể sao, đội phó An?”
“Tôi không chắc lắm. Cũng không dám tin. Tôi cứ luôn cảm thấy bất an, cứ cảm giác có chỗ nào đó không ổn.”
Lưu Khôn an ủi: “Theo lệnh của sếp Toàn, chúng ta đưa Đảng Vĩnh về trước. Tiếp đó sẽ nghe theo sự sắp xếp của sếp.”
Điện thoại đổ chuông.
“Đấy, vừa nhắc đến là thầy tôi đã gọi điện rồi.” An Hiểu Phong bấm nghe và bật loa ngoài.
Tiếng Toàn Thụ Hải truyền ra từ điện thoại, giọng nói có vẻ gấp gáp: “Vẫn chưa thấy Tống Ninh sao?”
“Em cũng đang lo chuyện này đây thầy ạ.”
“Cảm giác hơi kỳ quặc.”
“Em tưởng hắn ta sẽ xuất hiện ở Nam Câu, nhưng hắn không bám theo Đảng Vĩnh, dường như đã bỏ cuộc sớm.” An Hiểu Phong đáp.
“Em còn nghĩ do video của Lại Mỹ Lâm đã khiến hắn dao động.” Lưu Khôn nói.
“Nhưng hắn ta không ra đầu thú. Hắn càng im lặng thì tôi càng thấy lo lắng.” Toàn Thụ Hải nói.
“Thầy đang nghi ngờ điều gì cứ nói thẳng đi ạ.” An Hiểu Phong trả lời.
Toàn Thụ Hải im lặng một lúc, nói: “Các cậu nghĩ xem, có phải Tống Ninh đã thay đổi mục tiêu rồi không?”
“Sếp Toàn, ý chú là Tống Ninh đã đổi mục tiêu truy sát ư?” Hỏi xong, Lưu Khôn vô thức quay đầu nhìn Đảng Vĩnh.
An Hiểu Phong lập tức căng thẳng: “Nếu hắn chuyển mục tiêu, vậy thì...”
“Nghĩa là đi tìm một mục tiêu khác trong video giám sát.” Toàn Thụ Hải suy đoán.
“Ý thầy là Tiểu Nhị?”
“Có thể.” Toàn Thụ Hải trả lời, “Đương nhiên đây cũng chỉ là suy đoán. Nhưng tôi thấy rất bất an.”
“Tống Ninh vốn đang đuổi theo Đảng Vĩnh, lại đột ngột thay đổi mục tiêu, nguyên nhân hắn không xuất hiện ở Nam Câu là vì hắn đã đi tìm Tiểu Nhị?” An Hiểu Phong căn bản không muốn chấp nhận suy luận này.
Mặt Lưu Khôn thất sắc: “Không ổn rồi, phóng viên Thành đang gặp nguy hiểm!”
“Làm sao đây? Thầy, bọn em phải làm gì bây giờ?”
An Hiểu Phong vừa đạp mạnh chân ga, vừa hét lên gần như tuyệt vọng. Lúc này, điều anh có thể làm là về thành phố bằng tốc độ nhanh nhất, đến bên cạnh bảo vệ người mình yêu.
Toàn Thụ Hải hiện đang ngồi trong văn phòng làm việc của đội điều tra số 1, tay cầm điện thoại cũng bắt đầu run. Tay còn lại của ông cầm tờ báo. Đó là một tờ “ Thành thị vãn báo ” cũ, trên đó có một tin đăng đặc biệt với nhan đề “Toàn cảnh câu chuyện về vụ án phú bà giết chồng” , và người viết bài báo đó chính là nữ phóng viên Thành Hề Nhị.
Toàn Thụ Hải sau khi đọc xong thì càng chắc chắn lý do gã người tình của Lại Mỹ Lâm không tiếp tục truy sát Đảng Vĩnh là vì Thành Hề Nhị.
Cô mới là mục tiêu cuối cùng của kẻ sát nhân.
Năm đó, Thành Hề Nhị phỏng vấn Lại Mỹ Lâm xong đã viết một bài báo chi tiết. Trong đó, cô khách quan phân tích mối tình của Lại Mỹ Lâm, Tống Ninh và Trương Chí Kỳ. Dù thừa nhận Lại Mỹ Lâm và Tống Ninh là tình yêu đích thực, thì cô cũng công bằng nhìn nhận Tống Ninh là kẻ thứ ba trong cuộc hôn nhân này. Với một bài báo như vậy, thậm chí có thể khiến độc giả đồng cảm với Trương Chí Kỳ đã chết và lên tiếng oán trách sự tham luyến giữa Lại Mỹ Lâm và Tống Ninh, khiến anh ta bị coi là kẻ đã phá hủy hạnh phúc gia đình Lại Mỹ Lâm, chị ta cũng bị xem là người có lỗi trong cái chết của chồng mình.
Thành Hề Nhị khi đăng bài cũng đã nghĩ tới điều đó, nhưng cô không thể kiểm soát được góc nhìn của độc giả. Tin tức luôn có hai mặt, đó là điều mà một phóng viên như cô buộc phải chấp nhận.
Nhưng có thể Tống Ninh đã không nghĩ vậy.
Điểm này, rõ ràng Toàn Thụ Hải đã đoán đúng.
Tống Ninh nhất định cho rằng hắn ta và Lại Mỹ Lâm mới thật sự là tình yêu, kẻ thứ ba là Trương Chí Kỳ.
Trương Chí Kỳ quả thực cũng đã từng nói với Lại Mỹ Lâm: “Tôi không yêu cô, nhưng cũng không ly hôn đâu, hắn ta đừng mơ có được cô!”
Đây chính là cách mà Trương Chí Kỳ đã đối xử với Lại Mỹ Lâm vào khoảnh khắc cuối đời của anh ta. Rằng tôi không có được tình yêu của cô thì kẻ khác cũng đừng hòng có được.
Nếu Tống Ninh coi Thành Hề Nhị là mục tiêu, nghĩa là hắn muốn dùng cách này để tuyên cáo với tất cả rằng các người đã sai hết rồi, không phải hắn, chính Trương Chí Kỳ mới là kẻ thứ ba. Không phải hắn, chính Trương Chí Kỳ mới là kẻ gây tội. Hắn và Lại Mỹ Lâm yêu nhau, mới chính là nạn nhân.
Cả thế giới này đều đã hiểu lầm họ.
Nhưng sự hiểu nhầm đó cần phải trả giá bằng mạng sống sao? Đây là điều không thể chấp nhận được.
Hoàng hôn ngày 19 tháng 3, những áng mây chiều như ánh lửa chiếu rực toàn bộ thành phố và nhuộm đỏ cả tòa soạn báo.
Giờ cao điểm vào chạng vạng hôm nay cũng không khác gì ngày thường, từng nhóm nhân viên vừa cười đùa nói chuyện vừa đi ra từ trong tòa soạn.
Bác bảo vệ già nhiệt tình đứng ở cổng chào tạm biệt mọi người. Ông nhìn lên bầu trời phía tây, cười nói: “Ráng chiều cỡ này, mai lại nắng đẹp đây.”
Trong lúc ấy, một chiếc xe điện ba bánh ngược dòng với mọi người tiến vào trong tòa soạn. Bảo vệ nhìn sang thấy nó chở đầy bình nước khoáng liền không ngăn lại nữa.
Chiếc ba bánh dừng lại ở cửa tòa nhà, một người đàn ông mặc áo khoác giao hàng bước xuống xe. Anh ta khiêng mấy thùng nước đặt lên chiếc xe đẩy hàng gấp gọn rồi kéo vào bên trong.
Nhân viên bảo vệ thấy vậy hơi nghi hoặc liền bước tới chỗ chiếc xe xem xét.
Sao không mang hết vào mà chỉ lấy có mấy bình vậy nhỉ? Ông nghĩ.
Vừa định chạy theo hỏi thì thấy người giao nước đã khuất dạng phía trong tòa nhà.
Bác bảo vệ vẫn đứng bên cạnh chiếc xe hàng, càng nghĩ càng thấy lạ. Nhất là khi phát hiện chiếc túi đeo hông đựng điện thoại cùng phiếu giao hàng đều vứt lại trên xe thì ông càng thấy lạ hơn.
Hình như hôm nay thay người giao nước thì phải, đã thế còn hậu đậu. Bác bảo vệ già nghĩ.
“Ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra. Những nhân viên tan tầm chờ thang máy định bước vào trong thì bị chiếc xe đẩy hàng ngáng đường.
“Ây da, thật là...” Một vài tiếng phàn nàn cất lên, người giao nước lóng ngóng kéo đồ ra khỏi thang máy, mọi người lập tức ùa vào đứng chật kín và thang đi xuống.
Khi nhân viên tòa soạn lần lượt về hết, cả tầng bốn phút chốc trở nên vắng lặng, người giao nước nhìn ngó xung quanh rồi đẩy xe hàng đi về phía văn phòng ở một đầu hành lang.
Phòng Tổng biên tập, phòng Phó tổng biên tập, văn phòng Biên tập, phòng Tư liệu, từng tấm biển lần lượt hiện ra trước mắt người giao nước lần đầu tiên tới đây. Anh ta kéo chiếc mũ lưỡi trai xuống thấp hơn, đi lướt qua một nhân viên nam đeo chiếc túi chéo đang vội vã ra phía thang máy.
“Xin lỗi, cho hỏi phòng phóng viên Thành ở đâu ạ?” Người giao nước khẽ hỏi.
Nhân viên nam đó không dừng lại, dùng tay chỉ chỉ rồi đi thẳng.
Nhân viên giao nước nở nụ cười bí hiểm, anh ta đẩy cánh cửa gỗ khép hờ rồi bước vào một văn phòng khá rộng lớn.
Từng dãy bàn nối liền nhau trong không gian làm việc mở khiến người ta cảm thấy bối rối. Cũng may phía trên mỗi ban đều treo biển chỉ dẫn: phòng Đối nội, phòng Quốc tế, phòng Tài chính, phòng Pháp chế.
Không gian rộng lớn chẳng một bóng người, nhân viên đều đã tan ca. Chỉ còn vài cánh cửa kính phía xa có vẻ như còn một số người vẫn đang họp.
Người giao nước rón rén đẩy chiếc xe về phía phòng pháp chế. Hắn ta đột nhiên dừng lại vì chợt nhìn thấy trên một bàn làm việc có biển tên đề “Thành Hề Nhị”. Một nhân viên nữ trùm chiếc áo gió đang ngồi ngủ gục. Người giao nước kia lại lần nữa cười quỷ dị, hắn ta buông xe đẩy, rút con dao găm ở thắt lưng ra, tiến về phía nữ nhân viên đang ngủ gục trên bàn kia.
Người giao nước đứng cạnh bàn làm việc của Thành Hề Nhị, nhìn xung quanh xác nhận không có ai liền cầm lấy một góc áo gió định lật lên... Bỗng trên chiếc tivi treo tường, một đoạn video được bật lên. Giọng nói thân thuộc khiến người giao nước bỗng dừng lại.
Hắn quay đầu nhìn, người trên đó chính là người phụ nữ mà hắn yêu thương: “Tống Ninh, hãy quay về đi, đừng vì em mà phạm sai lầm thêm nữa. Anh như vậy càng khiến em tự trách mình, càng thêm ân hận. Nếu anh còn yêu em, mong anh đừng làm tăng thêm nghiệp chướng của em nữa, được không? Xin anh hãy quay về, ra đầu thú với cảnh sát. Đừng trốn chạy nữa, càng đừng giết thêm người nữa. Nếu anh còn yêu em, xin anh hãy làm nốt việc cuối cùng này cho em, được không anh?”
Lúc đầu, Tống Ninh thoáng do dự, nhưng khi nhận ra có người mưu đồ mượn Lại Mỹ Lâm để tác động mình thì hắn ta trở nên tức giận. Hắn hung tợn quét mắt tìm kiếm xung quanh, xem ai đang điều khiển tivi.
Đúng lúc này, người phụ nữ khoác áo gió đang ngủ bỗng động đậy. Tống Ninh hoảng hốt, không thèm để ý tivi nữa mà vội túm áo lật lên...
“Tống Ninh, anh đã bị bắt!”
Tống Ninh định vung dao khống chế nữ phóng viên đang ngủ, nhưng khi vén áo khoác gió lên hắn mới biết đó là một cậu thanh niên. Cậu ta còn chuẩn bị sẵn, tay giương khẩu súng lục, họng súng gí thẳng vào mặt Tống Ninh.
“Bây giờ tôi có nên gọi anh là Ánh Nhìn Vực Thẳm không nhỉ?” An Hiểu Phong đang cầm súng hỏi.
Tống Ninh cảm thấy thật hối tiếc, khi liếc xung quanh thì thấy vô số cảnh sát từ các phòng xung quanh ập ra, rất nhiều họng súng đều đang chĩa về phía hắn.
“Tạch” một tiếng, An Hiểu Phong gài còng số tám qua cổ tay Tống Ninh.
Tiếp theo, lại rất nhiều phóng viên không biết từ đâu xuất hiện vây quanh cảnh sát vỗ tay nồng nhiệt.
Trong số các phóng viên đang vỗ tay đó, có cả Thành Hề Nhị.
Khoảnh khắc nhìn thấy Thành Hề Nhị, Tống Ninh lập tức rệu rã tinh thần, từ bỏ kháng cự.
Mã Tuấn Kiệt và Lưu Khôn áp giải Tống Ninh rời đi, các cảnh sát hình sự cũng nhanh chóng rút quân và báo cáo lại cho Toàn Thụ Hải đang ngồi chỉ huy toàn quân ở Đội 1 về tình hình thu lưới.
An Hiểu Phong vừa cất súng vừa bước về phía Thành Hề Nhị. Anh ôm chầm lấy khiến cô luống cuống.
“Anh nhớ em quá!” An Hiểu Phong nói.
“Anh đừng làm thế, đồng nghiệp em đang nhìn kia kìa.” Thành Hề Nhị xấu hổ.
“Thì đã sao?”
“Anh là cảnh sát đấy!”
“Anh là cảnh sát, nhưng đã hoàn thành nhiệm vụ. Giờ tan làm rồi, nên không phải cảnh sát nữa, mà là bạn trai em!”
“Anh chắc chưa?”
“Em nghĩ sao?” Nói rồi, An Hiểu Phong hôn mạnh lên môi Thành Hề Nhị. Toàn bộ không gian như nổ tung trong tiếng vỗ tay và hò reo của mọi người.
