Tối ngày 16 tháng 2 năm 2017, ký túc xá nữ trường đại học Bách khoa, tiếng chuông di động vang lên chói tai phá vỡ sự im lặng trong phòng.
Sau khi điện thoại reo nhiều lần, cuối cùng cũng thấy trên chiếc giường duy nhất có người, một cô gái đang trùm kín chăn ngủ miễn cưỡng bò dậy nghe máy.
“Khi nào con về nhà?” Giọng một người phụ nữ trung niên bực bội hỏi qua điện thoại.
“Con làm gì có nhà?” Cô gái ngồi trên giường cũng lộ ra nét mặt tức giận.
“Con không có nhà hả? Vậy chỗ mẹ là gì? Chuồng heo à?”
“Đó là nhà của mẹ và Vu Triển Quân, không phải của con.” Cô gái đáp lại không hề khách khí.
“Điêu Quân Ni!” Người phụ nữ quát lên.
“Mẹ không phải hét lên, con đang nghe đây.”
“Trường nghỉ lâu rồi sao con cứ ở tịt trong ký túc xá làm gì?” Trong điện thoại, Lý Mi Vân đưa ra tối hậu thư, “Mẹ cho con hạn chót hôm nay phải về, không mẹ sẽ đến trường lôi con ra.”
“Ôi giời ạ, thôi, được rồi. Mai rồi nói.”
“Mai về thật hả?”
“Vâng.”
“Mẹ cảnh cáo con, mai lo mà về đấy. Ngày kia ngoan ngoãn ở nhà cả ngày cho mẹ, không được đi đâu hết.”
Điêu Quân Ni nhìn lên tờ lịch treo đầu giường, cô đã đánh dấu ngày kia là một ngày đặc biệt.
“Nghe chưa hả?”
“Rồi ạ.”
“Trước khi về thì rẽ qua hiệu thuốc.”
“Mẹ lại nhớ ra phải uống thuốc rồi à? Không sợ Vu Triển Quân nhìn thấy hả?”
“Con nhóc này, nói nhiều thế? Bảo mua thì mua đi. Ghé hiệu thuốc gần trường cũng được, đừng để người quen bắt gặp.”
“Biết rồi.”
“Ngày mai nhất định phải về nhà đấy!”
“Vâng.”
Cúp điện thoại, Điêu Quân Ni tức giận nhìn lên tờ lịch lần nữa, cô cảm thấy thất vọng, sau đó trùm chăn ngủ tiếp.
Ngày 17 tháng 2, Điêu Quân Ni ngủ đến tận trưa mới dậy.
Điện thoại đã có vô số cuộc gọi nhỡ của Lý Mi Vân, cô không thèm để ý đến, vệ sinh cá nhân qua quýt rồi đeo ba lô rời khỏi trường.
Cô chọn một quán cơm gần đó để dùng bữa trước. Lúc ăn cơm, do tâm trạng không tốt lắm, nên gọi thêm hai chai bia.
Ăn uống xong, cô hơi chếnh choáng bước ra khỏi quán, nhưng vẫn không muốn về nhà, thế là tấp vào một quán karaoke bên đường, rúc trong căn phòng nhỏ, hát ba bài rồi lại uống thêm vài chai bia nữa.
Điện thoại vang lên không biết bao nhiêu lần, cô đều không buồn để ý. Cuối cùng cũng hết pin, cô cắm sạc lên và cứ mặc kệ cho nó kêu như vậy, nghe chuông điện thoại, uống bia rồi thiếp đi lúc nào không hay. Đêm đó, Điêu Quân Ni ngủ lại ở quán karaoke.
Sáng sớm ngày 18 tháng 2, Điêu Quân Ni ra khỏi quán hát tìm một hiệu thuốc ở trung tâm thương mại.
Sau khi mua xong và cất thuốc cho mẹ vào túi, cô lên xe buýt ở ven đường. Một tiếng sau đã về đến bên ngoài khu dân cư nhà Lý Mi Vân và Vu Triển Quân, cũng chính là “nhà” mà mẹ cô nói.
Vừa định đi vào thì nhìn thấy một tiệm hoa ở đầu khu dân cư, do dự hồi lâu cuối cùng cô vẫn bước vào.
“Em muốn mua hoa gì nhỉ?” Nhân viên bán hàng nhẹ nhàng hỏi.
Điêu Quân Ni suy nghĩ một lúc, nói: “Hoa tưởng nhớ về tình thân.”
“Thế lấy hoa Bách hợp nhé.” Nhân viên chỉ ra sau.
“Còn cả... người ngang hàng...”
“Ơi, em nói gì nhỉ?”
“Là bạn. Không phải. Bạn học. Cũng không phải.”
“Đi thăm người ngang tuổi với mình, thể hiện tình bạn phải không?”
“Vâng.”
“Vậy thì hoa cúc nhé?” Nhân viên lại chỉ sang một khu khác.
“Được ạ.”
“Em đợi một chút, chị đi bó hoa cho em.”
“Chờ tí ạ.”
“Em đổi ý à?”
“Mai em mới đến lấy có được không?”
“Được chứ.”
Điêu Quân Ni trả tiền hoa, ngắm nhìn chúng lần nữa rồi mới quay lưng ra khỏi tiệm.
Cô không đi về phía khu dân cư nữa mà men theo hướng ngược lại, mặc cho điện thoại lại réo rắt đổ chuông.
Đêm đó, Điêu Quân Ni đến một bến xe đường dài gần khu dân cư, ngồi trong phòng chờ suốt cả đêm. Sáng sớm ngày 19 tháng 2, khi nhân viên tiệm hoa vừa mở cửa, đã thấy cô gái đặt hoa ngày hôm qua tới nhận.
Người bán hàng cẩn thận đưa hai bó hoa, bách hợp và cúc đã gói giấy báo đàng hoàng cho cô gái, vui vẻ nhìn cô gái rời đi trong nắng sớm ban mai.
Tuổi trẻ thật đẹp, cô bé thật xinh xắn. Người bán hàng nghĩ.
Điêu Quân Ni lại lần nữa lựa chọn hướng ngược lại với khu chung cư, lên xe buýt đi về phía ngoại ô.
Khoảng hai giờ sau, Điêu Quân Ni tay cầm hoa, xuống xe ở trạm nghĩa trang ngoại ô thành phố.
Cô sải nhanh bước chân vào bên trong, đi qua từng hàng bia và đến trước một ngôi mộ quen thuộc.
Mộ của Điêu Văn Long.
Kẻ tội ác tày trời nằm bên dưới chính là bố của cô.
Điêu Quân Ni đặt ba lô và gói hoa cúc xuống bên cạnh, mở bó bách hợp cẩn thận bày lên từng bông.
Sắp xếp xong, cô quỳ xuống cung kính lạy ba lạy trước bia mộ.
“Bố, hôm nay là ngày giỗ của bố, bà ấy không cho đi, nhưng con vẫn đến.”
Điêu Quân Ni có chút chùng lòng, ngồi xổm luôn xuống: “Bố, con có câu này muốn nói. Nhưng con biết nói ra bố sẽ tức giận.”
Điêu Quân Ni liên tục kéo vạt chiếc áo khoác bóng chày. Màu trắng thuần của chiếc váy bên trong càng tôn thêm sắc hồng trên gương mặt bừng đỏ của cô.
“Con thấy hối hận, về chuyện đó. Chính là câu này, con nói xong rồi, con đi đây.” Điêu Quân Ni nhanh chóng đứng dậy, đeo ba lô lên vai, cầm lấy bó hoa cúc và chạy ra khỏi khu nghĩa trang.
Khi rời đi, cô không hề quay đầu lại.
15 phút sau, cô lên một chuyến xe buýt khác đến khu nghĩa trang số hai, cách xa thành phố hơn.
Chiếc xe xóc nảy trên con đường gồ ghề vùng ngoại ô nhưng Điêu Quân Ni chẳng bận tâm gì vì dường như cô đang cảm nhận được cuộc đời của mình.
Cô ngồi ở hàng ghế cuối, kéo nhẹ tà váy dài, thấy dính vài vết bùn đất. Nhưng cô không thèm để ý, chỉ là khi nhìn vết bẩn đó, cô lại dường như cảm nhận được cuộc đời của chính mình.
Nhiều năm qua, cô có một bí mật chưa bao giờ nói cho mẹ biết. Đó là sau khi ly hôn, Lý Mi Vân liền trốn về quê, Điêu Văn Long nhiều lần bám riết đòi quay lại nhưng Lý Mi Vân không đồng ý tái hợp. Còn Điêu Quân Ni thực ra vẫn luôn giấu Lý Mi Vân lén lút gặp gỡ bố mình. Vì cô không ý thức được hết mức độ xấu xa của người cha tệ bạc trong lời mẹ kể, cô chỉ cảm thấy bố đối xử với mình không quá tệ.
Điêu Văn Long phát hiện Điêu Quân Ni từ nhỏ đã có thói quen trộm tiền, nên đôi khi hắn cho cô bé ít tiền tiêu vặt và thỉnh thoảng hỏi thăm tình hình của Lý Mi Vân. Chỉ lui tới vài vấn đề, chủ yếu xoay quanh việc Lý Mi Vân có bạn trai mới hay không.
Sau đó Điêu Quân Ni trộm tiền bị giáo viên bắt được và bị phê bình nghiêm trọng. Đó cũng là lần đầu tiên Điêu Quân Ni vào thành phố gọi điện cho bố mình.
Điêu Văn Long không những không trách cứ mà còn động viên cô. Đúng vậy, Điêu Văn Long cổ vũ con gái tiếp tục, hắn còn nói, kiếm tiền có thể không từ thủ đoạn, tiền không đáng khinh, kiếm bằng cách nào chẳng quan trọng, chỉ cần có được tiền là được, không có tiền mới xấu hổ. Tuy lúc đó vẫn còn nhỏ tuổi nhưng Điêu Quân Ni cũng nhận ra lời nói của bố là không đúng, chỉ là cô thấy cảm động vì sự bao dung của bố mình.
Sau này, khi Điêu Quân Ni học cấp 3, cô thường xuyên lên thành phố gặp Điêu Văn Long và đều không cho Lý Mi Vân biết.
Cũng kể từ đó, cô dần hiểu được công việc bố mình làm, cũng hiểu ra vì sao ngày xưa mẹ lại muốn ly hôn với bố.
Về sau nữa, bố xúi giục cô đến cổng một ngôi trường cấp 3 trong thành phố, chủ động làm quen với cậu học sinh tên Đồng Niên. Cô đã dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ, giành được lòng tin của cậu bé ấy. Cô còn nói với bố rằng, bạn Đồng Niên kia có vẻ như trưởng thành muộn, rất ngây thơ, còn chẳng biết lừa dối là gì.
Cứ như vậy, Điêu Quân Ni – người bạn giả mạo đã dùng tên giả để làm quen với cậu bạn trai thật thà chất phác Đồng Niên và moi được thông tin địa chỉ nhà của cậu. Khi Điêu Quân Ni nói cho bố cô biết địa chỉ nhà Đồng Niên, đã nhận được một phần thưởng kha khá. Cô đã lấy số tiền này để mua điện thoại mới, chính là chiếc cô đang dùng bây giờ.
Khi mua nó, Điêu Quân Ni không ý thức được hậu quả của việc cô tiếp cận Đồng Niên và cô cũng chẳng biết Điêu Văn Long sẽ làm gì sau khi biết địa chỉ nhà họ Đồng.
Nhưng bây giờ khi ngồi trên xe buýt, cô hiểu rõ đó là điều sai trái. Vì vậy, cô đã nói câu đó trước mộ Điêu Văn Long.
Xe buýt tấp vào bến, Điêu Quân Ni bước xuống, cầm bó hoa rụt rè bước vào khu nghĩa trang.
Đây là nơi cô chưa từng đến bao giờ, cũng không dám hỏi bất kỳ ai, vì vậy chỉ có thể lần theo từng dãy để tìm mộ của cậu bạn trai ấy.
Cô đã tìm rất lâu, rất lâu, rốt cuộc cũng đã tìm được.
Trên bia mộ sạch sẽ có khắc dòng chữ “Con trai yêu quý Đồng Niên”.
Cô đặt bó hoa cúc xuống, nhìn chăm chăm vào bức ảnh trên ấy.
Trong ấn tượng của cô, Đồng Niên là một chàng trai ngoan ngoãn, học giỏi. Hai người trò chuyện không nhiều, nhưng mỗi lời cậu nói cô đều ghi nhớ. Cậu bảo rằng cậu vốn rất tin tưởng bố, nhưng lúc biết tin công việc làm ăn của bố thất bại, mà nhìn thấy bố vẫn ra vẻ thành đạt, cậu thấy như bị lừa dối. Đặc biệt là sau khi nhà máy bị phá sản, chủ nợ thường xuyên tìm đến nhà, đến trường quấy rối khiến Đồng Niên cảm thấy rất mất mặt. Cậu nói mình không thể tiếp tục đến trường được nữa, thậm chí còn mong cho bố mau chết đi.
Khi biết địa chỉ nhà Đồng Hải Kiến rồi, Điêu Văn Long đã đến đó quấy rối. Chuyện tồi tệ trong quá khứ lại tái diễn, Đồng Niên thậm chí muốn tìm Điêu Quân Ni để tâm sự. Cậu muốn nói với cô, cậu không muốn bố mình chết nữa, giờ đây, cậu ước người chết là bản thân mình.
Điêu Quân Ni không dám gặp Đồng Niên vì cô đã từng lừa cậu. Ngay cả sau này, khi Đồng Niên chết, cô cũng mãi không dám đến thăm mộ.
Nhìn vào ảnh của Đồng Niên, cô có chút sợ hãi.
Cũng hối hận vì trước đó đã làm quen với cậu.
Cô thậm chí còn cảm thấy xấu hổ về bản thân, mỗi khi nghĩ tới những chuyện xảy ra trước đó.
Cô từng nói với bố: “Đồng Niên là một tên ngốc, nhưng đó không phải lỗi của cậu ấy, do bố cậu ta bao bọc quá mới thành ra vậy.”
Giờ đây nghĩ lại lời đó, Điêu Quân Ni cảm thấy khinh ghét chính mình.
“Xin lỗi.” Cô nói.
Không biết câu này là tâm tư của cô hay đang nói thay cho bố mình.
“Tôi cũng không được mẹ yêu, càng chẳng thể có tình thương của bố, đây là quả báo mà tôi phải chịu.” Cô thầm nghĩ trong lòng.
Nói xong cô quay người rời khỏi nghĩa trang.
Sau khi ra khỏi đó, một người đàn ông trung niên bước xuống từ chiếc xe điện bốn bánh đỗ bên vệ đường, hỏi cô: “Đi xe không cháu gái?”
Điêu Quân Ni lắc đầu, tiếp tục bước về phía trước.
Đang đi thì cô chợt thấy đầu ong lên, cảm giác choáng váng ập đến. Cô còn tưởng chứng hạ đường huyết của mình tái phát do đi dưới trời nắng nóng. Cô bước thêm vài bước nữa cho đến khi máu trên đầu chảy dọc xuống cổ.
Cô quay lại nhìn. Người đàn ông đi xe điện vừa nãy đang đứng ngay phía sau cô, trên tay cầm một hòn đá còn dính máu. Tầm mắt Điêu Quân Ni mờ đi rất nhanh rồi ngã xuống. Điện thoại trên tay rơi ra, trượt trên bụi cỏ rồi lăn vào khe đá ven đường núi.
Xin lỗi nhé, Đồng Niên.
Trước khi hôn mê hoàn toàn, cô gái mặc chiếc váy trắng đã nghĩ như vậy trong đầu.
Trong lúc mơ màng, cô nhìn thấy bố của Đồng Niên bế cô lên và đi về phía chiếc xe điện bốn bánh đỗ ở bên vệ đường.
- HẾT -
